Không đề
Trường Phi Bảo
Người hãy nhớ tôi không còn trẻ nít
Mà ngại ngùng khi phải thốt lời yêu
Thú thật thì tôi có những buổi chiều
Ngồi suy ngẫm về cuộc đời trước mắt
Tôi thấy cả khoảng trời tôi đánh mất
Bởi yêu người tôi rất thật niềm thương
Đừng xem tôi như trẻ lạc trên đường
Cần săn sóc, chở che, cần dìu dắt
Người hôn tôi, nụ hôn chẳng sâu sắc
Bằng tôi hôn người chất ngất cả đam mê
Người đâu dám trao tôi tiếng hẹn thề
Chắc người sợ vương vấn tình con nít
Bờ vai người đôi lần tôi thút thít
Là mấy lần mang thương tích cầm tay
Người vô ý nên sánh bước cùng ai
Tôi bắt gặp người chỉ cười chửa thẹn
Tình yêu đó trở thành không nguyên vẹn
Người đưa người yêu qua lối hẹn hôm nào
Tôi bỗng đứng bên lề của nỗi đau
Sao người vẫn bảo tôi còn con nít
Với tình yêu tôi chẳng hề đùa nghịch
Người nhớ cho tôi thường thích suy tư
Nếu tôi được cùng người sánh duyên ư???
Tôi nguyện đổi cả thời xuân tôi có!!![/align]
Trường Phi Bảo
Người hãy nhớ tôi không còn trẻ nít
Mà ngại ngùng khi phải thốt lời yêu
Thú thật thì tôi có những buổi chiều
Ngồi suy ngẫm về cuộc đời trước mắt
Tôi thấy cả khoảng trời tôi đánh mất
Bởi yêu người tôi rất thật niềm thương
Đừng xem tôi như trẻ lạc trên đường
Cần săn sóc, chở che, cần dìu dắt
Người hôn tôi, nụ hôn chẳng sâu sắc
Bằng tôi hôn người chất ngất cả đam mê
Người đâu dám trao tôi tiếng hẹn thề
Chắc người sợ vương vấn tình con nít
Bờ vai người đôi lần tôi thút thít
Là mấy lần mang thương tích cầm tay
Người vô ý nên sánh bước cùng ai
Tôi bắt gặp người chỉ cười chửa thẹn
Tình yêu đó trở thành không nguyên vẹn
Người đưa người yêu qua lối hẹn hôm nào
Tôi bỗng đứng bên lề của nỗi đau
Sao người vẫn bảo tôi còn con nít
Với tình yêu tôi chẳng hề đùa nghịch
Người nhớ cho tôi thường thích suy tư
Nếu tôi được cùng người sánh duyên ư???
Tôi nguyện đổi cả thời xuân tôi có!!![/align]


