📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ta và Hắn

489 trả lời, 51.796 lượt xem — Trang 14 / 17
Trích đoạn: Đăng Từ


Thư Tri Kỷ V
 
Vì biết rằng thơ chỉ là thơ
Nên tình ai dám với ai mơ
Cái mộng từ xưa thường khó thật
Như ánh trăng đêm rất mơ hồ
 
Nhưng nếu người xa có tâm sự
Thì cùng tôi cạn hết rượu trăng
Vì trăng ngập tràn qua muôn lối
Người cứ say đi chớ băn khoăn
 
Mấy ai hiểu được lòng thiếu nữ
Dám đâu bày tỏ với chữ yêu
Với người lắm kẻ đang chờ đợi
Lắm gã si tình biết bao nhiêu?
 
Thôi ta cứ mãi làm tri kỷ
Phải chăng người nghĩ tôi điên rồ
Suốt ngày với lấy đều không thật
Chỉ biết ngồi mơ rồi lại mơ
 
Xin người chớ trách người thơ ạ!
Tôi sẽ nguyện cầu khi trăng lên
Cho duyên tình người trong nghìn kiếp
Đừng giống trăng tôi khóc về đêm
 
Đăng Từ

 
Xao xuyến
Trường Phi Bảo
 
Người ở phương trời, tôi ở đây
Đôi lứa đôi nơi mộng sum vầy
Nhớ thương gởi cả về bên ấy
Tình thơ tha thiết chẳng bèo mây

Tôi yêu ngôn ngữ cõi trần gian
Yêu cả bao la với bạt ngàn
Yêu trăng lẫn gió, cùng non nước
Muôn dặm đường thơ thật chứa chan

 
Vì sao tôi chẳng hiểu vì sao?
Chỉ biết lòng yêu tới dạt dào
Ghép từng mãnh vỡ theo năm tháng
Tâm sự dẫm đầy những chiêm bao
 
Tâm sự giấu đầy giấc chiêm bao
Đêm đêm lệ vẫn chảy nghẹn ngào
Người thơ lạc lối vườn hư ảo
Tình thơ xao xuyến nặng hồn nhau
 
9-9-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-12 04:38:59Đăng Từ>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Xao xuyến
Trường Phi Bảo
 
Người ở phương trời, tôi ở đây
Đôi lứa đôi nơi mộng sum vầy
Nhớ thương gởi cả về bên ấy
Tình thơ tha thiết chẳng bèo mây

Tôi yêu ngôn ngữ cõi trần gian
Yêu cả bao la với bạt ngàn
Yêu trăng lẫn gió, cùng non nước
Muôn dặm đường thơ thật chứa chan

 
Vì sao tôi chẳng hiểu vì sao?
Chỉ biết lòng yêu tới dạt dào
Ghép từng mãnh vỡ theo năm tháng
Tâm sự dẫm đầy những chiêm bao
 
Tâm sự giấu đầy giấc chiêm bao
Đêm đêm lệ vẫn chảy nghẹn ngào
Người thơ lạc lối vườn hư ảo
Tình thơ xao xuyến nặng hồn nhau
 
9-9-2007


Thư Tri Kỷ VI
 
Tạ ơn người
Tạ ơn người
Mộng thơ thì cứ thơ chơi vơi
Bay nào ta hãy bay cao nhé
Bay khắp phương trời bay khắp nơi
 
Ta cũng sầu
Người cũng sầu
Sầu biết lối nào ta mơ nhau
Mơ ngoài vũ trụ cho huyền ảo
Mơ cũng phiêu bạc chưa về đâu
 
Người nghe say
Ta nghe say
Nương nhờ tâm sự quên đắng cay
Tình đời, tình yêu... ai đoán được
Nhưng tình tri kỷ nhớ thương đầy!
 
Ta có thơ
Người có thơ
Xa xăm cũng cố níu duyên thơ
Bốn mùa mong đợi ngày gặp mặt
Bốn mùa đứng ngóng mây kéo tơ
 
Người ở xa
Ta ở xa
Sớm chiều có gió lay cành hoa
Như có tình nhau trong cánh mộng
Như có tình nhau đến thật thà
 
Đăng Từ
Gửi Bảo
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-07 12:53:16Huyền Băng>
Trích đoạn: Đăng Từ


Thư Tri Kỷ VI
 
Tạ ơn người
Tạ ơn người
Mộng thơ thì cứ thơ chơi vơi
Bay nào ta hãy bay cao nhé
Bay khắp phương trời bay khắp nơi
 
Ta cũng sầu
Người cũng sầu
Sầu biết lối nào ta mơ nhau
Mơ ngoài vũ trụ cho huyền ảo
Mơ cũng phiêu bạc chưa về đâu
 
Người nghe say
Ta nghe say
Nương nhờ tâm sự quên đắng cay
Tình đời, tình yêu... ai đoán được
Nhưng tình tri kỷ nhớ thương đầy!
 
Ta có thơ
Người có thơ
Xa xăm cũng cố níu duyên thơ
Bốn mùa mong đợi ngày gặp mặt
Bốn mùa đứng ngóng mây kéo tơ
 
Người ở xa
Ta ở xa
Sớm chiều có gió lay cành hoa
Như có tình nhau trong cánh mộng
Như có tình nhau đến thật thà
 
Đăng Từ
Gửi Bảo



Tạ ơn đời
Trường Phi Bảo
Tặng: ĐT

Tạ ơn đời
Tạ ơn đời
Tình thơ nở rộ khắp muôn nơi
Ngừơi thơ trải vần đi khắp lối
Tin yêu vẫn vẹn giữa môi cười

Và phương đó
Và phương này
Nợ lòng trang trãi với bèo mây
Người hẹn người vui đêm thưởng nguyệt
Đối ẩm thơ nhau mộng ước đầy

Bỏ muộn phiền
Bỏ đớn đau
Anh ở đâu? tình lạc chốn nào?
Dây oan buộc người ôm khổ lụy
Tình trong như đã...nghẹn ngào sao...(!)

