Thơ Ta Vần Giáng Sinh
Thơ ta vần giáng sinh lạc sắc
Lạc son môi, lạc sóng mắt em rồi
Lạc đường quanh! Đời hai bóng rẽ đôi
Em xứ bắc, ta nam tình rụng vỡ
Thơ ta vần giáng sinh của thuở
Mình bên nhau...của thuở mình bên nhau
Phố đêm đông đèn giăng sáng muôn màu
Vòng tay ấm quàng sau lưng đếm bước
Thơ ta vần giáng sinh ngõ trước
Mơ màng xưa tóc mượt tóc hương mà
Lạc mất rồi! Câu thương nhớ người xa
Mùa đông ấy tuyết hoa rơi trắng áo
Thơ ta vần giáng sinh sầu não
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.318 lượt xem —
Trang 12 / 38
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2014 20:04:31 bởi Cố Quận>
Từ Bao Giờ!!!
Từ bao giờ trong thơ ta có em
Tuổi thư sinh chuỗi ngày tháng êm đềm
Có nắng vàng lung linh màu phượng vĩ
Hai nghìn ngày! Hai nghìn mấy trăm đêm
Từ bao giờ em đến với thơ ta
Bờ tóc thơm hương, áo trắng hai tà
Chở gió từng làn vi vu âm tiết
Cho hồn thơ luỵ! Vần tứ thơ sa
Từ bao giờ...từ xưa và mãi mãi
Em trong thơ ta dấu ái một đời
Cố Quận
Cô Về Tà Rủ Theo Về
Cô về tà rủ theo về
Kéo hương của mái tóc thề về theo
Cho tôi, anh học trò nghèo
Gã mường mán, dám mơ đèo tiểu thư
Cô về để chút tương tư
Nặng rơi sợi nắng hanh ừ! Vàng hanh
Soi thơ tôi chữ xây thành
Sầu miên mang! Bước độc hành buồn thiu
Cô về hai vạt mỹ miều
Bóng còn in lối tơ chiều nhạt tơ
Tôi lên xuống...đọc nhẩm thơ
Cố Quận
Thơ Ta Mùa Giáng Sinh
Thơ ta mùa giáng sinh
Tình ái nặng gánh tình
Đỏ viền nơ quấn hộp
Ta tặng Mình giáng sinh
Chữ vần tha thiết lắm
Đa tạ nghĩa thâm Em
Nửa đời qua đượm thắm
Ta đề tặng riêng Em
Cười vui đi Em nhé
Bên ta chén rượu nồng
Kề tai đây nói khẻ
" Giữ vẹn đạo vợ chồng"
Thơ ta mùa giáng sinh
Vần chữ gói tặng Mình
Nửa đời vay khó trả
Quà thơ câu giáng sinh
Cố Quận
Phố Mùa Đông Vắng Em
Năm xưa em bỏ phố
Mùa đông buồn lắm thay
Giữa chiều giông gió đổ
Nghìn hoa tuyết trắng bay
Ta mất người năm trước
Tình ơi! Sao vội chi
Đâu rồi trời đông trước
Vội vàng chi người đi
Phố mùa đông vắng em
Cố Quận
Vứt Gánh Thơ!
Hỡi ơi! Nửa gánh thơ tôi
Đành sao vứt lại để rồi áo đi
Cho vần chữ nặng sân si
Cho tình nghĩa hết cả thì tình tan
Bây giờ áo đã ra đàng
Mai đây bóng sẽ xa ngàn...ngàn xa
Mùa sau dưới ánh trăng ngà
Tiếng thơ ngồi nhớ hai tà áo ai
Cố Quận
Hỡi ơi! Nửa gánh thơ tôi
Đành sao vứt lại để rồi áo đi
Cho vần chữ nặng sân si
Cho tình nghĩa hết cả thì tình tan
Bây giờ áo đã ra đàng
Mai đây bóng sẽ xa ngàn...ngàn xa
Mùa sau dưới ánh trăng ngà
Tiếng thơ ngồi nhớ hai tà áo ai
Cố Quận
Hỏi Thăm Ai!!!
