📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Vùng Trời Dang Dỡ

1.451 trả lời, 113.143 lượt xem — Trang 22 / 49
Đêm Vắng

Đêm nghe tiếng sói tru dài
Rừng hoang lạnh vắng
gang tày héo hon

Sương lan trên lối cỏ mòn
Trăng lam lấp lóe
đầu non vợi vời

Gió trời nông nỗi buông lơi
Tiếng chuông u uất
rụng rời tim côi

Tiếng lòng khắc khoải bồi hồi
Men sầu lênh loáng
cuốn đời hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
Hạt Nước Phù Sa

Những hạt nước nẩy mầm từ lòng đất
Ôm sông mẹ ngây ngất hương phù sa
Khi tung tăng vui dạo mát giang hà
Lúc nghịch ngợm hắt nắng tà thu tím

Đêm dần buông mẹ sông lo tìm kiếm
Nước mê chơi cùng ngọn sóng ba đào
Cứ quẩn quanh bên những rặng phi lao
Ngắm trăng lên trên bầu trời lấp lánh

Khúc sông mẹ trổ ra thành muôn nhánh
Nước lạc đường xuôi ra biển gặp cha
Ôm con thơ thương trìu mến thiết tha
Ngọt với mặn đậm đà tình phụ tử

Nắng gay gắt bốc hơi nước ngưng tụ
Đỉnh phù vân phong vũ hóa mưa sa
Rơi xuống đất nước được trở về nhà
Chờ nẩy mầm chan hòa trong lòng mẹ
Đăng nhập để trả lời
0
Thu

Hồ thu gợn sóng dạt dào
Đắm thuyền quân tử
môi đào thanh tân

Trái duyên e ấp ngại ngần
Nụ tình chớm nở
lâng lâng đợi mùa

Lá bay xen kẻ hạt mưa
Tím trời thu mộng
đong đưa mây ngàn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2014 16:47:01 bởi Thương Hoàng>
Vượt Biển

Đêm giông tố sóng đại dương gầm thét
Chiếc thuyền côi buồn bả neo giữa dòng
Đợi đoàn người chở ra hướng biển đông
Rời quê hương, vượt biên tìm sự sống

Trong cái chết nẩy sinh mầm hy vọng
Đến bến bờ có hai chữ tự do
Mặc số phận họ lên một chuyến đò
Khua mái chèo dưới những tia lửa đạn

Bé khóc gào bên bầu sữa khô cạn
Mẹ của em vừa mới chết đêm qua
Lúc lọt lòng đã chịu mồ côi cha
Người thác oan dưới làn dao hải tặc

Những sinh mạng như ngọn đèn heo hắt
Trước phong ba, tàu lạc hướng, cạn dầu
Nước đem theo cũng khô khốc từ lâu
Căng tấm bạt chênh vênh chờ mưa rót

Tiếng cầu kinh xin chúa trời thương xót
Hơi thở tàn thoi thóp phút sau cùng
Những oan hồn xấu số lúc lâm chung
Không áo quan, phơi thây nơi biển cả

Người sống sót thì xanh lơ đói lả
Thân ghẻ lở như cánh buồm tả tơi
Họ vật vã sống lẻ loi trên đời
Vì lý tưởng mà hy sinh tất cả

Tự do ơi cái giá này phải trả
Bằng xương người ngập biển cả mênh mông
Những đứa con phiêu bạc sống lưu vong
Được khai sinh trên biển đông tang tóc

Hỏi bao giờ Mẹ Việt Nam thôi khóc
Khi gông xiềng bao bọc khắp quê hương
Các con mẹ nhọc nhằn đời nhiễu nhương
Đứa ngục sâu kẻ tha phương lao khổ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2014 16:47:54 bởi Thương Hoàng>
Xác Hoa Ngày Cũ

Có những chiều anh ngồi bên khung cửa
Nghĩ về em mùi hương lửa chưa phai
Đỏ rực trời màu phượng thắm liêu trai
Suối tơ nhung thả dài theo nỗi nhớ

Gió buông nhẹ rung vĩ cầm nức nở
Tiếng ve sầu than thở xé không gian
Duyên chưa thắm mà tình lại lỡ làng
Để xác pháo đưa em về bến khác