Thôi đành phận
Thôi tùy duyên
Mãi ru thơ ngủ giấc ngoan hiền
Đường xa vạn dặm sầu thiên lý
Gặp gỡ tình trong nỗi niềm riêng
 
 
Đời vẫn mơ
Người vẫn mơ
Đừng trao nhau chút nhụy tình hờ
Em sẽ giữ gìn màu nhung nhớ
Để chuốt hồn thơ phút ngẩn ngơ
 
16-9-2007
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-07 12:50:48Huyền Băng>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Tạ ơn đời
Trường Phi Bảo
Tặng: ĐT

Tạ ơn đời
Tạ ơn đời
Tình thơ nở rộ khắp muôn nơi
Ngừơi thơ trãi vần đi khắp lối
Tin yêu vẫn vẹn giữa môi cười

Và phương đó
Và phương này
Nợ lòng trang trãi với bèo mây
Ngừơi hẹn ngừơi vui đêm thửơng nguyệt
Đối ẩm thơ nhau mộng ước đầy

Bỏ muộn phiền
Bỏ đớn đau
Anh ở đâu? tình lạc chốn nào?
Dây oan buộc ngừoi ôm khổ lụy
Tình trong như đã...nghẹn ngào sao...(!)

Thôi đành phận
Thôi tùy duyên
Mãi ru thơ ngủ giấc ngoan hiền
Đường xa vạn dặm sầu thiên lý
Gặp gỡ tình trong nỗi niềm riêng
 
 
Đời vẫn mơ
Người vẫn mơ
Đừng trao nhau chút nhụy tình hờ
Em sẽ giữ gìn màu nhung nhớ
Để chuốt hồn thơ phút ngẩn ngơ
 
16-9-2007



Thư Tri Kỷ VII
 
Người xa ơi! Người xa ơi!
Thu về rồi
Về bên tôi...
Chớ lòng muốn hỏi người xa xôi
Là thơ cuối ngõ có nhuộm màu?
Sao trên trời?
Sao dưới đất?
Tôi thấy thơ người cười
Thơ ngưới vừa cười đấy thôi!
 
Người xa này! Người xa này!
Nắng vàng say
Lá vàng bay
Chớ hồn muốn được bay về ngay
Vượt núi rừng
Vượt biển sông
Cho thơ đậu trên tay
Đậu trên tay người xa thật đầy!
 
Người vui không? Người buồn không?
Buồn vui ngày nọ...
Vẫn mênh mông
Chắc tình ai cứ mãi lòng vòng
Lấy không xong
Bỏ không xong
Tôi nguyện cho duyên hồng
Sưởi ấm tình người với ước mong
 
Tôi vẫn chờ! Người vẫn chờ?
Một ngày thơ
Dưới nắng tơ
Bất chợt phố xá vội dậy mơ
Người thấy tôi
Tôi thấy người
Rộn rã đến không ngờ
Trên đầu mây trắng thì lửng lơ
 
Đăng Từ
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
 
Trích đoạn: Đăng Từ


Thư Tri Kỷ VII
 
Người xa ơi! Người xa ơi!
Thu về rồi
Về bên tôi...
Chớ lòng muốn hỏi người xa xôi
Là thơ cuối ngõ có nhuộm màu?
Sao trên trời?
Sao dưới đất?
Tôi thấy thơ người cười
Thơ ngưới vừa cười đấy thôi!
 
Người xa này! Người xa này!
Nắng vàng say
Lá vàng bay
Chớ hồn muốn được bay về ngay
Vượt núi rừng
Vượt biển sông
Cho thơ đậu trên tay
Đậu trên tay người xa thật đầy!
 
Người vui không? Người buồn không?
Buồn vui ngày nọ...
Vẫn mênh mông
Chắc tình ai cứ mãi lòng vòng
Lấy không xong
Bỏ không xong
Tôi nguyện cho duyên hồng
Sưởi ấm tình người với ước mong
 
Tôi vẫn chờ! Người vẫn chờ?
Một ngày thơ
Dưới nắng tơ
Bất chợt phố xá vội dậy mơ
Người thấy tôi
Tôi thấy người
Rộn rã đến không ngờ
Trên đầu mây trắng thì lửng lơ
 
Đăng Từ

 
Thơ cho người phương xa
Trường Phi Bảo
Tặng: ĐT
 
Khi nước mắt cạn khô đôi dòng lệ
Em còn gì ngoài năm tháng khổ đau
Cười có cười nhưng đâu đã vui nào
Trái tim lạnh từ bao giờ không rõ
 
Nhủ với lòng rằng sẽ quên thật đó
Vừa quay đi kỷ niệm bỗng ùa về
Người vẫn sống từ trong những cơn mê
Đội mồ dậy vẫn chỉnh tề quá khứ
 
Cuộc tình buồn thiếu vắng nơi cư ngụ
Thơ cũng sầu theo nét bút tay em
Chữ nghiêng nghiêng rụng vỡ mấy nỗi niềm
Bao nhiêu chữ, bấy nhiêu đêm câm lặng
 
Người xa kia chẳng tình sâu nghĩa nặng
Trách làm gì mọi bạc bẽo thế gian
Em nhìn đâu cũng chỉ thấy lỡ làng
Sợ ngang trái, sợ ly tan...đỗ vỡ.
 
Anh giống người, tình vốn chỉ trong thơ
Đừng hy vọng, kẻo rồi mai vỡ mộng
Thôi anh ạ, cố xóa nhòa hình bóng
Dẫu rằng mình chửa gặp phút dại khờ.
 
 
19-9-2007
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

 
Thơ cho người phương xa
Trường Phi Bảo
Tặng: ĐT
 
Khi nước mắt cạn khô đôi dòng lệ
Em còn gì ngoài năm tháng khổ đau
Cười có cười nhưng đâu đã vui nào
Trái tim lạnh từ bao giờ không rõ
 
Nhủ với lòng rằng sẽ quên thật đó
Vừa quay đi kỷ niệm bỗng ùa về
Người vẫn sống từ trong những cơn mê
Đội mồ dậy vẫn chỉnh tề quá khứ
 
Cuộc tình buồn thiếu vắng nơi cư ngụ
Thơ cũng sầu theo nét bút tay em
Chữ nghiêng nghiêng rụng vỡ mấy nỗi niềm
Bao nhiêu chữ, bấy nhiêu đêm câm lặng
 
Người xa kia chẳng tình sâu nghĩa nặng
Trách làm gì mọi bạc bẽo thế gian
Em nhìn đâu cũng chỉ thấy lỡ làng
Sợ ngang trái, sợ ly tan...đỗ vỡ.
 
Anh giống người, tình vốn chỉ trong thơ
Đừng hy vọng, kẻo rồi mai vỡ mộng
Thôi anh ạ, cố xóa nhòa hình bóng
Dẫu rằng mình chửa gặp phút dại khờ.
 
