📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ta và Hắn

489 trả lời, 51.797 lượt xem — Trang 8 / 17
Người con gái của ngàn năm
-Trường Phi Bảo-

Em đốt đuốc tìm người tình chung thủy
Cả triệu năm, cả ngàn năm luân hồi
Nhân thế trôi từng khắc biết bao đời
Trong tiềm thức vẫn cứ là đau nhói

Người ấy xa xăm bàn tay không đủ vói
Người ấy dịu dàng ai từng nói với em
Mỗi cử chỉ là một phút êm đềm
Mỗi ngày qua rót thêm dòng thương nhớ

Em ngây thơ nên hẳn còn bỡ ngỡ
Đứng trước cuộc đời trăn trở đục trong
Trái tim đầy nữ tính ẩn chứa những hoài mong
Em -cô gái dương trần của ngàn năm thời đại

Tiền kiếp thân em vốn đã khờ dại
Nên đốt đuốc cả đời chẳng tìm được thủy chung
Đàn ông trao em những lừa dối đóng khung
Em gởi trả họ là muôn trùng sóng lệ

Cuộc hành trình ở nơi miền dâu bể
Cánh chim bạc ngàn em dáng nhỏ chơi vơi
Người ấy mãi xa mặc tiếng đời vẫy gọi
Và em một mình với ngọn đuốc trên tay

(23-9-2004)
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Phim Buồn
-Trường Phi Bảo-


Chiều chúa nhật cảm thấy buồn
Quanh tôi mọi thứ chán chường
(Bởi) người yêu bận việc luôn tuồn
Còn ai hò hẹn luyến thương???

Xin phép mẹ được ra ngoài
Diện vào bộ cánh mãnh mai
Cô đơn nặng niềm khắc khoải
Lẽ loi chiếc bóng ngã dài

Đặt mua một tấm vé thôi
Vào rạp xem phim cho rồi
Khi đèn đốm chừ tắt hết
Nhác trông thấy bóng hai người

Bóng tối che kín thân tôi
Họ tình tứ khoác vai cười
Có ngờ đâu anh phản bội
Lưng tròng lệ xót xa rơi

Phim hôm nay sao quá buồn
Chuyện nàng Juliet thê lương
Ô kìa chúng hôn đắm đuối
Diễn trò nhục nhã tôi coi

Lặng lẽ rời chổ ngồi thôi
Mang đau khổ về tận nhà
Mẹ hỏi: Sao con buồn quá?
Tôi đáp: Tại phim mẹ à!

18-9-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Chào sư huynh Nguyên Thạch, cảm ơn Sư huynh ghé thăm còn đề lại hai câu thơ tuyệt bút. Bảo không biết đáp sao mà hễ ai khen chút xíu là mặt đỏ hết trơn hi hi, chúc sư huynh vui vẽ!
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Quyết Mang Theo Suốt Cuộc Đời
Trường Phi Bảo


Tôi quyết mang theo suốt cuộc đời
Tấm ảnh của người tôi dấu yêu
Dù cho suốt kiếp không gặp nữa
Tấm ảnh người trao vẫn nhớ nhiều

Bạc áo phong sương rồi đó nhỉ?
Hay còn vô định ngút ngàn đi?
Từ buổi chia phôi nào ai hiểu,
Rằng mai đôi ngã sẽ phân kỳ!

Người tặng tấm ảnh giữ làm tin
Sợ tôi buồn thương lúc một mình
Thì đây có anh về trong mắt
Dẫu chẳng nói cười chỉ lặng thinh

Tôi quyết mang theo một bóng hình
Lời hứa hôm nào nhạt môi xinh
Người đi quên hẹn ngày son sắt
Năm tháng thoi đưa vẫn chung tình

Thương lắm từ đường tơ kẻ tóc
Hình hài muôn thuở vạn ước mơ
Ánh nhìn, khóe miệng, đôi mày sậm
Trong tôi người mãi mãi như thơ

Trong tôi, tôi mãi mãi tôn thờ
Tấm ảnh có bóng người duy nhất
Bạc bẽo người quên tình chân thật
Quên mất tình tôi lúc bơ vơ.


