📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ta và Hắn

489 trả lời, 51.792 lượt xem — Trang 15 / 17
Không đề
Trường Phi Bảo



Người hãy nhớ tôi không còn trẻ nít
Mà ngại ngùng khi phải thốt lời yêu
Thú thật thì tôi có những buổi chiều
Ngồi suy ngẫm về cuộc đời trước mắt

Tôi thấy cả khoảng trời tôi đánh mất
Bởi yêu người tôi rất thật niềm thương
Đừng xem tôi như trẻ lạc trên đường
Cần săn sóc, chở che, cần dìu dắt

Người hôn tôi, nụ hôn chẳng sâu sắc
Bằng tôi hôn người chất ngất cả đam mê
Người đâu dám trao tôi tiếng hẹn thề
Chắc người sợ vương vấn tình con nít

Bờ vai người đôi lần tôi thút thít
Là mấy lần mang thương tích cầm tay
Người vô ý nên sánh bước cùng ai
Tôi bắt gặp người chỉ cười chửa thẹn

Tình yêu đó trở thành không nguyên vẹn
Người đưa người yêu qua lối hẹn hôm nào
Tôi bỗng đứng bên lề của nỗi đau
Sao người vẫn bảo tôi còn con nít

Với tình yêu tôi chẳng hề đùa nghịch
Người nhớ cho tôi thường thích suy tư
Nếu tôi được cùng người sánh duyên ư???
Tôi nguyện đổi cả thời xuân tôi có!!!
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Kính Chúc Nhà Thơ Trường Phi Bảo và Gia Đình
Mùa Lễ Giáng Sinh Vui Vẻ
Một Năm Mới Hạnh Phúc

Nguyên Đỗ


MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEW YEAR





Đăng nhập để trả lời
0
Giáng sinh một mình 3
Trường Phi Bảo
(Viết tặng riêng cho mình)

Giáng sinh này rồi mình cũng đơn côi
Người ta đã quên mất lời hẹn trước
Giá ngày xưa khôn ngoan mà đoán được
Thì có lẽ giờ lòng chẳng bơ vơ

Thì có lẽ giờ mình chẳng ngu ngơ
Theo thiên hạ vào nhà thờ rước lễ
Chúa thương tình cũng lắng nghe mình kể
Về mọi điều không tử tế nơi anh

Thiên hạ vui sao mắt mình long lanh
Mình khóc thật, hay chỉ vô tình khóc
Thèm được nghe lại hai từ "Cô nhóc"
Như ngày xưa ai hay vuốt tóc thề

Mình nhớ hoài giọng nói đó tỉ tê
Ru mình thiếp trong cơn mê tình ái
Mình yếu lòng trước câu "Anh yêu Em mãi mãi"
Vòng tay người mới êm ái làm sao

Người ta hứa dìu mình tới mai sau
Mình quá tin giờ nghẹn ngào ai biết
Đêm đông lạnh mà tình thì cách biệt
Mượn ơn chúa sưởi ấm tâm hồn con

Mình đâu ngờ, mình có thể sắt son
Với mối tình coi như là vô vọng
Nhớ người ta, không! mình chỉ mơ hình bóng
Vẫn tin người sẽ đến thật đêm nay.

24-12-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng ghen hờn với quá khứ trong em
Trường Phi Bảo

 
Đừng ghen hờn với quá khứ trong em
Can đảm lắm mới tập quên mọi chuyện
Dấu yêu xưa nhạt mờ, tan biến
Kiêu hãnh nhìn đời, em đối diện cùng anh

 
Đừng dập tắt chút hy vọng mỏng manh
Em chẳng biết tìm nơi đâu bám víu
Nỗi cô đơn hơn một lần em níu
Nay trở thành bọt sóng giữa trùng khơi

 
Đừng ghen hờn với quá khứ anh ơi!
Em đã hơn một lần chết đuối
Biển tình mênh mông mà lòng người chật chội
Quá nhỏ nhoi, nhỏ nhoi... đến vô cùng

 
Có lẽ nào lầm lỗi khó khoan dung
Mà lứa đôi quay lưng cùng hạnh phúc
Đời con gái có trong, có đục
Qua khứ kia đâu đáng buộc mình xa

 
Đừng ghen hờn với mọi thứ đã qua
Em có anh được thêm phần an ủi
Anh có em thỏa mặn nồng sớm tối
Mình có nhau đậm ý nghĩa cuộc đời

 
27-12-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều cuối năm
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT


Tháng giêng trễ nãi mùa hạnh ngộ
Tháng hai về xuân héo một cành mai
Nỗi buồn tháng ba ta ôm trọn vòng tay
Sao tháng tư lòng vẫn hoài mong đợi
Cuộc tình tháng năm vụt xa vời vợi
Vội thay cho hồn chiếc áo mới trẻ hơn
Tháng sáu trời mưa lạnh giá trái tim đơn
Vợ chồng ngâu thi nhau mà khóc
Vầng thơ ta viết tháng bảy người quên đọc
Nhớ buổi chào đời... thương lắm, tháng tám ơi!
Chân ướt, chân ráo mệt mỏi trên đường đời
Tìm chổ trọ trăm năm, vẫn lẽ loi tháng chín
Giữa tháng mười mang tâm tình khép kín
Mới chớm đông mà run rẫy vai gầy
Tháng mười một còn quanh quẩn đâu đây
Ta dệt vần điệu qua nỗi niềm hoài cổ
Tháng chạp chờ mãi một hồi chuông cứu khổ
Chiếc điện thoại vô tri không cất nổi tiếng reo
Chiều cuối năm nhung nhớ cũng mốc meo
Công việc bộn bề chẳng giải vây phiền muộn
Tiển năm cũ..., khép lại dòng hồi tưởng
Thầm mong bóng người về sum họp mấy mùa sau!