 
19-9-2007
 

 
Thư Tri Kỷ VIII
 
Nếu em đã khóc cho sầu cạn hết
Mà ân tình chưa lặng giữa đời em
Thì ngàn năm khối mộng vẫn im lìm
Biết bao giờ môi thơm xinh trở lại
 
Thôi em đừng ép lòng vào tê tái
Cuộc tình nào mà chẳng vướng khổ đau
Hãy nhớ đến những giây phút ban đầu
Đừng ôm ấp một nỗi niềm bất tận
 
Anh biết rõ đôi khi đời tàn nhẫn
Bắt người si vật vã tháng lại ngày
Kẻ bạc tình thì cứ mãi vui say
Cho đêm lạnh tủi hờn cùng nước mắt
 
Là con gái... là duyên trên nét mặt
Chớ để buồn che khuất cả tâm hồn
Hãy kiên cường để sống để vui hơn
Và em hãy cười thật nhiều em nhé!
 
Anh cầu nguyện cho em hơn thế nữa
Gặp được người yêu em hết cuộc đời
Quý mến em duy nhất mình em thôi!
Đến lúc đó... chảnh cho đời biết mặt
 
Cho gã si tình nếm mùi nước mắt
Để thử xem ai bạc bẽo hơn ai
Để đàn ông chết dưới gót trang đài
Thì anh nghĩ lòng em hả hê lắm!
 
Anh nói giỡn! Em anh đâu như thế!
Thơ em hiền và buồn như duyên em
Tình em mơ như mái tóc em mềm
Anh thường nghĩ... chắc em anh như thế...
 
Đăng Từ
Gửi Bảo
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đăng Từ
Thư Tri Kỷ VIII
 
Nếu em đã khóc cho sầu cạn hết
Mà ân tình chưa lặng giữa đời em
Thì ngàn năm khối mộng vẫn im lìm
Biết bao giờ môi thơm xinh trở lại
 
Thôi em đừng ép lòng vào tê tái
Cuộc tình nào mà chẳng vướng khổ đau
Hãy nhớ đến những giây phút ban đầu
Đừng ôm ấp một nỗi niềm bất tận
 
Anh biết rõ đôi khi đời tàn nhẫn
Bắt người si vật vã tháng lại ngày
Kẻ bạc tình thì cứ mãi vui say
Cho đêm lạnh tủi hờn cùng nước mắt
 
Là con gái... là duyên trên nét mặt
Chớ để buồn che khuất cả tâm hồn
Hãy kiên cường để sống để vui hơn
Và em hãy cười thật nhiều em nhé!
 
Anh cầu nguyện cho em hơn thế nữa
Gặp được người yêu em hết cuộc đời
Quý mến em duy nhất mình em thôi!
Đến lúc đó... chảnh cho đời biết mặt
 
Cho gã si tình nếm mùi nước mắt
Để thử xem ai bạc bẽo hơn ai
Để đàn ông chết dưới gót trang đài
Thì anh nghĩ lòng em hả hê lắm!
 
Anh nói giỡn! Em anh đâu như thế!
Thơ em hiền và buồn như duyên em
Tình em mơ như mái tóc em mềm
Anh thường nghĩ... chắc em anh như thế...
 
Đăng Từ
Gửi Bảo

 
 
 
Lời tạ tình cho anh
Trường Phi Bảo
Tặng: ĐT
 
 
Người đàn ông từng bước ngang đời em
Đã dứt áo ra đi không trở lại
Dấu buồn ấy ngàn lần ghi khắc mãi
Tận bây giờ vẫn còn chưa hết đau
 
Người đàn ông từng hứa sẽ chờ nhau
Như cánh chim bay cuối trời biệt dạng
Em đánh mất niềm tin trong lòng sáng
Nhận về là những ngao ngán sầu thương
 
Người đàn ông đứng đợi cuối con đường
Khi tình yêu đã một lần rẽ lối
Anh đừng đến cho em thêm hờn dỗi
Nhung nhớ người nông nỗi lắm phải không?
 
Người đàn bà yếu đuối suốt đời mong
Người đàn ông suốt đời không trở lại
Anh đừng đến em sợ mình thương hại
Thương hại lòng và thương hại mai sau
 
Cuộc sống này rồi sẽ chẳng là bao
Anh đâu giống người đàn ông thuở nào em gặp
Trả anh trái tim, em không thể đánh cắp
Của những người luôn luôn quý mến em!
 
6-10-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Có lẽ nào...hở anh!
Trường Phi Bảo
 
Có lẽ nào...
có lẽ nào...anh ơi!
Mình xa nhau, mình xa nhau vĩnh viễn
Lần cuối cùng trước giờ ta đưa tiễn
Ánh nhìn đầy nỗi đau
 
Có lẽ nào đành quên mọi khát khao
Em yêu anh hơn những gì anh tưởng
Hạnh phúc không là thứ vay mượn
Em yêu anh hơn mọi thứ anh cần
 
Chính tình yêu đã làm khổ bản thân
Em không tin anh dễ dàng thay đổi
Em không nghĩ với anh em lừa dối
Trái tim đã phản bội lại mình
 
Trái tim đã che mờ niềm tin
Trái tim lấp đầy bao lý trí
Mình mù quáng trong tình yêu ích kỷ
Thôi vĩnh biệt một thời đắm say
 
Có lẽ nào lòng ai nhớ đến ai
Dầu không nói chắc chắn ta điều rõ
Ngóc ngách tâm hồn nơi tận cùng nhất đó
Bóng hình nhau, vẫn đậm nét trong nhau

 
Ngôi nhà xưa, trời ơi! có lẽ nào...
Chỉ còn em yên ắng cùng lũ nhỏ
Anh đã xa cả quãng đời khốn khó

Có lẽ nào...lại như thế hở anh?
 
 
7/10/2007
Đăng nhập để trả lời
0

Có lẽ nào...hở anh!
Trường Phi Bảo

Có lẽ nào...
có lẽ nào...anh ơi!
Mình xa nhau, mình xa nhau vĩnh viễn
Lần cuối cùng trước giờ ta đưa tiễn
Ánh nhìn đầy nỗi đau

Có lẽ nào đành quên mọi khát khao
Em yêu anh hơn những gì anh tưởng
Hạnh phúc không là thứ vay mượn
Em yêu anh hơn mọi thứ anh cần

Chính tình yêu đã làm khổ bản thân
Em không tin anh dễ dàng thay đổi
Em không nghĩ với anh em lừa dối
Trái tim đã phản bội lại mình

Trái tim đã che mờ niềm tin
Trái tim lấp đầy bao lý trí
Mình mù quáng trong tình yêu ích kỷ
Thôi vĩnh biệt một thời đắm say

Có lẽ nào lòng ai nhớ đến ai
Dầu không nói chắc chắn ta điều rõ
Ngóc ngách tâm hồn nơi tận cùng nhất đó
Bóng hình nhau, vẫn đậm nét trong nhau

Ngôi nhà xưa, trời ơi! có lẽ nào...
Chỉ còn em yên ắng cùng lũ nhỏ
Anh đã xa cả quãng đời khốn khó
Có lẽ nào...lại như thế hở anh?