3-10-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu một Ngày Em Không Làm Thơ Nữa
-Trường Phi Bảo-



Nếu một ngày em không làm thơ nữa
Hãy hiểu cho lòng: thật chẳng muốn thế đâu
Sẽ thôi ngồi thao thức trong đêm khâu
Mà nắn nót thứ gọi là cảm xúc

Trái tim bình lặng không nổi sóng cồn,
Không nghe thoi thúc
Bàn tay em thôi đẽo gọt ngôn từ
Em chẳng còn đủ sức để tiếp thu
Mọi tình cảm đắp bù bằng nhạt nhẽo

Nếu một ngày em như người bạc bẽo
Sống mà cứ lãnh đạm thờ ơ
Với em có lúc anh không còn trong trí nhớ
Đừng trách chi , bởi nhẽ...
Em mất trắng khả năng diễn đạt theo ý mình

Mọi đam mê, mọi ước muốn hồi sinh
Dần tắt hết những hoài mong chất chứa
Nếu một ngày em không làm thơ nữa
À, chắc do cuộc đời chẳng đáng vẽ ra thơ

5-10-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ em

Hoàng hôn...
Nghiêng một góc trời
Biển cuộn sóng , gió đưa mây
Anh cô liêu ôm nổi nhớ đọa đầy

Nếu có ngày tình mãi mãi xa bay
Câu thơ em không còn yêu bỏng cháy
Thì xin em hãy ngoảnh đầu nhìn lại
Sẽ thấy đời đâu chỉ có chua cay

Anh vẫn yêu em như những ngày xưa ấy
Chiều nay ,anh nhung nhớ đong đầy
Bởi quá xa , em quá xa...đành vậy
Trách chi em anh là kẻ trắng tay

Sẽ có ngày rồi chúng ta tìm thấy
Hạnh phúc ngọt ngào vẫn ở quanh đây
Như buổi chiều nay...
Anh nhớ về em đó chính là hạnh phúc.
...............................TVH
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Ông nhớ tui thiệt không đó, sao mà nghi quá à[sm=5.gif]dù sao cũng xin chúc ông vui vẽ, trẻ khoẻ, thành chàng trai mạnh mẽ[:D]


Bởi Em Là Hà Nội Trong Anh
-Trường Phi Bảo-


Anh đi rồi, Sài Gòn em chợt nắng
Hà Nội giờ này chắc mưa giăng...mưa giăng...
Anh đi rồi tím ngắt hoa bằng lăng
Căn phòng vắng cũng mênh mông nỗi nhớ

Em thèm lắm được bên anh như hơi thở
Được nghe anh kể về miền đất anh sinh ra
Đẹp tuyệt vời, đẹp hơn mọi lời ca
Tình yêu Hà Nội...em học từ anh sự thiết tha chân thành

Anh hứa một ngày sẽ đưa em về thăm
Sẽ đưa em dạo quanh Hồ Hoàn Kiếm
Tìm Viếng Lăng Bác với vòng hoa tưởng niệm
Hà Nội 36 phố phường cổ kính những rêu phong

Góc phố Nguyễn Du, hương hoa sữa thơm nồng
Biết bao giờ em có thể qua Hồ Tây thơ mộng
Qua cầu Thê Húc một buổi chiều gió lộng
Thưởng thức món kem Tràng Tiên như anh từng hứa sẽ mời em

Anh đi rồi, vỡ tan mọi êm đềm
Nhớ Hà Nội, nhớ người yêu da diết
Anh đi rồi, sẽ về thôi em biết!
Bởi em cũng là Hà Nội ở trong anh!

7-10-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Cho Người Hà Nội
-Trường Phi Bảo-


Đọc những bài thơ anh viết về Hà Nội
Cho ai kia... em cứ ngỡ cho mình
Hà Nội của anh đẹp ánh bình minh
Trong gió sớm thoảng lời tình thương nhớ

Ai đi xa cũng nặng mang hơi thở
Trong trái tim rộng mở những con đường
Những dãy phố trong khói tỏa mờ sương
Hiện dần lên là ký ức một thời xa vắng

Một góc Hồ Tây tím ngắt Bằng Lăng
Một nỗi niềm rắc đầy hương hoa sửa
Một mùa thu với sắc vàng chan chứa
Đẹp vô cùng khi Hà Nội có bóng anh

Đọc thơ người Hà Nội mắt lệ long lanh
Không phải vì buồn hoen vành mi con gái
Mà tại thầm ghen bởi thơ viết cho ai
Hạnh phúc quá bao vòng quay luyến mến

Dù Hà Nội em chửa một lần đến
Dù người Hà Nội em chửa gặp bao giờ
Nhưng tối nào em ngủ, em cũng mơ
Thấy Hà Nội vẫn lập lờ hẹn ước

Thơ cho em, cho anh, cho những điều không báo trước
Thèm được nghe duyên nợ đón rước mình
Đừng cười em, cô gái vốn si tình
Mọi cảnh sắc yêu qua từng dòng chữ.

10-10-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm đau hoan hỉ
Trường Phi Bảo
 
Phải chi tình yêu là mũi giáo
Sẵn sàng đâm thủng trái tim tôi
Tôi chết do thi tâm ngổ ngáo
Trong tột cùng đau đớn - mỉm cười!
 
