📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.150 lượt xem — Trang 21 / 49
Giận Hờn

Hạt mưa long lanh
Tròng trành khóe mắt
Lăn tròn lay lắt
Trên đôi má gầy

Hạt mưa đắng cay
Phủ bờ môi ngọc
Khi người yêu khóc
Chết điếng hồn anh

Hạt mưa dỗ dành
Hôn đôi má phính
Cưng yêu hãy nín
Anh biết lỗi rồi

Hạt mưa ngừng trôi
Mặt trời ló dạng
Đôi môi hừng sáng
Chờ đợi chiếc hôn

Hạt mưa dỗi hờn
Ghét anh nhiều lắm
Vì yêu say đắm
Một lần thứ tha
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Buồn

Hạt mưa chiều thu
Gợn buồn ray rức
Từ trong tiềm thức
Ngấn lệ trào tuôn

Hạt mưa nộ cuồng
Cuốn trôi tất cả
Những viên sỏi đá
Chai cứng tâm hồn

Hạt mưa ngập ngôn
Tràn lời ca thán
Giọt tròn vở rạn
Theo vết chân chim

Hạt mưa lặng im
Tìm về dĩ vãng
Giòng lệ khô cạn
Người đã đi xa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.10.2014 17:08:31 bởi Thương Hoàng>
Chè Vân Kỷ Niệm

Một chiều thơ mộng
Hai đứa dìu nhau
Ánh mắt đổi trao
Chiếc hôn tình tứ

Thiên ngôn vạn ngữ
Khó tả nhịp tim
Tựa đầu lim dim
Vai mềm anh chở

Hoa hồng chớm nở
Trên vành tai thương
Vòng ngang sân trường
Chè Vân ... cưng nhé

Chiếc bàn be bé
Hai đứa chụm đầu
Nhìn nhau thật lâu
Chơi trò đấu mắt

Trời nóng gay gắt
Anh quạt bé nghe
Bàn tay tròn xoe
Làn da thơm ngát

Ly chè ngọt mát
Cùng nhau chia đều
Thơ ngây tình yêu
Học trò mơ mộng

Chiều nay gió lộng
Nhớ về quê xưa
Trời chợt đổ mưa
Trên vành môi rát

Ly chè ngọt mát
Đê mê thuở nào
Niềm nhớ xôn xao
Đâu rồi tóc bím
Đăng nhập để trả lời
0
Hoang Tàn

Lẻ loi lá rụng bên đường
Nhành khô trơ trụi
tà dương liệm màu

Suối hờn róc rách mồ sâu
Vùi chôn xác lá
niềm đau vô thường

Nhện sầu phủ lối tơ vương
Chạnh lòng reo rắt
đoạn trường oán than

Vì đâu duyên kiếp lỡ làng
Gió mây hờ hững
nhạt vàng nắng hanh

Lá vàng khóc biệt lá xanh
Vì đâu người nỡ
đoạn đành xa nhau
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Mai Nghịch Mùa

Con bướm xuân lạc đường bay mãi miết
Chở mai vàng rải ngập lối trời thu
Tiếng sáu diều thanh trầm bỗng vi vu
Nương theo gió hát ru tình hồ điệp

Mười mấy năm tưởng chừng như muôn kiếp
Dòng thời gian nghiệt ngã đến khôn cùng
Cớ vì đâu ta chẳng thể sánh chung
Thời gian ấy bao nhiêu lần tự hỏi

Bướm vàng ơi đến bao giờ cánh mỏi
Chở mai về ghé lại bến sông xưa
Cho dù đời có vùi dập nắng mưa
Bến vẫn mong được một lần tương ngộ

Nếu một mai cỏ sầu che xanh mộ
Xin mai vàng nở rộ đón chúa xuân
Tiếc gì nhau dù đời chỉ một lần
Để bây giờ ta nhớ thời đã yêu

Đăng nhập để trả lời
0
Suy Gẫm

Cỏ ưu tư cháy tràn lên bờ nhớ
Đưa tôi về vùng cách trở quê xưa
Khói vàng bay gói ghém chút hương thừa
Đứng lặng yên nghe chuyện đời dâu bể