31-12-2007
[/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Bảo, đọc thơ của Bảo rất ư là...tâm trạng, HP có một bài đúng ra là tặng người khác, nhưng cũng hợp nên chia sẻ với Bảo, coi như chút kỷ niệm nhỏ ha.
 
 
VỀ ĐI EM
 
Đã xa rồi đừng thương nhớ chi em
Khung trời ấy đâu có vàng hoa cúc
Anh – hiện thân của kiếp người du mục
Suốt đời mình đeo bám chốn đồng xanh
 
Nhớ làm gì gã nghệ sĩ vô danh
Lang thang mãi chưa tìm ra chân lý
Anh chấp nhận làm một người ích kỷ
Chỉ ruổi rong theo đuổi giấc mơ đời
 
Những ảnh hình rồi cũng sẽ phai phôi
Dư âm cũ thời gian dần bôi xóa
Kỷ niệm đã tan khi cuộc tình đổ vỡ
Còn lại gì ngoài một chút chua cay
 
Hãy vững lòng với cuộc sống hôm nay
Đừng tưởng tiếc một chân trời mộng ảo
Sự thật đớn đau chẳng hề ngụy tạo
Vấn vương chi thêm sầu héo tim mình
 
Hãy tin rằng ngày mai sẽ bình minh
Dẫu không có anh cùng chung nhịp bước
Ngẩng cao đầu và đi về phía trước
Ánh mặt trời sẽ soi lối cho em
 
Đừng nhớ về anh những phút yếu mềm
Cũng đừng trách rằng lòng anh phụ bạc
Lý tưởng hai ta mỗi người mỗi khác
Hãy quay về với thực tại đi em…
 
Hàn Phong
 
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi em về
Trừơng Phi Bảo
 
Thôi em về, cơn mưa chiều đã tạnh
Chuyến xe đời sắp chuyển bánh rồi anh
Em dẫu biết chuyện tình rất mong manh
Nên nào dám trách hờn ai phụ bạc
 
Thôi em về cùng nỗi buồn man mác
Có gì đâu anh day dứt, muộn phiền
Trả cho nhau lại một khoảng trời riêng
Trong tình yêu mình vốn không duyên phận
 
Thôi em về, hứa không bao giờ giận
Nói thiệt mà, đừng vứơng bận chi nhau
Em sẽ giấu thật kỹ những thương đau
Và chôn chặt biết bao là kỷ niệm
 
Thôi em về, mang khối tình tẩm liệm
Chít khăn tang cho ngày tháng sau này
Anh vui vẽ với lầu mộng đắp xây
Em quyết chẳng ghen vi một ai khác
 
Thôi em về cùng trái tim tan nát
Ngã ba lòng ngơ ngác, bóng lẽ loi
Ngoái đầu lại anh đã thật xa xôi
Nuốt nước mắt, cố ngăn đôi dòng lệ
 
Thôi em về, em về thật anh nhé!
 
5-1-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenthgo

TIỄN SÁO SANG SÔNG
Ngậm ngùi tiễn sáo sang sông
Ngoài tươi trong héo sóng lòng nao nao
Buồn buồn tủi tủi nghẹn ngào
Đau đau xót xót lệ vào trong tim
Thương thương nhớ nhớ bóng chim
Sầu sầu tím tím ngàn sim bên bờ
Chỉ còn gặp lại trong mơ
Còn đâu để hẹn để chờ để mong!
Sáo rời bến cũ theo chồng
Nén bao kỷ niệm vào lòng nhớ nhung
Để cho thuyền cũ lạnh lùng
Mang hình chở bóng đi cùng tháng năm.
Thi Nang


Vụng Dại
Trường Phi Bảo
 
 
(Đâu ai đưa sáo qua sông
Cớ sao chim sáo sổ lồng bay xa *)
Ca dao họ hát vậy mà
Trách gì em quá thật thà nghe theo
 
Thuyền giờ không bến để neo
Trắng trong cũng một kiếp bèo nổi trôi
Mẹ cha ép uổng duyên rồi
Đành thôi lỗi hẹn với người tình chung
 
Chỉ trong mơ mới tao phùng
Chỉ trong mơ mới ngại ngùng aí ân
Trăm năm đành gọi cố nhân
Tình chia đôi ngã sầu rưng trong lòng.
 
6-1-2008
 *Ca dao

BỊN RỊN

Có người đưa sáo sang sông
Sáo buồn ngoảnh lại nghe lòng  đau thương
Rưng rưng,bịn rịn,lên đường
Theo đò sang bến sông Tương u sầu

Dù rằng thuyền cũ còn đâu!
Mà sao vẫn nhớ cho đầu điểm sương
Lòng còn vương vấn vấn vương
Lạc bầy lẻ bạn biết phương nào tìm!

