📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.123 lượt xem — Trang 12 / 49
Say Trăng

Đêm kia trăng đậu bên thềm
Anh cài suối tóc nhung mềm người yêu
Trúc son mười búp mỹ miều
Trái môi khép nhẹ men yêu lên nồng

Đêm qua trăng đậu bên sông
Anh tô má thắm tình hồng giăng mơ
Trái duyên ửng sắc đợi chờ
Thuyền tim vỗ nhịp xô bờ ra khơi

Đêm nay trăng sáng đỉnh trời
Bàn tay hạnh phúc ru hời giấc xuân
Đôi chim tíu tít hót mừng
Nghìn năm yêu mãi khúc rừng hoan ca
Đăng nhập để trả lời
0
Bi

Hòa mình vào bóng đêm
Đo chiều dài nỗi nhớ
Nằm yên nghe tiếng thở
Con tim mình rung buồn

Đi dưới trời mưa tuôn
Hứng cội nguồn thác đổ
Mấy hạt trầm kinh khổ
Sũng ướt đời cô mang
Đăng nhập để trả lời
0
Say

Chiều nay ráng đỏ mây buồn
Nước trôi về nguồn bỏ nắng chơ vơ
Ta còn bầu rượu túi thơ
Dăm ba bằng trắc hững hờ cõi miên
Đăng nhập để trả lời
0
Làm Sao

Làm sao che nỗi nhớ
Bằng những lời dối gian ... anh bình thường
Bằng những đêm dài thao thức vấn vương
Đi trên con đường ngày xưa gặp gỡ

Làm sao giấu kín hạt tròn tan vỡ
Dưới bóng trăng thuở xưa của chúng mình
Dưới giàn hoa lài gió lặng thinh
Ngang ngát một nỗi buồn không xuất xứ

Làm sao nhốt trái tim đơn vào quá khứ
Vùng tâm trí ngôn từ nở rộ trên vành nguyệt khuyết trong nhau
Làm sao, làm sao kiềm nén muôn nỗi đau
Yêu em ngàn sau mãi mãi

Mùa đi qua không bao giờ trở lại
Nhưng nhớ nhung quay về trong phút giây
Tiếng gọi em trong tuyệt vọng hao gầy
Sợ đánh mất nhau - yêu lặng câm chua xót
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Xưa

Chiếc lá ngơ ngác lìa cành
Dấu xưa lạc lối vàng hanh nắng buồn
Về đây em hỡi cội nguồn
Nghe tiếng thút thít thu tuôn giữa rừng

Mây che suối ngọc rưng rưng
Gió lên môi mộng nửa chừng liêu trai
Chênh vênh trái nhớ rạc rày
Người ơi có biết u hoài mùa qua

Đăng nhập để trả lời
0
Tội Lỗi

Lời nói không là thuốc
Mà chữa bệnh đau lòng
Lời nói không là sông
Mà nhấn chìm tình cảm

Lời nói không là thảm
Mà lót đường thương yêu
Lời nói không là diều
Mà bay cao chót vót

Lời không là mật ngọt
Mà xoa dịu tâm hồn
Lời không cay đắng đót
Mà xé nát tâm can

Lời không là bạc vàng
Mà mua được tất cả
Lời không là biển cả
Mà mênh mông mắt buồn

Lời nói là cội nguồn
Của trần gian tội lỗi
Đăng nhập để trả lời
0
Cô Đơn

Nửa khuya thức giấc bồn chồn
Đèn trăng loe lét bên cồn tương tư
Tiếng tơ réo rắt trầm ngư
Đò neo bến vắng dạ từ sương lam
Thiên di vỗ cánh trời nam
Mình ta biển bắc ôm cầm bóng xưa
Đăng nhập để trả lời
0
Bản Ngã

Ừ thì ta thi gan cùng tuế nguyệt
Thức đêm xem đuôi mắt ai dài
Những khói sương lẫn quẩn liêu trai
Như hút hồn côi ma quái

Vẫn mang niềm đau thương hoang hoải
Nơi tận cùng đáy cốc tim màu buồn
Khi trống vắng đắng chát bật ngôn
Nhìn mây tuôn mưa mấy độ

Ừ thì mái tóc sương muối loang lỗ
Rũ trơ trơ mặc sức ngạo đời
Ta đã quen rồi bóng đêm chơi vơi
Đầu lưỡi say men thốt lời nghẹn siết

Ừ thì ta lại thua đêm đường mãi miết
Đuôi mắt chẻ tre mấy mươi nẻo đường
Con thần ưng cần ai hại thương
Nó chết trên lưng trời đại mạc
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Đêm