7/10/2007

 
 

Có phải vì…
 
Vâng… cuộc đời không chỉ có màu xanh
Chút vàng úa loanh quanh bờ cuộc sống
Một phút chốc men tình ai lay động
Phất phơ theo tà áo lộng gió chiều
 
Kẻ ra đi… người ở lại buồn hiu
Hắt nỗi nhớ vào rong rêu đọng bãi
Có bao giờ người đi còn nhớ lại
Khi bên mình còn vướng mãi hương xuân
 
Vâng…cuộc đời không chỉ có trong ngần
Chút gian truân đã len vào mầm lá
Lũ sâu non đã từng quen hối hả
Vặt cả mầm xanh vừa trả cho đời
 
Kẻ ra đi… người ở lại đơn côi
Treo nỗi nhớ vào cụm lời hứa hẹn
Đường còn dài tình ai chưa mỏi bến
Nên chẳng biết dừng khi nhịp bước lênh đênh
 
Vâng… cuộc đời có nhớ và có quên
Quên để sống những tháng ngày còn lại
Không lẽ tình cứ phải nghe mưa mãi
Nắng sẽ về nỗi nhớ bớt tủi thân
 
Kẻ ra đi… lúc nào đó chồn chân
Vẫn còn chốn nương thân khi tắt lối
Gọi trời gọi đất sao đời lầm lỗi
Có phải vì… bóng tối đã sinh ra !
 
Nguyên Thoại

 
* Hì... chào Bảo nha... lâu ngày... NT
Đăng nhập để trả lời
0
Bảo mến chào anh NT, chúc anh vui vẽ và dồi dào sức khoẻ. Thân ái!
 
 
Anh (4)
Trường Phi Bảo


Anh không phải người tình
Cũng đâu như người bạn
Giữa những điều giới hạn
Anh chửa là người yêu

Anh một cánh chim chiều
Bay ngang đời cô quạnh
Dừng chân một chút ngắm
Anh...người khách lỡ đường

Anh lạc lối yêu thương
Nên đi tìm chỗ trọ
Em ngày đêm vò võ
Chờ đợi bóng hình ai

Anh xin làm bạn trai
Cho phép em từ chối
Anh xin yêu em mãi
Ấy chỉ là hình như...

Chết mấy mùa tương tư
Anh về đi anh nhé
Mặc em đời buồn tẻ
Sầu mối tình rêu phong

Anh lặng bước thong dong
Thản nhiên như thế đấy
Thế thì giống người ấy
Từng cướp trắng thơ ngây

Thoáng chốc thành làn mây
Người trôi về phương khác
Mặc tình em ngơ ngác
Khóc suốt cuộc đời này.

16-10-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Thu Gởi Anh
Trường Phi  Bảo


Thu lại đến, nhưng người xưa chưa đến
Chút niềm riêng buộc chặt với đêm tàn
Tình ngày xưa đã quá bận sang ngang
Thôi anh ạ, chuyện nhỡ nhàng ai muốn!

Đừng trách nữa, kẻo lòng thu sầu muộn
Sắc vàng phai vương vãi rụng khắp đường
Ngồi một mình nơi quán vắng yêu thương
Em lặng lẽ đếm giọt buồn rưng mắt

Người phiêu bạc tận phương trời xa lắc
Mỗi mùa thu lại thầm nhắc tên nhau
Mối tình đầu giữ mãi tới ngàn sau
Dù hiện tại là khổ đau, ngăn cách.

Và có thể mùa thu rồi sẽ trách,
Chuyện một người dứt áo ra đi.
Và có thể mùa thu chẳng hiểu gì,
Chuyện chúng mình vì sao mà tan vỡ

Thôi anh đừng...
kể chuyện ngày xưa dang dỡ
Cho những người con gái đến sau em
Cầu chúc anh hạnh phúc tới êm đềm
Như cơn gió thoảng hương thu dịu mát.
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho một ngày không bao giờ đến...
Trường Phi Bảo
 
Khi cơn mưa lòng chưa dứt hạt
Anh đi xa, đi xa...,
Khu vườn em lần cuối anh ghé qua
Ngắt duy nhất nụ hoa thời con gái
 
Khi tất cả nỗi đau
Đã trở thành xa ngái
Anh thuộc về dĩ vãng riêng tư
Nào đâu hết những đám mây mù
Bầu trời em vần vũ
Tâm hồn em hoang vu
Kỷ niệm vô tình thành ngục tù nỗi nhớ
 
Khi em cố xóa mờ
Bụi thời gian chửa làm phai ký ức
Bóng hình anh muốn phá tung lồng ngực
Em thảm thiết kêu gào
 
Em căm thù anh biết chừng nào
Sao anh còn trở lại...?
Trời!
Anh - người em yêu mãi mãi
Điên, điên thật rồi!
Em dại khờ...
Em yếu đuối...
Em không tin nỗi mình...
Em...em vừa hỷ xã tình yêu
 
6-11-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng Tám Thời Xa
Trường Phi Bảo
 
 
Tháng tám năm nào em với anh
Như đôi chim sẽ khẻ chuyền cành
Phượng đỏ môi hồng vương mắt biếc
Tình lạ thành quen, mộng rất xanh

 
Tháng tám năm nào em nhớ anh
Bên nhau hò hẹn buổi chân thành
Em nguyện cả đời se duyên thắm
Cùng anh bạc tóc suốt trăm năm

 
Tháng tám năm nào em yêu anh
Lòng ngỡ xa nhau chắc chẳng đành
Duyên thắm, nụ tình xinh cõi mộng
Tình buổi ban đầu đẹp tựa tranh

 
Tháng tám bây giờ bặt bóng anh
Người vui sông nước, kiếp lữ hành
Dang dỡ theo màu tươi xác pháo
Hạnh phúc đời nhau thoáng mong manh

 
Tháng tám thời xa thôi nhé anh!
Cạnh chồng hờ hững, lệ ướt đầm
Sầu thương gởi bạn ngoài biên ải
Quên mảnh tình xưa, chớ hỏi thăm.

