📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ta và Hắn

489 trả lời, 51.804 lượt xem — Trang 16 / 17
đi như mây mà về như gió
còn chút dư thừa góp bão để riêng tôi!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-21 15:19:45Trường Phi Bảo>
Em đã chôn hình anh trong ký ức
Trường Phi Bảo
 
Em đã chôn hình anh trong ký ức
Phút giây yêu không sống lại bao giờ
Đừng bới móc đống tro tàn quá khứ
Chuyện tình mình mãi mãi chỉ giấc mơ
 
Chuyện tình mình mãi mãi đẹp như thơ
Em đã giấu kĩ lòng mình như thế
Sao anh vẫn hiện về đêm kể lể...
Xin dìu nhau qua khỏi khúc sông mê!
 
Ủy thác niềm tin dưới cội bồ đề
Không duyên phận, hẹn tuyền đài giáp mặt
Trăm năm chỉ một nấm mồ lạnh ngắt
Thiếu khói hương, nâm quả, kẻ phụng thờ
 
Đàn Ô Thước đâu nối lại giấc mơ
Em đã chôn hết dại khờ, nông nổi
Van anh đừng ám ảnh, đừng bắt tội
Trái tim yêu đau khổ một lần yêu
 
Trái tim em cay đắng đã quá nhiều
Về với người lại càng thêm day dứt
Em giấu kĩ vết thương lòng buốt nhức
Sao anh còn thăm viếng gọi tên nhau.
 
21-3-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Người đàn ông của tôi
Trường Phi Bảo
(Cho người tình ảo)

 
Người đàn ông của tôi
Chẳng hề nhận ra tôi
Giữa phồn hoa đô hội
Thất lạc một bóng người

 
Tôi thật chẳng thể tin
Người đàn ông của mình
Người từng đêm tự tình
Lại quên mình quá dễ

 
Sao lại thành ra thế
Tôi nào rõ, nào hay
Người đàn ông hôm nay
Và ngày mai vẫn lạ

 
Người đàn ông vội vã
Đi qua một khuôn hồn
Rồi đặt cựơc môi hôn
Làm trăm năm chứng tích

 
Người đàn ông yêu thích
Thuộc mọi vần thơ tôi
(Thơ tôi bán chợ trời
Thơ tôi rao đầy quán)

 
Lỡ một thời lãng mạn
Mây trên trời thôi bay
Lỡ một thì con gái
Sông cạn, nhánh sông dài

 
Đâu trách người đổi thay
Tại số tôi đen bạc
Tại tình tôi kém may
Nên duyên thành tan tác

 
Người đàn ông ảo giác
Ngày thì nói yêu thương
Đêm vỗ về nỗi nhớ
Chừng xa sao cách trở

 
Những con chữ đòi nợ
Đeo bám phứơc phận tôi
Người như là mảnh vỡ
Hao khuyết một vuông đời

 
23-3-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Khi đã không còn yêu nhau nữa.
Trường Phi Bảo
 
Khi anh chưa bước về phương ấy
Mắt em biết gọi thuỷ triều về
Khi anh tơ tưởng người gái ấy
Trái tim - tức ngực vỡ lòng đê

 
Khi đã không còn yêu nhau nữa
Mọi lời tha thiết có như thừa
Khi tình như bếp không còn lửa
Tro tàn "kỷ niệm" lạnh mùa xưa

 
Khi duyên kiếp này chừ dứt nợ
Thì tờ hôn thú nghĩa lý chi
Chỉ còn một tờ đơn thôi vợ
Mỗi người chọn riêng một lối đi

 
Khi anh gom góp từng hạnh phúc
Chiu chắt quanh năm gởi tặng người
Nào hiểu khổ đau là cùng cực
Lòng em khan hiếm chút niềm vui

 
Nếu biết yêu nhau rồi phụ bạc
Thì xin ngày trứơc đừng sang ngang
Mộng vàng không bỏ tình ngơ ngác
Và vứt ngây thơ ở bên đàng.

 
31/3/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Chim đã khóc khi xa lìa tổ ấm
Em đau buồn từ khi chia tay anh*
 
Giã Từ
Trường Phi Bảo
 
Em xin trả về bên anh tất cả
Tuổi ngọc ngà, mơ ước, mộng mây bay
Chồng thư tình gởi thương nhớ trao tay
Yêu quá đổi những đêm dài tâm sự
 
Kỷ niệm đó, xin anh hãy cất giữ
Một thời xanh, vô tư lự, hồn nhiên
Sách vở đeo mang chẳng nặng gánh ưu phiền
Lòng trong trắng, phận thuyền quyên...ai biết...?
 
