📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.126 lượt xem — Trang 13 / 49
Ngày Mai Sẽ Ra Sao

Mai này trở giấc lập đông
Môi ngâu ai ủ má hồng ai thơm
Nữa đêm giá lạnh từng cơn
Ngọc ngà ai đắp dỗi hờn tóc xuân

Mai này hoa nở khắp rừng
Chim quên tiếng hót gió ngừng vờn mây
Buồn tênh lạc lõng bàn tay
Bàn tay đưa đón những ngày xa xưa

Mai này mưa lách song thưa
Trôi qua triền mắt khi vừa nhớ - quên
Bơ vơ lối nhỏ chênh vênh
Tím lòng hoang hoải bắt đền thời gian

Mai này thay áo lụa vàng
Nàng Thu ngấn lệ xuôi ngàn thuyền hoa
Mai này Thu sẽ đi xa
Nương ngô đồi sắn luống cà ai chăm
Đăng nhập để trả lời
0
Lầm Lỗi

Người ta không màn chuyện tiết trinh ngày nay
Vì chỉ xác định được nụ hoa ban trắng
Hé nở lần đầu tiên trong nắng
Dù bị cưỡng đoạt hay tự nguyện hiến dâng

Nhưng phẩm hạnh người đàn bà nếu đánh mất một lần
Dù lầm lỡ là cả đời mang vết đen nhơ nhuốc
Tình yêu nào phải trò chơi đem đánh cược
Vết chàm không rửa sạch bao giờ

Người ta có thể biện lý lẻ vu vơ
Để che đậy tham vọng thèm khát
Tiết hạnh như mớ rau con cá giữa chợ đời đổi chát
Khối kẻ bán linh hồn cho quỷ dữ trầm luân

Một mai nghe lòng sầu bâng khuâng
Khi đêm về chập chờn ôm gối chiết
Giọt lệ nào đẩm sương chiều ly biệt
Hỏi vui gì trên bước đường tương lai

Bình minh không đến khi thiếu giọt sương mai
Hoàng hôn không về nếu vắng đi làn mây tím
Người tự tay đóng áo quan khâm liệm
Duyên kiếp mình trong huyệt mộ lỡ lầm

Vật chất nào sánh bằng nghĩa trăm năm
Nếu mai kia chạm mặt nhau trên phố
Hãy xem như tháp chuông cổ
Đổ những hồi buồn văng vẳng xa xa

Trăng hôm nay không sáng như hôm qua
Nên người ta ôm hoài tiếc nuối
Chúc nhau hạnh phúc cuối
Câu sáo rỗng thành ngôn tình thơ ca

Khổ nhất trên thế gian là đàn bà lạc bước!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Mai Rời Xa

Đời như giọt cà phê đắng chát
Người yêu thích nghe vị ngọt cô cùng
Kẻ không ưa hòa tan đường sữa chung
Để uống chất lỏng không còn mùi hương cũ

Tại sao có gió giông ngày mưa lũ
Tại sao ngập nắng khi xuân về
Tại sao lại có tách cà phê
Để ta mông lung cùng khói thuốc

Đời có lắm điều mất được
Nhưng ai cũng phải học qua làm người
Ta biếng lười mãi ham chơi
Vì muốn lưu ban thêm mấy kiếp

Nếu một mai trở về lòng đất trong giấc điệp
Biết chừng còn chưa dứt nợ đời
Xin trả lại làn hơi
Cho thế nhân cõi tạm
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Đời

Không ai màn chuyện thất tiết trinh
Nhưng sẽ xem thường thất tiết hạnh
Khi con cá mắc câu vướng ngạnh
Chọn lựa nào hai chữ tồn vong

Có loài cá suốt đời ăn rong
Mặc thời gian treo mình vách đá
Có loài khác vì hám mồi lạ
Nằm trong rọ đỏ mắt vật vờ

Lòng tham vọng che mờ nhuốt nhơ
Đem mớ rau chợ đời đổi chát
Giá nghìn vàng thua cân đồng nát
Tiết hạnh tiết trinh chuyện lỗi thời

