Bán Nửa Mảnh Trăng Tình
Ai mua trăng không nhỉ
Tôi bán nửa mảnh tình
Vầng nguyệt xưa nguyên thủy
Nay vỡ nửa mảnh tình
Người bên trời trăng ấy
Trăng tôi bóng hao gầy
Thương cuộc tình đổ gãy
Tơ nhạt lối bên này
Ai Mua trăng không nhỉ
Tôi bán nửa mảnh sầu
Hai đường chia phụng thúy
Tình cách nửa địa cầu
Ai mua...tôi bán trăng
Nửa mảnh vàng tơ giăng
Nằm treo cành cây khóc
Đời lưu lạc! giọt lăn
Cố Quận
Thơ Tình
1.124 trả lời, 73.314 lượt xem —
Trang 13 / 38
Người Trong Tranh
Hoa sen nền áo lụa
Cô làm dáng, môi cười
Tranh nầy từ bao thủa
Mà trông khác hẳn người
Ông à! Ba mươi năm
Em một bước lỡ lầm
Thế cùng đem bán ảnh
Thời con gái lược, trâm
Hoa sen nay héo tàn
Sinh ra kiếp hồng nhan
Đời truân chuyên! Phận bạc
Diện kiến...khách ngỡ ngàng
Cố Quận
O Bỏ Thơ Đi
Hỡi ơi! O bỏ thơ đi
Cho bàu rượu nhớ cho ly rượu sầu
Không hình áo vạt tím mầu
Không hương tóc mượt...giờ đâu O à
O đành đoạn bỏ thơ a
Mai thơ đem Áo Dài ra đấu thầu
Lúc đó đừng than...đừng rầu
Đừng mong tìm kiếm lại mầu áo xưa
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.09.2014 17:56:48 bởi Cố Quận>
![]()
Hoàng Hôn Trên Biển Bên Này
Hoàng hôn trên biển tơ vàng
Lung linh ngọn sóng dưới làn gió run
Tơ trôi theo nước xa trùng
Về bên ấy cõi mịt mùng tơ vương
Đây làn tơ chốn gió sương
Đây làn tơ kiếp dặm trường đắng cay
Đây làn tơ...đất khách này
Gửi người năm cũ sợi gầy mong manh
Sợi tình một thuở còn xanh
Sợi yêu thương dưới chiều gành đá xưa
Sợi va! Vỡ sợi nắng vừa
Chìm trong bọt nước xuân mùa xuân trong
Hoàng hôn trên biển nghe lòng
Luyến lưu ai chốn cô phòng tháng năm
Mắt vời vợi cõi xa xăm
Hoài ân ái cũ! Lệ thầm lặng rơi
Cố Quận
Lỗi Tại Mi!
Lỗi tại mi! Lỗi tại mi tất cả
Mà người quen cứ ngỡ lạ...tại mi
Những vần âm cứ thỏ thẻ, thầm thì
Tà với áo lụa nữ nhi lóa mắt
Nên ta quên! Gặp rồi không nhớ mặt
Không nhớ tên...tệ thật đấy mi à
Mai này đem chữ ý đốt rụi a
Mi đừng trách gì ta nghe thơ nhé
Lỗi tại mi! Làm thẩn thờ ta kẻ
Phách thần xưa lanh lẹ lắm...đâu còn
Cố Quận
Mời Mấy O
Mời mấy o, mời mấy o
Thướt tha áo trắng học trò vào đây
Gánh cùng nhị gánh thơ say
Mấy o chậm nhé! Kẻo nầy quàng xiên
Kẻo giẫm, kẻo chạm, kẻo điên
Kẻo mê, kẻo đắm thời phiền lắm a
Mấy o chậm hãy vào nhà
Để tui thơ hoạ đủ tà rồi vô
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.07.2014 18:51:58 bởi Cố Quận>
![]()
Lắm Tội!
Mấy O bày kế kiện tui
Tay ngà viết sớ...chao ui! Tội đầy
Đứng đầu là cái tội say
Tội đuổi gió, tội kéo mây bốn mùa
Tội áo lộng, tội guốc khua
Tội vay mượn, tội bán mua cúc đào
Mai hầu đáo tụng xanh xao
Tui đây lắm tội...ui chao! Chết rồi
Cố Quận
Vội Gì Đi Tiểu Thư!!!
Sen thêu tà áo tết
Người từ đâu...lối này
Chân hài lưu lại vết
Hương ngát cọng cỏ gầy
Môi cười tươi với ai
Cùng cội cúc, cành mai
Hai tròng đen mắt liếc
Tóc lệch nằm bên vai
Không dừng đây chút ư
Vội gì a tiểu thư
Vần âm thơ ý lạc
Vội gì đi tiểu thư
Sen thêu tà áo tết
Vài ba búp đang hoa
Nghiêng vai làn tóc lệch
Sợi mềm rơi...bóng qua
Vội gì đi tiểu thư!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.10.2014 06:10:24 bởi Cố Quận>
![]()
Hồ Sương Thu
Hồ sương thu bóng hồ sương
In tia nắng nhạt ngày vương khói mờ
Hàng thông xanh dọc bên bờ
Lầu xa xa tóc ai lơ thơ màu
Đen tuyền một mái lưng sau
Hương vừa rụng xuống bụi lau sậy nhà
Lao xao ngọn gió lay tà
Tiếng chân nhè nhẹ người a gót vào
Hồ sương thu mặt nước chao
Khói tan! Vầng nhật ló cao chân trời
Cố Quận
Thu Áo Trắng Về Đâu!!!