 
Không Đề
Trường Phi Bảo
 
Ngoài song cảnh sắc quá thê lương
Ảm đạm hồn tôi mối chán chường
Tôi sống mà như chưa hề sống
Chừng chết ai người sẽ yêu thương
 
24-3-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-24 19:25:38Nguyễn Hoàng>
Vỗ về
 
Em sẽ không chết, không chết đâu
Yêu thương làm vơi mọi nỗi đau.
Em sẽ sống như bao người sống
Em sẽ lại yêu như ban đầu.
 
Cảnh sắc ngoài kia sẽ bừng lên
Xua tan ảm đạm trong hồn em.
Đôi môi em sẽ cười rạng rỡ
Tim em sẽ hát nhịp êm đềm./.
 
24/03/2007
Nguyễn Hoàng

Trang chính: http://diendan.vnthuquan....69&mpage=27#792128
http://www.maiyeuem.net/topic/144861/DANH-CHO-EM-NHUNG-VAN-THO---Nguyen-Hoang/480 
Trang lưu trữ: http://diendan.vnthuquan....guye_hoang&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
Em là gì giữa bề bộn đời anh?*
Trường phi Bảo

 
Em là gì giữa bề bộn đời anh?
Là nỗi nhớ của miền sâu thăm thẳm?
Là yêu thương của ngày sau gởi gắm?
Hay chỉ là một thoáng đến xôn xao?

 
Em là gì? chỉ là bạn thôi sao?
Hoặc giả dụ một người anh quen biết
Từng có thời, vâng! có thời mãnh liệt!
Đã yêu anh như em của bây giờ.

 
Thôi đừng gọi tên ai khác trong mơ
Em ghen đấy! và vực ngờ nữa đấy!
Cuộc đời nhỏ, mà "cái tôi" lớn vậy,
Hãy cho em phút kiêu hãnh ngước nhìn

 
Cứ thật lòng, đừng có mãi nín thinh
Em muốn nghe từ bao điều trăn trở
Dẫu chúng mình có duyên, không có nợ
Em vẫn cười thỏa mãn với niềm đau

 
Cuối cùng thì mình là gì của nhau?
Là tình nhân sau đôi lần chăn gối?
Là vợ chồng tháng năm dài tiếp nối?
Cũng có thể là mệt mỏi, đọa đày!

 
Em bình tĩnh nghe sự thật phơi bày
Em sẵn sàng ôm khổ ải trần gian
Chỉ cần anh noí rõ những đa mang
Em là chi trong bộn bề cuộc sống?

 
Em là gì giữa bề bộn đời anh?
Em là gì? em là gì? anh hở!

 
1-4-2007
 
* ý thơ Bùi Tuyết Nhung
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-11 15:14:18Trường Phi Bảo>
Khúc tình thơ tháng tư
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT

Em vẫn hoài làm thơ
Khi trái tim còn thở
Biết là trong dang dở
Em vẫn hoài yêu anh

Em vẫn hoài yêu anh
Dù thiệt nhiều đau khổ
Thuyền yêu không bến đổ
Nên sông đời mênh mông

Chửa ngựa ô theo chồng
Em xa thời con gái
Thơ gặp mùa bão động
Khắc khoải lạc mấy dòng

Thơ em dành riêng anh
Thơ chẳng viết cho mình
Những vần thơ hồi sinh
Sau vô vàn ruột thắt

Sau vô vàn được - mất
Em còn lại nỗi đau
Mùa xuân phai sắc màu
Nghẹn ngào em khóc ngất

Như con thoi tất bật
Như con nhện cuống cuồng
Chắc anh không thể tưởng
Em kiếp tằm tơ vương

Em mãi hoài yêu thương
Một tình yêu đã cũ
Đêm ru đời thơ ngủ
Thơ ru em đoạn trường

5-4-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Một Ngày Ảo Mộng
Trường Phi Bảo



Một ngày nào, một ngày nào không biết
Anh thân yêu, em vĩnh biệt ngàn thu
Thành phố ảo cũng buồn đau da diết
Anh thân yêu, em chẳng kịp giã từ

Một ngày nào, nickname không còn sáng
Vườn tình yêu chừ vắng bóng hồng nhan
Gợi trong anh là vài cánh mail vàng
Chửa kịp De (delete) sau ngút ngàn giông gió

Em đã tới, và đi đều không rõ
Khuôn mặt mờ loáng thoáng hiện đâu đây
Em quẩn quanh từ mấy lần cạm bẫy
Đừng nhớ em - một cô bé thích đùa

Em bảo rằng, em rất thích trời mưa
Mưa đẹp hơn cả nỗi buồn cổ kính
Chiều windo thả đôi dòng bướng bỉnh
Nụ hôn liều qua một cái nguýt yêu

Một ngày nào, một ngày thật trớ trêu
Anh hiểu chứ, mình không còn kiên nhẫn
Với trò chơi tình yêu đầy vớ vẩn
Mà kịch tính đạt mức trăm phần trăm (100%)