Đêm ơi than khóc mà chi
Lời trăng thầm thì xoa mấy nỗi đau
Lòng ta đắng đót ai bào
Đừng gầm thét nữa nghẹn ngào tâm can
Đăng nhập để trả lời
0
Hỏi

Tình yêu là gì mà mặn hơn muối
Ngọt hơn đường sâu thẳm hơn đại dương
Cao hơn núi xa ngút ngàn muôn phương
Quả tim nhỏ chứa cả bầu trời vũ trụ

Tình yêu là gì mạnh hơn phong vũ
Ướt hơn nước sáng rực hơn hải đăng
Nhanh hơn tia chớp đẹp hơn chị hằng
Vòng tay ấm siết hai tâm hồn vĩnh cửu

Tình yêu là gì trong hơn ánh nắng
Vang hơn chim hót êm hơn tiếng đêm
Bền hơn sỏi đá mịn hơn tơ mềm
Lần dấu yêu môi ngâu hòa chung nhịp thở

Tình yêu là gì tươi hơn hoa nở
Là truyện cổ tích của hai chúng mình
Vui hơn pháo tết cô dâu đẹp xinh
Anh làm chú rể ngàn đêm giao bôi hoa chúc

Anh yêu em trong từng giây từng phút
Từng dấu chân ta bước vào đời nhau
Anh yêu em từ đây đến mai sau
Tình yêu ngọt ngào thiên thu vĩnh kết
Đăng nhập để trả lời
0
Trăm Năm

Đêm qua trăng mộng đầu hiên
Đôi chim âu yếm thương viền môi trao
Trúc vàng bẻn lẻn xôn xao
Tiếng yêu chíu chít ngọt ngào mình ơi

Gió hồng ôm tóc buông lơi
Mắt nằm trong mắt một đời tìm nhau
Tơ lòng bện chặt cánh đào
Duyên son thắm mãi bay vào tình yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy Trả Lời Anh!

Em có biết gió là những luồng không khí chuyển động
Từ nơi áp cao về nơi áp thấp
Như trái tim anh lao ào ạt ra khỏi nơi ẩn nấp
Đi tìm phân nửa thuộc về mình - chính là em

Em có biết mây là những áng lơ lửng giữa không trung ngày đêm
Là sự ngưng tụ của hơi nước
Như anh đếm thời gian bằng nỗi nhớ em dài thậm thượt
Mây bay cô liêu trong tâm hồn anh hắt hiu

Em có biết mưa là sự ngưng tụ những giọt nước thật nhiều
Rơi từ trời cao xuống thấm sâu vào lòng đất
Như dạ anh đang ruột bào gan thắt
Lang thang một mình trên lối xưa

Em có biết bão là sự nhiễu động khí quyển mỗi mùa
Kéo theo cuồng phong và những cơn mưa địa cầu ngập lụt
Như tiếng yêu gào thét chúng mình nhớ nhau ray rứt
Mây gió mưa bão nào đong đầy ngày tháng hoang vu

Hãy trả lời anh em nhé, hỡi người yêu!
Có bằng lòng làm vợ anh không suốt kiếp
Đừng để trời nổi những cơn giông bão táp
Anh không muốn nhấn chìm cả thế giới bằng nước mắt kẻ si tình
Đăng nhập để trả lời
0
Định Mệnh

Hai chúng ta như những toa tàu
Móc vào nhau hành trình ga vắng
Khi leo dốc ì ạch mang nặng
Lúc đổ đèo trơn trợt gian lao

Không thở than vực thẳm núi cao
Chung lưng chịu gió mưa lạnh nóng
Ngắm trăng sao hương đêm lồng lộng
Ôm bình minh thơ mộng cỏ xanh

Dù đói no tiến thoái đồng hành
Dù chậm nhanh không xa nửa bước
Nhưng một ngày nào hay biết trước
Phải chia lìa nghịch hướng đường đời

Vẫn xìn xịch đều đặng khắp nơi
Khói trắng loang rã rời đầu kéo
Có quen đâu về chung một nẻo
Biết mai này còn gặp lại không

Mỗi toa tàu - đầu kéo sang sông
Đến và đi chạnh dòng định mệnh
Bụi thời gian tháng năm lơ đễnh
Ngang ga xưa phút chốc ngậm ngùi

Đón người về rạng rỡ nói cười
Tiễn nhau đi im lìm lặng lẻ
Ga là thế, náo nhiệt - quạnh quẻ
Sao chúng mình sầu muộn riêng mang

Hồi còi tàu xé nát không gian
Toa lăn bánh đường ray ở lại
Thanh tà vẹt nằm sương dầu dải
Hai toa tàu lầm lủi xa ga