Thật buồn thay cho sự tình nhân thế
Vì đời nay lắm những kẻ tham gian
Chợ nhộn nhịp người bán tước mua quan
Đứa thất học lên ngồi hàng sang cả

Học làm gì, cấp bằng thua rơm rạ
Đồng tiền xanh xô ngã chết tâm nhân
Vâng thầy cô ra sức học chuyên cần
Rồi làm tớ cho cái phường lêu lõng

Trí thức giả thì xênh xang võng lọng
Phát ngôn cuồng, hách dịch, bước nghênh ngang
Đứa thất phu thành vị nể nhất làng
Thật buồn thay! mớ bòng bong chữ nghĩa

Nghĩ con tạo vần xoay mà thấm thía
Nhìn chung quanh thấy ngao ngán sự đời
Học cho lắm! không bằng đứa ăn chơi
Bọn con quan như rồng bay chót vót

Người trí thức, thấp hèn, tài mai một
Bị trù dập nên thui chột cả đời
Suy cho cùng cũng chỉ là cuộc chơi
Bên lắm tiền bao giờ cũng chiến thắng

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.10.2014 20:35:07 bởi Thương Hoàng>
Hương Mùa Thu

Hàng cây phong buông mình rơi lá đỏ
Ven triền đồi lộng gió đón thu mưa
Áng mây vàng cuộn mình ngủ say sưa
Chợt tỉnh giấc nghe bước chân xào xạc

Chú nai con giương mắt nhìn ngơ ngác
Dẫm cỏ mềm bên suối còn ngái sương
Măng sữa mẹ đôi dòng trắng thơm hương
Nghịch lá khô, lăn mình trên thảm mướt

Chú cá nhỏ lượn lờ theo dòng nước
Nép rêu xanh nghe giai điệu núi rừng
Lảnh lót vang đàn chim hót không ngưng
Bầy thỏ vui chào mừng bình minh sớm

Gió mơn man tia nắng thu vừa chớm
Thắp sáng rừng muôn thú hát ca vang
Đàn ong non hút mật say ngỡ ngàng
Bay la đà căng bụng tròn sắc tím

Thu trở mình nở nụ cười chúm chím
Chào ban mai trong vũ điệu áo vàng
Gió heo may trỗi cung đàn hân hoan
Hương mùa thu ngập tràn trong lá đổ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.10.2014 16:48:43 bởi Thương Hoàng>
Bình Minh

Ai tô rừng thắm sắc vàng
Mùa thu lá đổ
ngút ngàn chân mây

Lặng yên nghe tiếng cỏ cây
Tiếng chim tíu tít
sơn nhai điệp trùng

Nắng vàng nhảy múa linh lung
Sáo trời trỗi khúc
tương phùng sớm mai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.10.2014 16:49:18 bởi Thương Hoàng>
Đường Thu

Đường chiều lá đổ miên man
Vàng bay trút gió
ngỡ ngàng nắng thu

Rợp trời mây tím vi vu
Khói sương lãng đãng
mịt mù thiên thai

Tiếng mưa tí tách bi ai
Vọng buồn cô lữ
rạc roài lá rơi

Chiều nay thu lạnh chơi vơi
Chênh vênh nỗi nhớ
bên trời mưa sa
Đăng nhập để trả lời
0
Thu Phong

Có người con gái lạ thường
Tóc dài đỏ thắm
bên đường hứng thu

Đứng nghe tiếng gió vi vu
Tiếng reo róc rách
suối thu mây ngàn

Vọng hờn ai oán kêu than
Ngàn năm lá đỏ
lỡ làng tiếc thương

Trăng thu da diết noãn nường
Điểm tô nhành lá
mấy đường tơ vương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.10.2014 21:11:18 bởi Thương Hoàng>
Hoa Dã Quỳ

Em không còn muốn khóc nữa đâu anh
Những giọt lệ giờ trở thành vô nghĩa
Đời nghiệt ngã xô mình về hai phía
Anh đường anh, em chọn lối đi riêng

Trời buông gió khiến hàng cây chao nghiêng
Đổ chiếc bóng cô miên sầu heo hắt
Trăng tang thương tim côi hờn se sắt
Giọt lệ nào khô cạn phút chia xa