Anh chấp nhận lời nói dối âm thầm
Em sợ lắm nhỡ khi anh trông thấy
Chiếc mặt nạ, một ngày rớt nát bấy
Lãng phí chưa bao dự tính tương lai

Đùa với lửa, ắt có ngày phổng tay
Em xa anh, xa những gì không chắc chắn
Nhưng em biết sẽ khó mà lành lặn
Vết thời gian lở loét sự nghi ngờ

7-4-2007

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Một Ngày Ảo Mộng
Trường Phi Bảo



Một ngày nào, một ngày nào không biết
Anh thân yêu, em vĩnh biệt ngàn thu
Thành phố ảo cũng buồn đau da diết
Anh thân yêu, em chẳng kịp giã từ

Một ngày nào, nickname không còn sáng
Vườn tình yêu chừ vắng bóng hồng nhan
Gợi trong anh là vài cánh mail vàng
Chửa kịp De (delete) sau ngút ngàn giông gió

Em đã tới, và đi đều không rõ
Khuôn mặt mờ loáng thoáng hiện đâu đây
Em quẩn quanh từ mấy lần cạm bẫy
Đừng nhớ em - một cô bé thích đùa

Em bảo rằng, em rất thích trời mưa
Mưa đẹp hơn cả nỗi buồn cổ kính
Chiều windo thả đôi dòng bướng bỉnh
Nụ hôn liều qua một cái nguýt yêu

Một ngày nào, một ngày thật trớ trêu
Anh hiểu chứ, mình không còn kiên nhẫn
Với trò chơi tình yêu đầy vớ vẩn
Mà kịch tính đạt mức trăm phần trăm (100%)

Anh chấp nhận lời nói dối âm thầm
Em sợ lắm nhỡ khi anh trông thấy
Chiếc mặt nạ, một ngày rớt nát bấy
Lãng phí chưa bao dự tính tương lai

Đùa với lửa, ắt có ngày phổng tay
Em xa anh, xa những gì không chắc chắn
Nhưng em biết sẽ khó mà lành lặn
Vết thời gian lở loét sự nghi ngờ

7-4-2007


[/align]

 
Bớ người ta!!!!!!!!!!!!!!!!
 
Một Người Con Gái Và Hai Giấc Mơ
 
Có nàng muốn bỏ cả vườn thơ
Đem đắm say chôn tận dưới mồ
Nàng để người yêu nàng đau đớn
Trả chút thù riêng cái hững hờ
 
Không ai biết nàng sầu bao nhiêu?
Không ai hiểu nàng qua chữ yêu?
Nhưng có ai xua đi tất cả
Để thơ nàng khóc giữa muôn chiều
 
Nàng bắt vầng trăng phải lụy nàng
Nàng còn để nắng mãi lang thang
Đêm ngày chứa cả trong tim kín
Nàng sợ u sầu đến vô vàng
 
Bởi thế nàng muốn giết chết thơ
Đánh nát tâm hồn nàng thôi mơ
Mong nàng giữ tình đi một lối
Hạnh phúc nàng ơi! Đang đứng chờ
 
Đăng Từ
Chào cô bạn hehehehe[:D][:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn ơi! làm thơ dể ko ban? Thơ  bạn hay quá chừng, có thể dạy Tb làm thơ Ko?Nguoi ta nói những người làm thơ là những người lãng mạn lắm, Vây  ko lãng mạn thì ko làm thơ được phải ko bạn?
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thanh binh

Bạn ơi! làm thơ dể ko ban? Thơ  bạn hay quá chừng, có thể dạy Tb làm thơ Ko?Nguoi ta nói những người làm thơ là những người lãng mạn lắm, Vây  ko lãng mạn thì ko làm thơ được phải ko bạn?

 
Chào Thanh binh, Bảo rất vui khi đón tiếp bạn tới khu vườn  thi ca nhỏ nhoi của mình. Vấn đề bạn hỏi làm Bảo khó trả lời quá, chỉ biết một điều rằng Bảo thật sự rất yêu thơ, chỉ  có tình yêu nên làm cảm xúc hiện hữu, và viết thơ là cách tốt nhất để giải bày tâm sự mình. Chúc bạn vui vẽ, thân ái!
 
Chào nguyenad, chúc bạn luôn có những niềm vui khi đến với thư quán.[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Người ấy 2
Trường Phi Bảo


Người đã quên em rồi, ừ có lẽ
Nên có chờ, có đợi cũng bằng không
(Thôi thì vui với pháo đỏ, rượu hồng
Người ấy chắc chả bận lòng đâu nhỉ?)