Anh kêu chi, anh muốn gì
Hỏi ai Nam, Bắc, Trung kỳ...họ tên
Bằng hữu, họ tộc hai bên
Nội, ngoại cho biết đây bèn chỉ cho
Chứ hết hát, rồi lại hò
Dài dòng văn tự! Lỡ đò thời tôi
Mắng cho chừa tật đãi bôi
Tật thấy áo, chặn đường đòi hỏi thăm
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2014 09:04:37 bởi Cố Quận>
![]()
Thơ Những Ngày Cuối Năm
Cuối năm thơ ngắn vần dài
Em tôi tóc đóa hoa cài giáng sinh
Tôi tay chén, Em tay bình
Nhắp tàn canh rượu ân tình ngồi say
Em môi son với liễu mày
Bàn đôi nến đỏ tiệc bày cuộc chơi
Nửa đêm hoa rụng, áo rơi
Tôi lại đắm, trong những lời Em ru
Cuối năm thơ tục trần tu
Ngà ngà buông chén tạc thù...chén hương
Cố Quận
Thơ Những Ngày Cuối Năm (2)
Ta nhìn Em vóc ngọc
Mắt biếc, môi son hồng
Người trăm năm tơ tóc
Ta một kiếp danh chồng
Thơ vần thơ ân ái
Chữ mực chữ xanh màu
Ta cốc nồng sinh dại
Lâng lâng nghiêng trút bàu
Say tình em, ta đã
Nửa cuộc trước kia rồi
Hỏi hoài chi Em ạ
Còn nửa cuộc đây ngồi
Mà hầu Em chiếu tiệc
Mười, hai, ba mươi mùa
Môi son hồng, mắt biếc
Say cho trọn chén bùa
Ta nhìn Em say đắm
Ngay từ thủa ban đầu
Nửa đường qua tươi thắm
Còn nửa hẳn đậm mầu
Yêu thương...tình yêu thương
Cố Quận
Có Một Thời
Có một thời ta quên vần lục bát
Ta quên em! Ta quên vạt áo người
Quên hè xưa mình độ tuổi hai mươi
Em áo trắng tà trinh nguyên trong trắng
Đã một thời ta ngồi mơ dạt nắng
Trời quê xa hồn nặng gánh thơ buồn
Những vần âm từng giọt nhỏ! Giòng tuôn
Trên đất khách thương đời ta lưu lạc
Nên một thời ta bỏ vần lục bát
Ta quên em! Ta quên vạt em à
Ta quên cành phượng vĩ đỏ màu hoa
Lời thơ khóc nhớ thương tà lụa trắng
Cố Quận
Tôi Chỉ Muốn Mua...