Anh đứng đó nhưng hồn nghe tan nát
Em chưa đi đã muối sát dạ sầu
Em đi rồi anh đứng đó thật lâu
Chôn tim mình dưới mồ hoa phượng đỏ

Gió chiều nay thổi yêu về trước ngõ
Tình vẫn nồng mà em dạt nơi nào
Đàn hồ điệp rung cánh nhớ xôn xao
Kỷ niệm xưa chợt về trong ký ức

Đêm tha hương những vì sao thổn thức
Trăng ru hồn tinh tú cũng lặng im
Tim bồi hồi nghe nỗi nhớ dầy thêm
Anh mong sao bình minh đừng vội đến
Đăng nhập để trả lời
0
Mồ Côi

Khi con cất tiếng tu oa
Mẹ vừa mản nhụy
khai hoa một mình

Thương còn đỏ hỏn sinh linh
Đã mang nghịch cảnh
tội tình mồi côi

Thương cho một hòn máu rơi
Không cha nên phải
chịu đời con hoang
Đăng nhập để trả lời
0
Hương Nhớ ...!

Gió mơn man vỗ về trăng ngà ngọc
Suối nhung mềm như sắc vóc Ngọc Lan
Hương trinh nguyên trong chiếc hôn vội vàng
Đêm trao nhau nụ hoa tình thơm ngát

Hai trái tim vẽ lồng nhau trên cát
Đôi chim non tíu tít mãi không rời
Ba mùa trăng hẹn vợ chồng nên đôi
Ghép vầng thơ xây lâu đài hạnh phúc

Tạm biệt nhau khi lửa tình nghi ngút
Vành trăng khuyết chim đã vụt bay xa
Hoa Ngọc Lan trở thành vợ người ta
Anh lẻ loi ôm tương tư nhàu nát

Nước thủy triều xóa chung tình trên cát
Hương yêu xưa cũng phai nhạt ít nhiều
Không thơm ngát trong những đêm tịch liêu
Xác hoa rơi quạnh hiu đầy trước ngỏ

Đóa Ngọc Lan đã bay theo làn gió
Tôi đứng nhìn hồn buồn bả chơ vơ
Nhặt cánh tình quặn thắt lòng nhả tơ
Gieo bằng trắc hững hờ duyên muôn kiếp
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2014 22:35:20 bởi Thương Hoàng>

 
Mimosa

Có người con gái mộng mơ
Tóc dài khoe sắc
thẩn thờ bướm ong

Mưa phùn giá buốt tàn đông
Áo vàng em khoát
ấm lòng nhân gian

Em từ phố núi mây ngàn
Thả hương theo gió
xuân sang ngọc ngà

Mimosa Mimosa
Dáng hoa rực rỡ
chiều tà lên non

Kiêu sa chung thủy sắc son
Bao năm còn đó
như hòn vọng phu

Lang Biang lạnh, âm u
Rì rầm thác nước
sương mù đam mê

Cánh vàng huyễn hoặc vỗ về
Phủ đường tơ rũ
duyên thề nghìn năm
Đăng nhập để trả lời
0
Phận Nghèo

Quê hương tôi vùng cao nguyên đất đỏ
Chiều Pleiku nắng nhỏ xuống lưng đèo
Thương giò lan trên vách đá cheo leo
Cô thiếu nữ thôn nghèo hồng đôi má

Hai vai em gánh nặng đời vất vã
Cha mẹ già nương sắn với ruộng khoai
Lo chữ hiếu, chẳng màng chuyện mối mai
Nợ duyên em thả trôi cùng năm tháng

Có những đêm khi trời chưa muốn sáng
Hạt sương đồng còn ngáy ngủ trên cây
Chiếc lưng son oằn cong gùi măng đầy
Ra chợ phiên đổi muối gạo dầu thóc

Mười sáu tuổi chưa biết đời lừa lọc
Người tặng em chiếc gương nhỏ lược ngà
Chút phấn hồng em rực rở kiêu sa
Đóa lan rừng ngát hương trời xuân mới

Lần đầu tiên em nhớ mong chờ đợi
Nụ cười hiền ru giấc ngủ từng đêm
Mong trời sáng gùi mật ra chợ phiên
Gặp người thương, làm tim em xao xuyến

Lời ong bướm tỉ tê đầy quyến luyến
Con chim rừng tíu tít với người thương
Nào ngờ đâu là mưu kế gạt lường
Bị lão già mua về làm vợ lẽ!