Anh bây giờ đang lạc giữa vườn hoa
Còn phận em kiếp nghèo hèn sơn dã
Hoa dã quỳ không sắc hương nền nã
Nên dám nào mơ ước chốn cao sang

Khoác lên em, mộc mạc chiếc áo vàng
Ôm gió núi mây ngàn ai thương tiếc
Cũng là hoa, nhưng lẻ loi thua thiệt
Chọn lựa nào, kiếp hoa dại ven đồi?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.03.2015 00:05:10 bởi Thương Hoàng>
Thằng Bé Mồ Côi

Có thằng bé mồi côi đi giữa phố
Nó lang thang không cha lúc lọt lòng
Tiếng con hoang nên chịu nhiều bất công
Không ẳm bồng, nó tập đi tập đứng

Vì thương mẹ, không bao giờ giở chứng
Không khóc nhè, nhõng nhẽo đòi tưng tiu
Dù chông chênh, khập khiểng nhưng bước đều
Nó lớn dần, biết đi, rồi biết nói

Vì nhà nghèo nên bữa no bữa đói
Lạnh co ro, quần áo rách mong manh
Khi hờn tủi không có ai dỗ dành
Bị ăn hiếp thì đưa lưng ra chịu

Không quà bánh hay dỗi hờn nủng nịu
Nó lớn lên trong tình thương xóm làng
Biết thương mẹ phải tần tảo gian nan
Nên dốc lòng lo dồi mài kinh sử

Bao đợi chờ cũng đến ngày thi cử
Con nhà nghèo theo sỉ tử lên kinh
Mẹ tiễn đưa dặn dò ráng hiễn vinh
Vì công sức bao nhiêu năm đèn sách

Rồi cũng đến ngày công danh hiễn hách
Rợp cờ xí, võng lọng, trạng hồi hương
Gặp mẹ già đang ngóng đợi bên đường
Liền dừng kiệu ôm chầm hôn mắt mẹ

Đôi mắt gầy hy sinh đời son trẻ
Chăm cho con không quản ngại tháng ngày
Chuyện ứng thí lo ngày một ngày hai
Thương con quá! nên khóc nhiều, mắt bụt

Thân cò vạc suốt đời bao tủi nhục
Nhưng hôm nay lòng mẹ ấm rộn ràng
Trẻ mồ côi cũng có ngày nên quan
Hỏi xóm làng có còn ai khinh dễ

Khi lá rơi sẽ tìm về cội rễ
Nhưng người kia có liên hệ bao giờ
Nghĩ thân phận lắm lúc buồn chơ vơ
Con, đứa thương, đứa hững hờ hất hủi

Nếu một mai trên đường đời rong ruổi
Xin chào nhau như lữ khách qua đường
Vì suốt đời nó dành trọn tình thương
Cho người mẹ nhiều đoạn trường cay đắng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.10.2014 20:17:20 bởi Thương Hoàng>
Vầng Trăng Lỗi Hẹn

Đêm qua trăng khóc sau nhà
Ngã nghiêng chiếc bóng
nguyệt tà chênh vênh

Vỏ vàng khuya khoắt bắt đền
Vì ai lỗi hẹn ... 
bỏ quên trăng ngà

Hứ! đừng hòng năn nỉ ... tha
Giận rồi nên để
mưa sa ngập lòng

Hứ! thương sao ... phải đợi mong
Hai nhà chung vách
lòng vòng khó đi?

Giáp mặt chẳng nói câu gì
Hò hẹn cũng phải
định kỳ mốt mai

Giận người lỗi hẹn dong dài
Gió trăng hờ hững
nhạt phai tiếng đàn

Còn đâu thánh thót ngân vang
Tơ lòng đứt đoạn
bên hàng dậu thưa

Bên này nước lụt trời mưa
Bên kia thờ thẫn
sớm trưa thở dài

Vì ai trăng hỏi vì ai
Một lần tha thứ
từ rày nhớ nghen
Đăng nhập để trả lời
0
Một Ngày Vắng Em

Những hạt mưa mơn man trên da thịt
Vũ điệu buồn dang dỡ chưa đặt tên
Ngày vắng nhau trời đất cũng chênh vênh
Trái tim anh trở lạnh lùng băng giá

