<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-17 13:42:38Trường Phi Bảo>
Khuôn mặt trên Webcam chợt nhăn nhó, khiến tôi phì cười, Ninh Tuấn đánh lại dòng chữ:
-Em sắp lấy chồng? thiệt hông?
-Thiệt chứ sao hông. Em vừa mới thi rớt tốt nghiệp, ba mẹ thất vọng, buồn bã, nên họ buộc em lấy chồng.
Khuôn mặt trong web giờ cau có hơn, chàng bặm môi:
-Ngu xuẩn, nếu lời em nói là sự thật thì cha mẹ em quả không sáng suốt, quyết định hôn nhân cho con cái như vậy là bó buộc hết tương lai.
-Phụ nữ đâu cần thiết phải học nhiều? tôi đánh một câu nói ngây thơ.
-Sai lầm, học là học cho bản thân, học để hiểu biết, phụ nữ thời nay đều thích tìm chỗ đứng trong xã hội, không ai thích chui vào xó bếp cả!
Tôi lặng yên suy nghĩ, thấy đường lối ứng xử của chàng bao giờ cũng đúng, chàng thực tế nhiều, còn tôi...tôi chỉ là cô gái sống lãng mạn, chuộng bay bỗng, với tôi cuộc đời luôn bằng phẳng, dù không ít lần gập ghềnh, nhưng tôi vẫn tin cuộc sống trước mắt là thiên đàng.
Tôi máy móc đánh vu vơ:
-Biết làm sao được, khi cha me em đã quyết.
-Thế người em lấy là ai? Chàng hỏi cắt cớ.
-Con một người bạn của ba em, anh ấy hiện sống ở Mỹ, định đầu tháng sau về Việt Nam xem mắt
-Vậy em có tương lai xuất ngoại.
-Rất có thể!
Chàng cười, nụ cười của chàng ẩn chứa sự khinh miệt, chàng cho rằng tôi thuộc tuýp tham sang, từ trước tới giờ sự yêu đương của tôi hoàn toàn kệch cỡm, chàng thật thà tới độ nóng nảy. Chiếc Webcam tắt đi, tôi đọc được những câu hờn giận:
-Tôi hiểu rồi, tôi chỉ là trò đùa của cô. Tôi gặp Hàn My chẳng lẽ cũng do cô sắp đặt, cô có thể cư xử như thế với người bạn tốt của cô sao, cô lôi cô ấy vào cuộc, để rồi bây giờ cô không hề có trách nhiệm gì với tôi. Cô cuối cùng cũng chẳng muốn gặp tôi, cô sợ tôi xấu, bởi tôi giống ma quỷ mà, cô ...tôi giận sao không có cơ hội chính tay nghiền nát cô, tôi...tôi chắc lên Sài Gòn, tôi sẽ tìm cô, tôi muốn làm rõ mọi việc...rồi mặc tình ai muốn đi thì đi.
-Đừng anh!
Tôi có chút e dè, lẫn lo sợ, tôi sợ mình không thống chế được lòng mình, tại sao chàng lại có thể thốt ra ngần ấy lời khúc chiết, trách nhiệm mà tôi cần làm phải nhanh chóng quên chàng, mà chàng cũng rất cảm tình với Hàn My mà, thế lý gì chàng lại muốn nghiền nát tôi, chẳng lẽ việc tôi lấy chồng với chàng là sự bỡn cợt. Vâng! tôi đang rắp tâm cho một trò đùa, nhưng tôi đâu cố tình mong "gương vỡ bình tan", thật sự thì trong cuộc tình này đều do định mệnh rong ruổi, bày xích mà chúng tôi tự tìm tới với nhau. Định mệnh đã cho Hàn My gặp gỡ chàng, thì đó chính là phúc phận của họ, chàng ấn tượng tốt về Hàn My buổi ban đầu cũng do định mệnh xuôi khiến, tôi không dám đối diện chàng là do tôi không đủ tự tin và can đảm. Lấy chồng chỉ là một hình thức để chàng quên lãng tôi, dù tôi rồi sẽ nhớ nhiều về chàng. tôi càng cố diễn trò chàng càng cố tìm hiểu, nhưng chàng đâu biết rằng trong tận sâu thẳm hồn tôi, vai người tình tôi đóng mang tình yêu rất thật, giá chàng có thể không gặp Hàn My, chàng không khen Hàn My nhí nhảnh, hồn nhiên, thì tôi dám chắc mình sẽ không thể rời xa chàng. Tuấn ơi, chính sự nhìn nhận thấu đáo của anh về Hàn My, chính vẻ chân thật của anh, em vô duyên mới khoác bộ mặt dối trá. Dạo trước em cho tình yêu giữa Bảo với Hàn My là nhanh chóng, giờ ngẫm lại mình, em thấy tình yêu nảy nở, sinh sôi trong con người em chớp nhoáng, em sợ mình gần nhau rồi lại khổ cho nhau. Hãy tha lỗi cho em! tôi chua chát, ý nghĩ pha trộn ý thức, tôi thấy thương chàng, tôi day dứt, tôi rối trí, định thần xem xét kĩ mọi chuyện, tôi biết mình hoàn toàn bị chàng chiếm lĩnh, tình yêu tôi dành cho chàng hoàn toàn có thật.
-Ha ha. Chàng cười. Ma đã quyết định gì Ma phải thực hiện cho bằng được
-Vậy anh muốn sao? tôi vò nát trái tim mình đau đớn
-Gặp em!