Núi cao mãi sao vẫn chưa già
Biển mênh mông ngàn năm không tuổi
Hai toa tàu hành trình rong ruổi
Chưa giây nào quên được chiều xưa
Đăng nhập để trả lời
0
Thiền Môn

Vẳng xa mấy tiếng chuông chùa
Lòng nghe Bái Đính giữa mùa hương trăng
Nhấp nhô súng đá vĩnh hằng
Thiền môn nở rộ trong lần ghé qua
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ

Em về Thê Húc âu sầu
Nước trôi mấy nhịp qua cầu bâng quơ
Mây in lối cỏ hững hờ
Dấu chân đi nhẹ vào thơ ru chiều
À ơi cái nhớ liêu biêu
Đò neo bến vắng ít nhiều ngóng trông
Lục bình nhuộm tím nhánh sông
Lòng ta đắng đót mênh mông trời buồn
Đăng nhập để trả lời
0
Lạc Đêm

Đêm buông vệt khói loang dài
Thương ta chiu chắt u hoài đơn côi
Sương rơi lạnh vắng đầu môi
Lời yêu khép lại ngọc hồi đam mê

Trăng tròn vành vạnh sơn khê
Ướt đôi mắt thỏ vỗ về hương mơ
Dạ lan đắng đót chơ vơ
Khói tan tình cạn hững hờ trong nhau
Đăng nhập để trả lời
0
Bình Minh Lạc Hướng

Sáng nay thức giấc một mình
Nghe gà réo gọi bình minh phập phồng
Thu tàn trời đã lập đông
Lạnh còn chưa đến
vầng hồng xa xa

Sáng nay thức giấc riêng ta
Nghe thời gian đợi tiếng cà phê phin
Sương tàn bóng nắng trở mình
Với tay vuốt tóc
sợi tình mong manh

Sáng nay thức giấc đầu cành
Nghe giọng chim chích ngọt lành như xưa
Mắt khô môi cạn mầm mưa
Lòng chao đắng đót
hương thừa hanh hao

Sáng nay thức giấc dâng trào
Nghe yêu róc rách nghẹn ngào đêm mơ
Cõi buồn nứt nẻ mầm thơ
Gieo vào dang dỡ
hững hờ mùa sang

Sáng nay chôn xác lá vàng
Thương sầu mấy độ ngỡ ngàng gió lay
Chữ duyên mấy kiếp đong đầy
Tình còn lặn ngụp
vũng lầy trong nhau
Đăng nhập để trả lời
0
Xa

Chỉ một đêm thức đỏ
Cháy khô cọng cỏ buồn
Giọt sầu nhân thế tuôn
Khơi nguồn dòng cay đắng

Chỉ một ngày trốn nắng
Hanh hao trủng mắt sầu
Đời mấy kiếp bể dâu
Trầm luân hờn chua xót
Đăng nhập để trả lời
0
Ngàn Năm Còn Đau

Ta dắt ta đi suốt đời đơn độc
Hành trang ơi qua mấy nẻo đường trần
Ta dắt mình đi giữa cuộc phong vân
Hỏi nghìn lần
Tình dài mấy hơi thở?!

Ta dắt ta đi suốt chiều thương vỡ
Tím cõi lòng dang dỡ giấc chiêm bao
Ta dắt mình tìm trái nhớ chênh chao
Hỏi vạn lần
Tình yêu nào đẹp nhất

Ta dắt ta qua ngày tháng lây lất
Dấu tình xưa chất ngất men u sầu
Ta dắt mình đi tìm hạt mưa ngâu
Xưa ô thước
Bắt cầu cho Ngưu-Chức

Ta tự hỏi sao lòng còn ray rức
Lối sỏi mòn đưa ta đi về đâu
Thuyền duyên kiếp khua dầm giữa canh thâu
Áng mây sầu làm thinh trôi bảng lảng

Gió già nua ủ rủ đôi cánh nhạn
Bàn chân này nứt rạn đá hoang vu
Tình chưa lớn cớ lòng đã thiên thu
Yêu một lần ngàn năm còn hờn tủi
Đăng nhập để trả lời
0
Đà Lạt Mờ Sương

Dốc mù sương trên miền sơn cước
Thác gầm vang tung ca bọt nước
Trời giăng mây bay cao bay thấp
Gió chạnh lòng se cắt chênh vênh

Má em hồng trái chín mông mênh
Bước chân son nắng đầy gùi nhỏ
Tiếng chim rừng líu lo hoa cỏ
Khói lam chiều vương tóc hoàng hôn