Cá ăn rong suốt kiếp dạo chơi
Quanh vách đá tháng năm tồn tại
Cá hám mồi vẩy vùng mê mãi
Chọn lựa nào chiếc rọ biển-sông

Ai cũng có chỉ một tấm lòng
Để trải ra hòa mình cuộc sống
Ai cũng có nhiều lần mơ mộng
Nhưng chỉ có một người trao thân
Đăng nhập để trả lời
0
Như Đã Từng Yêu

Đôi tay ta có sức mạnh xẻ núi
Lấp biển và san phẳng rừng xanh
Nhưng không níu kéo được công danh
Và lòng người đan tâm thay đổi

Đôi chân ta giẫm mềm đá sỏi
Lên đến không gian vũ trụ
Nhưng đi hoài không tới mối tình cũ
Dù khoảng cách hạn hẹp trong trái tim mong manh

Khối óc ta thông minh nhất hành tinh xanh
Chế ra những cổ máy đồ sộ phức tạp
Nhưng không tự chính mình dựng nổi túp lều ấm áp
Có đôi mái đầu xanh một gia đình

Thế gian xưa nay ai hiểu được chữ tình
Ai biết ngày mai trời mưa nắng
Ai biết trong nụ cười thầm lặng
Là mạch nước ngầm âm ỉ vỗ bờ mi

Còn yêu thì cứ yêu nhau đi
Hãy cho nhau những gì mình đang có
Để mai kia lá vàng rơi cuối ngõ
Còn nhớ một thời ta đã yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếc Mùa Đã Xa 

Và rồi mây vẫn cứ trôi
Mình không còn nữa bên đời của nhau
Hỏi rằng sỏi đá biết đau
Hỏi rằng cỏ úa lệ nào tang thương
Tình trong hai chữ vô thường
Nợ duyên chưa trọn đôi đường chia xa
Và rồi mùa vẫn cứ qua
Lá xanh chồi biếc không là mùa xưa
Đăng nhập để trả lời
0
Còn Gì Cho Nhau

Nếu mai gió có lên trời
Cho ta nhắn gởi đôi lời cùng mây
Rằng xa tít thế gian này
Có người dệt mộng giữa ngày âm u

Nếu mai nắng gặp mùa thu
Cho ta nhắn gởi sương mù vài câu
Rằng xa tít tấp giang đầu
Có người nhặt xác lá sầu dưới mưa

Nếu mai hoa nở nghịch mùa
Cho ta nhắn gởi già nua trong đời
Xuân tàn ong bướm chơi vơi
Rằng là chỉ có một thời thắm tươi

Nếu mai hết kiếp làm người
Xa lìa cõi tạm cuối trời hoang vu
Đôi bàn tay trắng phù du
Yêu thương oán ghét hận thù mang chi

Đăng nhập để trả lời
0
Ừ Thì ...

Ừ thì cọng tóc bạc đó thôi
Mai rụng rồi có ai nhìn thấy nữa
Nhưng trái tim luôn luôn bừng ngọn lửa
Mấy ngàn năm ông trăng vẫn chưa già

Ừ thì vài nếp nhăn trên da
Mai trổ đồi mồi xóa mờ tất cả
Nhưng tinh thần bất khuất không gục ngả
Mấy ngàn năm núi xanh vẫn chưa mòn

Ừ thì làn môi cười héo hon
Mai bổ cau tiêm trầu tô vành đỏ
Để bên mình em luôn luôn bé nhỏ
Mấy ngàn năm đại dương vẫn dạt dào

Trong tình yêu nào đâu có thấp cao
Không ai đo thời gian dài hay ngắn
Không ai cân trọng lượng nhẹ hay nặng
Yêu là yêu, chừng hơi thở mà thôi

Ừ thì trăng lặn đêm tàn rồi
Xích lại đây gần nhau thêm tí nữa
Hai chúng mình cùng thắp lên ngọn lửa
Thuở đôi mươi tuôn mao mạch trở về
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Mãi Yêu Thương