Chiều biên giới ôm con thơ, mẹ trẻ
Nhớ quê xa mà nước mắt lưng tròng
Thương mẹ già cha khắc khoải chờ mong
Bỏ con thơ ... không đành ... cam số kiếp

Mười mấy năm chưa tròn một giấc điệp
Em về quê thân tiều tụy héo sầu
Nhà còn đây, dột nát, cha mẹ đâu
Nấm mồ hoang lạnh lùng không nhang khói

Giữa trưa hè đôi mắt em sụp tối
Thương phận mình trôi nổi suốt bao năm
Phút lạc lòng phải nén mối hờn căm
Xuống tuyền đài vẫn còn chưa nhắm mắt

Oan khiên ơi những ai người gieo rắc
Mẹ Việt Nam có thấu cảnh tình này
Đến bao giờ không còn giọt đắng cay
Người quê tôi bao giờ hết thống khổ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2014 17:38:49 bởi Thương Hoàng>
Bến Trăng Mười Sáu

Anh và em cách hai đầu nỗi nhớ
Làng em bồi, anh xóm lở ven sông
Bên dừa xanh bên ruộng lúa vàng đồng
Tiếng hò lơ, Bình Long mùa gặt hái

Đêm trăng thanh nhịp chày đôi trai gái
Má ửng hồng mắt đen láy môi son
Tuổi mười sáu thơm ngai ngái mạ non
Em mặn mà như đóa sen hương ngát

Bên anh lở thì bên em cồn cát
Hai quả tim luôn kề sát cùng nhau
Hẹn lúa chín tình ta sẽ thắm màu
Chiếc thuyền hoa đón mừng cô dâu mới

Giặc về làng ngọn dừa đau hấp hối
Anh ra đi theo tiếng gọi non sông
Gửi lại em mẹ già với ruộng đồng
Duyên đôi ta hẹn thanh bình se mối

Đêm hành quân giữa vùng trời đen tối
In dấu giày lên khắp lối Đồng Xoài
Từ Lộc Ninh đến Bù Đốp, Ta Lai
Anh dọc ngang vùng miền đông đất đỏ

Im tiếng súng nhớ thương người yêu nhỏ
Kê ba lô trăng tỏ cạn nỗi niềm
Lá thư tình không cần phải dán tem
Gửi những ai đi về ngang xóm cũ

Tin dữ đến trong một mùa nước lũ
Em thác oan vì ngọn sóng ba đào
Dòng sông Bé tịch mịch không ánh sao
Em chèo ghe gửi người ra chiến tuyến

Lá thư em mực thắm tình lưu luyến
Anh gối đầu lên phiến đá hàng đêm
Nỗi nhớ nhung theo năm tháng dày thêm
Ta cùng nhau đi khắp miền đất nước

Hòa bình rồi nhưng chẳng tròn mơ ước
Anh trở về trên đôi nạng gỗ xoan
Nhìn bến sông giọt lệ nhớ dâng tràn
Nước đỏ ngầu bên kia bờ khắc khoải

Em đi rồi nhưng còn đây mãi mãi
Đồng xanh rì hương ngai ngái mạ non
Trăng mười sáu luôn tha thiết căng tròn
Nhịp chày đơn gõ hồn đau muôn kiếp
Đăng nhập để trả lời
0
Tóc Mạ Xuân Thì

Lúa chiêm mơn mởn xanh rì
Phù sa con gái 
dậy thì trổ hoa

Hương sữa quyến rủ đậm đà
Bên bồi bên lở
cách xa muôn trùng

Đâu rồi đêm sáng trăng chung
Nhịp chày dang dỡ
lạnh lùng sao khuê

Nhớ người con gái tóc thề
Nụ cười duyên dáng
đam mê thuở nào

Chao ơi niềm nhớ xôn xao
Giữa dòng nước đỏ
lệ ngầu xót thương
Đăng nhập để trả lời
0
Ngọc Lan