Kìa cô em đứng bên rào
Chờ tôi qua lối mời vào mua hoa
Không! Tôi chỉ muốn mua tà
Mua môi thắm, nét mặn mà, tóc hương
Trả vuốt ve, trả yêu thương
Trả duyên với nợ một đường trăm năm
Sao cô cáu mặt...thì thầm
"Ông già mắc dịch! Chết bầm, già dê"
Cố Quận
Mời Nàng Ly Rượu Giáng Sinh
Mời Nàng ly rượu giáng sinh
Kê môi nhắp vị hương tình cùng ta
Cạn ly này nhé Nàng à
Vững tay ngồi mở gói quà ta trao
Đây thơ vần chữ ngọt ngào
Đây câu ý gợi má đào, son môi
Hình em với bóng ta đôi
Hai hòa chung một mất rồi tình ơi
Ly rượu giáng sinh đầy vơi
Kê môi nhắp vị đất trời đông hoa
Tuyết rơi sân trước la đà
Phòng trong Nàng với ta ngà ngà say
Cố Quận
Áo Tết Qua Bờ
Sáng sớm em qua bờ áo tết
Lụa hồng thêu đỏ nụ hoa đào
Sáng sớm sương hồ sương trắng kết
Nghìn sợi tơ dạt nắng chưa vào
Ta nghe chân guốc thềm đá gõ
Nhẹ nhàng hương tóc mượt mà hương
Ta nghe gió phất tà trước ngõ
Ừ! ngồi đây đếm bước người thương
Sáng sớm em vội gì qua thế
Hay là xuân lòng rộn ràng xuân
Thúc hối ta vận đồ đi lễ
Hội tầm xuân chọn nhánh tầm xuân
Sáng sớm em áo tết qua bờ
Cố Quận
Tóc Xõa! Tà Xưa
Xưa em ngồi xõa tóc
Vài sợi rơi xuống tà
Gió lùa bay vô góc
Cơn gió lộng qua nhà
Tôi nhặt vào gói thơ
Vần âm tím chiều tơ
Tình tôi phong thư gửi
Em nhận lấy! Hững hờ
Nay sân nhà vắng bóng
Người về đâu nắng, mưa
Mối tình tôi tuyệt vọng
Thương tóc xõa! Tà xưa
Cố Quận
Tranh Áo Hoa Sen
Áo hoa sen, hình lá sen
Ngắm tranh, thơ chữ vần men ái tình
Mơ tà với bóng trong hình
Để đêm thơ mộng dáng xinh xinh về
Để hương trinh mái tóc thề
Vía thơ ngơ ngẩn! Đê mê áo người
Áo hoa sen, mắt như cười
Hồn thơ đắm sắc hồn rơi xuống hồ
Cố Quận
Tà Thướt Tha Xuân Về
Tà thướt tha đón tết
Đào hoa đỏ sắc trời
Mượt mà vai tóc lệch
Hương thoang thoảng góc đời
Cô cười duyên, má thắm
Mắt huyền chớp long lanh
Qua lối nhà bước chậm
Nhạt màu không gian xanh
Con chim cành líu hót
Nhè nhẹ cánh hoa bay
Gió mùa run lá đọt
Xuân chớm rồi sáng nay
Tà áo ai ngõ trước
Hương thoang thoảng một trời
Lay lay bờ tóc mượt
Đào hoa thắm góc đời
Ừ! Ngoài kia sắp tết
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.08.2014 21:20:17 bởi Cố Quận>
Hoa Xuân Tặng Nàng
Tôi hái hoa xuân tặng nàng
Tím màu tình ái, sắc vàng mến yêu
Chàng còn đứng đó mà trêu
Mà hỏi có thích...lắm điều thế cơ
Quên tội bắt người ta chờ
Đã là mấy khắc bơ phờ tóc mai
Đường chiều hai kẻ sánh vai
Lung linh nắng rọi bóng dài lối xuân
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 16:13:06 bởi Cố Quận>
Nàng Thơ Áo Trắng
Nàng thơ áo trắng dịu dàng
Tà bay trên đàng tôi chén quỳnh say
Nắng thu vàng nhạt nắng ngày
Trăng thu mờ ảo lối nầy đêm mơ
Lá thu xào xạc bến bờ
Tình thu ắp mộng tôi chờ người sang
Nàng thơ áo trắng dịu dàng
Thu gió trên ngàn thổi vạt lừng hương
Dưới trăng thu, khúc nghê thường
Năm canh sắc lụa in tường ngồi thơ
Cố Quận
Tương Tư Ai!!!