Bàn tay năm ngón lược ngà
Gom mây dệt mộng
kiêu sa lọn tình

Bàn tay năm ngón thư sinh
Đề thơ vành ngọc
thương mình mình ơi

Bàn tay năm ngón buông lơi
Nghê thường say đắm
ru hời liễu xanh

Bàn tay năm ngón dỗ dành
Dắt nhau suốt kiếp
lữ hành nhân duyên

Bàn tay năm ngón hương nguyền
Đan xuyên tháp bút
đưa thuyền lên khơi

Đăng nhập để trả lời
0
Người Đàn Bà Lầm Lỗi

Khi chị lạnh lùng cắt áo ra đi
Tim anh bùng nổ muốn trái phá
Đánh xập rừng thiêng núi non biển cả
Ngôi thánh đường tình yêu cũng không còn

Người ta cưới vạc ăn sương về xây tổ sinh con
Nhưng không ai chấp nhận vợ mình lăng loàn lang chạ
Tiết hạnh nào phải cân đồng nát hay mớ rau con cá
Chị đem ra mặc cả đời mình lấy ấm no

Chị có thể biện giải trăm ngàn lý do
Cho hoàn cảnh éo le cùng khổ
Ngoài kia muôn mảnh đời loang lỗ
Chị hàng rong anh phu xe
Bé bới rác có nông nỗi bao giờ

Anh tôi về xóa xạch vết thương lòng ngây thơ
Ngày mai lành chỉ còn là vết tích
Của những ngày xưa cũ rít
Của thuở dại khờ
lầm lỡ bao dung

Anh sẽ quên chị như chưa từng
Khi bình minh đến sương mù chìm lặng
Chị tôi có thể thua chị nhan sắc mòi mặn
Nhưng cao quý hơn ở nhân cách thủy chung

Ai cũng biết mùa đông lạnh vô cùng
Nhưng vẫn có người không áo khoác
Ai cũng biết biển xanh vì bờ cát
Sóng không vỗ làm sao có bãi bồi

Trả lại cho chị đời đen trắng bạc hơn vôi
Cùng những phế tích thời gian tàn phá
Trễ đông xuân hè thu vẫn xanh mạ
Tình yêu đâu đến có hai lần cùng một người xa lạ bao giờ

Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ Là Biển Xanh Ngàn Đời

Mẹ tôi tuổi hạc lưng còng
Đôi vai quang gánh nặng lòng bao dung
Khói lên chái bếp chập chùng
Nồi khoai nghi ngút lạc vừng thơm hương

Mẹ tôi tóc bạc như sương
Thân cò ngụp lặn đêm trường bao năm
Bàn tay âu yếm âm thầm
Thương con từ thuở tượng mầm trong thân

Mẹ tôi đôi mắt rạng ngần
Môi cười móm mém mỗi lần hát ru
À ơi ... cái gió mùa thu
Cháu ngoan hãy ngủ để bà vá may

Mẹ tôi gối mỏi hao gầy
Tấm lòng biển cả dâng đầy trong con
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy Về Với Anh

Về đây em với lều cỏ trăng thanh
Ta cùng nhau rời xa chốn thị thành
Anh dạy chữ em chăn tằm dệt vải
Nắm tay nhau hòa chung nhịp tim xanh

Anh sẽ trồng thật nhiều hoa cẩm chướng
Màu em yêu làm sính lễ tân hôn
Đêm hoa chúc thắp đèn môi ngùng ngượng
Rót hương tình say đắm ngập càn khôn

Tiếng trẻ thơ như pháo tết nổ giòn
Mình ơi chúng ta vui làm cha mẹ
Ngắm sao rơi anh đọc thơ khe khẽ
Vào tai mình dỗ giấc mộng bình yên

Sáng mai này con cái sẽ lớn lên
Bay khỏi tổ về đô thành lạc nghiệp
Chúng ta già vẫn thắm duyênchàng thiếp
Vì tình yêu không có tuổi bao giờ

Về nhé em ta cùng dệt mộng mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Yêu