Thời con gái thế là nhất quyết đi
Em đã khóc, cố níu mà không được
Em đã giữ sau lưng lời hẹn ước
Dẫu người xa hơn từng bước em xa

Ôi, kỷ niệm vẫn còn lắm thiết tha
Đành xếp lại mớ hành trang yêu dấu
Niềm tâm sự chỉ thơ là hiểu thấu
Còn với người thật nó rất vu vơ

Hình bóng người em thấy mãi trong mơ
Khi tỉnh giấc bóng người đầy trong trí
Trái tim em dành riêng người ngự trị
Xin phép người cho em được vấn vương

Xin phép người cho em được yêu thương
Dầu xác thân kề bên ai sớm tối
Người ấy khiến tâm hồn em nhức nhói
Em bao giờ hết nông nổi...trời ơi!

13-4-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Trường Phi Bảo,
bạn trả lời mình hay như thơ của bạn vậy, đã lâu mình ko vào TQ, hôm nay ghé thư quán đọc mấy bài thơ của bạn vẫn thấy hay, mình cũng yêu thơ ca, yêu văn học, nhưng chưa bao giờ mình làm thơ được cả, nếu có thể giả bày tâm sự của mình bằng thơ thì tuyệt...cú mèo bạn nhỉ.Chúc bạn có nhiều thơ mới và cho nình đọc với nha
 
Đăng nhập để trả lời
0








Hoa mua

Ngày xưa hai đứa chiều chiều
Rủ nhau chơi hái thật nhiều hoa mua
Hoa mua em bán tôi mua
Tiền là lá rụng cuối mùa vàng bay
Rồi tôi kết lá thành dây
Kết hoa vào lá,kết ngày vào đêm
Kết thành hoa cưới trao em
Vòng hoa tím mái tóc mềm bến sông
Cô dâu cười ửng má hồng
Dắt tay chú rể chạy rong khắp làng …

Sao giờ mây trắng sang ngang
Hoa mua nở tím rụng sang tay người
Thuyền còn một bóng trôi xuôi
Tình còn một đám lá rơi giữa dòng
Mẹ buồn đám cưới em đông
Xe hơi chín chiếc,qua sông chín đò …
Ngược thuyền về với tuổi thơ
Bến sông vẫn tím đôi bờ hoa mua
" Hoa mua ai bán mà mua "
Để tôi vớt lá tìm mùa thu xa ?

(Tập thơ Hoa Sứ Trắng – NXB Đà Nẵng 1997)

Thanh Trắc Nguyễn Văn



Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkorchid]Bài thơ trên phiến lá
Trường Phi Bảo
[/color]
[color=darkorchid]

Ai trả cho em ngày tháng cũ
Khi lòng chưa nhuốm bụi tương tư
Bài thơ người viết trên phiến lá
Còn những hoài mơ khó khước từ

Em về nhặt lá buồn ủ rũ
Tìm gì trên những phiến tình đau
Vết thương tới giờ còn mưng mũ
Hồn nhiên, ai trả thưở ban đầu

Sắc xanh đã rụng theo đời lá
Úa chữ ân tình dạ xót xa
Thơ duyên người khéo ghi trên lá
Kỷ niệm ngàn năm chửa nhạt nhòa

Một đêm thấy mình như là lá
Rụng mấy bơ vơ, mấy dại khờ
Nhớ nhung theo gió về trăn trở
Biết tìm ai trả hết ngây thơ?

25-5-2007
[/color][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Dành riêng nhau dấu hỏi (?)
Trường Phi Bảo
[/align] [/align]Thật không thể tưởng tượng nổi
Chị ấy sống với mối tình đã chết
Mọi thứ đều bắt đầu bằng dấu chấm hết (!)
Chị ấy vẫn nén lòng đắng đót ra ý thơ.
[/align] [/align]Thật không thể tưởng tượng...
Cứ như một giấc mơ
Chị ấy sống để viết thơ cầu chúc

Chị ấy mong đôi ta hạnh phúc
Em nên mừng hay đau...?
[/align] [/align]Thật không thể tưởng tượng
Đôi mình lại có ngày bên nhau

Kỷ niệm cũng nghẹn ngào theo chị ấy
Khi sự dịu dàng anh dành cho em đấy
Ngọn nguồn từ chị ấy mà ra
[/align] [/align]Thật khó tưởng tượng...
Có ngày em lại thành người thứ ba
Trong cuộc tình của anh và chị
Em như là món trang sức sa xĩ
Đắt đỏ gì mà nhận sự khoan dung
[/align] [/align]Thôi để mình em tự thủy chung
Mình em xấu hổ với tình yêu không thù hận
Chỉ xin chị bớt đôi phần hờn giận
Đón anh về sau những chặng phiêu lưu.
[/align] [/align]31-5-2007[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-13 15:41:00Trường Phi Bảo>
 
 

 
 
Bài Thơ Không Đoạn Kết
Trường Phi Bảo

Tôi muốn viết bài thơ
Cho cuộc tình duy nhất
Về con bướm, cành hoa
Theo ý vần ngọt mật