Mùa thu áo trắng màu đâu mất
Tôi dưới tàng phong góp lá vàng
Hai trăng không bóng người quanh quất
Tôi với chiều thu nắng nhạt đàng
Nhắp chén quỳnh cay ngồi nhớ áo
Về đâu cho hiu quạnh trời thơ
Để sắc màu thu sầu ảo não
Không bờ vai tóc! chẳng tà tơ
Mùa thu áo trắng vạt về đâu!!!
Cố Quận
Mùa Sau Ai Chờ Em!!!
Ta chờ em dưới bậc
Áo tha thướt lên trường
Mùa này vô đệ nhất
Cuối mùa học hai đường
Em mộng làm cô giáo
Ta mơ gánh chinh nhân
Em hiền như kẻ đạo
Ta nợ nước nghìn cân
Ta chờ em dưới bậc
Cùng sánh bước lên trường
Sầu vương trong ánh mắt
Nghĩ! Mai đời hai đường
Mùa sau ai chờ em!!!
Cố Quận
Xưa Tôi Nhát Gái
Tại xưa tôi nhát gái
Chưa thơ thẩn, hát hò
Nên tình si ôm mãi
Mấy chục năm lỡ đò
Lỡ duyên và lỡ nợ
Ai hiểu tình tôi đâu
Giờ bên này bên nớ
Ai biết tình tôi đâu!!!
Cố Quận
Thơ Và Áo Tết
Một tà hồng, một tà xanh
Ý thơ xuân thắm vờn quanh lối chùa
Lá hoa thoang thoáng hương mùa
Hai màu áo tết, guốc khua gót thềm
Chữ vần rơi rụng đất mềm
Thơ trôi theo nắng gió êm ả ngày
Cuốn tà hồng, tà xanh bay
Chữ, vần, câu, ý ngất ngây dưới đường
Cố Quận
Tìm ai! Đâu tìm
Tìm ai...biết tìm ai đâu tìm
Bến bờ hiu quạnh! Lối vắng im
Trăng trước áo người qua mất dấu
Tìm ai...biết tìm ai đâu tìm
Trăng này thu lá vàng chiếc lá
Heo may đưa mây trắng bềnh trôi
Dưới chiều thu nắng ngồi buồn bã
Tìm đâu! Trời, sông nước, ta thôi
Cố Quận
Vội Chi Đi Bỏ!!!
Vui buồn lỡ một bến này
Thì thôi cũng nước cũng mây ấy mà
Cũng áo tha thướt hai tà
Cũng thơ cũng rượu cũng ta, cô mình
Thì thôi chén cạn! Trút bình
Cũng hò, hát với trời thinh không rằng
Ớ cô áo tím bằng lăng
Vội chi đi bỏ sao trăng thế mình!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.10.2014 17:08:19 bởi Cố Quận>
![]()
Có Rượu Không Huệ!!!
Có rượu không Huệ...có rượu không
Dọn xuống cà kê chuyện má hồng
Áo cánh, hài quai thêu kết đóa
Mai vàng ngoài phố tết đầy bông
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.07.2014 21:34:54 bởi Cố Quận>
Về Đâu Thu Áo Tím!!!
Thế là đi...là mịt mờ áo tím
Là tà hương chừ biết kiếm đâu giờ
Đêm trăng ngồi chén rượu với câu thơ
Buồn hiu quạnh! Trời lững lơ chiếc lá
Áo về đâu! Người về đâu bốn ngả
Tình còn đây sao vội vã chi nào
Cho thu chờ dáng lụa áo ai chao
Về đâu hỡi sắc màu thu áo tím
Cố Quận
Tìm Người Không Gặp
Xe lăn trên xác lá vàng
Chở thu hai vạt áo nàng đến đây
Tóc hương theo gió heo may
Về run sợi nắng tơ gầy dưới sân
Tìm ai trong ngõ giai nhân!!!
Gã thơ lên núi lánh trần hôm qua
Vườn sau, cổng trước ngôi nhà
Không người, không tiếng cười khà cô ơi
Vòng xe nghiền đám lá rơi
Bóng cô lặng lẽ chẳng lời...áo xa
Cố Quận
Mộng Áo Xuân Xưa
Vấn vương hương vị xuân tàn
Đêm qua nằm mộng áo vàng lụa hoa
Thấy màu tết cũ trên tà
Cô thôn nữ nét mặn mà dáng thanh
Bên lũy tre, đưới đồng xanh
Thấy dòng sông thuở tập tành chữ thơ
Vẽ trời tết với nắng tơ
Họa sương khói trắng vây bờ nước quê
Vần đường đi, âm ngõ về
Con đê gió lộng tóc thề ai bay
Giật mình luyến giấc mộng say
Tiếc thương áo lụa nàng ngày xuân xưa
Cố Quận
Cớ Gì O Vội Lấy Chồng!!!