Gió lay ngọn cỏ bông vàng
Lã lơi theo gió tóc nàng mây bay
Hoàng hôn chìm đắm mê say
Trải lòng biên biếc đón hài liên hương

Gió trêu vạc nắng cuối đường
Thẹn thùng tà áo bông hường nghiêng nghiêng
Vai gầy đôi mảnh tình duyên
Trao nhau nồng thắm chiếc thuyền môi ngâu

Gió tìm về thuở ban đầu
Một trời hoa mộng dạt dào hương xưa
Thương nhau biết mấy cho vừa
Tim ta thổn thức gọi mùa yêu đương
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Yêu Nảy Mầm

Ta buông hồn mình theo tiếng nhạc
Để gió cuốn trôi một nỗi buồn
Về nơi vạc nắng còn chưa thức
Níu mộng ban đầu thơ bật ngôn

Ta thả bình minh ra vũ trụ
Cho tróc vảy tình tơ xuyến ngân
Mười ngón tay gầy trong luân vũ
Bóng hình phảng phất đóa phù vân

Ta trải hoàng hôn lên tím biếc
Gom ánh sao mơ vuốt hương sầu
Nghe nhịp đời mình rạp vó câu
Hỏi bao lâu rồi còn tưởng nhớ

Ta ươm hạt lòng cho thương vỡ
Lên yêu mấy ngọn gió gọi mùa
Làn môi mộng thắm nào một thuở
Kéo về tràn ngập trong tiếng mưa
Đăng nhập để trả lời
0
Để Em Say

Đêm qua em uống say
Say như chưa từng bao giờ có
Bỗng dưng thấy mình bé nhỏ
Trở về thuở đôi trăng

Đôi má phính lông măng
Mắt tròn xoe hoa phượng nở
Màu mực tím trang vở
Thơm tuổi học trò mơ mộng thơ ngây

Rót nữa đi, rót thật đầy
Cưỡi chiếc thuyền mây trôi về làm người lớn
Biết yêu thương giận hờn cong cớn
Biết mùi vị đau khổ tình yêu

Ngày làm mẹ tháng ngày chắt chiu
Lo từng lon sữa manh quần tấm áo
Ngày chạy chợ, đêm giặt giũ, cơm cháo
Con nóng sốt mẹ thức trắng tàn sương

Rót nữa đi chén vô thường
Để em quên canh dài mệt mỏi
Bao nhiêu lần chờ mong thay đổi
Em quên rồi, người chợt đổi thay

Rót nữa đi chén đọa đày
Trái tim em đắm chìm giữa biển cả
Anh là mảnh gỗ bên hòn đảo hoang xa lạ
Mình bám vào nhau qua tháng ngày

Ừ, em say đó
Mặc .... cứ để mình em say
Rót nữa đi em còn chưa muốn tỉnh
Để còn vòi vỉnh
Những viên kẹo ngọt ngào thơm bằng trắc màu thơ

Rót nữa đi em mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Để Mặc Em

Hãy để hồn em chìm vào men đắng
Nghe thời gian thầm lặng xé nát tim đau
Hãy rót đi cho đầy chung lệ sầu
Để em say!

Hãy để môi em chìm vào kỷ niệm
Nghe hạt mưa đầu mùa ngân phím tơ
Hãy rót đi cho đầy chén bơ vơ
Để em khóc!

Hãy để mắt em chìm vào cõi mộng
Nghe sóng biển rì rào vỗ mạn thuyền
Hãy rót đi cho đầy chén nợ duyên
Để em cạn!

Hãy để ngày mai trời đừng sáng
Nghe nhịp lòng thổn thức tiếng đêm
Hãy rót đi rót nữa cho đầy thêm
Để em tỉnh!
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Chúng Mình

Anh là hải đảo xa bờ
Nghe từng đợt sóng đợi chờ môi ngâu
Em là cánh trắng hải âu
Tìm nhau dỗ mộng ban đầu thương ngân

Anh là nắng ấm thanh vân
Nghe từng ngọn gió bâng khuân tâm hồn
Em là tím biếc hoàng hôn
Dắt nhau xuống biển lên non chung tình