Tương tư ai, nghĩ về ai
Ngồi mơ cái thuở áo dài xa xưa
Nhớ trời nắng, tưởng trời mưa
Nghe tiếng gió, lá vàng vừa rụng sân
Đặt chén cạn, chén đầy nâng
Màu thời gian bổng lùi dần...xuân thanh
Trên đường phượng đỏ, lá xanh
Có tên tóc ngắn song hành một đôi
Bây giờ thuở ấy xa rồi
Đêm nay hồ rượu O ngồi tương tư
Cố Quận
Mai Tết Xưa Giờ Còn Đâu
Này em! Cành mai đã nở
Vàng hoa trên nhánh xuân hồng
Nắng mùa nghìn tia rực rỡ
Đài hương thơm ngát xuân hồng
Hôm nay gió mùa nhẹ gió
Con oanh ríu rít sân nhà
Én về lượn bay dưới ngõ
Ngoài song sương khói la đà
Tết này em còn áo lụa
Hoa mai một thuở xuân nào
Tết này em còn lễ Chúa
Tà tha thướt cổng ra vào
Tết này ta ngồi đếm tuổi
Đếm thời gian! Xa cách nhau
Băm lăm năm...từ cái buổi
Nghẹn ngào giòng lệ khăn lau
Này em! Cành mai vàng tết
Nở rồi trên nhánh xuân hồng
Em còn vần âm tình dệt
Bên song cửa nắng xuân hồng
Tết này! Ta bên đây nhớ
Người em năm ấy vô cùng
Nhớ tình xa xưa của thuở
Lòng rưng rưng...áng thơ chùng
Giờ đâu màu hoa mai tết!!!
Cố Quận
Ta Hỏi Em Mùa Xuân
Ta hỏi em nhìn màu xuân có nhớ
Mùa xuân xưa xuân thuở trước bên nhà
Trời xuân lên nhè nhẹ nắng vàng hoa
Chim oanh hót bên hàng ba khóm cúc
Em có còn gò lưng đồ chữ phúc
Chữ lộc đem treo cành trúc trên sân
Tối ba mươi khấn đuổi quỷ rước thần
Nhang đỏ nén cầu nợ trần duyên đến
Em có còn sau giao thừa trông nến
Mà nghiệm năm nay mệnh số rủi may
Ngồi suy tư hai mắt sáng...chau mày
Bình minh viếng chùa tay xin xăm giải
Em có còn kéo cành xanh hái trái
Chọn quả mơn mong tình ái đẹp bền
Mong ba trăm sáu mươi mấy ngày hên
Mà hội kiến chàng không phường vũ dõng
Ta hỏi em rằng xuân về nhớ bóng
Tình nhân xưa còn mộng gặp chăng à
Dẫu hết rồi tình thuở ấy trùng xa
Tình thuở ấy xuân nào ra tiễn biệt
Ta hỏi em thấu lòng ta tha thiết
Thấu lòng ta da diết áo lụa người
Thấu lòng ta hoài một thuở xuân tươi
Bên em của tuổi đôi mươi quyến rũ
Ta hỏi em hồn còn vương xuân cũ!!!
Cố Quận
Áo Thu
Em ở đâu, mùa thu áo trắng
Ta đi tìm băm mấy mùa thơ
Giữa gió hiu hiu trời lẳng lặng
Trong nắng vàng, sắc nhạt...nhạt tơ
Em về đâu, áo trắng giờ đâu
Không gian màu mây khói giăng sầu
Bóng chiều thu khóc thương nhớ áo
Em ở đâu chừ! Em ở đâu
Cho thơ ta vần rũ, âm sầu
Cố Quận
Thu Áo Màu Hoa Cúc
Thu áo màu hoa cúc
Người nhặt lá vàng khô
Trên lối đầy lá mục
Bóng dần xa...về mô
Gió lồng đưa tiếng tiêu
Âm cao vút, dặt dìu
Áo người trong hiên trước
Thổi khúc sầu tịch liêu
Thu áo người hoa cúc
Hai tà ôm dáng thanh
Qua lối chiều lá mục
Khuất dần sau ngõ quanh
Cố Quận
Em Tóc Đuôi Gà Tầm Phu
Em cắt tóc đuôi gà
Tháng Giêng về trẫy hội
Tầm tình lang đấy mà