Từ tạ hết những gì là tha thiết
Bạn tình ơi, mai cách biệt lòng rồi
Nợ tìm duyên, duyên đuổi nợ mãi miết
Kiếp nào đây duyên nợ mới chung đôi
 
Em xin trả lại ánh mắt, bờ môi
Đoạn tuyệt hết cái thuộc là dĩ vãng
Nếu có thể xin tìm vào quên lãng
Như chưa từng có một thoáng đa mang
 
Linh hồn em theo pháo nổ dở dang
Chân dợm bước nghe hàng ngàn lệ vỡ
Xác pháo bay gieo sầu trên mặt lộ
Vạn lý tình sụp đổ kể từ nay
 
Thôi giã từ bên ấy mọi đắm say
Về bên kia sống cuộc đời tạm bợ
Dẫu ái ân, ân ái chỉ hững hờ
Em chắc sẽ chẳng daị khờ hơn nữa
 
4-2-2007
 
(*Thơ một người)
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Câu Thơ Ngày Xưa
Trường Phi Bảo

 
Bắt gặp câu thơ mình trong cảm xúc một người
Tình yêu!
làm sống lại bao hồng cầu đã chết.
Em lại nhớ về anh,như chưa lần quên hết
Dối trá nào? quật ngã được niềm tin!

 
Tội nghiệp người ta cũng đa cảm giống mình
Câu thơ ngày xưa không phải vô tình mà viết
Hậu di chứng tình yêu anh cay nghiệt
Đã giết dần em trong nuối tiếc thời gian

 
Đọc câu thơ thấy lòng thật hoang mang
Hai lăm tuổi đời sầu đan mỗi tối
Em e sợ phút bồng bột nông nổi
Họ buông xuôi từng hứa hẹn tương lai

 
Hạnh phúc chỉ là những lời mỉa mai
Thương câu thơ tình sâu nghĩa nặng
Khóc hết nước mắt, tâm hồn chưa phẳng lặng
Trái tim kia chai đá tự bao giờ!

 
Câu thơ ngày xưa em viết lúc bơ vơ
Lúc khổ, lúc đau, lúc không còn anh níu kéo
Chắc người ta sắp gần như khô héo
Mượn câu thơ buồn nhắc khéo một người xa

 
Bắt gặp tình yêu mình trong câu thơ hôm qua
Câu thơ hôm nay đã già trứơc tuổi
Cái cảm thông của những người đồng giới
Xúc động lòng tôi,
tình yêu lại khởi đầu...

 
19-4-2008
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-20 17:06:01Trường Phi Bảo>
 
Nguyện
Trường Phi Bảo
(Viết cho người đã xa tít đời tôi)
 
Anh yêu ơi,
nguyện như chim liền cánh
Anh yêu ơi,
nguyện như cây liền cành
Anh yêu ơi,
nguyện bên nhau say đắm
Lời tình nào đồng vọng suốt trăm năm
 
Em yêu anh,
em yêu...,
yêu nhiều lắm(!)
Nguyện bạc đầu
nguyện nống ấm chung tay
Buồn và vui
nguyện chia sớt tháng ngày
Em yêu anh hơn sông dài, biển rộng.
 
Em tin anh,
em tin mình đang sống
Trong "Tình Yêu"!
Trong "Hạnh Phúc"!
Trong "Nụ Cười"!
Sao anh chưa nói lời yêu em trọn đời
Cho em tin "giấc mơ" này
- Sự Thật!
 
(18/5/2007)

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi chàng thi sĩ...
Trường Phi Bảo
 
Hỡi chàng thi sĩ dưới ánh trăng kia ơi!
Hãy giúp em nhặt nỗi buồn rơi từ khung cửa sổ
Sẽ có một vần thơ,
về nỗi buồn khi không còn người nhớ.
 
Em đã chờ đợi từ muôn năm vạn thuở
Một hình hài hẹn ước biết bao lần
Một tình yêu chỉ đem cho mà không nhận
Nên nỗi buồn cứ thế lại nẩy sinh
 
Hỡi chàng thi sĩ đứng lặng lẽ riêng mình
Tình yêu như tấm áo tàng hình kỳ diệu
Sẽ có một bài thơ thật khó hiểu
Giữa chàng và cô bé ngồi bên song
 
Ánh trăng vàng chợt khuyết nửa - vành cong
Hai ta đều cô độc
Bầu trời như sắp khóc
Giọt mưa nào rụng xuống môi em.
 
Dường như chàng thi sĩ đã ở đó suốt đêm
Nỗi buồn nặng trĩu không cách gì nhấc lên nổi
Khung cửa sổ khép lại
chàng quay đi bối rối
Xác pháo nào dẫn lối bước em xa.
 