Trăng chìm nửa mảnh hồn hoang
Chông chênh trôi nỗi Ngọc Lan giữa dòng
Vì đâu ràng buột hợp đồng
Thương ai chịu cảnh chim lồng héo hon
Xuân thì má phấn môi son
Dập dìu ong bướm vây vờn nhụy hoa
Mấy ai tiếc ngọc thương ngà
Bướm ong nào lượn đài hoa rửa tàn
Ngọc Lan ơi hỡi Ngọc Lan
Biếc trời tím ngắt cung đàn tình si
Em là hòn sỏi vô tri
Trong tay những đấng tu mi tầm thường
Em là cành ngọc ngát hương
Trong tay quân tử dị thường yêu hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2014 17:34:19 bởi Thương Hoàng>
Nhớ Hương Ngọc Lan

Anh và em ở hai đầu nỗi nhớ
Em sông Tiền anh bên kia biển đông
Trời vào thu mây tím giăng ngập lòng
Đêm thao thức trăng sầu vương muôn lối

Gà gáy sáng nhịp lòng đau bức bối
Nhớ về em tim se thắt nghẹn lời
Mình xa nhau đã mấy mùa lá rơi
Hương Ngọc Lan có còn bay trong gió

Mắt thương ai mà hoen bờ mi đỏ
Tim nhớ ai chưa cạn tỏ nỗi niềm
Nhấp men sầu chua xót đêm từng đêm
Nhớ quê hương với cành Ngọc Lan Tím

Lá chiều nay rơi đầy như tẩm liệm
Một linh hồn đã chết mấy mùa thu
Trời nổi gió rung phím sầu hát ru
Đưa tim côi đi vào miền miên viễn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.11.2014 19:08:46 bởi Thương Hoàng>
Chuyện Sơn Tinh Thủy Tinh

Chuyện Sơn Tinh lên núi trồng cà phê
Còn Thủy Tinh nuôi cá tra đắp đổi
Cả hai giành một Mỵ Nương nóng hổi
Nước giữa dòng mở lối giúp Thủy Tinh

Kéo thuồng luồng cùng các loài thủy sinh
Dâng khắp núi hái trộm cà phê chín
Vì yếu sức Sơn Tinh đành câm nín
Đứng lặng nhìn Mỵ Nương rách tả tơi

Kẻ sơn thần người chúa biển cùng chơi
Một ván cờ quyết tranh đua thắng bại
Tội Mỵ Nương đứng giữa lòng ái ngại
Phải vì tình hay cuộc sống xa hoa

Về với biển mặc sức ăn cá tra
Đi lên núi hái cà phê mỏi gối
Hoài phân vân cuộc giao tranh sớm tối
Sơn - Thủy Tinh đánh nhau mấy ngàn năm
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Phù Du

Bàn tay vũ nữ hương Quỳnh
Thon dài tháp bút
đẹp xinh ngỡ ngàng

Nụ tình hứng gió thu sang
Trăng thanh tỏa sắc
rộn ràng mùi hương

Bao chàng quân tử vấn vương
Đêm khuya thao thức
ra vườn ngắm hoa

Áo em tinh khiết ngọc ngà
Trắng lài nhung nhớ
đôi tà gió bay

Thẹn thùng ửng má hây hây
Khuôn trăng nét ngọc
đong đầy sợi thương

Trót sinh ra giữa đêm trường
Nên mang số kiếp
vô thường phù du

Hoa Quỳnh héo rũ mưa thu
Trăng tàn hương nhạt
miên du chạnh lòng
Đăng nhập để trả lời
0
Hai Ngọn Núi Chung Tình

Sóng dạt dào vỗ tình lên cồn cát
Dưới thềm trăng kề sát hai mái đầu
Chàng xóm Lưới, nàng ở cuối bãi Dâu
Yêu say đắm một tình yêu thuần khiết

Nàng quý phái nhà trâm anh thế phiệt
Rất mong manh như hoa tuyết ngọc ngà
Tuổi trăng tròn hương rực rỡ kiêu sa
Đẹp mặn mà như san hô lấp lánh

Chàng lam lũ ven bãi bồi mưa nắng
Con nhà nghèo tay trắng tự lập thân
Vốn chất phát, mộc mạc, rất ân cần
Đầy hoài bão căng tròn bầu nhiệt huyết

Trăng khóc than cho chuyện tình oan nghiệt
Vì gia đình chia biệt mối lương duyên
Vâng lệnh cha gạt lệ bước xuống thuyền
Nàng xuất giá trong nghẹn ngào uất ức