Quê người biền biệt cánh chim
In hình khắc bóng vào tim ngậm ngùi
Ngày vui sao lại không vui?
Ngày vui sao lệ sụt sùi lòng ai?
Thi Nang


Ngàn xưa mãi đến ngàn sau,
Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần?
Thi Nang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenthgo

Trích đoạn: lenthgo

TIỄN SÁO SANG SÔNG
Ngậm ngùi tiễn sáo sang sông
Ngoài tươi trong héo sóng lòng nao nao
Buồn buồn tủi tủi nghẹn ngào
Đau đau xót xót lệ vào trong tim
Thương thương nhớ nhớ bóng chim
Sầu sầu tím tím ngàn sim bên bờ
Chỉ còn gặp lại trong mơ
Còn đâu để hẹn để chờ để mong!
Sáo rời bến cũ theo chồng
Nén bao kỷ niệm vào lòng nhớ nhung
Để cho thuyền cũ lạnh lùng
Mang hình chở bóng đi cùng tháng năm.
Thi Nang


Vụng Dại
Trường Phi Bảo
 
 
(Đâu ai đưa sáo qua sông
Cớ sao chim sáo sổ lồng bay xa *)
Ca dao họ hát vậy mà
Trách gì em quá thật thà nghe theo
 
Thuyền giờ không bến để neo
Trắng trong cũng một kiếp bèo nổi trôi
Mẹ cha ép uổng duyên rồi
Đành thôi lỗi hẹn với người tình chung
 
Chỉ trong mơ mới tao phùng
Chỉ trong mơ mới ngại ngùng aí ân
Trăm năm đành gọi cố nhân
Tình chia đôi ngã sầu rưng trong lòng.
 
6-1-2008
 *Ca dao

BỊN RỊN

Có người đưa sáo sang sông
Sáo buồn ngoảnh lại nghe lòng  đau thương
Rưng rưng,bịn rịn,lên đường
Theo đò sang bến sông Tương u sầu

Dù rằng thuyền cũ còn đâu!
Mà sao vẫn nhớ cho đầu điểm sương
Lòng còn vương vấn vấn vương
Lạc bầy lẻ bạn biết phương nào tìm!

Quê người biền biệt cánh chim
In hình khắc bóng vào tim ngậm ngùi
Ngày vui sao lại không vui?
Ngày vui sao lệ sụt sùi lòng ai?
Thi Nang



Phương Trời Xứ Lạ
Trường Phi Bảo
 
Lồng son Sáo ở chẳng quen
Nhớ lồng tre Sáo tiếc..., nghèn nghẹn đau
Trà, rượu, nâm quả trầu cau
Người ta bịn rịn đưa nhau qua cầu
 
Lệ buồn rưng mắt cô dâu
Cạnh chồng khép nép cúi đầu lặng thinh
Xót xa cứ giả vô tình
Đau lòng mà cứ tuyệt tình như không
 
Hết mơ, hết mộng, hết mong
Hết còn đợi, hết còn trông, còn chờ
Hết cả nhạc, hết cả thơ
Duyên mình cách trở đôi bờ tình yêu
 
Phương trời xứ lạ đìu hiu
Mưa lòng rụng vỡ những chiều tương tư
 
8-1-2008
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lenthgo


quote:

Trích đoạn: lenthgo

TIỄN SÁO SANG SÔNG
Ngậm ngùi tiễn sáo sang sông
Ngoài tươi trong héo sóng lòng nao nao
Buồn buồn tủi tủi nghẹn ngào
Đau đau xót xót lệ vào trong tim
Thương thương nhớ nhớ bóng chim
Sầu sầu tím tím ngàn sim bên bờ
Chỉ còn gặp lại trong mơ
Còn đâu để hẹn để chờ để mong!
Sáo rời bến cũ theo chồng
Nén bao kỷ niệm vào lòng nhớ nhung
Để cho thuyền cũ lạnh lùng
Mang hình chở bóng đi cùng tháng năm.
Thi Nang


Vụng Dại
Trường Phi Bảo
 
 
(Đâu ai đưa sáo qua sông
Cớ sao chim sáo sổ lồng bay xa *)
Ca dao họ hát vậy mà
Trách gì em quá thật thà nghe theo
 
Thuyền giờ không bến để neo
Trắng trong cũng một kiếp bèo nổi trôi
Mẹ cha ép uổng duyên rồi
Đành thôi lỗi hẹn với người tình chung
 
Chỉ trong mơ mới tao phùng
Chỉ trong mơ mới ngại ngùng aí ân
Trăm năm đành gọi cố nhân
Tình chia đôi ngã sầu rưng trong lòng.
 
6-1-2008
 *Ca dao

BỊN RỊN

Có người đưa sáo sang sông
Sáo buồn ngoảnh lại nghe lòng  đau thương
Rưng rưng,bịn rịn,lên đường
Theo đò sang bến sông Tương u sầu

Dù rằng thuyền cũ còn đâu!
Mà sao vẫn nhớ cho đầu điểm sương
Lòng còn vương vấn vấn vương
Lạc bầy lẻ bạn biết phương nào tìm!