Ngày vắng em dường như anh mất cả
Trời u sầu chẳng còn thấy mùa xuân
Đất tang thương bóng mây che khuất vầng
Cho gió núi không còn ngân tiếng sáo

Ngày vắng em sóng cồn cào chao đảo
Không linh hồn, tim ủ rủ thê lương
Nhìn người đi nhộn nhịp khắp phố phường
Anh ngỡ mình giữa hoang vu tang tóc

Ngày vắng em con tim anh đã khóc
Giọt lệ tình khô khốc rót vào trong
Nỗi nhớ nhung chan chứa dâng ngập lòng
Giờ anh biết anh thương em nhiều lắm!

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.10.2014 16:56:13 bởi Thương Hoàng>
Phép Màu

Có một ngày mặt trời sầu héo khô
Vầng trăng chết vuông mồ xanh cỏ lá
Biển cạn khô, đại dương không còn cá
Mùa xuân đi, én đợi mãi không về

Đất nức nẻ suối nguồn vẫn ngủ mê
Cây khát nước đứng ngô nghê chờ chết
Chú bướm vàng lẻ loi tìm ngốc nghếch
Những đoá hoa chết khô tự bao giờ

Và một ngày em đến từ suối thơ
Đem mưa về dâng ngập tràn mơ ước
Cá quẩy đuôi tung tăng theo làn nước
Cây đâm chồi, ong bướm lượn quanh hoa

Mặt trời lên soi nắng khắp mọi nhà
Chim líu lo hát ca chào ngày mới
Trái tim sầu rộn nhịp tình phơi phới
Mạch hồi sinh phấn khởi đón em về

Thật lạ lắm tâm hừng trỗi đam mê
Như trở về thuở trăng tròn mười sáu
Trái tim khô nay rộn ràng tiết tấu
Trỗi cung đàn ngôn ngữ của yêu thương

Ngày em đến môi sầu thôi vấn vương
Chiếc hôn yêu hồi sinh qua nhịp thở
Duyên tiền kiếp ta sẽ là chồng vợ
Em, phép mầu! cứu rỗi linh hồn anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.10.2014 18:21:24 bởi Thương Hoàng>
Chuyến Xe Kỷ Niệm

Chuyến xe lam ghé về thăm trường cũ
Qua đường làng bé nhỏ chốn quê xưa
Gió đi vắng, trời hừng hực xế trưa
Cây bàng già cuối sân che bóng mát

Hàng phượng vỹ nở hương tình thơm ngát
Vọng đau thương tan tác tiếng ve sầu
Trường còn đây, thầy, bạn cũ nơi đâu
Trống vào lớp tẻ buồn rơi thưa thớt

Vẳng đâu đây những trận cười không ngớt
Các thiên thần bé nhỏ chạy nô đùa
Từng viên kẹo, nhành khế, trái me chua
Chia mến thương tuổi thơ ngây áo trắng

Tôi đứng đó lặng im nhìn sân vắng
Cánh hoa dầu xoay tít gió kiêu sa
Biết tìm đâu thuở hồn nhiên ngọc ngà
Lòng nuối tiếc vì thương thầy nhớ bạn

Thời gian khắc vết nhăn hằn in trán
Đôi vai gầy xa cách nhớ quê hương
Tôi đứng đây nghe buồn bã vấn vương
Nhìn trường cũ, bạn bè nay tản mác

Ngày tôi đi tóc còn chưa điểm bạc
Ngày tôi về người cưỡi hạc quy tiên
Thắp hương lòng nhắn nhủ chút niềm riêng
Đến thầy cô lời tri ân vô tận

Thời gian trôi hơn nửa đời lận đận
Bạn bè nay lưu lạc ở chốn nào
Biết ai còn, ai nằm đáy mộ sâu
Gió nhẹ lay rụng rơi bằng lăng tím

Nhặt xác hoa ép vào tim kỷ niệm
Chân bước đi lòng nặng trĩu bồi hồi
Khóe cay nồng tràn thương tiếc khôn nguôi
Biết khi nào trở về thăm trường cũ
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng Thu

Đêm qua mơ thấy em về
Hanh se nỗi nhớ
vỗ về giấc thu

Tím trời sương khói hoang vu
Vàng phai lá biếc
phù du mây ngàn

Cuốn theo dòng nước lang thang
Gió hờn ai oán
lỡ làng duyên ai

Tịch liêu phủ kín sơn nhai
Chim quyên lẻ bạn
u hoài ngàn năm
Đăng nhập để trả lời
0
Đau!