 
9-11-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Có lẽ nào 2
Trường Phi Bảo

Có lẽ nào
Rồi mai đây con đường chia hai ngã
Em từ biệt hạnh phúc
Từ biệt các con
Từ biệt anh
Và từ biệt ngôi nhà xưa kỷ niệm
Có lẽ nào
anh muốn thế sao anh?

Em úp mặt vào lồng bàn tay khóc ngon lành
Trước tờ đơn ly dị
Anh thẳng tay đặt chữ ký
Trả cho người hai tiếng "tự do"

Có lẽ nào
Anh không chút đắn đo
Giọt nước tràn ly, mãnh gương xưa đà vỡ
Níu kéo gì, khi dang dỡ
Một lần thôi, đau xót cả một đời

Anh quay đi, và nước mắt lặng lẽ rơi
Anh tước mất của em lẽ sống
Tình yêu lẫn hy vọng
Có lẽ nào...hết thật sao anh?

11-11-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Em đâu là Vĩ Nhân
Trường Phi Bảo


Em đâu là Vĩ Nhân
Nên không có mọi "triết lý" anh cần
Không đủ đầy tính nhân văn
Hay một ánh nhìn đổi mới

Sự đời luôn học hỏi
Có những điều khô khan, cứng ngắc
Có những lối đường mở ra nhiều bước ngoặc
Chẳng cần là Vĩ Nhân
Vẫn có quyền chọn nguyên tắc sống riêng mình

Đừng buộc em tìm thực tế để chứng minh
Phù phiếm xa hoa rồi chỉ như ảo ảnh
Em đâu là Vĩ Nhân
Em không phải Thánh Thần
Chỉ xin trái tim anh một phần
Nhỏ nhoi...
Nhỏ nhoi...
Được làm Vợ,
làm Mẹ các con anh!

17-11-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy bế em ra khỏi đời anh
Trường Phi Bảo
Tặng: NĐV


Hãy bế xốc em ra
Ngay khỏi cuộc đời anh
Em không đủ niềm tin
Tự tách rời nỗi nhớ

Không cùng chung nhịp thở
Trong hai quả tim yêu
Em dẹp mọi hãnh kiêu
Sẽ không còn gì cả

Hãy bế xốc em ra
Hãy làm như anh muốn
Chớ vĩnh vờ cao thượng
Em đâu cần anh thương

Em đâu cần anh thương
Mặc lòng em nỗi sóng
Anh đi, và anh đi...
Tình hơn sông biển rộng

Ngày nào ta dệt mộng
Ngày nào ta đắm say
Giờ anh cánh chim bay
Làm mây trôi tám hướng

Hãy làm điều anh muốn
Hãy bế xốc em ra
Kỷ niệm của đôi ta
Em một mình cất giữ

Em sống trong quá khứ
Đâu hết rồi vô tư
Niềm đau hoài ấp ủ
Thơ ngây bạc mái đầu

4-12-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Đọc bài Thư tri kỷ 2, muốn học lại với anh lắm nhưng không sao tìm hoài mà chưa ra ý họa, đành nợ anh thư hồi âm nha. chúc anh vui vẽ!


Chút Tình Vụng
Trường Phi Bảo

Ai bảo anh là em không biết nhớ?
Ai bảo anh là em chẳng biết chờ?
Tình yêu ư? có đẹp giống như thơ?
Yêu anh ư? có dại khờ không đó!

Ừ, thì yêu, mà...yêu sao chẳng rõ
Chắc có lẻ vì còn nhỏ hở anh?
Mến sân trường xa áo trắng sao đành
Thôi cứ để một vài năm hẳn tính

Cửa lòng em chẳng bao giờ khép kín
Tại người vào chưa tìm thấy lối ra
Cái anh này sao lạ lùng quá nha
Tự dưng trách...người ta đây hờ hững

Thư anh viết người ta đọc chết đứng
Mà có điều chỉ chết đứng con tim
Lời ong bướm nghe dịu ngọt êm êm
Đừng dụ dỗ kẻo lòng người ta khổ

Tùy anh thôi, con thuyền không bến đổ?
Ghé vào em tìm quán trọ đời nhau
Tùy anh thôi tim này em sẽ trao
Với điều kiện khi nào tình đủ lớn

Với điều kiện khi nào em thật nhớn
Nhìn cuộc đời đủ chín chắn biết không
Sự trưởng thành chỉ có trong bão giông
Tình đủ nghĩa khi cảm thông anh ạ!

23-8-2007


 
Đang lang thang tình cờ ghé vào nhà của TPB, đọc những bài thơ của bạn, thật là hay và thơ mộng làm sao, Thuyền tôi không dám cắt ngang những ý thơ tuyệt vời của bạn và ĐT, xin được có vài dòng với bài thơ"Chút tình Vụng" nha!
 
Lời tạ từ
 
Khúc tự tình gởi gắm trước lúc đi
Qua tùng chữ như nghe lòng chùng xuống
Bao ước mơ chất đầy lòng mong muốn
Mà thời gian còn lại chẳng bao nhiêu
 
Mượn tựa bài gởi trọn niềm tin yêu
Hãy vững chèo vựơt qua như thuở trước
Hãy giữ lại những điều mình có được
Và quên đi bao thứ đáng phải quên!
 


📎 305038.am
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
Bảo mến chào bạn CTKB, rất vui khi bạn ghé thăm và còn để lại vài dòng thơ thật ý nghĩa, Bảo mong sao Con thuyền không bến sớm tìm được bến của riêng mình, chúc bạn vui vẽ. Thân ái!
Đăng nhập để trả lời
0
Sinh Nhật Buồn
Trường Phi Bảo


Có lẽ giờ mình không còn nhỏ dại
Ấu thơ xưa tiếng dế đã xa rồi
Tôi tìm về lại sắc nắng thu rơi
Ngồi mường tượng thuở đôi mươi chúm chím

Cô bé ơi thôi đừng đong đưa bím
Kẻo vần thơ làm tim tím hồn trai
Guốc cô khua sẽ rụng cánh trang đài
Thời gian đến cướp tháng ngày đỏng đảnh

Mình hăm bốn, tuổi không còn nhí nhảnh
Bạn bè đâu? sao quanh quẩn bóng mình
Ngọn nến nào thắp sáng chút nghĩa tình
Cho tôi thấy bao bóng hình quen thuộc

Có lẻ giờ mình không còn có được
Cái vô tư ngày trước rất tình cờ
Chỉ sách đèn ngày hai buổi ước mơ
Có lẽ giờ mình khác xưa nhiều lắm

Tay nâng mê và biết sờ trái cấm
Nếm chua cay và bất chấp muộn phiền
Hăm bốn tuổi có cả khoảng trời riêng
Người quá khứ không có quyền mộ phạm

Ngọn nến tắt, lời nguyện cầu lãnh đạm
Tội nghiệp mình, cô đơn quá cô đơn
Đêm rất dài, sinh nhật cũng buồn hơn
Thôi khép lại những giận hờn vặt vãnh...