Cứ hằng đêm chàng thi sĩ nọ ghé qua
Sao khung cửa vẫn vô tình khép chặt
Mọi hy vọng chợt loé lên rồi tắt
Thương nỗi buồn
chàng ôm
héo hắt một vòng tay.
 
30/4/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Cho Ngày Hôm Qua
Trường Phi Bảo
 
Em không xứng làm nữ sĩ đâu anh
Những người đàn bà có chiếc đầu thông thái
Những người đàn bà ngây ngô, cổ quái
Rất tuyệt vời khi triết lý "tình yêu"
 
Nếu không là em thì đỡ khổ biết bao nhiêu
Em đâu xứng được tôn vinh như thế
Em kém thông minh,
em rất vụng về
Em bất cẩn sẩy tay
làm vỡ đôi hạnh phúc
 
Em sống trần tục
nên đa cảm trong mọi lúc
Mơ mộng trên mây
và nhớ thương gởi gió
Em yêu tất cả mọi thứ, kể cả thứ em không có
Chính anh! vâng, chính anh!
 
Đâu có gì to tát,
đâu cần thiết phải quan tâm
Ấy vậy mà anh chính thực lẽ sống
Khi anh xa, em trở nên lạc lõng
Em khờ khạo,
và em rất tầm thường
 
Trút cạn nỗi niềm qua trang giấy tơ vương
Em viết đó, nhưng không là nữ sĩ
Chỉ phút yếu lòng mới thấy mình vô lý
Sao sống mãi với một ngày
vô vị đã qua đi.
 
30/4/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm đau chôn giấu
Trường Phi Bảo

 
Chẳng thể nào mình đến được mai sau
Ngay cả lúc mình cần nhau anh ạ!
Định mệnh khắt khe buộc tình em xa lạ
Đau thật là đau mà không biết nói câu gì?

 
Vờ bình thản và nhẹ nhàng ra đi
Như người khách hết hạn kỳ ở trọ
Đừng níu kéo, khi lòng ta hiểu rõ
Xa rời rồi...
căn phòng nhỏ...
trong trái tim anh...

 
Xa rời rồi những tháng năm xanh
Xa tuổi thanh xuân, chòng chành hạnh phúc
Em biết phải tìm nơi đâu cho nỗi buồn tá túc
Biết phải tới nơi nào cho khuất hẳn mặt nhau

 
Em biết phải làm sao
Xa anh, để mà không còn thói quen dựa dẫm
Niềm vui thôi gởi gắm
Chẳng thể nào cay đắng sẽ khác hơn

 
Em trở về với ốc đảo cô đơn
Thôi đừng tiễn em qua miền cỏ úa
Xin thứ lỗi cho nhau lần nữa
Anh - kẻ đã có vợ rồi...

 
5/5/2008
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Anh chán em rồi, cũng phải thôi
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT
 
Anh chán em rồi, cũng phải thôi
Vì em thơ thẩn suốt ngày trời
Đắm say trong những tuồng ảo mộng
Quên mất anh chờ buổi sớm mai.
 
Anh chán em rồi, em biết ngay
Ánh mắt lạ xa đến ngần này
Vòng tay lơi lõng không ôm xiết
(Em yêu thơ nhiều, chớ yêu ai)
 
Anh giận nên nói thế thế phải không?
Anh ghen, em thấy xót xa lòng
Anh buồn quá đổi, vui thiêu thiếu
Anh chán em rồi, em viễn vông
 
Em biết lấy gì để chứng minh
Rằng em yêu anh cũng thiệt tình
Thôi đừng trách móc vần thơ vụng
Sao chẳng dành nhau chút niềm tin
 
Anh chán em rồi, anh cứ đi
Hồn vắng, xác còn ở ít chi
Đã không giữ được tình thương mến
Càng níu, càng đau, chớ ít gì
 
Anh chán em rồi, cũng phải thôi
Vì em thơ thẩn suốt ngày trời
Biết đâu từng phút giây thơ thẩn
Em nhớ anh nhiều lắm anh ơi!
 
9/5/2008
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đã ba hôm không gặp
Trường Phi Bảo
Tặng: TK
 
Đã ba hôm không gặp
Thèm giọng nói người cười
Ngọt ngào câu quan họ
Hay điệu chèo Bắc ơi!
 