Em băng ngang, ngang qua khe suối
Suối co mình uốn khúc đùa vui
Em ngồi đó, ngồi bên vách núi
Núi trải dài chải tóc pense

Em đứng lên, đứng lên đi về
Con nai nhỏ u sầu nủng nịu
Bóng kơ nia nghiêng mình cong víu
Mai có còn gặp nhau nữa không

Em đi rồi dốc mù sương mong
Đường tít xa dỏi theo tầm mắt
Trăng lên rồi hương xưa chìm khuất
Ai thẩn thờ thả nhớ chơ vơ

Đêm hoang vu dệt lên ý thơ
Mai có còn ai về Đà Lạt
Mai có còn trăng lên thác bạc
Mai có còn chiều tím không phai
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Nắng Lên

Con mắt làm xấu nữa rồi
Cửa không chịu khép để tôi ngáp dài
Cái ngủ lêu lõng nhà ai
Để tôi đợi hoài con mắt thâm đen

Con mắt chẳng chịu cài then
Chong đêm nghe tiếng dế mèn thê lương
Con mắt thau láu vạc sương
Gõ nhịp vô thường xuống kiếp cô đơn

Con mắt nũng nịu dỗi hờn
Bắt đền tôi dỗ chập chờn nằm nghe
À ơi ... ví dầu cầu tre
Ngủ đi ngoan nhé mai về anh thương

Con mắt ru mộng bình thường
À ơi tiếng gáy ngoài vườn nắng lên
Đăng nhập để trả lời
0
Hiến Chương Tình Yêu

Anh sẽ đóng ngăn bên trái
Để mình em ngự tâm thất phải muôn đời
Để mình em mặc sức dạo chơi
Quanh khu vườn hoa hồng đỏ thắm

Anh sẽ treo lên biển cấm
Đường lưu thông một chiều tình yêu
Để tim anh cùng tim em nối nhịp
Đan nhau ngồi nghe bản tình ca nắng chiều

Anh sẽ cài làn môi mỹ miều
Bằng chuỗi dài mật khẩu phức tạp nhất
Để anh là người đàn ông duy nhất
Biết câu thần chú kỳ diệu khi hôn em

Anh hái sao trời thắp sáng đêm
Để nhan sắc em rực rỡ hơn vũ trụ
Để men rượu hoa chúc chưa bao giờ cũ
Để em là thuyền hạnh phúc chở riêng anh

Anh sẽ chốt chặt trái tim xanh
Trăm ngàn vạn triệu thiên niên kỷ
Để ngăn bên phải trở thành chân lý
Hiến chương tình yêu của chúng mình
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên Lành

Nắng khoe sắc vóc tình nồng
Em tôi e thẹn áo hồng tóc xanh
Chờ môi yêu đến dỗ dành
Cho thương trỗi nhịp duyên lành nắng lên
Đăng nhập để trả lời
0
Hai Đứa Giận Nhau

Và ta lại tổn thương nhau
Tổn thương nhau nặng nề hơn bao giờ hết
Những giọt nước mắt nối đuôi nhau không mỏi mệt
Những tiếng thở dài chua xót nát đêm đen

Lối mòn xưa bước chân quen
Ngày đi về hai lược bỗng xa tít tắp hơn đường lên vũ trụ
Sương lạnh bờ vai làn môi khô rũ
Hai người ngoảnh mặt hai hướng đi

Phút nóng giận không nghĩ suy
Cái tôi của chúng ta mênh mông hơn đại dương xanh thẳm
Giọt tủi hờn như con thuyền chở khẳm
Cơn gió nhẹ xô xuống lòng biển sâu

Giận thật nhiều ghét gì đâu
Chốc nguôi ngoai nhớ nhau nhiều hơn trước
Em lại ngồi vào bàn phấn soi gương chải chuốt
Sợ đàn bà héo úa đàn ông chẳng yêu

Giận nhau chi lạnh đìu hiu
Thoáng nhớ anh nghe mùa xuân trở lại
Thôi nhé vì em là cô gái
Được đặc quyền nhõng nhẽo và mít ướt nghen anh

Trời vẫn nắng mây vẫn xanh
Em vẫn thèm rút vào anh ấm áp nghe kể chuyện
Chuyện các con và chúng mình hòa quyện
Làm sao hai đứa giận nhau lâu bao giờ
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn

Quá nửa mùa rồi thu còn rụng lá
Công danh, sự nghiệp, duyên phận đành thả nổi vào tương lai
Đôi vai vốn dĩ quen đọa đày
Đôi chân trần này lầm lủi đi về phía trước
Đăng nhập để trả lời
0
Kiếp Nhân Sầu Khổ