27-8-2007

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-30 05:40:52con thuyền không bến>
Ta tìm mình
 
Có khi nào ta về góc phố cũ
Hồn bổng bâng khuâng nhớ lại thuở nào
Ngày xưa đó, trong sân trường ngập nắng
Tà áo ai lộng gió ngập hồn ta
 
Đã bao năm,ta bon chen thác lũ
Trái tim ta vàng vọt úa, xanh xao
Hình bóng cũ mờ dần trong ký ức
Ta mất em rồi, giửa phố thị đèn hoa
 
Có đôi lần ta sẽ lại tự tìm ta
Sao không thấy, chỉ còn hình kẻ khác
Một khuôn mặt tuy quen nhưng xa lạ
Tâm hồn ta như thành cũ xanh rêu
 
Bao năm meo mốc trong xó đời quên lãng
Ta trôi lăn theo nghìn nẻo áo cơm
Bổng một chiều ta về nơi chốn cũ
Lại gặp ta, hình bóng những ngày xưa…
 

📎 302165.am
Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-30 06:54:34TimEm>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Sinh Nhật Buồn
Trường Phi Bảo


Có lẽ giờ mình không còn nhỏ dại
Ấu thơ xưa tiếng dế đã xa rồi
Tôi tìm về lại sắc nắng thu rơi
Ngồi mường tượng thuở đôi mươi chúm chím

Cô bé ơi thôi đừng đong đưa bím
Kẻo vần thơ làm tim tím hồn trai
Guốc cô khua sẽ rụng cánh trang đài
Thời gian đến cướp tháng ngày đỏng đảnh

Mình hăm bốn, tuổi không còn nhí nhảnh
Bạn bè đâu? sao quanh quẩn bóng mình
Ngọn nến nào thắp sáng chút nghĩa tình
Cho tôi thấy bao bóng hình quen thuộc

Có lẻ giờ mình không còn có được
Cái vô tư ngày trước rất tình cờ
Chỉ sách đèn ngày hai buổi ước mơ
Có lẽ giờ mình khác xưa nhiều lắm

Tay nâng mê và biết sờ trái cấm
Nếm chua cay và bất chấp muộn phiền
Hăm bốn tuổi có cả khoảng trời riêng
Người quá khứ không có quyền mộ phạm

Ngọn nến tắt, lời nguyện cầu lãnh đạm
Tội nghiệp mình, cô đơn quá cô đơn
Đêm rất dài, sinh nhật cũng buồn hơn
Thôi khép lại những giận hờn vặt vãnh...

27-8-2007


Chúc mừng sinh nhật Trường Phi Bảo 
 



CHÚC EM VUI

Ta giật mình sao có thể quên
Sinh nhật em, lỡ giờ mới đến
Hoa thơm nhé thay lòng ta trìu mến
Chúc em vui! Như mộng dáng Trăng hiền

TimEm
Giang-Hồ-Thư-Quán
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: TimEm

Chúc mừng sinh nhật Trường Phi Bảo 
 



CHÚC EM VUI

Ta giật mình sao có thể quên
Sinh nhật em, lỡ giờ mới đến
Hoa thơm nhé thay lòng ta trìu mến
Chúc em vui! Như mộng dáng Trăng hiền

TimEm

 
Bảo xin cảm ơn bài thơ thật dễ thương của bạn, chúc bạn luôn vui vẽ và mạnh khoẻ

Cảm ơn CTKB đã để lại trong vườn nhà em một bài thơ duyên, chúc CTKB sớm tìm được bến đỗ nha. Thân ái!
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkorchid]Dự cảm tình yêu
Trường Phi Bảo


Thật khó mà có thể nói về nhau
Tôi chỉ biết gọi anh là "định mệnh"
Chuyện tình cờ phút bất ngờ gặp gỡ
Mãi về sau rồi cũng chỉ giấc mơ

Cho phép tôi đem anh giấu vào thơ
Tôi muốn sống lại bao ngày tháng cũ
Giá trái tim ngàn năm say giấc ngủ
Yêu dấu xưa quên lãng tự bao giờ

Tôi khép mình trong ngưỡng cửa dại khờ
Thật khổ sở nếu mà không nghĩ đến
Nỗi nhớ nhung như con thuyền lạc bến
Mà anh thì ở phía rộng mông mênh

Đành chia tay với dĩ vãng không tên
Lau dòng lệ vẫn say men quá khứ
Thật u buồn biết lòng đang níu giữ
Một tình yêu ảm đạm xám chân mây

Trong tình yêu toàn dự cảm không may
Hiện tại đó là chuỗi ngày nghịch lý
Còn tương lai thiết tha gì tôi nghĩ
Ôi, ái tình muôn thủa vẫn hoài nghi!

8-12-2007
[/color][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Tình trần hoài niệm
Trừơng Phi Bảo
 
Mỗi bài thơ là mỗi cuộc tình
Dành tặng riêng trái tim mình thưong nhớ
Mỗi lần yêu là mỗi lần đổ vỡ
Vẫn dại khờ đón nhận những khổ đau
 
Có lời nào cao đẹp dành tặng nhau
Khi chia xa có lời nào thắm thiết
Em trách móc và rồi anh mắng nhiếc
Đổ thừa nhau như thể chẳng ai cần
 
Mỗi nỗi buồn, là mỗi dấu phân vân
Con đường tình đầy chông gai, sỏi đá
Biết tâm hồn yếu mềm luôn sa ngã
Đắng cay nhiều sao lòng mãi vị tha
 
Mỗi một người đàn ông lặng lẽ qua
Có biết bao nhiêu điều đáng kể
Em đóng dấu vào cuộc tình ngạo nghễ
Từng vết thương chằng chịt chửa vá khâu
 
Chẳng cuộc tình nào có thể dài lâu
Mình vô duyên tự tìm hoài ảo ảnh
Thơ hóa lệ, hạnh phúc thời mỏng mảnh
Đâu cách gì giữ nổi trái tim anh???
 