Thổi phồng sự chân thật
Tôi nghĩ mãi về anh
Ơi chàng trai hiền lành
Dù dăm lần tàn nhẫn

Bài thơ không niềm hận
Bài thơ chẳng niềm đau
Tôi muốn viết tặng nhau
Những gì trong kỷ niệm

Cảm xúc thật khan hiếm
Ít nhất là lúc này
Tôi loay hoay tìm kiếm
Cố gom mọi đắm say

Nhưng cánh bướm chợt bay
Và cành hoa chết héo
Như tôi của hôm nay
Trong nụ cười gượng gạo

Tôi muốn viết về nhau
Về anh và tất cả
Cuộc tình trôi mau quá
Còn chăng chỉ phôi pha

Rồi mọi thứ đi qua
Bước chân anh cũng thế
Tôi chỉ còn dâu bể
Tôi chỉ còn chán chê

Tôi viết trong hôn mê
Về mối tình đã chết
Sợ đặt dấu chấm hết
Thơ tôi thành trống trơ

Thôi thì tôi lại mơ
Thôi thì tôi lại kể
Chuyện người ngang đời tôi
Dẫu biết là không dễ...!

3-6-2007

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-13 15:41:55Trường Phi Bảo>
Bướm Tình
Trường Phi Bảo

Con bướm vừa rời mộng
Em khoác áo theo chồng
Thôi nhé người trong mộng
Còn chi nửa mà mong

Còn chi nữa mà trông
Chia đời ra hai ngã
Anh giờ xa xôi quá
Tình yêu hết diết da

Con bướm rời cành hoa
Bay về nơi vĩnh tuyệt
Em tự mình đào huyệt
Chôn chuyện buồn ngổn ngang

Chôn hết chuyện nhỡ nhàng
Anh giờ là dĩ vãng
Không còn thời lãng mạn
Qua cả thời lang thang

Con bướm chết bên đàng
Xác còn nguyên chưa rửa
Nửa hồn em chết nửa
Từ anh thôi đón đưa

Từ anh thôi đón đưa
Em buồn như trời mưa
Em lưa thưa trời nắng
Và muôn ngày quạnh vắng

Con bướm chết bên sân
Thềm rêu mùa tình cũ
Tình yêu say giấc ngủ
Tình yêu thành thiên thu

Con bướm vừa rời mộng
Em khoác áo theo chồng
Thôi đừng tìm trong mộng
Em sợ lần bão giông...

3-6-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-16 15:32:33Viet duong nhan>
Thơ từ đó
Trường Phi Bảo
(Cho một thời "Yêu" nháp)
 
Ngày nắn nót bao dòng thơ luyến ái
Em tập tành mơ ước chuyện yêu đương
Có chàng trai vừa lạc chốn tình trường
Một ngày nọ phải lòng cô thi sĩ
 
Thơ từ đó đoan trang và ủy mị
Em dịu dàng trong ý nghĩ giản đơn
Thơ từ đó như ảo mộng chập chờn
Và anh là... cả đại dương cảm xúc
 
Khi bên nhau thơ tràn đầy hạnh phúc
Lúc nhớ thương thi hứng cũng tìm về
Thơ từ đó tím cả một cơn mê
Sợ choàng tỉnh lệ dầm dề chăn gối
 
Đời thi nhân người ta thường hay nói
Nghiệp trắng tay mà nghề lắm nhọc nhằn
Yêu thi sĩ chỉ làm khổ bản thân
Đừng đắm đuối với nhạc vần tha thiết
 
Là thi sĩ nhạy cảm thôi phải biết
Hay ghen tuông, vốn dĩ rất vực ngờ
Yêu thi sĩ anh chỉ có dại khờ
Thơ nồng hậu hóa bến bờ độ lượng
 
Thơ từ đó chắp thêm nhiều hoang tưởng
Em thả vần, gieo ý một chiều say
Có chàng trai vừa lỗi hẹn tối nay
Thơ từ đó nhiều đêm dài khắc khoải
 
Cô thi sĩ nghe hồn mình trống trải
Mang thơ buồn rãi khắp chốn nhân gian
Tình yêu đẹp sau những chuyện lỡ làng
Trăm năm nữa ai biết thơ còn khóc.
 