Chàng đau lòng bao đêm dài ray rức
Lặn biển sâu nhưng công sức dã tràng
Phút sau cùng bỏ xác ngoài bãi hoang
Mộ oan khiên vươn cao thành núi Lớn

Nghe tin dữ nàng ngỡ ngàng đau đớn
Bên mộ chàng sầu vật vã tiếc thương
Một sớm mai hoa gục ngã ven đường
Vun đất nâu hóa thành hòn núi Nhỏ

Biển Vũng Tàu xót thương trời nổi gió
Vầng mây chiều ráng đỏ bờ yêu thương
Hai ngọn núi thao thức bao năm trường
Soi hải đăng hòa mình cùng sóng vỗ

Qua bao năm vết thời gian loang lỗ
Tình vẫn nồng tha thiết quyện lứa đôi
Bên đá lở bên nắng gió cát bồi
Ngàn năm yêu sóng ru tình lai láng

Nước biển xanh không bao giờ vơi cạn
Như chuyện tình núi Lớn-Nhỏ thiên thu
Mặc thế nhân cùng mưa nắng hoang vu
Vẫn quyến luyến bên nhau tình chưa dứt

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.11.2014 00:28:42 bởi Thương Hoàng>
Đêm Chia Tay 

Mấy năm hương lửa còn nồng 
Đêm nay trăng khuyết 
chênh chông lạc loài 

Nửa giường chua xót thương vay 
Nửa chăn lạnh lẽo 
đắng cay cuộc tình 

Gió khuya hờ hững lặng thinh 
Đôi bờ ngăn cách 
một mình lệ đau 

Chỉ duyên đoạn mối phai màu 
Thuyền tình chìm đắm
ba đào héo hon

Trăm năm nỗi nhớ vẫn còn 
Chưa xa mà đã 
hao mòn tâm tư 

Khô khan tiếng nấc dạ từ
Cõi tình tuyệt vọng
chần chừ môi rung

Châu sa ly biệt muôn trùng
Đêm nay sương lạnh
chân chùn sao rơi

Chia tay rẽ nhánh duyên đời
Nợ tình một kiếp
ru hời nghìn thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.11.2014 19:25:26 bởi PEARL>
Thương Hoàng:

Đêm Chia Tay 

Mấy năm hương lửa còn nồng 
Đêm nay trăng khuyết 
chênh chông lạc loài 

Nửa giường chua xót thương vay 
Nửa chăn lạnh lẽo 
đắng cay cuộc tình 

Sương khuya hờ hững lặng thinh 
Đôi bờ ngăn cách 
một mình lệ đau 

Chỉ duyên đoạn mối phai màu 
Thuyền tình chìm đắm
ba đào héo hon

Trăm năm nỗi nhớ vẫn còn 
Chưa xa mà đã 
hao mòn tâm tư

Môi rung cất bước tạ từ
Khô khan tiếng nấc
chần chừ rụng rơi

Chia tay rẽ nhánh duyên đời
Nợ tình một kiếp
ru hời nghìn thu

 
 
Thương Hoàng à ,
 
Đọc bài Đêm Chia Tay của Thương Hoàng , PEARL thấy buồn quá hà . PEARL xin mạn phép gởi vào đây một bài thơ mà không biết đặt tựa là gì nữa , để trung hòa bớt nỗi buồn nha . Thương Hoàng đọc cho vui nhé !
 

Chén sầu ai rót - cạn tình
Để cơn gió bấc thình lình buốt xương.
Gánh tình gãy giữa nhịp giường
Gối phơi sương lạnh, chăn vương khối hờn.
Người đi chiếc bóng cô đơn
Kẻ ở quạnh quẽ như đờn đứt dây.
Ba đào sóng dậy bủa vây
Hao mòn thân xác , lất lay cõi lòng.
Tiếc gì một cánh nhung hồng
Sắc hương đã nhạt theo dòng thời gian.
Rừng hoa đua thắm nhụy vàng
Bướm say tình tứ miên man chập chờn.
Lối xưa khép lại nỗi hờn
Mở ra ngã rẽ xanh rờn tình xuân.
Ví dầu qua bước gian truân
Tình yêu sống lại tưng bừng tương lai.
 



http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=805303
http://diendan.vnthuquan....;m=536958&mpage=18

Đăng nhập để trả lời
0
Chào Pearl,
Cám ơn bài thơ của Pearl ... thật dễ thương. Thương Hoàng rất thích và sẽ cố gắng "Mở ra ngã rẽ xanh rờn tình xuân". Hiện tại có chút không vui vì tự gẫm đời mình sao lắm những trớ trêu đùa cợt .....!