Em mơ về Hà Nội
Nơi đã dưỡng nuôi người
"Quê hương" là tiếng gọi
Nồng nàn đặt trên môi
 
Đã ba hôm không gặp
Người có vui, có buồn
Nếu một đời không gặp
Người còn nhớ, còn thương
 
Hà Nội ở trong tim
Như chính tên người đó
Em ở tận Sài Gòn
Nhớ người, đêm mắt đỏ
 
Đã ba hôm không gặp
Em buồn gấp vạn lần
Nếu cả tuần không gặp
Môi hồng phai sắc xuân
 
Em ngồi trông điện thoại
Em đợi một dòng mail
Chờ tin nhắn yahoo
Sao người quên không gởi
 
Đã ba hôm chờ đợi
Có hiểu chăng tình em
Yêu một người Hà Nội
Duyên nhau xin gắng tìm.
 
29/6/2008
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Anh (7)
Trường Phi Bảo

Sao anh chẳng nhìn em
Dù chỉ trong thoáng chốc
Khi em sắp bật khóc
Vì một ai bỏ đi

Sao anh chẳng nói gì
Dẫu nửa lời an ủi
Khi em chịu hắt hủi
Vì một ai thay lòng

Anh xưa giống như sông
Vẫn chảy xuôi lặng lẽ
Anh xưa luôn lắng nghe
Mọi điều em thỏ thẻ

Anh gần như thế đó
Sao giờ chợt xa xăm
Lúc nào cũng âm thầm
Bên đời em che chở

Khi em mang lầm lỡ
Vì một ai đổi thay
Sao anh chẳng dùng tay
Chậm lệ hờn rưng mắt

Khi họ bỏ đi mất
Vết thương lòng quên khâu
Anh lại đứng gục đầu
Mặc mình em cay đắng

Sao anh chẳng lo lắng
Chẳng lựa lời bảo, khuyên
Em lỡ nợ, lỡ duyên
Anh còn thương em nữa...?

Chuyện trở thành chuyện xưa
Nghĩ giờ anh có lý
Đau tận cùng xương tuỷ
Mới biết mình cần nhau

Anh cao thượng biết bao
Lại yêu em chân thật
Anh không hề đường mật
Anh nào dối lừa em

Tại trái tim yếu mềm
Dại tin lời ma quỷ
Anh muôn vàn yêu quý
Mãi mãi mối tình si.

8/7/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Vĩnh Viễn
Trường Phi Bảo

Em lưu lạc từ trăm năm tình ái
Nay hiện về tìm lại phút mơ hoang
Chúa mở ra muôn cánh cổng địa đàng
Cho đôi lứa yêu nhau cùng say đắm

Hãy nhốt em vào tim anh đằm thắm
Buộc ân tình, gởi gắm nỗi nhớ thương
Em thần thoại thành cổ tích đời thường
Sau giông tố, sau lầm đường lạc lối

Giờ về đây mang thân tâm sám hối
Với người tình từng phụ bạc ngày xưa
Mượn bờ vai trút cạn lệ dư thừa
Mượn vòng tay gói mộng chưa tròn giấc

Anh nhân từ, anh vẫn hiền như đất
Vẫn rộng lòng, vẫn chơn chất chờ nhau
(Để cứu chuộc loài người bớt khổ đau
Chúa phải chịu trầm mình trên thập giá)

Em tìm thấy những dấu đinh cao cả
Tự kiếp nào nhoi nhói tấm thân anh
Vì yêu em - nên gương vỡ hoá lành
Vì yêu em - anh thành ra bạc phước

Giá thời gian có thể quay trở ngược
Đóng đinh em vào vĩnh cữu niềm tin
Sợi nhớ, sợi thương cột chặt đôi mình
Vĩnh viễn muôn đời. Vâng vĩnh viễn nhé anh!

27/7/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ tình dở nhất
Trường Phi Bảo



Em gọi đó bài thơ tình dở nhất
Viết cho người mình chưa một lần yêu
Bao cảm mến chẳng tha thiết chi nhiều
Đừng cả tin trước mọi điều hứa hẹn

Kẻ đến sau tình yêu thường không vẹn
Hãy thứ tha cho giây phút lỡ lầm
Câu thơ buồn cay đắng chuyện trăm năm
Anh không trách, nhưng mà lòng em trách

Trái tim em đã không còn trong sạch
Bóng người xưa làm tan nát hồn thơ
Luôn hiện về ám ảnh cả trong mơ
Tuyệt vọng thế? sao vẫn chờ, vẫn đợi!

Tên người đó em mỗi ngày thầm gọi
Nỗi nhớ nào có tội lỗi gì đâu
Bài thơ tình không suông nổi một câu
Lạc vần điệu, thiếu ngọt ngào tình ý

Em còn yêu, vẫn còn yêu người ấy
Nên ngại ngùng khi em được anh yêu
Tình yêu anh dành cho em quá nhiều
Bài thơ tình lại thêm lần mắc tội.