Khơi tàn tro đốt lên niềm thương nhớ
Của một thời nặng duyên nợ lứa đôi
Của đớn đau rưng rức tim ngậm ngùi
Vết trăm năm in hằn sâu thế kỷ

Trái tim côi có bao giờ ngơi nghỉ
Vọng oán hờn cay xé nát không gian
Một lần yêu hoa chưa nở chớm tàn
Đắng đót lòng giữa trời nghe mưa trút

Bao nhớ nhung theo phím đàn cao vút
Đẩy tương tư lên tận dãi ngân hà
Thắp sáng trời các tinh tú gần xa
Gom vũ trụ vùi chôn theo ngày tháng

Lời thơ say dậy men tình lênh loáng
Vuốt trăng ngà chếnh choáng bước chao nghiêng
Trời chông chênh nên mặt đất ngã xiên
Ta ngất ngưỡng ôm muộn phiền chua xót
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.10.2014 18:09:57 bởi Thương Hoàng>
Chiếc Lá Cuối Cùng

Đêm qua lá rũ áo vàng
Chăn đơn gối chiếc
khóc than trên đồi

Oán hờn duyên kiếp lẻ loi
Chiều nay lá chết
sụt sồi mưa thu

Tà dương liệm tím lá ru
Đẫm sương ngấn lệ
âm u khẽ khàng

Trời sầu duyên kiếp tóc tang
Đau lòng trút nước
ngân giang mịt mù
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2014 18:05:45 bởi Thương Hoàng>
Lá Bay

Lá bay theo gió khẽ khàng
Lìa xa cõi tạm
mây ngàn viễn du

Đưa hồn về suối thiên thu
Chim muông khóc tiễn
tút tu não nường

Lập lòe đóm đóm dâng hương
Trái mùa lục lạc
vô thường ngân chuông

Núi non rưng rức đượm buồn
Chít vành mây trắng
tiếc thương muôn trùng

Mộ vùi chiếc lá cuối cùng
Rừng thu trỗi nhớ
vẫy vùng tâm tư
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.10.2014 01:28:47 bởi Thương Hoàng>
Buồn

Đêm nghe tiếng sói tru dài
Não nùng ai oán
gió lay chạnh lòng

Đoạn buồn văng vẳng bên sông
Canh dầu leo lét
cô phòng quạnh hiu

Chuông chùa ngân tiếng tịch liêu
Sầu vương đáy mắt
tóc chiều phủ sương

Bao năm trong cõi vô thường
Chân chim rạn vỡ
muôn đường tâm tư
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.10.2014 22:14:56 bởi Thương Hoàng>
Chim Sáo Nhớ Quê

Con sáo nâu, sầu đời ngưng tiếng hót
Vì đau lòng thương xót nhớ quê hương
Từ quả chanh, nhành ớt khóm dưa hường
Đến lũy tre khói lam chiều vương vấn

Vườn nơi đây trái xum xuê đầy nắng
Những quả lê ruột trắng da xanh rờn
Những quả táo, chùm nho tím mởn mơn
Nhưng đâu có trái nhãn lòng thơm phức

Bao đêm dài sáo trầm ngâm thao thức
Chờ ngày về được hót tiếng tươi vui
Nỗi nhớ nhà luôn dai dẳng ngậm ngùi
Nhưng về đâu giữa bốn bề tuyết trắng

Trong lạnh lẻo pha nỗi buồn sâu lắng
Sáo chết rồi vườn mận vắng tiếng than
Mộng hồi hương chôn theo kiếp lỡ làng
Mộ bên đường khói nhang còn nghi ngút
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.10.2014 20:29:35 bởi Thương Hoàng>
Lại Gần Bên Nhau