22-4-2007
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
Trường Phi Bảo

Trời Sài Gòn bụi mù phố xá
Nỗi buồn mặt trời nóng bức thịt da
Em cô gái trong lứa tuổi mặn mà
Vẫn duyên dáng áo hai tà mỏng mảnh

7-6-2007


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkorchid]Thơ yêu tặng một người
Trường Phi Bảo
Tặng: SHS
[/color]
[color=darkorchid]

Hôm nay anh bạn không tới sở
Thiếu một bàn tay cắm hoa hồng
Bàn làm việc cũng thêm chỗ trống
Và chỗ em ngồi buồn mênh mông

Hôm nay anh bạn không tới sở
Sấp hồ sơ chưa mở còn nguyên
Bút viết ơ hờ quên động đậy
Trong em ngơ ngác nỗi muộn phiền

Hôm nay anh bạn không tới sở
Thiếu một lời chào buổi tinh sương
Tâm trí vẫn vơ bao suy nghĩ
Chiều nay ai sẽ về chung đường?

Hôm nay anh bạn không tới sở
Tự dưng lòng biếng nói, biếng cười
Xao nhãn thời gian, xao nhãn nhớ
Tự dưng thương mình quá lẻ loi

Chợt giận một người không tới sở
Đóa hồng hôm qua úa xác xơ
Không hiểu vì sao em nức nở
Cho thơ tím ngắt nỗi mong chờ.

13-6-2007
[/color][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkorchid]Chẳng Thể Nào...
Trường Phi Bảo
[/color]
[color=darkorchid]

Chẳng thể nào em ích kỷ được đâu
Bờ vai ấy không thuộc về mình nữa
Chẳng thể nào còn có quyền chọn lựa
Anh bây giờ nào phải anh ngày xưa

Góc phố nào em chết lặng trong mưa
Vòng tay anh đâu còn chừa khoảng trống
Khoảng lưng trần không còn là trời rộng
Mà em thì chẳng mơ mộng nào hơn

Chẳng thể nào ích kỷ với yêu thương
Khi mọi thứ giờ trở thành kỷ niệm
Em làm sao lại dám đi tìm kiếm
Những khổ đau khan hiếm của đời người

Anh giờ đây, anh là của một người
Có lẽ nào em dại khờ níu kéo
Khi nước mắt đã không còn trong trẻo
Buồn hay vui cũng một nẻo em về

Cô đơn quá, lòng muôn nỗi chán chê
Anh xa quá, giữa bộn bề cuộc sống
Chẳng thể nào lại một lần hâm nóng
Trái tim mình trong khát vọng không nhau

Bờ vai ấy rồi chắc chẳng thể nào
Còn đủ sức tựa đầu vào tin tưởng
Xin cho em góc nhỏ nép khiêm nhường
Ngồi hẩm hiu với phận buồn con gái.

19 - 6- 2007
[/color][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Dâng Hiến
Trường Phi Bảo


Ôi hùng vĩ, ngọn đuốc! Ôi hùng vĩ...,
Chàng hiên ngang phóng hỏa trái tim ta
Bao đền đài, bao cảnh sắc nguy nga
Một thời xanh giờ sắp là hoang phế

Cửa tâm hồn, hành lang dài rộng thế
Đôi mắt ta như chứa sẳn căm hờn
Lửa lan xa, từ phía nỗi cô đơn
Cháy, cháy hết mọi mạch nguồn cảm xúc

Ta oằn oại ôm vết thương buốt nhức
Khóc ngây thơ và bất lực trước mình
Sao chàng đến còn mang theo ái tình
Ta khiếp sợ ngọn lửa hình cuộc sống

Mọi thứ giờ vây quanh ta nóng bỏng
Thành phố buồn, cõi lòng quá thê lương
Ta mờ mịt đứng trước ngã ba đường
Hồn hoa cỏ chết theo hương tình nhớ

Chàng đã cướp nơi ta từng hơi thở
Phút yên bình thời thiếu nữ mơ xuân
Lửa bốc cao, ta sụp đổ dần dần
Ôi trong trắng ta dâng chàng hết thảy

...

22-6-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Dâng Hiến
Trường Phi Bảo


Ôi hùng vĩ, ngọn đuốc! Ôi hùng vĩ...,
Chàng hiên ngang phóng hỏa trái tim ta
Bao đền đài, bao cảnh sắc nguy nga
Một thời xanh giờ sắp là hoang phế

Cửa tâm hồn, hành lang dài rộng thế
Đôi mắt ta như chứa sẳn căm hờn
Lửa lan xa, từ phía nỗi cô đơn
Cháy, cháy hết mọi mạch nguồn cảm xúc

Ta oằn oại ôm vết thương buốt nhức
Khóc ngây thơ và bất lực trước mình
Sao chàng đến còn mang theo ái tình
Ta khiếp sợ ngọn lửa hình cuộc sống

Mọi thứ giờ vây quanh ta nóng bỏng
Thành phố buồn, cõi lòng quá thê lương
Ta mờ mịt đứng trước ngã ba đường
Hồn hoa cỏ chết theo hương tình nhớ

Chàng đã cướp nơi ta từng hơi thở
Phút yên bình thời thiếu nữ mơ xuân
Lửa bốc cao, ta sụp đổ dần dần
Ôi trong trắng ta dâng chàng hết thảy

...