28/7/2008
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-14 10:57:45Trường Phi Bảo>
Tương Tư
Trường Phi Bảo
(Viết cho một kỷ niệm học trò)

Khi người dưng tập làm thơ
Chắc là thầm yêu ai đó
Bỗng lòng ta chợt bỡ ngỡ
Khi người dưng sắp hẹn hò

Tan trường hai đứa về chung
Con đường gần giờ xa quá
Gã bạn thân thành xa lạ
Chân bước mà nhịp tim run

Người dưng học đòi nhớ nhung
Trách chi lòng ta bối rối
Thơ người, ta đọc hờn dỗi
Nhớ ai? nhớ lắm vậy trời!

Trái tim ta đâu gọi mời
Sao người ngang nhiên gõ cửa
Ta yêu thơ người chan chứa
Yêu mình sớm nắng chiều mưa

Thôi đừng sớm đón, chiều đưa
Người dưng mặc người dưng nhé
Ta vẫn thèm như đứa trẻ
Âm thầm lặng lẽ vô tư

Người dưng biết giận nữa ư?
À không, còn ghen nữa chứ,
Thơ người buồn muốn tự tử
Đọc rồi dễ ghét. Tương tư!


5/8/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho anh... cho ngày tháng cũ...
Trường Phi Bảo


Rồi cũng có những giây phút thật lòng
Khi anh đi, và bàn tay thôi níu
Khi bước chân em quay về thất thỉu
Giữa đường, còn mắc nợ cơn mưa.

Đâu niềm vui?
sao chỉ nỗi buồn thừa!
Đâu nụ cười?
sao đong đầy nước mắt!
Lời nào làm tổn thương,
lời đó chân thật nhất
Cảm ơn anh không nỡ dối gạt nhau.

Đau một lần mới thấm thía lần sau
Tình yêu không phải trò đùa giỡn
Trái tim đừng dại dột van lơn
Về thôi với lòng đầy thương tích

"Giận hờn" chỉ trò chơi con nít
Trong tay em, vuột mất linh hồn anh
Hết thật rồi -
Khoảng cách, lẫn chia ranh
Đâu ngày tháng mơ duyên lành, mộng đẹp.

Em khai tử mối tình
Tưởng tượng ngưòi đã chết
Quên!
Kỷ niệm nhiều quá làm sao em giấu hết
Nhớ!
ờ thì chỉ nhớ mỗi anh!

19/8/2008



Đăng nhập để trả lời
0
Thành phố ảo
Trường Phi Bảo
 
Có những chiều tôi về ngang thành phố
Vắng hoàng hôn, thiếu cả ánh trăng soi
Ở nơi đây hun hút dấu mặt trời
Nhiều khuôn mặt lướt qua đời thật vội
 
Khoảng cách chỉ câu chữ thay lời nói
Có những người toan tính chuyện yêu đương
Hay vu vơ như khách lạ qua đường
Hờ hững lắm cũng giả đò say đắm
 
Ưa hẹn thề dẫu chưa lần gởi gắm
Tôi chắc rằng nỗi nhớ cũng lại thừa
Vô duyên tệ, lầm tưởng bóng người xưa
Anh một bận toàn lọc lừa, gian dối
 
Có những người chưa gặp đã bối rối...
Đêm càng khuya thì nhịp sống càng đông
Ở nơi đây một phiên chợ giữa đồng
Trai vắng vợ, gái tìm chồng - thao thức!
 
Tôi trở về với cô đơn thường trực
Cuối con đường tâm sự hóa thành cây
Bao vui buồn, hờn giận gởi chốn này
Cả trái tim người tôi yêu thuở trước
 
Và ánh mắt hình dung mà thấy được
Và nụ cười trong tâm tưởng hiền hòa
Thành phố ơi, mãi mãi chẳng lạ xa
Vẫn cuộc vui, vẫn trò đùa số phận
 
Đừng trách nữa tình yêu đâu đủ giận
Đừng hờn chi, đừng tủi phận nhé mình
Với ngần ấy người vô bóng, vô hình
Chỉ thiếu anh...
mọi thứ đều vô nghĩa!
 
22/8/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ một tôi ngồi tự chúc tôi
Trường Phi Bảo
 
Đành thôi chỉ một tôi ngồi
Chúc mừng tôi một vài lời dễ thương
Không hoa thắm với bạn đường
Tiệc không trà bánh, chuyện thường mỗi năm
 
Nhanh thật! mình giờ hai nhăm
Vẫn mơ lứa tuổi trăng rằm hôm xưa
Niềm vui thiếu, nỗi buồn thừa
Tuổi càng chồng tuổi giận chưa hở mình?
 
