Trích đoạn: Đăng Từ
Thư Tri Kỷ V
Vì biết rằng thơ chỉ là thơ
Nên tình ai dám với ai mơ
Cái mộng từ xưa thường khó thật
Như ánh trăng đêm rất mơ hồ
Nhưng nếu người xa có tâm sự
Thì cùng tôi cạn hết rượu trăng
Vì trăng ngập tràn qua muôn lối
Người cứ say đi chớ băn khoăn
Mấy ai hiểu được lòng thiếu nữ
Dám đâu bày tỏ với chữ yêu
Với người lắm kẻ đang chờ đợi
Lắm gã si tình biết bao nhiêu?
Thôi ta cứ mãi làm tri kỷ
Phải chăng người nghĩ tôi điên rồ
Suốt ngày với lấy đều không thật
Chỉ biết ngồi mơ rồi lại mơ
Xin người chớ trách người thơ ạ!
Tôi sẽ nguyện cầu khi trăng lên
Cho duyên tình người trong nghìn kiếp
Đừng giống trăng tôi khóc về đêm
Đăng Từ
Xao xuyến
Trường Phi Bảo
Người ở phương trời, tôi ở đây
Đôi lứa đôi nơi mộng sum vầy
Nhớ thương gởi cả về bên ấy
Tình thơ tha thiết chẳng bèo mây
Tôi yêu ngôn ngữ cõi trần gian
Yêu cả bao la với bạt ngàn
Yêu trăng lẫn gió, cùng non nước
Muôn dặm đường thơ thật chứa chan
Vì sao tôi chẳng hiểu vì sao?
Chỉ biết lòng yêu tới dạt dào
Ghép từng mãnh vỡ theo năm tháng
Tâm sự dẫm đầy những chiêm bao
Tâm sự giấu đầy giấc chiêm bao
Đêm đêm lệ vẫn chảy nghẹn ngào
Người thơ lạc lối vườn hư ảo
Tình thơ xao xuyến nặng hồn nhau
9-9-2007