Đàn Ông Lừa

Người đàn ông nào cũng rộng lượng khi đang yêu
Và nghĩ rằng mình làm được điều không có thể
Lúc yêu nhau thì chuyện khó cũng hóa thành dễ
Thế gian được mấy người câu nệ lúc ái ân

Người đàn ông nào rồi cũng sẽ thấy mình đần
Tình yêu đếm, đong, lường bằng tiền tài vật chất
Kim cương, vila là thước cân đo sự chân thật
Của ít hay nhiều tương xứng thời gian đổi trao

Người đàn ông nào rồi tóc cũng phai màu
Mái đen trẻ trung thay bằng trắng đời năm tháng
Khi chợt tỉnh ra thì chẳng còn gì để bán
Những chân dài bỏ họ nằm giữa phố chỗng chơ

Người đàn ông nào rồi cũng đến lúc xác xơ
Ai ở kề bên lúc này mới chính là bạn
Ai dùng tình yêu và lòng bao dung vô hạn
Cứu rỗi một linh hồn khô hạn, đói, rét căm

Người đàn ông nào rồi cũng đến lúc lặng thầm
Đếm ngược thời gian chờ trở thành quá cố
Cũng vì cố quá nên bây giờ thống khổ
Sang, hèn, giàu, nghèo cũng là những con lừa thôi

Khi chén chú chén anh họ tung hô ngợp trời
Lúc ngữa tay xin thì bốc hơi nguyên đám bạn
Những hồng nhan tri kỷ biến mất không ló dạng
Còn một con lừa ngồi chiêm nghiệm đếm thời gian
Đăng nhập để trả lời
0
Đời!

Đông về hiu hắt tình đau
Bốn vùng tuyết trắng
một màu tang thương

Căm căm giá buốt đoạn trường
Nỗi buồn cô lữ
tha phương chạnh lòng

Ngẫm đời hai chữ hư không
Hơn, thua, được, mất, 
thương, vong hải hùng

Giàu, nghèo ... rồi cũng mệnh chung
Duỗi tay xuôi thẳng
lạnh lùng viễn du

Ví đời như lá mùa thu
Xanh, vàng, héo úa
im ru lìa cành

Mấy ai nghìn tuổi thiên thanh
Cũng ba tấc đất
tranh giành mà chi
Đăng nhập để trả lời
0
Hòn Phu Thê

Rặng thùy dương trãi dài trên triền cát
Đêm hoang vu khao khát mảnh tình hồng
Biển dạt dào ru ngọn sóng mênh mông
Có cô gái chờ chồng bên biển vắng

Nàng đứng đó suốt ba mùa mưa nắng
Ôm con thơ thinh lặng dưới trăng ngà
Dõi mắt nhìn theo đoàn tàu khơi xa
Nhắn cánh chim gió mây cùng giông tố

Sớm mùa thu hải âu vờn sóng vỗ
Tím chân trời bóng người mẹ dâng cao
Tay bồng con đôi ngọc châu cuộn trào
Đá Hòn Thê người đặt tên từ đó

Một buổi chiều ráng trời pha sắc đỏ
Có người chồng quỳ trước ngõ khóc thương
Mới ba năm mà chia biệt đôi đường
Kẻ âm ty người dương gian lạnh lẻo

Bên hiền thê chàng rũ rượi sầu héo
Như con thuyền lạc lối giữa mông mênh
Nát cõi lòng rên siết nhớ chênh vênh
Người hóa đá thành Hòn Phu trên biển

Đôi vợ chồng bên nhau không lay chuyển
Dù bão giông vẫn quyến luyến không rời
Ôm con thơ đùa nghịch sóng ngàn khơi
Tình thủy chung hòn Phu Thê tha tiết

Mối tình xưa đã trở thành bất diệt
Duyên thắm nồng cùng tuế nguyệt thiên thu
Dẫu mưa nắng hay cồn cát hoang vu
Họ yêu nhau suốt mấy nghìn năm lẻ