Vẫn yêu như đứa thất tình
Và yêu hơn nữa thơ mình... mình si
Tháng năm ngoảnh lại được gì
Thân nơi phố thị hồn thì thôn quê
 
Đành thôi nửa tình, nửa mê
Thực tại tôi vẫn bộn bề áo cơm
Cảm ơn đời, xin cảm ơn
...Cha mẹ và cả cội nguồn cưu mang
 
Nỗi buồn xin lật sang trang
Cười lên chớ, kẻo lệ tràn...biết không?
Tự tay thắp ngọn nến hồng
Tôi ngồi chúc tụng mùa đông riêng mình.
 
27/8/2008
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi mắt người tình
Trường Phi Bảo


Đôi mắt ấy đã thuộc về ngày xưa
Sao chiều nay bất chợt người qua phố
Kỷ niệm nhắc khéo em về thời bỡ ngỡ
Hai mái đầu che chung một chiếc ô

Giờ tìm đâu lại ngày tháng trong mơ
Vẫn cơn mưa của buổi chiều hò hẹn
Bàn tay ai vuốt tóc thề, len lén
Hôn môi hồng, và dịu ngọt lời thương

Em đội mưa, chết lặng giữa phố phường
Đôi mắt ấy đã thuộc về dĩ vãng
Giây phút đó sau ánh nhìn lơ đãng
Người quay lưng, phủi bỏ hết nồng nàn

Cuộc đời hẹp mà lối rộng thênh thang
Mãi đuổi nhau cuối con đường đơn chiếc
Đôi mắt ấy giờ không còn tha thiết
Sâu thẳm tâm hồn chút nuối tiếc trao nhau

Tháng năm xa chờ đợi nhạt cả màu
Vẫn lẻ bóng bên đời nhau phiền muộn
Và tình yêu chỉ còn trong ảo tưởng
Là đôi mắt người tình một thuở tơ vương

5/9/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Em Nhớ Anh, Và Vẫn Nhớ Thơ
Trường Phi Bảo
(Cho người tôi yêu ...)


Em bỏ thơ rồi, em bỏ thơ
Từ nay thôi thế hết dại khờ
Kỷ niệm, người về mang đi mất
Lòng em chết lặng với bơ vơ

Cảm xúc cạn rồi, lệ đã khô
Sao tình như sóng mãi vỗ bờ
Ngỡ trí phôi phai màu nhung nhớ
Tim sầu con nhện lén giăng tơ

Anh bỏ em rồi, em bỏ thơ
Mà thơ tha thiết vẫn đợi chờ
Em định viết gì, nhưng không viết
Sợ vần lạc ý, ý bâng quơ

Thơ viếng hồn em lúc nửa đêm
Làm em trăn trở mộng trong rèm
Hồn lỡ sa vào đôi mắt ấy
Khao khát một vòng tay dịu êm

Khao khát được gần anh phút giây
Chỉ là ảo tưởng được sum vầy
Muốn viết, nhưng tình đâu để viết
Trơ trọi riêng mình anh có hay (?)

Em bỏ thơ rồi, em bỏ thơ
Dù muốn, dù không, chắc dại khờ
Người đi, kỷ niệm về thăm hỏi
Em nhớ anh, và vẫn nhớ thơ.


11/4/2009

Đăng nhập để trả lời
0
Nếu một ngày anh không cần em nữa
Trường Phi Bảo

Nếu một ngày anh không cần em nữa
Em sẽ ra đi mà không hề hối tiếc
Hành lý mang theo là con tim bất diệt
Chứa tình anh,
và năm tháng xa xưa

Nếu một ngày em trở thành người thừa
Trong nỗi nhớ, trong anh từng hơi thở
Em ra đi ...
...dẫu biết tình yêu mình dang dở
Vẫn dành trọn cho anh những dại khờ

Nếu một ngày anh vô tâm, hững hờ
Đối đãi em chẳng khác người xa lạ
Cố ngăn nước mắt, em nói lời từ tạ
Rồi ra đi vờ thanh thản vô cùng

Trước khi trời trở gió,
trước giông tố mịt mùng
Em ra đi mà không hề hối tiếc
Anh lãng quên rất nhiều thứ em biết
Sự vui buồn,
niềm hạnh phúc,
lúc trở trăn dành cho nhau

Em không muốn mình là gánh nặng
ở lòng anh khổ đau
Nên em sẽ ra đi,
một khi anh không cần em nữa
Ai đó sơ ý thổi tan ngọn lửa
Đã từ lâu em thắp bằng chính thực niềm tin

Nếu không phải vì tiếng sét ái tình
Thì bao năm tháng chúng mình đâu ai người phá vỡ
Trách có được gì, ghen thêm nức nở
Thì thôi đành xa nhau.