Nếu một mai vùi sâu vào lòng cát
Hơi thở này xin trả lại cho ai
Cho mẹ cha? Mẹ cha đâu còn nữa
Cho kiếp người? lầm lạc cõi trần ai

Vội vàng chi, hỡi dòng đời chật hẹp!
Chen lấn nhau vẫn chung một lối về
Người tham sân si hỉ nộ ái ố
Phút sau cùng ai thoát được hôn mê

Khi hữu duyên vui vầy nghĩa phu thê
Lúc vô duyên nảo nề ôm gối chiết
Dù van này níu kéo hay nuối tiếc
Khi đông về lá vàng khóc chia ly

Còn hơi thở là đôi chân còn đi
Dù gập ghềnh hay phẳng lì hoa cỏ
Lúc xám xịt khi thắm tươi phượng đỏ
Phàm làm người ai biết trước tương lai

Đời người là tùy hơi thở ngắn dài
Nên tài ba không qua được số mệnh
Hôm nay khỏe ai biết ngày mai bệnh
Xưa đến giờ vạn vật là vô thường

Kiếp con người sao phải lắm tai ương
Đăng nhập để trả lời
0
Lạc Mất Mùa Trăng

Trăng leo lên đỉnh núi
Em đến nơi đợi chàng
Đứng bên ngọn thác bạc
Ngắm dòng nước reo vui

Chiếc khăn piêu lấp lánh
Từng sợi lanh em dệt
Từng mũi chỉ em thêu
Dâng tặng người em yêu

Tiếng khèn nơi sơn dã
Chén rượu ngô say tình
Hẹn mùa sau vui cưới
Ta có ta với mình

Con gà rừng gáy sáng
Ông mặt trời lên nương
Lúa vàng trĩu hạt thương
Mùa trăng tròn em đợi

Con nai tác thật buồn
Dòng thác khóc rưng rưng
Con bướm nằm ủ rũ
Mấy mùa thay áo rừng

Em đến nơi hò hẹn
Tiếng khèn vẳng xa xa
Bóng trăng ngà dang dỡ
Chàng về với người ta

Chiếc khăn piêu em dệt
Phủ kín nửa hồn đau
Con gà rừng gáy sáng
Sương lạnh tóc phai màu

Ngàn năm tình mất nhau
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Lang Thang

Ta và bóng đêm cùng song hành qua thời gian thăm thẳm
Có quen nhau đâu mà thân thiết bao giờ
Hạt buồn ươm mầm mẩy lời thơ
Khói cà phê điểm tô vùng cảm giác

Ta và bóng đêm cùng ngồi nghe trăng hát
Lời ru tình vang vọng khắp trần gian
Gió nắn phím so cung đàn
Tiếng tơ chùn sầu não nuột

Ta và bóng đêm cùng sánh bước
Qua khúc quanh lối rẽ ngõ tâm tình
Chỉ tạm biệt nhau khi bình minh
Chộn rộn đón hoàng hôn nơi điểm hẹn

Có yêu nhau đâu mà nghĩa tình trọn vẹn
Đâu ước thề mà suốt kiếp không xa
Chỉ mười hai giờ trong vùng sáng nhạt nhòa
Chúng tôi nhớ nhau nhiều vô hạn

Bóng đêm và tôi mãi là bạn
Đưa nhau qua vùng tâm tối cô miên
Bóng đêm là nước tôi là thuyền
Chèo trên sông mơ hoài không dứt
Đăng nhập để trả lời
0
Xót

Đêm nghe mưa đổ bồi hồi
Vang vang tiếng mõ mấy hồi kinh trong
Chuông khô rơi rụng xuống lòng
Nỗi sầu ai oán khói vòng thiền môn

Tiếng xưa xao xuyến ngập hồn
Lòng nghe nước chảy về nguồn thương đau
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn Thu

Sáng nay mây trút lá vàng
Gió lay bờ tóc ngỡ ngàng sương pha
Hắt hiu sợi nhớ là đà
Còn vương gối chiết trăng ngà héo hon

Sáng nay nắng nhạt môi son
Mưa về trũng mắt mỏi mòn chờ trông
Trời buồn giữa phút lập đông
Chơ vơ lạc lõng lòng còn chớm thu

Sáng nay khói tỏa mịt mù
Lối xưa đắp lá hoang vu lạnh lùng
So dây nắn phím tơ chùn
Sơn ca biếng hót núi rừng chênh vênh

Sáng nay nỗi nhớ bồng bềnh
Lục bình nhuộm tím người quên ta rồi
Mưa về mặn đắng bờ môi
Sáng nay lá chết bồi hồi tâm đơn
Đăng nhập để trả lời
0