Soi gương nhìn sáng tối
Em chọn lụa hà đông
Dạ mong muốn tấm chồng
Trượng phu nghìn vạn kế
Binh giáp bậc tướng công
Tàn đông em cắt tóc
Đuôi gà trẫy hội xuân
Chiều mua đôi guốc mộc
Quai viền hoa trắng xuân
Tết này em muốn chồng
Ai quân tử người không
Lên chùa tầm cho nhé
Nàng áo lụa, guốc bông
Cố Quận
Ra Ngay Đây Chàng
Em nghe rồi, em ra ngay
Kêu chi lớn tiếng mẹ hay la rầy
Chàng tăm tiếng rượu xóm này
Chàng bàu với vịm đêm say thơ tình
Chàng họa bóng, chàng đối hình
Chàng trăng với gió khiếp kinh chữ vần
Chàng bốn tiết...ý si sân
Ghẹo hoa giỡn áo đeo chân hài người
Ngồi hát khóc, đứng hò cười
Bến sông con suối mười mươi mấy nàng
Nghe rồi! Đừng kêu nữa chàng
Em ra sóng bước cùng sang thăm nhà
Cố Quận

Áo Tím Trên Đồi Thu
Trên đồi áo tím vọng thu
Mây lơ lững, gió heo ru tiếng chiều
Sắc hương lộng lẫy, diễm kiều
Cho thơ vần ngã, âm xiêu với tà
Thu đã gần, cận lắm a
Màu in đáy mắt thu ba đây rồi
Chờ thu áo tím trên đồi
Làm bao nhiêu chữ thơ tôi kéo về
Chiều thu tím áo thu hề
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.06.2014 06:44:19 bởi Cố Quận>
Những Lá Thư Tình Học Trò
Em! Những lá thư tình tôi viết
Giờ còn giữ không em
Một thời nhớ thương da diết
Tôi thức trắng, tàn đêm
Những lá thư tình học trò
Những bài thơ áo trắng
Trưa tan lớp, lén hẹn hò
Dưới tàng cây, trốn nắng
Em! Một thời dấu yêu
Giờ đây chỉ là kỷ niệm
Tình buồn biết bao nhiêu
Trên những tờ thư mực tím
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2014 07:06:13 bởi Cố Quận>
![]()
Chịu Khổ Đã Quen
Đời chịu khổ đã lâu
Vắng! Dạ nhớ, dạ rầu
Không tiếng chì tiếng bấc
Nhà hiu quạnh canh thâu
Nợ duyên này vốn nghiệp
Thôi đành trả kiếp này
Tình chàng theo ý thiếp
Vai áo bạc! Thân gầy
Đời chịu khổ đã quen
Cố Quận
Theo Ngọ Về
Ngọ về! Anh theo ngọ về
Sao ngọ không nói vậy hề ngọ ơi
Trưa hè đứng gió, tóc lơi
Lối vào thôn ngập nắng trời, trời thanh
Sao ngọ không trả lời anh
Sao ngọ ác thế, nỡ hành người dưng
Theo ngọ muốn rã cặp chưn
Sao ngọ chẳng nói, chẳng ngừng đi luôn
Anh về nhớ ngọ dạ buồn
Cố Quận
Mấy Chục Xuân Tàn Chớm
Em này mấy chục xuân tàn chớm
Đời lưu vong không sắc mai vàng
Không pháo vang giao thừa trong xóm
Trời xuân đây không áo trên đàng
Không nắng tơ giăng hăm mươi tết
Không lửa tàn đêm bếp bánh chưng
Không chợ hoa từng chùm tay kết
Không nêu! Không câu đối...rưng rưng
Em này mấy chục xuân rồi nhỉ
Đời tha hương không cánh mai vàng
Không tóc em mượt mà xuân ý
Trời thơ ta thương nhớ hương nàng
Em này! Ta khóc xuân viễn xứ
Tìm đâu ra nhành nở mai vàng
Mùa xuân đây sương đùn tuyết ứ
Làn rơi rơi ngập trắng cây đàng
Cố Quận