Anh là cát trắng soi mình
Bên dòng hương thủy, là mình mình yêu
Mình là nhành liễu cưng chìu
Vòng tay anh chấp cánh diều bay cao

Tình nhân ơi hỡi dâng trào
Giao bôi hoa chúc yêu nào trăm năm
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ

Em về cọng cỏ biết cười
Núi non biết hót
những lời chim muông

Em đi cọng cỏ biết buồn
Sông hồ thút thít
cạn nguồn chơ vơ

Còn ta thắt thỏm đợi chờ
Mùi hương năm cũ
hững hờ bay xa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.04.2018 09:47:28 bởi PEARL>
Thương Hoàng:

Nhớ

Em về cọng cỏ biết cười
Núi non biết hót
những lời chim muông

Em đi cọng cỏ biết buồn
Sông hồ thút thít
cạn nguồn chơ vơ

Còn ta thắt thỏm đợi chờ
Mùi hương năm cũ
hững hờ bay xa

 
 
Thương
 
Em về cọng cỏ ra hoa
Bướm ong ve vãn
loang xa hương nồng.
 
Em đi cọng cỏ hanh hong
Vàng hoa mấy độ
khoảng không gieo mình.
 
Còn anh thơ thẩn, chênh chinh
Thương về  kỷ niệm
thình lình vụt bay.
 
PEARL
 


http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=805303
http://diendan.vnthuquan....;m=536958&mpage=18

Đăng nhập để trả lời
0
Em về chất ngất men say
Thuyền môi chao đảo
ngất ngây sóng tinh
 
Dắt nhau về cõi ba sinh
Tát biển thái bình
loan phụng sánh đôi
 
Em về sõi hóa ngọc hồi
Chiếc hôn còn thắm
ngàn đời chưa phai
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Xưa

Đường lên dốc tím vòm mây
Cheo leo trinh nữ mọc dầy lối hoang
Ngỡ rằng chạm đến thiên đàng
Vừa nghe tiếng hát thông ngàn ngân nga

Đường lên sỏi đá nở hoa
Dấu xưa thấp thoáng bóng tà che nghiêng
Ngỡ rằng vừa gặp tiền duyên
Lòng nghe loạn nhịp giữa miền hoài âm

Đường lên cỏ nhớ lặng thầm
Trái tim thương vỡ nẩy mầm lưu ly
Ngỡ rằng sầu đã bay đi
Hồn nghe vọng lại rù rì tiếng mưa

Đường lên mắt biếc gọi mùa
Men yêu đắng đót lệ lùa trăng non
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Van Em

Sao anh hoài im lặng
Ừ chẳng biết nói gì
Vì sao nước biển mặn
Ừ thì em nói đi

Sao anh ngồi quạnh quẻ
Ừ cũng đã quen rồi
Vì sao trăng đơn lẻ
Ừ em nói anh nghe

Sao anh nhìn bóng tối
Ừ màn đêm vậy mà
Vì sao sao lấp lánh
Ừ em hỏi ngân hà

Sao anh còn chưa ngủ
Ừ đêm cũng sắp tàn
Vì sao núi chót vót
Ừ em hỏi quan san

Sao anh không nhìn em
Ừ trời vừa hừng sáng
Vì sao tình chạng vạng
Ừ em hỏi bình minh

Sao anh cứ lạnh thinh
Ừ mùa xưa đã chết
Vì sao anh mỏi mệt
Ừ em hỏi chính mình

Sao anh ... xin đừng hỏi
Mùa đông chết thật rồi
Ừ nói cũng vậy thôi
Ừ van em đừng hỏi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2018 00:36:48 bởi Thương Hoàng>
Tình Chết Theo Mùa

Đứng trên sườn dốc lạnh
Mùa đông vừa qua đời
Lá tang thương rét buốt
Trong tôi một kiếp người

Vách núi cao sừng sững
Thoai thoải ngàn vết châm
Bàn tay nào run rẩy
Bờ môi nào hờn căm

Rít từng làn khói trắng
Đốt mấy nhịp thời gian
Cháy bùng lên ngày tháng
Tàn tro hương bẽ bàng