Quê người biền biệt cánh chim
In hình khắc bóng vào tim ngậm ngùi
Ngày vui sao lại không vui?
Ngày vui sao lệ sụt sùi lòng ai?
Thi Nang



Phương Trời Xứ Lạ
Trường Phi Bảo
 
Lồng son Sáo ở chẳng quen
Nhớ lồng tre Sáo tiếc..., nghèn nghẹn đau
Trà, rượu, nâm quả trầu cau
Người ta bịn rịn đưa nhau qua cầu
 
Lệ buồn rưng mắt cô dâu
Cạnh chồng khép nép cúi đầu lặng thinh
Xót xa cứ giả vô tình
Đau lòng mà cứ tuyệt tình như không
 
Hết mơ, hết mộng, hết mong
Hết còn đợi, hết còn trông, còn chờ
Hết cả nhạc, hết cả thơ
Duyên mình cách trở đôi bờ tình yêu
 
Phương trời xứ lạ đìu hiu
Mưa lòng rụng vỡ những chiều tương tư
 
8-1-2008
Ngang Trái
 
Lồng tre Sáo ở quen rồi
Về lồng son mới Sáo rơi lệ sầu
Dù cho mười quả trầu cau
Cũng không bằng trái tim đau nát lòng
 
Dàu dàu nước chảy ngược dòng
Ngậm buồn nuốt tủi theo chồng qua sông
Giả vui cho vẹn chữ tòng
Vì tròn chữ hiếu nên không trọn tình.
 
Nhìn nhau cúi mặt lặng thinh
Bước đi mỗi bước tim mình vỡ ra
Thân kề sao lại cách xa?!
Tình xa muôn dặm thế mà gần nhau.
 
Không gian dù có đổi màu
Nhưng tình mình đến bạc đầu không phai
 
Thi Nang
Ngàn xưa mãi đến ngàn sau,
Bể dâu mấy cuộc,thương đau mấy lần?
Thi Nang
Đăng nhập để trả lời
0
Anh bỏ em rồi, thơ bỏ em...
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT
 
Anh bỏ em rồi, thơ bỏ em
Tình tha thiết thế, hết êm đềm
Năm xưa, tháng cũ, buồn lưu luyến
Ngày trông, đêm đợi, mõi mòn thêm
 
Anh ở nơi nào? thơ ở đâu?
Còn ai xây đắp mộng ban đầu
Mực cạn, bút khô, tình gẫy vụn
Một mình em khóc với thương đau
 
Đời thiếu vắng anh , bặt niềm vui
Thơ bỏ lòng em chút ngậm ngùi
Thơ đi tình cũng xa xôi quá
Em biết viết gì lúc đơn côi
 
Anh bỏ em rồi, em lẽ loi
Nhấp chén rượu cay, chả ai mời
Em say cho đảo điên trời đất
Nhưng vắng tình anh, môi kém tươi
 
Anh bỏ em rồi, thơ bỏ em
Tìm anh, em biết, biết đâu tìm
Khắc khoải thương mình đêm góa bụa
Bóng người vẫn lặng lẽ qua tim
 
8-1-2008
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thao thức
Trường Phi Bảo


Thao thức đêm nay em nhớ về anh
Không phải người yêu...
thì đừng xem như bạn
Sẽ rất buồn trước bao điều giới hạn
Quy ước cuộc đời lắm lúc cũng éo le

Mình đã đi qua nỗi biệt ly mùa hè
Lời tiên tri của con ve đồng vọng
Báo trước,
... sẽ có tháng năm dài trông ngóng
Sân trường xưa, áo trắng mịt mờ xa...

Trái tim anh không hề thuộc về ta
Sao hoài ước thời gian quay ngược lại
Hãy ru em trong vành nôi thơ dại
Để nụ cười rạng rỡ tuổi hoa niên

Thao thức lật lại từng kỷ niệm đầu tiên
Em đếm nỗi buồn rơi trên trang giấy
Bài thơ nhỏ, thay lời tỏ tình tới anh đấy
Sao người vẫn vô tình

Thao thức, để rồi ...
thảng thốt nhận ra mình
Mãi chỉ là chiếc bóng bên lề nhau
Thao thức cùng trăng sao
Nghe tương tư trãi dài theo niềm nhớ

Hỡi người bên kia vắng xa nhịp thở
Có như ta thao thức đợi đêm tàn
Khi mãnh trăng treo
hao khuyết ánh vàng
Trời ơi, làm sao anh biết được...

Đừng xát muối trái tim đang trầy xước
Em đớn đau, đớn đau
Thao thức cả đời vẫn đâu thể tìm nhau
...
Không là người yêu,
đừng bao giờ là bạn...!