11-12-2007
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hiểu cho em...
Trường Phi Bảo
 
Hiểu cho em
Người con gái thích sưu tầm kỷ niệm
Ngồi một mình mang thời gian chiêm nghiệm
Tháng ngày trôi lơ đễnh vuột tầm tay
 
Đừng trách em
Người con gái hôm nay
Ngồi thẩn thờ bên vuông cửa nhỏ
Sao không phải chính anh
mà do một ai đó
Góp nhặt cùng em mẩu vụn ân tình
 
Em đã cố quên hết chuyện chúng mình
Không phải vì không còn yêu anh nữa
Em sợ mình mắc nợ lời hứa
Hãy hiểu giùm nỗi khổ lúc xa nhau
 
Sẽ chẳng có người con gái nào
Mong chia tay để giữ hoài kỷ niệm
Bao vui buồn một thời ta tìm kiếm
Cuối cùng...
chỉ hồi ức đáng thương
 
Em nhớ lắm, từng kỷ niệm ngát hương
Có nụ cười,
có giận hờn,
nước mắt,
Có tính ngày,
tính tháng,
mới thấy lòng se thắt
Tình yêu quả thật rất ngặt nghèo
 
Tình yêu em mang theo
Vòng tay thì nhỏ bé
Mình có duyên mà không nợ anh nhé
Đành thôi...
đứng bên lề trái tim
 
Hiểu cho em
người con gái yếu mềm
 
14-12-2007
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Mơ
Trường Phi Bảo
 
Anh đã đến chỉ từ trong cõi mơ
Ngoài đời thực thì chưa bao giờ thấy
Tôi đã nhủ thôi đừng buồn đến vậy
Chàng đã đi về phía những vần thơ
 
Tôi cố đuổi theo ảo ảnh mong chờ
Sao người vẫn xa xôi tầm tay với
Trong cõi mơ hằng đêm anh ghé tới
Dìu tôi vào bao mật ngọt đê mê
 
Ai sưởi ấm cõi hồn đang tái tê
Ngoài đời thực tôi mãi mê tìm kiếm
Một chút hạnh phúc đời khan hiếm
Mà lòng hoài ấp ủ kỷ niệm đau
 
Chỉ trong mơ tôi mới được khát khao
Về tình yêu, về vĩnh hằng thật sự
Anh mặt hồ không một cơn sóng dữ
Anh bình yên nơi tâm ngữ, ngôn từ
 
Trả cho tôi lại năm tháng vô tư
Nhặt hết thảy mọi dại khờ thuở ấy
Tôi chỉ xin một lần được nhìn thấy
Bóng dáng anh ngoài đời thực ấp ôm
 
Bóng dáng anh như ánh sáng trường tồn
Rọi phần khuyết trong trái tim tôi sáng
Ở cõi mơ, tình yêu anh thanh thản
Giấc yêu kiều thiêm thiếp mộng hồn say.
 
16-12-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Cõi Mơ
Trường Phi Bảo
 
Anh đã đến chỉ từ trong cõi mơ
Ngoài đời thực thì chưa bao giờ thấy
Tôi đã nhủ thôi đừng buồn đến vậy
Chàng đã đi về phía những vần thơ
 
Tôi cố đuổi theo ảo ảnh mong chờ
Sao người vẫn xa xôi tầm tay với
Trong cõi mơ hằng đêm anh ghé tới
Dìu tôi vào bao mật ngọt đê mê
 
Ai sưởi ấm cõi hồn đang tái tê
Ngoài đời thực tôi mãi mê tìm kiếm
Một chút hạnh phúc đời khan hiếm
Mà lòng hoài ấp ủ kỷ niệm đau
 
Chỉ trong mơ tôi mới được khát khao
Về tình yêu, về vĩnh hằng thật sự
Anh mặt hồ không một cơn sóng dữ
Anh bình yên nơi tâm ngữ, ngôn từ
 
Trả cho tôi lại năm tháng vô tư
Nhặt hết thảy mọi dại khờ thuở ấy
Tôi chỉ xin một lần được nhìn thấy
Bóng dáng anh ngoài đời thực ấp ôm
 
Bóng dáng anh như ánh sáng trường tồn
Rọi phần khuyết trong trái tim tôi sáng
Ở cõi mơ, tình yêu anh thanh thản
Giấc yêu kiều thiêm thiếp mộng hồn say.
 
16-12-2007

 
 
 
 
 
 
 
Nàng thơ
 
 
Ta chưa được gặp em
Mà như thấy bóng dáng em hiển hiện.
Tan bão giông, sau tháng năm dâng hiến
Ta bình yên quay lại với chính mình.
 
Ôi tình thơ kiêu hãnh trước bình minh
Ta ngẩng mặt lắng nghe lời em nói.
Tình yêu đến khiến tim ai bối rối
Tình yêu đi ai đó cũng thẫn thờ.
 
Đừng gặp nhau cho trọn những giấc mơ
Đừng khao khát mà bắt tim mỏi mệt.
Những ân tình nói sao cho hết
Thì người ơi chớ nuối tiếc dại khờ.
 
Thế giới này dịu dàng những vần thơ,
Em hãy giữ giấc mơ ngày mộng điệp.
Tháng năm qua, mỗi ngày ta viết tiếp
Từng vần thơ như vắt kiệt trái tim.
 
Chưa gặp em nên ta mãi kiếm tìm./.
 
Hà Nội, ngày 18/12/2007
 
 
Nguyễn Hoàng

Trang chính: http://diendan.vnthuquan....69&mpage=27#792128
http://www.maiyeuem.net/topic/144861/DANH-CHO-EM-NHUNG-VAN-THO---Nguyen-Hoang/480 
Trang lưu trữ: http://diendan.vnthuquan....guye_hoang&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi -
Người phụ nữ hát trong thơ
Trường Phi Bảo
 
Khi nói về tình yêu,
tôi đã hát
bằng tất cả trái tim người phụ nữ
Tình yêu đằm thắm như nét chữ
Nghiêng nghiêng trên trên trang giấy trắng tinh
 
Tôi thầm lặng một mình
Hát về mấy mối tình rêu phong cũ kỷ
Chiếc áo mọi nhà thơ vẫn thường mặc bé tí
Nay!
chợt lớn lao vô cùng
 
Tôi tôn thờ thủy chung
Như tín đồ, tôi hết lòng tín ngưỡng
Tình yêu mang nhiều âm hưởng
Thật lạ lùng, khó diễn đạt...làm sao(?)
 