Đăng nhập để trả lời
0
Tự Vấn

Con tằm chỉ biết nhả tơ
Riêng tôi trọn kiếp
ươm thơ cho đời

Trắc bằng chao lượn chơi vơi
Gieo thương dệt nhớ
bên trời mưa ngâu

Bao năm sương gió dãi dầu
Tóc xanh cũng đã
pha màu thời gian

Mộng tình ngang trái lỡ làng
Mười năm nức nở
đá vàng chia phôi

Cũng là duyên số mà thôi
Cùng thơ làm bạn
êm trôi tháng ngày

Lòng còn khắc khoải rạc rài
Đâu người tri kỷ
đợi hoài thiên thu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2014 19:01:32 bởi Thương Hoàng>
Cô Gái Nạ Dòng

Em là cô gái nạ dòng
Sa chân lỡ bước
lạc lòng chiều mưa

Duyên trời số kiếp đong đưa
Lệ tình ướt đẫm
khi vừa đôi mươi

Ôm con dạ héo gượng cười
Đò ngang lỡ chuyến
khi người sang sông

Cũng là phận gái má hồng
Cớ sao ai lại
được chồng thương yêu

Còn em chịu cảnh hẩm hiu
Trót sinh con gái
nhà nghèo dỡ dang

Mẹ già con mọn buột ràng
Hơn mười năm chịu
lỡ làng lá thu

Gởi theo chút nắng phù du
Nhắn theo cánh
gió lời ru chung tình

Hoa tàn nên chẳng đẹp xinh
Mong đừng đùa cợt
tội tình đời em
Đăng nhập để trả lời
0
Chợ Tình

Có hai người mặc cả bên gốc cây
Về cuộc tình mua bán trong chốc lát
Xác thịt, tiền tài đem ra đổi chác
Họ lõa lồ khao khát ghì siết nhau

Có người vợ tiếng nấc nghẹn thương đau
Ôm con thơ chờ chồng đôi mắt ướt
Lu hết gạo nhà mưa dột sau trước
Nhìn con đói ... ngồi khóc giữa đêm đen

Người đàn bà mắt thâm quầng ho hen
Mặc xiêm y, tô phấn son rất vội
Đón thêm khách tay vẫy miệng mời gọi
Con ở nhà ... khát sữa, khóc, ngủ quên

Người đàn ông rũ rượi bước chông chênh
Áo sốc xếch, túi rỗng buồn vô kể
Ham của lạ, nghĩ mình như thượng đế
Quên con thơ, vợ hiền, mẹ ốm đau

Phiên chợ tình người mua bán đổi trao
Thương cô vợ mang mầm bệnh thế kỷ
Phút cuồng ngông, thấp hèn không suy nghĩ
Chồng giết vợ .... bức tử cả đàn con
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.11.2014 16:33:13 bởi Thương Hoàng>
Men Tình Ái

Uống cho say để thấy em hiện về
Trong men đắng tay khờ dại đam mê
Vuốt mái tóc hư ảo mờ sương khói
Gió đông lùa liễu rũ nhịp sơn khuê

Trăng tròng trành nghiêng ngã dáng ngô nghê
Khóm cúc xinh hương sắc vàng lan tỏa
Áo dài trắng lượn tà bay trong gió
Đẹp dị thường sao lấp lánh cô miên

Gió lã lơi vờn suối tóc trinh nguyên
Ôm dáng hoa trỗi cung đàn lãng tữ
Giọng khàn đục ru nỗi sầu cô lữ
Lay phím ngà men tình nhớ vút cao

Chiếc ly vỡ tan giọt lệ ngã màu
Như làn gió thoáng qua rồi vụt mất
Khắc ghi tim ở ngôi cao thứ nhất
Bóng hình em trong cõi nhớ chênh vênh
Đăng nhập để trả lời
0
Lạnh!