Cớ gì O vội lấy chồng
Xuân sau vắng vạt áo hồng lụa thêu
Đâu còn chữ ái, vần yêu
Đâu còn ngẫu hứng bút đều tay thơ
Cớ gì O chẳng đợi chờ
Xuân sau vắng vạt xanh lờ lững bay
Đâu còn hò hát tiệc say
Âm thơ bặt tiếng những ngày tết vui
Vội gì thế...hai O Tui!!!
Cố Quận
Áo Hoa Đào
Mùa xuân em áo hoa đào
Trắng tà trắng vạt áo vào thơ tôi
Câu vần vương vấn màu môi
Tứ âm ngây ngất! Dạ bồi hồi mơ
Em cười với nắng vàng tơ
Mắt tình tứ, tóc hững hờ thả hương
Hẹn ai em đến đây vườn
Hoa đào thêu áo rụng đường thơ tôi
Cố Quận
Em Cười Với Sen
Em ngồi áo trắng nhìn sen
Trong bình hoa thắm màu chen nhuỵ vàng
Em son phấn, hò hẹn chàng
Tóc mây búi củ chiều sang bến chờ
Nầy chàng thơ, hỡi chàng thơ
Trăm năm se đặng dây tơ chỉ tình
Bình sen em áo trắng nhìn
Ước ao đây mảnh tiết trinh đúng người
Mơ màng...môi nở nụ cười
Cố Quận
Ông Có Học Trường Tôi!!!
Ông này có học trường tôi
Sao đeo chân mãi...kỳ khôi thế này!!!
Không! Tôi theo vạt áo bay
Tôi theo bóng dưới đường đây thôi à
Theo hương mái tóc mượt mà
Theo chân guốc mộc âm là đều âm
Để hình đêm nhập vào tâm
Để hơi hướm tóc mộng thầm chút hơi
Tôi nào còn học o ơi
Đi qua thấy bóng áo người nên theo
Cố Quận
Áo Mùa Xuân Đâu Rồi!!!
Đâu rồi áo mùa xuân hôm trước
Tà nhẹ hương, trên ngõ thướt tha
Đâu rồi nắng vàng soi tóc mượt
Vèo xuân hồng! Theo gió bay xa
Vội vàng chi thế áo xuân ơi
Bỏ sắc màu hoa giữa góc đời
Thương nhớ vóc ngà ai da diết
Nên vần, âm, chữ, ý thơ rơi
Muốn hỏi áo mùa xuân đâu rồi!!!
Cố Quận
Xưa Như Mèo, Nay Tợ Cọp
Xưa cười...nay đứng nghiến răng
Phàm phu, tục tử ngã lăn xuống sàn
Sen hồng, sen trắng nát tan
Bình nàng ném, guốc nàng phang vèo vèo
Nay như cọp, xưa ngờ mèo
Nay tiếng quát, xưa giọng reo nên lầm
Bây giờ run, bây giờ câm
Lỡ rồi! Dại bút trăm năm ký, điền
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2014 07:09:39 bởi Cố Quận>
![]()
Tan Trường Áo Trắng Qua Đò[color="darkviolet"]
[/color]
Tan trường áo trắng qua đò
Bến sông văng vẳng tiếng hò Nam Ai
Mây về che ánh nắng phai
Nhanh chân kẻo giọt mưa ngày ướt tơ
Kẻo gió lộng nón bài thơ
Kẻo hương tóc lạc tận bờ bên đây
Cho tôi ngây ngất chén say
Run tay sóng rượu bóng gầy áo o
Tan trường áo trắng qua đò
Cố Quận
Đập Cùng Một Nhịp
Hai con tim đập cùng một nhịp
Chúng gọi nhau tên thiếp danh chàng
Bình bịch sớm tối âm vang
Trăm năm chẳng dứt chứa chan nghĩa tình
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2014 15:33:06 bởi Cố Quận>
![]()
Vòng Xe Qua Phố (2)
Xưa vòng xe qua phố
Lụa tà ai trắng bay
Ta luyến người một độ
Vần âm thơ đắm say
Nay phố nằm vắng áo
Người đi! Bóng lụa mờ
Vần âm thơ sầu não
Thương nhớ kẻ xa bờ
Cố Quận
Hái Sen Hồ Tôi
Hai o áo trắng đường đồng
Ghét chi ngắt nụ sen hồng hồ tôi
Không hỏi tiếng, đoá rụng rồi
Lá xanh đứng dạ bồi hồi nhớ hoa
Hai o áo trắng tà xa
Hương còn trong gió đây mà quyện ao
Sen hồng lạc dấu nơi nào
Sẽ phai tàn nhuỵ! Sẽ màu úa sen
Cố Quận