Tôi hát ru tình yêu
ngủ giấc chiêm bao
Tôi hát bằng nỗi nhớ
Xanh xao, đêm vàng vọt
Tôi hát với chờ mong thánh thót
Giọt lệ nồng làm dịu ngọt vành môi
 
Tình yêu là xúc cảm muôn đời
Khi hát về một người nào đó
Buồn cái buồn của những người phụ nữ đồng giới ngộ
Sống đa đoan, trăn trở rất đời thường
 
Tôi sẽ chia từng nhúm yêu thương
Một bàn tay có ngón dài, ngòn ngắn
Một phần khuyết trong một phần lành lặn
Một trái tim thì khó thể chia đôi
 
Tôi hát cho chị em tôi
Từ thời xưa, qua thời nay,
...từ riêng, chung muôn thuở!
(Đã khéo chuộng chồng, lại giỏi nuôi con)
Khờ khạo, cả tin, nghĩa đảm, sắt son
Yeu6 bán sống, bán chết, vẫn còn...
hẹn kiếp sau tương ngộ
 
Tôi hát vơi đau khổ
Vơi cơn bất hạnh, vơi nguồn giông tố
Về sự hy sinh ít khi nào được nhớ
Cả cuộc đời cặm cụi như con thoi
 
Tôi hát tôn vinh mọi phẩm hạnh trên đời
Góc bếp tình yêu,
mái nhà số phận
Chị em tôi gắn liền đời lận đận
Vẫn khao khát tìm hoài bờ bến bình yên
 
19-12-2007
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Tình trần hoài niệm
Trừơng Phi Bảo
 
Mỗi bài thơ là mỗi cuộc tình
Dành tặng riêng trái tim mình thưong nhớ
Mỗi lần yêu là mỗi lần đổ vỡ
Vẫn dại khờ đón nhận những khổ đau
 
Có lời nào cao đẹp dành tặng nhau
Khi chia xa có lời nào thắm thiết
Em trách móc và rồi anh mắng nhiếc
Đổ thừa nhau như thể chẳng ai cần
 
Mỗi nỗi buồn, là mỗi dấu phân vân
Con đường tình đầy chông gai, sỏi đá
Biết tâm hồn yếu mềm luôn sa ngã
Đắng cay nhiều sao lòng mãi vị tha
 
Mỗi một người đàn ông lặng lẽ qua
Có biết bao nhiêu điều đáng kể
Em đóng dấu vào cuộc tình ngạo nghễ
Từng vết thương chằng chịt chửa vá khâu
 
Chẳng cuộc tình nào có thể dài lâu
Mình vô duyên tự tìm hoài ảo ảnh
Thơ hóa lệ, hạnh phúc thời mỏng mảnh
Đâu cách gì giữ nổi trái tim anh???
 
11-12-2007


               Có Gì Dâu
                  TVH

Có gì đâu...chẳng qua là đổ vỡ
Một tình yêu vốn dĩ là mơ
Có gì đâu mà em hoài mong nhớ
Mang u sầu khắc họa mấy dòng thơ

Có gì đâu bởi đôi lúc bơ vơ
Ta khao khát yêu dại khờ nông nổi
Cuộc đời ai không đôi lần lầm lỗi
Trách gì nhau vội vã chia đôi

Anh và em muôn kiếp vẫn xa xôi
Trong khoảng cách một bờ môi lạc lỏng
Có níu kéo cũng chỉ là ảo vọng
Thì xin em đừng thương nhớ đợi mong

Tình đầu tiên duyên số đã long đong
Khi yêu em lại nhói lòng thêm nữa
Thôi anh vào trong trái tim...khép cửa
Hai lần yêu cay đắng thế đã vừa

Có gì đâu sao em đứng dưới mưa
Hãy về đi anh dối lừa em đó
Bé yêu ơi , ngàn lần xin lỗi nhỏ !
Em về đi kẻo lỡ chuyến đò.

Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Hiền Văn Trần


              Có Gì Dâu
                 TVH

Có gì đâu...chẳng qua là đổ vỡ
Một tình yêu vốn dĩ là mơ
Có gì đâu mà em hoài mong nhớ
Mang u sầu khắc họa mấy dòng thơ

Có gì đâu bởi đôi lúc bơ vơ
Ta khao khát yêu dại khờ nông nổi
Cuộc đời ai không đôi lần lầm lỗi
Trách gì nhau vội vã chia đôi

Anh và em muôn kiếp vẫn xa xôi
Trong khoảng cách một bờ môi lạc lỏng
Có níu kéo cũng chỉ là ảo vọng
Thì xin em đừng thương nhớ đợi mong

Tình đầu tiên duyên số đã long đong
Khi yêu em lại nhói lòng thêm nữa
Thôi anh vào trong trái tim...khép cửa
Hai lần yêu cay đắng thế đã vừa

Có gì đâu sao em đứng dưới mưa
Hãy về đi anh dối lừa em đó
Bé yêu ơi , ngàn lần xin lỗi nhỏ !
Em về đi kẻo lỡ chuyến đò.

Thôi mà anh
Trường Phi Bảo
 
Thôi mà anh...chuyện qua rồi, lâu lắm!
Tấu làm chi mấy tình khúc không vui
Chuyện đã qua thì xin gắng chôn vùi
Đừng gieo nữa những hạt nầm đau khổ
 
Thôi mà anh...trách gì đời lầm lỡ
Một lần yêu đâu đếm hết dại khờ
Tình thật đẹp chỉ có ở cõi mơ
Kỷ niệm đó ví bằng thơ, bằng nhạc
 
Thôi mà anh...trăm năm đành thất lạc
Ngoảnh mặt nhìn cũng tan nát tim côi
Kiếp này hay muôn kiếp cũng thế thôi
Mình vĩnh viễn không tròn đôi giai ngẫu
 
Thôi mà anh...đời người có là bao
Thoắt cái  đã thành bụi mờ dĩ vãng
Chớ khép lòng, chớ thở dài ngao ngán
Bận lòng em, day dứt mấy lần thương
 
Xin lỗi anh, tình ấy vốn đơn phương
Em tỉnh mộng khi tàn rồi giấc điệp
Niềm tin nào sẽ dìu anh đi tiếp
Còn riêng em thao thức với nhỡ nhàng
 
23-12-2004
 
Đăng nhập để trả lời
0