Đông về nhuộm trắng đường thơ
Ru đêm tuyết phủ
hững hờ giá băng

Suối tình róc rách hờn trăng
Chim kêu lạc lõng
ngại ngần sương rơi

Gió khuya lay lất lưng trời
Tim sầu lỡ nhịp
chơi vơi lạnh lùng

Đàn ngân ai oán hồn rung
Điệu buồn dang dỡ
tơ chùn phím loan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.12.2014 18:22:05 bởi Thương Hoàng>
Tuyết Lạnh

Trời chớm đông gió miên man se lạnh
Có những điều tưởng chừng như đã quên
Anh ngồi đây giữa vùng nhớ chênh vênh
Cố giấu em vào tận cùng ký ức

Tuyết trắng rơi ôm nỗi buồn ray rức
Mình xa nhau cũng được mấy mùa trăng
Nhìn sao đêm lòng khắc khoải bâng khuâng
Đêm nay lạnh, biết người yêu đủ ấm?

Nước mắt ai phủ bụi đời lấm tấm
Gió phong trần vỡ rạn dấu chân chim
Cơn bão tình vỗ sóng ngập đường tim
Dâng trái yêu nghịch mùa thương xa vắng

Nhấp men cay nửa hồn nghe chát đắng
Nửa chơi vơi theo dấu ái trở về
Dù xa nhau nhưng tình vẫn đam mê
Như thuở nào vụng về môi đắm đuối
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.12.2014 18:22:38 bởi Thương Hoàng>
Trót Dại

Một mai em về bên người ấy
Đem cả trời mây nhuốm nỗi buồn
Liệm tím nắng chiều dòng lệ tuôn
Dệt vành khăn tang màu kỷ niệm

Thời gian là phương thuốc mầu nhiệm
Giúp cho em quên được mối tình
Ngậm ngùi ôm ấp một sinh linh
Đang dần tượng hình theo ngày tháng

Bước xuống thuyền hoa tim vỡ rạn
Xin gửi lại ai nửa môi cười
Một nửa chết rồi nên chẳng tươi
Em đem về chôn đời con gái

Một mai khi người quay trở lại
Vẫn bến đò xưa nhưng khác xưa
Vắng cô lái nghèo đời nắng mưa
Đã chết từ khi người gian dối
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.12.2014 13:22:42 bởi Ct.Ly>
Thương Vỡ

Ai đứng đây mà nghe hồn mưa đổ
Phút chia tay thương loang lỗ vết sầu
Tim se sắt dâng men đắng thương đau
Trăng chếch bóng ngã màu vương nuối tiếc

Đàn ai oán trỗi cung hờn ly biệt
Gió chênh vênh nghiệt ngã xám mây trời
Đêm khuya khoắt hai chiếc bóng chơi vơi
Khan tiếng nấc nghẹn lời rung môi chát

Đôi châu pha vỡ vụng về trên cát
Con bướm tình ngơ ngác vỗ cánh bay
Kẻ bước đi mà dạ héo gang tày
Người ở lại đọa đày đau hấp hối

Tiếng vượn tu đêm dài thêm bức bối
Tình khuất mờ theo sương khói lam khuê
Quay gót lui mà thương dạ não nề
Chìm bóng đêm, lối về xa muôn kiếp
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.12.2014 19:12:43 bởi Thương Hoàng>
Hồn Trinh Nữ

Vuốt nhành liễu rũ ngỡ tóc thề
Trăng vàng óng ả suối đam mê
Đêm nay giá lạnh sầu cô lữ
Ru giấc hồn côi tim vỗ về

Nhớ bờ môi mộng trái thanh tân
Làn da trắng mịn, tuyết ngại ngần
Nụ cười e ấp vành nguyệt quế
Say tình ngây ngất đỉnh phù vân

Đời gieo nghịch cảnh lắm trớ trêu
Em tôi ra đi một buổi chiều
Căng tròn tuổi mộng vừa đôi tám
Nụ hồng em ấp, chớm biết yêu!

Gió trỗi khúc nhạc sầu lâm ly
Một người ở lại một người đi
Hai trái tim hồng đau vỡ nát
Ngõ tình tan tác lối chim di 

Cứ ngỡ hồn ai về theo gió
Nương cánh chim chiều buồn co ro
Liệm tím chân trời đau se sắt
Thương sầu khóe mắt vương tàn tro

Thắp nén hương lòng về bên ấy
Trăng thề khuất lấp sau ngàn mây
Duyên kiếp đá vàng xin lỗi hẹn
Em đi, bóng nắng cũng hao gầy
Đăng nhập để trả lời
0