13-1-2008
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Bảo à!vodanh không có mail nên lên diễn  đàn gửi bài thơ này cho bảo nè
         MƯỜI NĂM                  
 Đó là cái mốc người ta thường hay nhắc
Đâu phải  sự kiện nào cũng phải chọn 10 năm
Anh yêu em 10 năm dài đằng đẵng
Ngày tháng biệt  mù thương nhớ vẫn đầu tiên
Anh yêu em nhiều lúc túi không tiền
Bài thơ anh tặng cũng nghèo nàn vần điệu
Hạnh phúc mang về sau mỗi lần hò hẹn
Đủ  dựng lâu đài chung sống đến ngàn năm
Qua bão giông cho gừng cay muối mặn
Đợi chờ nhau không sợ bạc mái đầu
Dù có thể  10 năm là chưa đủ
Còn kiếp này ta nguyện vẹn trao nhau
Anh yêu em nhiều lúc chẳng vì đâu
Vết chai sần mỗi lần tay anh nắm
 Nụ cười  em giấu biết bao điều khó nhọc
Nét dịu dàng thời xuân sắc vừa sang
"Anh yêu em 10 năm dài đằng đẵng
Ngày tháng biệt mù thương nhớ  vẫn đầu tiên"
hi...đại ý của bài này cũng là của...chính là:"anh yêu em bằng cả cuộc đời này"
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn vôdanh rất nhiều. Chúc sức khoẻ và vui vẽ!
 
Trăm năm
Trường Phi Bảo

 
Trăm năm tình mỏng như tơ khói
Nếu chẳng duyên nhau chớ đợi chờ

 
Trăm năm dễ dầu gì tao ngộ
Nên tình mãi mãi chỉ giấc mơ

 
Trăm năm tình ái là bể khổ
Sợ lắm yêu đương với hững hờ

 
Trăm năm nhỡ thuyền sai bến đỗ
Lệ buồn thấm đẫm ướt trang thơ

 
17-1-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Kiếp tằm
Trường Phi Bảo
Tặng NĐV
 
Hương lửa ấm nồng anh với chị
Mặc em về lạnh buổi mưa giông
Chồng người, vợ mọn sinh dị nghị
Em về mà tan nát cõi lòng
 
Trả hết cho anh lời yêu cũ
Hẹn thề xa lắc một mùa thu
Còn lại bao đêm mình mất ngủ
Thương bóng người xa quá mịt mù
 
Có thật là em đã mất anh
Mà không em chẳng có quyền dành
Hạnh phúc đâu thể nào mọc cánh
Dễ dàng như em đã yêu anh
 
Hãy thứ tha cho mọi lỗi lầm
Yêu người chẳng được phép trăm năm
Chúc anh với chị bền tơ tóc
Thắt ruột riêng em một kiếp tằm
 
17-1-2008
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hết cách rồi gởi luôn lên đây, Bảo coi xong OK thì ới một tiếng HP xoa đi, hay muốn để luôn cũng được. Tìm hình giống Bảo muốn không ra nên chỉ có hình này thôi.






📎 biathobao
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn HP rất nhiều. Chúc vui vẽ!
 
Em là một ần số
Trường Phi Bảo
Tặng: VD


Em chỉ là một ẩn số thôi anh
Mà đáp án cuối cùng bằng thương tổn
Ngừơi con gái suốt đời luôn chạy trốn
Trong tình yêu chẳng có một cõi về

Mình chẳng thể dành cho nhau hẹn thề
Hạnh phúc đến chưa lần nào trọn vẹn
Đừng hy vọng duyên tình rồi sẽ bén
Dập tắt lòng, ngọn lửa của riêng em

Em chỉ là một ẩn số khó tìm
Mọi ảo tửơng sẽ càng thêm cay đắng
Hãy để yên tâm hồn thơ phẳng lặng
Dệt u buồn trong thương nhớ bấy lâu

Người đã trao ngần ấy vết thương sâu
Em đã giấu biết bao lần khờ dại
Anh đừng nói lời yêu em mãi mãi
Ngộ nhận hoài, thành thương hại cả hai

Anh yêu em sẽ chẳng có tương lai
Anh còn trẻ sẽ còn ngày tươi đẹp
Gắng quên em giữa niềm tin hạn hẹp
...
Em chi là một ẩn số thôi anh!

20-1-2008

Đăng nhập để trả lời
0
Các anh ạ!
Trường Phi Bảo


Các anh ạ, các anh đều đã nhớn
Chí làm trai ngang dọc khắp bốn phương
Các anh đi khám phá mọi con đường
Ham học hỏi với bao điều mới lạ

Các anh thích vẫy vùng nơi biển cả
Rồi trèo non, rồi vựơt thác, leo ghềnh
Hồn như con thuyền trên sóng lênh đênh
Các anh vui với vùng trời tự tại

Các anh yêu chúng em sự khờ dại
Những con nai ngơ ngác lạc rừng già
Trái tim các anh quá sâu thẳm bao la
Đa tình vẫn là bài ca kiêu hãnh

Các anh giỏi, các anh đầy dũng mãnh
Lúc ghen hờn, khi nóng tánh...đều đáng yêu
Thương chúng em như những cánh nhạn chiều
Bay đơn lẻ giấu niềm mơ rất nhỏ

Các anh vô tư, sống khoảng đời mây gió
Nên đôi khi chẳng trân quý giữ gìn
Có chúng em hạnh phúc mới bên mình
Ai cũng cần mái gia đình sung túc

Tội chúng em lo dòng trong, dòng đục
Phận liễu, thân tơ, mỏng mãnh biết dường nào
Các anh suốt đời là điểm tựa trong nhau
Ôi, vòng tay, vòng tay biết che chắn

Tình yêu từ đó bắt đầu hoá vĩnh hằng!