Tôi thả hồn thơ thẩn
Quanh co gốc thông già
Đi tìm vết tích cũ
Đóa dã quỳ hôm qua

Đường về gần mà xa
Bước lòng đi không tới
Đường về nhà độc lối
Chân rẽ muôn hướng đời

Ừ mùa đông đã chết
Trên hố mắt xanh xao
Vết cứa nào rỉ máu
Tôi hỏi mình vì sao
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2018 07:30:02 bởi Nguyệt Hạ>
Thương Về Quê Mẹ

Đêm nay bảo táp ngoài khơi
Thương về quê mẹ rối bời ruột đau
Bình minh ơi hỡi đến mau
Nắng lên biển lặn ghe tàu an yên

Đêm nay giông tố khắp miền
Thương anh thương chị bên hiên vỏ vàng
Co ro rét mướt lo toan
Cho cha cho mẹ cho con quên mình

Đêm nay mưa lũ mưu sinh
Thương em lầm lủi lội sình kiếm ăn
Tiếng rao khản cổ vai oằn
Canh tàn loe loét dấu chân mỏi mòn

Đêm nay đường phố héo hon
Đèn khuya lẻ bóng Saigon thương ai
Đêm nay lối nhỏ rạc rày
Nhớ về quê mẹ dặm dài xót xa
 
 
R

Đăng nhập để trả lời
0
Ngủ Đi Em

Những chiều tím gió thổi cát
Bay đến chân trời mộng mơ
Như đôi tình nhân đợi chờ
Đưa nhau lên non xuống bể

Nàng cát trắng luôn e lệ
Nép mình vào ngọn hùng phong
Trao yêu thương hương thắm nồng
Chiếc hôn môi hoa vừng nở

Chàng gió mát tim rộng mở
Ôm vào lòng cát trinh nguyên
Trời kết tóc đất se duyên
Muôn sao thắp đèn hoa chúc

Gió cát bên nhau hạnh phúc
Nắm chặt tay cùng du hành
Như bướm vờn hoa lượn quanh
Khu vườn ái ân thơm ngát

Chuyện ngàn năm tình gió cát
Như chúng mình không rời xa
Dù giông tố hay phong ba
Chúng ta thề yêu muôn kiếp

Anh ru em từng giấc điệp
À .... ơi .... ông trăng .... thì tròn
Lối cũ .... đi mãi .... sẽ mòn
Tim anh vẫn còn yêu em

À .... ơi .... hãy ngủ đi em!
Đăng nhập để trả lời
0
Say Tình

Thôi nín đi em đừng hờn dỗi
Đêm sắp tàn rồi ngoảnh lại đây
Cho làn môi ướt mảnh vai gầy
Cho trăng yêu đương say nghiêng ngả
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Phu Thê

Xích lại đây ngước nhìn anh đi em
Cho trăng vàng hôn lên dòng ngọc bích
Vỗ cánh yêu say mật lạc cổ tích
Rúc ríc nhau xua giá lạnh mùa đông

Mái đầu xanh kề vai thắm nụ hồng
Đôi tay nâng chiếc cầu vòng nguyên thủy
Giây phút đó tình lên ngôi tuyệt mỹ
Hai tâm hồn rực lửa tan sông băng

Xích lại đây cho tiếng lòng vang ngân
Thánh thót cung uyên ương ru hành khúc
Dệt thành muôn ý thơ tràn hạnh phúc
Hai mảnh gỗ ghép đời nhau đóng thuyền

Đêm nay trăng soi sáng một kỳ duyên
Từ tiền kiếp đến ngàn sau vĩnh cửu
Ly giao bôi rót đầy hương quyến rủ
Thắp vương miện lấp lánh dạ phu thê
Đăng nhập để trả lời
0
Giếng Ngọc Thủy Chung

Trăng vàng soi sáng Cổ Loa
Bóng xưa thấp thoáng nhạt nhòa thời gian
Mỵ Châu tên gọi của nàng
Công chúa Âu Lạc đoan trang mỹ miều