22-6-2007

[/align]

 
 
VỀ ĐI EM
 
Thôi về đi em đường đời còn xa
Dù muốn lắm mà tôi nào được tiễn
Dù vẫn biết ngày mai xa biền biệt
Có lại gặp nhau thêm nữa trong đời?
 
Về đi em, dù thương nhớ đầy vơi
Níu kéo mãi có thể nào thay đổi.
Tôi vẫn thế, vẫn là người mang tội
Vì đã chót yêu em ở cõi đời.
 
Đường còn xa mà chỉ mình em thôi
Lỡ bão giông sẽ có ai che chở?
Và bụi đường quện trong nắng lửa
Bàn tay ai che dịu bớt cho em?...
 
Về đi em, đừng ngoảnh lại nhé em
Kẻo nước mắt nhòa bóng người ở lại.
Nén thở dài mà thắt đau ngực trái,
Mắt đuổi theo nhau biết nói gì đâu.
 
Về đi em, nếu tình có phai màu
Em hãy giữ nét phấn son ngày cũ
Giữ cho tôi một bóng hình ấp ủ
Trong tim này buổi đầu mới gặp nhau.
 
Thôi về đi em để tránh Mưa ngâu./.
 
Hà nội, ngày 22/06/2007
 
Nguyễn Hoàng

Trang chính: http://diendan.vnthuquan....69&mpage=27#792128
http://www.maiyeuem.net/topic/144861/DANH-CHO-EM-NHUNG-VAN-THO---Nguyen-Hoang/480 
Trang lưu trữ: http://diendan.vnthuquan....guye_hoang&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-23 13:56:33Trường Phi Bảo>
Trích đoạn: Nguyễn Hoàng


VỀ ĐI EM
 
Thôi về đi em đường đời còn xa
Dù muốn lắm mà tôi nào được tiễn
Dù vẫn biết ngày mai xa biền biệt
Có lại gặp nhau thêm nữa trong đời?
 
Về đi em, dù thương nhớ đầy vơi
Níu kéo mãi có thể nào thay đổi.
Tôi vẫn thế, vẫn là người mang tội
Vì đã chót yêu em ở cõi đời.
 
Đường còn xa mà chỉ mình em thôi
Lỡ bão giông sẽ có ai che chở?
Và bụi đường quện trong nắng lửa
Bàn tay ai che dịu bớt cho em?...
 
Về đi em, đừng ngoảnh lại nhé em
Kẻo nước mắt nhòa bóng người ở lại.
Nén thở dài mà thắt đau ngực trái,
Mắt đuổi theo nhau biết nói gì đâu.
 
Về đi em, nếu tình có phai màu
Em hãy giữ nét phấn son ngày cũ
Giữ cho tôi một bóng hình ấp ủ
Trong tim này buổi đầu mới gặp nhau.
 
Thôi về đi em để tránh Mưa ngâu./.
 
Hà nội, ngày 22/06/2007
 

Chia Tay
Trường Phi Bảo

Chuyến tàu định mệnh đã dừng nơi trạm cuối
Tiếc làm gì mọi ảo vọng hở anh?
Chia tay đâu phải điều bất hạnh
Thôi em về trời đã tạnh cơn mưa

Thôi em về cho kịp nắng ban trưa

Với anh, em mắc nợ ngàn câu "xin lỗi"
Có một lời vẫn còn chưa dám nói
Nên cứ ậm ừ giấu nhẹm tuốt đôi môi
 
"Chia tay" là vĩnh viễn xa rời
Đôi mắt đa tình, nụ cười luyến ái
"Chia tay" lần này chắc là mãi mãi
Hãy quên đi anh, người con gái đầu tiên
 
Người con gái dám chối bỏ điều thiêng liêng
Người con gái giờ thuộc miền ký ức
Người con gái làm anh luôn thao thức
Cả một thời trai trẻ say mê
 
Nén nỗi đau, cười tươi trước lúc về
Nghẹn ngào chi cho tình thêm ngấu nghiến
Vết son tình yêu, hay vết cắn đau điếng
Đặn suốt đời, mình còn cớ nhớ nhau!
 
Đặn suốt đời, xem như giấc chiêm bao
Em phụ anh, trời ơi không tin nổi
Em yêu anh, yêu anh nhiều quá đổi
Vậy mà cũng đành phải "chia tay"
 
Thôi em về, kẻo khơi thêm đắm say
Cầu chúc anh đường tương lai sáng láng
Chuyến tàu định mệnh khuất trong sương lãng đãng
Quá khứ ơi, hãy theo em về!
 
23-6-2007
 
 
Chào anh NH, chúc anh cuối tuần vui vẽ, bài thơ của anh good lắm![:)]
Đăng nhập để trả lời
0