Đến bên em, gần em thêm tí nữa
Hãy cùng nhau thắp ngọn lửa yêu đương
Vun bờ môi xây đấp mộng uyên ương
Hãy ôm em cho tim hồng rực cháy

Vầng tóc rối rung ngõ hồn tê tái
Em yêu chàng dù si dại nghìn thu
Hãy đưa em đến vùng trời hoang vu
Ghì siết nhau đến tận cùng hơi thở

Anh yêu ơi đừng để tình dang dỡ
Một phút trôi là cách trở muôn trùng
Hòa hơi thở cùng nghe nhịp tim rung
Đi với nhau đến cùng trời cuối đất

Lại gần đây đừng đắn đo được mất
Em trao chàng tình chân thật thiết tha
Như ngàn sao thắp sáng dãi ngân hà
Ta yêu nhau dù chỉ là phút cuối

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2014 20:09:31 bởi Thương Hoàng>
Nhà Quê!

Những trưa hè lội sông hái bình bát
Bẻ trâm bầu tắm mát suối thơ ngây
Lũ mục đồng thả hồn ngắm trời mây
Đàn trâu ngoan gặm cỏ mừng nắng mới

Thả cánh diều bay giữa trời phất phới
Trẻ nô đùa đánh trỏng, nhảy cò cò
Chơi tạt lon, đánh đáo, rồi kéo co
Cùng năm mười và trò đọc thần chú

Từ rượt bắt đến chơi trò bông vụ
Tiếng cười giòn trẻ bịt mắt bắt dê
Lúc nghịch ngợm tát cá bên triền đê
Khi câu ếch rộn ràng đêm trăng tỏ

Tiếng dế gáy rền vang trên thảm cỏ
Đám trẻ làng vui thú suốt tuổi thơ
Rất rộn rịp từ sáng sớm tinh mơ
Và hò reo như không bao giờ dứt

Rời quê hương mang nỗi niềm thổn thức
Thương nhớ quê trên miền đất tạm dung
Tàu ký ức chở hành trang theo cùng
Đưa tôi về vùng ngây thơ yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Cánh Diều Kỷ Niệm

Có những chiều miên man theo mùa gió
Anh dắt bé ra đồng cỏ thả diều
Tay nắm tay men triền đê liêu xiêu
Hái hoa sim anh cài lên suối tóc

Mắt lung linh đẹp như đôi thủy ngọc
Môi hồng đào cong cớn nắng xôn xao
Bay theo gió cánh diều lên vút cao
Bé cầm dây miệng mĩm cười khúc khích

Anh giả vờ "này bé đừng nhúc nhích
Kẻo diều băng, bay xa tít chân trời"
Bé lo sợ sẽ bị dừng cuộc chơi ....
Anh len lén mân mê làn tóc rối

Mùi hương bưỡi ngạt ngào dâng muôn lối
Bé chúm chím đôi môi thỏ hồng đào
Mắt nhắm nghiền chờ nụ hôn khát khao
Tuổi mười lăm rất hồn nhiên thơ mộng

Chiều hôm nay giữa đồi xanh lồng lộng
Gió miên man thổi ngược cánh diều xưa
Trời hanh nắng vương bờ mắt chợt mưa
Bỗng nhớ về những ngày xưa thân ái

Đăng nhập để trả lời
0
Vết Thương Cuối Cùng

Những vết đau muộn màng trên da thịt
Dấu đỏ hằn xoáy nghịch cảnh trớ trêu
Đường lạnh vắng, tàn thu với quạnh hiu
Ai đi về giữa cô liêu se thắt

Bóng đèn đêm lập lòe trong khuya khoắc
Đốt suy tư theo phút chốc nghẹn ngào
Biết tìm đâu những ngày tháng xôn xao
Trả tôi về với đường xưa lối cũ

Vàng đốt tay theo khói mờ sương phủ
Muốn trầm mình vào giấc ngủ thiên thu
Nghe gió núi nhìn mây trắng vi vu
Quên thế nhân những lọc lừa dâu bể

Dẫu tình mình giờ trở thành không thể
Nhưng người ơi thật khó để quên nhau
Thoáng nhớ thôi mà ruột thắt gan bào
Một lần yêu vết đau tình muôn kiếp