21-1-2008
[/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Anh (6)
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT
 
Anh đã lấy của em
Khoảng trời xanh trong mắt
Anh chiếm hữu được em
Qua ánh nhìn nghiêm ngặt
 
Qua tháng ngày góp nhặt
Anh chúa tể con tim
Trao tình nhau một đêm
Anh hơn loài quỷ dữ
 
Tàn nhẫn hơn mọi thứ
Em hết quyền vô tư
Lòng anh chẳng nhân từ
Như lòng em độ lượng
 
Anh cho em sầu muộn
Anh gieo nỗi buồn đau
Anh khác với ngày nào
Mình chung tay hò hẹn
 
Hạnh phúc đem cắt xén
Kể từ em yêu anh
Cái giá của trăm năm
Trả sao vừa cay đắng
 
Nước biển dù mằn mặn
Cũng đâu bằng lệ em
Anh chúa tể con tim
Trong linh hồn khờ dại.
 
1-2-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Được, mất...Tuổi yêu đầu*
Trường Phi Bảo
 
Tôi viết mãi một giòng thơ dang dỡ
Nhận nhé ngừơi mấy đoản khúc "chia ly"
Chuyện ngày xưa..., dẫu biết đã qua đi
Sao lòng vẫn khắc ghi từng thương nhớ(?)
 
Giọng thơ buồn như tình tôi nức nở
Nhói tâm tư và buốt cả vai gầy
Gặp gỡ chi rồi thoáng tựa bèo mây
Cứ ngỡ tửơng mình đắp xây hạnh phúc
 
Tôi chẳng tin, dù biết là sự thật
Người xa người cho ý lạc, vần đau
Lời thơ tôi đựơc, mất tuổi yêu đầu
Vui vẽ đó lại khổ sầu nhau đó
 
Gởi tặng riêng người những vần thơ nhỏ
Viết về kỷ niệm..., mắt đỏ bao đêm
Có nuối tiếc lẫn trong từng nỗi niềm
Có hờn giận mới thương chiều lỗi hẹn
 
Không tránh khỏi, tình đầu thừơng không vẹn
Ngừơi ngày xưa chừ xa lạ ngày nay
Tàn yêu dấu, mới hiểu...rồi mãi mãi...
Tự lòng mình tình sống tận thiên thu!
 
2-2-2008
 
*Thơ Bằng Việt
Đăng nhập để trả lời
0
Khi người đàn ông bỏ ra đi
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT


Khi người đàn ông bỏ ra đi
Người đàn bà mất hẳn quyền dựa dẫm
Trái tim khuyết đi một chỗ nằm
Và mọi thứ đều thừa, đều trống vắng.

Khi người đàn ông bỏ ra đi lẳng lặng
Vơ vét đầy túi tham hạnh phúc
Tháng ngày còn lại hơn địa ngục
Người đàn bà sống bơ vơ trong hồi ức đáng thương

Khi người đàn ông bỏ ra đi - bình thường
Người đàn bà không vui, quên giận
Người đàn bà quên buồn, không hận
Trơ trọi cảm giác đau, bình yên đâu còn là điểm tựa

Khi người đàn ông bỏ ra đi
Người đàn bà đứng trông ngoài bậu cửa
Biết là sẽ không còn bắt gặp hình dung ấy nữa
Vẫn đợi chờ như thể một thói quen

Khi người đàn ông bỏ ra đi
Người đàn bà cài then, khóa trái cửa
Bịt chặt tai, chẳng nghe thấy tiếng gõ nào chan chứa
Bằng tiếng gõ thô ráp của người đàn ông bỏ ra đi

12-2-2008
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
Valentine...Không Ngừơi Yêu!
Trường Phi Bảo
 
Không có ngày lễ nào buồn như ngày lễ ấy,
Vì sao mình không rõ?
Có lẽ lòng mình thiếu vắng một ai đó...
Tâm tư mênh mang tựa khúc nhạc buồn!

 
Không có ngày lễ nào lại nồng nhiệt yêu thương
Như chính ngày lễ ấy,
Nhưng mình thề là không thích đâu đấy
Đáng ghét vô cùng, mình giận quá đi thôi!

 
Một bông hồng dành tặng cho lứa đôi
Lãng mạn thế sao lẻ loi mình khóc
Mình không thèm ăn sôcôla nữa,
mình không muốn lại trở thành con ngốc
Nỗi nhớ chập chờn cứ trêu chọc ...mình đau!

 
Không có ngày lễ nào đường phố lại xôn xao,
Công viên hẹn hò,
Cinema đông nghịt,
Hotel hết chổ trọ,
Và quán hàng đầy khách.
Mình âu sầu quay mặt vào vách,
Tội nghiệp, mà chẳng biết oán trách ai!

 
Không có ngày lễ nào họ yêu nhau đắm say
Mình muốn tìm váy áo đêm dạ hội
Mình muốn cặp kè với bóng mình nhức nhói
Quên đi valentine và một đêm tối...
không người yêu!

 
Không có ngày lễ nào, mình buồn hẩm, buồn hiu.
 