Lầm tin vào kẻ vờ yêu
Mỵ Châu nuông chìu trao hết con tim
Trọng Thủy ra sức kiếm tìm
Đánh tráo chiếc lẩy móng kim quy thần

Triệu Đà tức tốc khởi quân
Vây chặt thành cổ muôn phần hiểm nguy
An Dương Vương chẳng nghĩ suy
Chở con bôn tẩu thành trì ngổn ngang

Nhớ lời thệ ước đá vàng
Lông ngỗng rải khắp dọc đàng tìm nhau
Vua cha gạt lệ dâng trào
Trãm nàng bên biển dạt dào sóng xô

Qua rồi giấc mộng cơ đồ
Ôm thân người ngọc mơ hồ tiếc thương
Hủy mình giữa phút canh trường
Còn đâu Trọng Thủy vô thường thế nhân

Vì ai đánh cắp nỏ thần
Mối duyên chàng thiếp châu trần vỡ đôi
Hồn nàng thương lệ ngọc hồi
Bên giếng Trọng Thủy ngàn đời chưa tan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2018 07:30:40 bởi Nguyệt Hạ>
Lời Thầy Dạy Con


Khi thầy giơ ngọn roi lên cao
Là sẽ đánh xuống rất khẽ
Không ai nỡ làm đau con trẻ
Chỉ dạy từng bước trong bài học làm người
 
Khi các con đau một thầy đau mấy mươi
Khi các con quỳ chân thầy đi không vững
Từng phút giằng xéo tâm hồn buông thững
Nhìn các con biết cúi đầu nhận lỗi lệ thầy rơi mừng vui
 
Thầy dạy các con những điều đơn giản thôi
Biết yêu quê hương non sông gấm vóc
Biết nhớ ơn người nông phu trồng ra lúa thóc
Biết thờ kính ông bà phụng dưỡng mẹ cha
 
Các con như những cánh diều bay cao vươn xa
Gặp ngày bão lộng đứt chỉ
Thầy rèn luyện ngày đêm không ngừng nghỉ
Dạy các con lướt gió an toàn
 
Khi những con chim ưng còn non
Cha mẹ chúng thả xuống từ vách đá chót vót
Tuy lòng dạ se cắt đắng đót
Nhưng phải nén kìm nhìn chúng tự vỗ cánh bay lên
 
Ngày mai khi xa trường sẽ nhớ quên
Người đưa đò trên dòng sông phấn trắng
Nhưng các con sẽ không bao giờ quên những lời nói sâu lắng
Thầy nắn nót từng câu dạy các con cách ở đời
 
Có loài hoa nào mãi xinh tươi
Ngày kia thầy sẽ rụng rơi về lòng đất
Các con hãy nhớ vì đường mật
Kiến tham ăn chết nhưng các con sẽ sống vì bài học đầu đời
 
Những chiếc roi giơ cao quất vào khoảng trống chơi vơi
Răn dạy các con thầy học từ thầy mình khuôn đúc
Đạo đức làm người phải ghi khắc mọi lúc
Vì ngày kia các con sẽ vượt sông đưa đò
 
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.05.2018 21:06:05 bởi Thương Hoàng>
Nhốt Anh
 
Hãy nhốt anh vào đôi mắt xanh
Đễ muôn đời tim son tắm mát
Trong biển tình sóng xô dào dạt
Thuyền hoa chúc chở đầy trăm năm
 
Hãy nhốt anh vào đôi môi trầm
Ướp hồn thơ say sưa đắm đuối
Nối nhịp tim yêu thanh xâu chuổi
Đính duyên trời thắp sáng sao mơ
 
Hãy nốt anh vào đêm đợi chờ
Siết ghì trong vòng tay hạnh phúc
Mười ngón tay đi khắp châu lục
Tìm khai hoang thiên địa chung tình
 
Hãy nhốt anh vào cõi ba sinh
Thêm trăm vạn nghìn lần yêu nữa
Trao cho nhau ái ân hương lửa
Cháy bập bùng mau mạch yến oanh
 


Đăng nhập để trả lời
0