Đăng nhập để trả lời
0
Cánh Diều Dang Dỡ

Ngược thời gian trở về thời thơ ấu
Thơm gió đồng mùi cỏ gấu ngát hương
Tiếng dế mèn tấu cầm khúc du dương
Rợp sân trường những chùm hoa phượng đỏ

Tóc hương lài kết len tình bỏ ngỏ
Thả cánh diều mơ ước tuổi thơ ngây
Chiều lộng gió giữa lơ lững tầng mây
Chở dấu yêu đi khắp vùng sông nước

Có đôi chim trên nhịp cầu Ô Thước
Mớm hạt tình tíu tít thương mến nhau
Duyên chưa thắm, tình đã vội phai màu
Trời im gió, sao tơ diều đoạn mối

Đêm trăng khuyết tiếng ve sầu bức bối
Trời u buồn chưa phỉ mộng uyên ương
Xác pháo hoa vun mộ đỏ ven đường
Tiễn người đi theo thuyền về bến mới

Vết đau tình trăm năm còn nhức nhói
Cánh đồng xưa trơ trọi bóng diều bay
Trời lộng gió thổi khóe mắt nồng cay
Chân bước đi hồn lung lay nghiêng ngã
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.10.2014 16:56:18 bởi Thương Hoàng>
Nhớ Quê

Bên bếp lửa, tiếng bập bùng tí tách
Ánh sáng hồng-hổ phách múa trong đêm
Gà gáy sáng khơi dậy bao nỗi niềm
Nghe thổn thức nhớ quê hương da diết

Canh mồng tơi, ngọt ngào xanh biêng biếc
Trời mưa dầm rã riết khoai lang lùi
Chấm kho quẹt còn nhớ mãi không nguôi
Rổ rau rừng ngậm ngùi thương đất cũ

Bữa cơm trưa đậm đà chao tàu hủ
Ghém cải non quyến rũ đến lạ thường
Khứa cá tràu, tiêu tỏi sực nức hương
Vị ngọt thanh, canh dưa hường chín tới

Chén cơm trắng gạo nanh chồn lúa mới
Dầm chanh ớt với ba khía thơm lừng
Ly rượu nếp, câu vọng cổ xóm bưng
Nhớ quê hương bỗng rưng rưng muốn khóc

Rời đất nước vẫn còn xanh màu tóc
Nửa kiếp người phiêu bạc điểm tuyết sương
Đêm từng đêm hoài niệm lòng vấn vương
Thương đất mẹ canh trường chưa chợp mắt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.10.2014 18:51:07 bởi Thương Hoàng>
Say Tình

Mộng ban đầu trăm năm còn lưu luyến
Vành nguyệt đàm lúng liếng khối tình si
Nụ hàm tiếu ru phiên khúc xuân thì
Đóa thanh tân vỗ về nhau muôn kiếp

Rượu giao bôi ươm giấc mơ hồ điệp
Đất trời say men chếnh choáng hẹn thề
Đan tóc tơ giữ tròn nghĩa phu thê
Đêm ái ân mặn nồng lay phong vũ

Trăng lã lơi gieo ngọc ngà quyến rũ
Lên ngân hà vũ trụ phút truy hoan
Nhịp vỡ tung dâng ngập chốn thiên đàng
Đôi yến oanh líu lo xây tổ ấm

Môi chưa kề mà men say đã thắm
Dìu bước nhau vào sâu thẳm tình yêu
Vợ chồng son quấn quít mối chỉ thêu
Đôi uyên ương trên cành hạnh phúc mới
Đăng nhập để trả lời
0
Đông Phong

Đông về chớm lạnh xôn xao
Tiễn thu bạch cúc
khóc gào tiếc thương

Nhạt phai tím rụng ven đường
Lá rơi xào xạc
nghê thường chân mây

Tuyết trời phủ trắng nhành cây
Ru buồn hiu hắt
đựng đầy mắt nai

Vẳng xa tiếng sói tru dài
Quạ đen não nuột
bi ai rền trời

Gió vàng thưa thớt chơi vơi
Thổi sầu duyên kiếp
mộng đời chông chênh

Đăng nhập để trả lời
0