14-2-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Cho Một Thời
Trường Phi Bảo

 
Ơi những người tình một bận tôi quen
Sớm mai nào chợt thành sương, thành khói
Ơi những mối tình một thời nhức nhói
Giờ thuộc miền dĩ vãng không tên

 
Rồi tất cả sẽ chìm vào lãng quên
Bao mẫu tự, bao dòng tên thương mến
Ai cũng có quyền chọn riêng một bờ bến
Cô đơn tôi hoang vắng ốc đảo mình

 
Theo các anh, qua các cuộc hành trình
Phiêu lưu đấy, nhưng mà chưa mạo hiểm
Hạnh phúc trong tay, mãi hoài ta tìm kiếm
Ngược hướng đời, nên chẳng nhận ra nhau

 
Nợ kiếp này, mà đành trả kiếp sau
Thôi thì quên chuyện trầu cau hẹn ước
Các anh vui với trăm năm có được
Tôi thản nhiên trong vô phước phận người

 
Tiệc đã tàn, giã biệt mọi trò chơi
Xin xa lánh hết mọi lời mời mọc
Ơi các anh, hiện thân sự chết chóc
Chiều ăn năn, tôi thầm đọc thánh kinh

 
Ơi các anh, những quỷ dữ, thần lình
Tôi thờ phụng suốt đời trong tâm tưởng
Chỉ có điều tôi hết còn tín ngưỡng
Sự thật thà, nhẹ dạ đến đáng thương

 
23-2-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Hát Về Một Vòng Tay
Trường Phi Bảo
 
Vòng tay nào,
anh hứa tặng riêng em?
Vòng tay nào,
đêm ấp ôm chị ấy?
Vòng tay nào,
dịu dàng âu yếm vậy?
Chậm lệ hờn,
che đậy vết thương sâu.
 
Vòng tay nào...
em đợi biết bao lâu?
Vòng tay nào...
lại ẳm bồng con nhỏ?
Vui bên em,
mà nhớ về phương đó
Vòng tay nào...
chắn mưa gió đời nhau?
 
Ôi, vòng tay
anh hứa cho em sao?
Ngày xanh đó,
nghẹn ngào em trói buộc
Thương vòng tay
chính mình gầy guộc
Ru ân tình
trên mười ngón xanh xao
 
Vòng tay anh,
rũ bỏ mọi khát khao
Vòng tay anh
cho vợ hiền, con dại
Vòng tay anh,
đã xa rồi, xa mãi
Nên đâu còn
vòng tay ấm trao em.
 
Ôi, vòng tay
từng mang lại êm đềm
Từng vuốt tóc,
từng đưa em vào mộng
Giờ anh đâu?
giờ mình ên lạc lõng
Chạnh lòng qua lối kỷ niệm
mênh mông!
 
25-2-2008
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn đời, cho tôi người để hận
Trường Phi Bảo

Tặng: NVT
 
Cảm ơn đời cho tôi người để hận
Nhớ muôn thu và chẳng thể nguôi quên
(Dẫu là đau trong giây phút yếu mềm
Dẫu là có thật nhiều đêm mất ngủ)

 
Cảm ơn đời còn có người làm chủ
Trái tim tôi và cả linh hồn tôi
(Dẫu là buồn trên khóe mắt bờ môi
Dẫu là không có ngày tươi sắc thắm)

 
Cảm ơn đời tặng riêng người gởi gắm
Tâm sự lòng đằm thắm nét chữ yêu
(Dẫu là thơ mòn mõi giấc cô liêu
Dẫu ai đó như chim chiều bay mãi)

 
Cảm ơn đời, cho người luôn tồn tại
Cho tôi còn nhắc mãi chuyện ngày xưa
(Dẫu là qua thời sớm đón chiều đưa
Dẫu lối vắng em về mưa ướt tóc)

 
Cảm ơn đời, hóa tôi thành con ngốc
Giữ riêng mình kỷ niệm bẽ bàng thay
(Dẫu là xa...xa hẳn một vòng tay
Dẫu cay đắng chẳng còn ai hờn giận)

 
Cảm ơn đời, cho tôi người để hận!
 
29-2-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng Hỏi
Trường Phi Bảo
 
 
Rồi có thể họ lặng lẽ lướt qua
Như chưa từng biết quen, như chẳng còn ai nhớ
Trái tim yêu vắng xa muôn nhịp thở
Chẳng lối đi nào dẫn tới lòng nhau
 
Hẹn ước ngày xưa họ dễ dàng quên mau
Câu chuyện nhạt hơn là ao nước lã
Chẳng ai buồn nhắc chút tình vội vã
Thưở ban đầu chập chững bước vào yêu
 
Đôi ngã, đôi người một bến cô liêu
Họ dễ dàng chia tay trước buổi chiều nông nỗi
Họ dễ dàng quay lưng khi trời chưa kịp tối
Sáng ra, lại lẽ loi bóng mình
 
Đâu thấy giọt lệ nào, họ khóc cho cuộc tình
Bởi họ giấu sâu tận lòng mình khờ dại
Cầu mong không một kẻ thứ ba thương hại
Để tránh tâm hồn tự ái khỏi tổn thương
 
Họ từ bỏ nhau như bao khách lạ qua đường
Mặt đối mặt nhưng chả quen, chả biết
Họ quá  phũ phàng đến là cay nghiệt
Nên đừng ai hỏi gì tôi về mối tình đầu tiên
 
4-3-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Sao Anh Không Nói Lời Từ Biệt?
Trường Phi Bảo