Nếu một ngày anh không cần em nữa...!

27/4/2009


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Khúc tâm tình
Trường Phi Bảo

 
Em lại quay về với khoảng trống riêng em
Và trái tim bao lần bị bó bột
Những thương tích bầm mình
Những nỗi đau tím tái
Anh như ngọn đuốc sống
vừa thiêu cháy một linh hồn

 
Trắng tay rồi có phải không cô đơn
Đừng trách thương yêu dành cho anh nhiều quá
Sự liều lĩnh nào cũng đều có cái giá
Đừng trách gì người?
Đừng trách chi ai!

 
Đừng tự hỏi vì sao đêm quá dài
Hôm nay hay ngày mai cũng vậy
Xung quanh trống trãi,
tâm tình kê trang giấy
câu thơ buồn còn ở lại
thật may

 
Em không trách lòng người dễ đổi thay
Hãy giữ cho nhau bao hình ảnh đẹp
Dù tình yêu đã khép
Mãi sáng trong như thuở trăng tròn.

 
01/06/2009
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Trường Phi Bảo


Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Không của cải,
không hành trang,
chỉ đôi bàn tay trắng
Như ngày anh yêu em, em cũng chẳng có gì
Ngoài nỗi nhớ vụn vằn, ngoài con tim cao quý

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Kiếp Hải Âu lang bạt chưa tìm ra bờ bến
Con thuyền mãi lênh đênh
Anh cũng giống bao gã đàn ông khác

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Ném hạnh phúc, trao trả người vô phước
Ngày tháng cũ bên anh góp nhặt được
Nỗi nhớ thừa cay đắng biết bao nhiêu

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Con búp bê giờ đây đã cũ
Ngôi nhà ấy lúc đứng, ngồi, khi ngủ
Đã mất rồi vị trí của riêng em

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Lời hứa nào thay cho lời xin lỗi
Tình yêu đến và xa như gió thổi
Anh ...
chẳng dành cho em trọn vẹn tấm lòng

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Đâu mong gì lại được anh tìm kiếm
Nếu mà em tan biến
Trong cuộc đời này thật sự anh có vui (?)

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
...

02/06/2009
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ cho tuổi mới
Trường Phi Bảo

Mỗi sinh nhật, mỗi bài thơ
Tự mình nhặt lấy ước mơ cho mình
Vui buồn thắp ngọn lung linh
Ủ trong tim biết bao hình ảnh quen

Liều qua dâu bể một phen
Dốc đời trơn trượt vụng chen chân vào
Mình nhỏ bé biết làm sao (?)
Nhìn theo danh lợi nghẹn ngào trần ai

Trắng tình, trắng cả đôi tay
Vẫn vô tư suốt năm dài văn chương
Áo cơm gởi lại bên đường
Chịu ơn cha mẹ yêu thương ẵm bồng

Lời ru thuở ấy mênh mông
Cái cò, cái vạc, con sông, đình làng
Giờ mình hăm sáu tình tang
Cái cò, cái vạc, đình làng còn đâu

Xưa kia cổ tích nhiệm mầu
Chuyện nay cổ tích phép mầu hết thiêng
Người theo tiếng gọi kim tiền
Nên quên mất lối về miền thơ tôi

Sự đời gian dối thế thôi
Thì mình khóc cạn hết lời sẽ quên
Ngủ yên ngày tháng buồn tênh
Cho thơ chảy sợi bồng bềnh tóc mây.

Mình xin chúc tụng mình đây
Cười lên tôi nhé đêm nay mỗi mình
Mỗi mình xinh lại thêm xinh
Và duy nhất chỉ mỗi mình đáng yêu!