 
Một nửa thế giới là đàn ông
Anh hiện ra trong lòng em rõ nhất
Nỗi buồn em nhặt, niềm vui em có
Nhờ ơn anh, hạnh phúc được gieo trồng

 
Chịu ơn anh chăn dắt, ẳm bồng
Trái tim em hẳn rất còn non nớt
Em trinh nguyên như cá nằm trên thớt
Mắc dòng cạn, lại lặn ngụp dòng sâu

 
Mà tình yêu thì chỉ mới "bắt đầu"
Em làm sao tránh khỏi điều dại dột
Cứ tin vào anh như tin phải người tốt
Chẳng lo đi nhầm đường, chỉ sợ lạc lối anh

 
Anh nguồn an ủi, anh những chân thành
Anh tập em "thương", anh dạy em "nhớ"
Anh dạy em "mong", anh tập em "chờ"
Ban ngày làm thơ, đêm bơ vơ tối

 
Em học "khoan dung", khi anh "lừa dối"
Em học "thứ tha", khi anh "phản bội"
Em học "thanh cao" thành ra nông nỗi
Thế giới một ngày cười ra nước mắt

 
Nỗi khổ em mang, niềm vui dập tắt
Anh đã mang đi năm tháng nụ cười
Em tìm bình yên, giông bão bên đời
Sao khi anh xa chẳng nói lời từ biệt?

 
11-3-2008
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi Ngày Mai...Xa Nhau
Trường Phi Bảo

 
Muốn được anh ôm hôn lần cuối cùng
Rồi xa cách muôn trùng
...mãi mãi
Chân bước đi,
mà đầu thì ngoảnh lại
Ngôi sao băng
như kỷ niệm qua trời

 
Lần cuối cùng muốn nhìn thấy anh cười
Rồi vĩnh viễn
đôi người, đôi ngã
Ánh mắt kia thôi xin đừng xa lạ
Mặc yêu thương
vội vã nghiêng mình chào

 
Muốn được yêu anh như lần cuối của nhau
Lời ước nguyện giản đơn
mà thành thật
Cái vô giá lỡ lầm em đánh mất
Do nhẹ lòng, hay đường mật, cả tin?

 
Rồi ngày mai thú tội trước bình minh
Em muốn ngắm hình anh thêm chút nữa
Anh xa quá,
mùa đông thì gõ cửa
Nỗi nhớ nào băng giá trái tim em

 
13-3-2008

Đăng nhập để trả lời
0
Là con gái!
Trường Phi Bảo
 
Là con gái em mang nhiều lãng mạn
Nên ngại ngùng, chẳng dám mộng về ai
Sợ yêu đương, sợ phải chuốt chua cay
Rồi ôm ấp bao đêm dài khắc khoải
 
Muộn phiền lắm nếu nhỡ tình ngang trái
Chuyện đời mà, nào phải tiểu thuyết đâu
Khi yêu nhau chắc gì không lệ sầu
Vần thơ đẹp khó xây lầu hạnh phúc
 
Là con gái không bến trong thời đục
Hoài viễn vông với ảo ảnh xa xôi
Thích ngọt ngào, thích được êm ái thôi
Sao khó quá trước những điều chọn lựa
 
Tim một ngõ mà lắm người gõ cửa
Vườn trinh nữ mơ đôi lứa tự tình
Đôi khi cần vai ai sát bên mình
Che chắn hết mọi bão bùng phía trước
 
Là con gái em thường hay ao ước
Một người tình lý tưởng lại thủy chung
Học thức rộng, galan, dáng oai hùng
Đỏ mắt kiếm sợ vớ nhầm bội bạc
 
Tâm hồn em ngây thơ và mộc mạc
Mong trời thương đừng ghen kiếp má hường
Đừng xuôi chân lạc mấy nẻo đoạn trường
Thèm được khóc trong yêu thương nồng ấm
 
11-2-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Đi Đây...Kẻo Muộn...
Trường Phi Bảo

 
Thôi đã lỡ...tháng ngày chưa giáp mặt
Năm qua đi tình đắng ngắt vị buồn
Muộn mằn duyên, đành... đôi ngã, đôi đường
Tôi gom hết yêu thương về cõi nhớ

 
Cho người khỏi một đời trang trải nợ
Bận lòng chi...vĩnh biệt hết tôi đi
Cho người quên từng kỷ niệm khắc ghi
Thôi vương vấn...chẳng còn gì lưu luyến

 
Thế là xong... một đời không thỏa nguyện
Muộn mằn rồi, mọi chuyện cũng đã qua
Chớ trách hờn...vĩnh biệt hết tôi xa
Tôi chán sống với nhạt nhòa dĩ vãng

 
Tôi đi đây... trước khi đêm dần cạn
Tôi đi đây... trước ngày rạng trời tươi
Tôi đi đây... đào tẩu khỏi cuộc đời
Khóc đã đủ, vui cười nào ý nghĩa

 
Đừng tìm kiếm chỉ toàn thêm mai mỉa
Không người trông, tôi vắng cả người chờ
Đừng tìm kiếm dù rằng ở trong mơ
Tôi đi đây... kẻo muộn giờ siêu thoát.

 
19-3-2008
Đăng nhập để trả lời
0