27/08/2009


Đăng nhập để trả lời
0
Người đàn bà của thời con gái đã xa
Trường Phi Bảo
(vĩnh biệt N.T)

 
Người đàn bà ấy vĩnh viễn ra đi
Không còn khổ đau
không còn nước mắt
Tình yêu trong lòng chị dập tắt
Những áng văn chương lay lắt nửa thời xuân

 
Người đàn bà vĩnh viễn
đoạn tuyệt với cõi trần
Chị không còn đặt tên cho những nỗi buồn riêng rẽ
Trước chị...
tôi thấy mình nhỏ bé
Mang tiếng hồng nhan để khổ lụy nhiều người

 
Tôi yêu quý chị, người đàn bà tuyệt vời
Tôi ngưỡng mộ chị qua từng con chữ
Cảm thấy thẹn vô cùng trước một bậc tài nữ
Chị đi rồi, nuối tiếc một cành hoa

 
Người đàn bà của thời con gái đã xa
Giờ thanh thản chưa? thôi đừng vương vấn!
Đời có bao nhiêu mà ôm hoài khổ hận
Đốt nén nhang lòng tỏ cạn niềm đau

 
Người đàn bà cỡi hạc trắng bay cao
Trong giấc mơ chị đang cười hạnh phúc
Chỉ tội thơ chị đứng giữa dòng trong đục
Lẻ loi nhìn nhân thế buổi ngà say.

 
19/5/2008

Đăng nhập để trả lời
0
Trong mơ em đã khóc
Trường Phi Bảo
Tặng: TK
 
Trong mơ em đã khóc
Ngỡ là anh đổi thay
Em níu vội cánh tay
Em gọi tên anh mãi

 
Sao anh không ngoảnh lại
Sao anh không nhìn em
Mắt em đỏ vì ghen
Môi em buồn tím tái

 
Trong mơ em thấy ai
Cùng anh vui sánh bước
Anh đã quên em rồi
Làm sao em hiểu được

 
Tình chia hai dòng nứơc
Đường ngăn hai lối đi
Còn bao lời thệ ước
Giật mình lệ đẫm mi

 
Sáng ra thấy cây si
Anh trồng ngay đầu ngõ
Biết anh chờ em đó
Mình chung tay hẹn hò.

 
5-6-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Điệu Lý Buồn
Trường Phi Bảo
 
Điệu lý buồn, điệu lý ru em
Thôi đừng cố giữ chi thời con gái
Mộng mơ xưa đã xa rồi xa mãi
Nỗi buồn nào năm tháng cũng phôi phai
 
Điệu lý buồn, anh thương nhớ ai
Bài thơ cũ chợt hoá thành câu hát
"Con sáo sang sông, con sáo sổ lồng"
Em lấy chồng mỗi đứa mỗi nơi
 
Tiễn em qua cầu, điệu lý à ơi
Mấy mùa trăng anh đợi
Mấy mùa trăng em chờ
Tình ngăn đôi bờ không chuyến đò giang
 
Điệu lý buồn, điệu lý sang ngang
Hoa bần rơi trắng dòng sông mẹ
Em thương nhớ quê, em sầu cô lẻ
Đất lạ xứ người lệ ứa hồn đau
 
Điệu lý buồn, điệu lý xa nhau
Như lửa xa rơm biết bao giờ mới bén
Mình không duyên nợ, kể chi thề hẹn
Kiếp này chửa vẹn, mơ gì kiếp sau.
 
6/6/2008 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bến Vắng
Trường Phi Bảo


"Chín trăng" bến vắng không người đợi
"Mười thu" chốn cũ chẳng ai chờ
Niềm riêng chôn chặt trong lòng nhớ
Lỡ chuyến đò tình khách ngẩn ngơ.

Đã từng ngang dọc miền sông nước
Đắm cả hồn thơ lẫn trăng say
Ngày về duyên lỡ đâu lường trước
Đường chia hai lối mộng thương hoài

Anh đứng bên sông mãi gọi đò
Bên này sông vẳng giọng hò đau
Cứ ngỡ suốt đời không gặp gỡ
Cố nhân ngùi trông phút nghẹn ngào.

Đây gối uyên ương chờ dệt mộng
Nến hồng nhỏ lệ khóc trăm năm
Bên chồng chiếc bóng âm thầm quá
Tình xa nên giấc cũng thăng trầm

10/6/2008
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Không Người Bạc Bẽo
Trường Phi Bảo
Tặng: TK

Có phải đâu anh người bạc bẽo
Em nhủ với lòng anh dễ yêu
À, có đôi khi anh lỗi hẹn
Càng đợi thì càng thương nhớ nhiều

Em biết anh không người bạc bẽo
Nên chờ một chút cũng chả sao
Càng chờ lại càng thêm hạnh phúc
Sao nghe trong ruột cứ cồn cào

Em tin anh chẳng người bạc bẽo
Xin anh đừng có dối gian chi
Dối gian sẽ làm tình ly biệt
Sẽ buồn héo hắt mộng hồn si

Vái trời mong anh đừng bạc bẽo
Đừng gieo lòng em chút khổ sầu
Em sợ nhỡ anh người bạc bẽo
Duyên lỡ làng thương chuyện trầu cau .

15/6/2008
Đăng nhập để trả lời
0