Dù gì cũng nên đối mặt một lần, dù gì cũng nên cho chàng chất vấn, tôi thu hết mọi dũng khí, tình yêu và những lầm lẫn mê muội, nói dễ dãi trong tình huống.
-Tùy anh thôi! Tôi nghẹn ngào- em bằng lòng!
Chàng dùng biểu tượng cười nghiêng nghiêng, ngã ngã. Lập lại:
-Em bằng lòng! thế bao giờ thì bằng mặt!
Chàng đang mỉa mai tôi, tôi biết cái việc tôi lấy chồng khiến chàng xem tôi chẳng ra gì. Hóa ra chàng cũng có mặt tự kiêu, đã diễn kịch thì phải diễn cho trót, tôi khiêu khích:
-Tùy tất cả nơi anh, bằng lòng hay bằng mặt anh thích sao thì tùy, em...em..
-Ha ha! một thoáng yên lặng, một khoảnh khắc dài sâu xa, chàng không nói, và tôi không đánh máy, cứ chờ đợi, rồi đợi chờ. Cuối cùng tôi nhận được một dòng tin, chữ màu hồng, dòng tin sau chót tôi nhận được từ Tuấn.
-Vĩnh Biệt! Chúc Em Hạnh Phúc!
Ninh Tuấn không tìm tới tôi nữa, sau bao ngày sắp tới, chàng đã vĩnh biệt tôi, chàng không tha thứ cho tôi, tôi như chết đuối, tôi không ngờ sự xuất hiện của chàng lại ảnh hưởng sâu sắc đến đời tôi, thiếu chàng tôi thấy như mình đang tự tay hủy diệt mình, mà không cả thế giới đều chưa hề tồn tại.
Từ ngày quen biết chàng, chàng đã dạy tôi các bài học vô giá. Bài học về tình yêu, bài học cho tính chân thật, bài học tránh lầm lẫn, có cả bài học tự tin mà chiến đấu, và tôi thì ngược lại đi sai hết tất cả mọi bài học của chàng.Có lẽ chàng sẽ tìm tới Hàn My, có lẽ tôi rồi tàn phai trong mắt chàng, tôi chưa từng tặng chàng hình ảnh tôi, chắc chàng sẽ không còn gì nhung nhớ, tôi chưa từng để chàng đón lấy tôi, chắc gì chàng lại đi tìm kiếm. Thôi thì đành chịu, chàng có cái cao ngạo của chàng, tôi có tánh tự phụ của riêng tôi, Hàn My có cái thánh thiện của cô ấy.
Ngọn gió mùa thu đang thổi lạnh buốt tâm tình tôi.
-Em sắp lấy chồng? thiệt hông?
-Thiệt chứ sao hông. Em vừa mới thi rớt tốt nghiệp, ba mẹ thất vọng, buồn bã, nên họ buộc em lấy chồng.
Khuôn mặt trong web giờ cau có hơn, chàng bặm môi:
-Ngu xuẩn, nếu lời em nói là sự thật thì cha mẹ em quả không sáng suốt, quyết định hôn nhân cho con cái như vậy là bó buộc hết tương lai.
-Phụ nữ đâu cần thiết phải học nhiều? tôi đánh một câu nói ngây thơ.
-Sai lầm, học là học cho bản thân, học để hiểu biết, phụ nữ thời nay đều thích tìm chỗ đứng trong xã hội, không ai thích chui vào xó bếp cả!
Tôi lặng yên suy nghĩ, thấy đường lối ứng xử của chàng bao giờ cũng đúng, chàng thực tế nhiều, còn tôi...tôi chỉ là cô gái sống lãng mạn, chuộng bay bỗng, với tôi cuộc đời luôn bằng phẳng, dù không ít lần gập ghềnh, nhưng tôi vẫn tin cuộc sống trước mắt là thiên đàng.
Tôi máy móc đánh vu vơ:
-Biết làm sao được, khi cha me em đã quyết.
-Thế người em lấy là ai? Chàng hỏi cắt cớ.
-Con một người bạn của ba em, anh ấy hiện sống ở Mỹ, định đầu tháng sau về Việt Nam xem mắt
-Vậy em có tương lai xuất ngoại.
-Rất có thể!
Chàng cười, nụ cười của chàng ẩn chứa sự khinh miệt, chàng cho rằng tôi thuộc tuýp tham sang, từ trước tới giờ sự yêu đương của tôi hoàn toàn kệch cỡm, chàng thật thà tới độ nóng nảy. Chiếc Webcam tắt đi, tôi đọc được những câu hờn giận:
-Tôi hiểu rồi, tôi chỉ là trò đùa của cô. Tôi gặp Hàn My chẳng lẽ cũng do cô sắp đặt, cô có thể cư xử như thế với người bạn tốt của cô sao, cô lôi cô ấy vào cuộc, để rồi bây giờ cô không hề có trách nhiệm gì với tôi. Cô cuối cùng cũng chẳng muốn gặp tôi, cô sợ tôi xấu, bởi tôi giống ma quỷ mà, cô ...tôi giận sao không có cơ hội chính tay nghiền nát cô, tôi...tôi chắc lên Sài Gòn, tôi sẽ tìm cô, tôi muốn làm rõ mọi việc...rồi mặc tình ai muốn đi thì đi.
-Đừng anh!
Tôi có chút e dè, lẫn lo sợ, tôi sợ mình không thống chế được lòng mình, tại sao chàng lại có thể thốt ra ngần ấy lời khúc chiết, trách nhiệm mà tôi cần làm phải nhanh chóng quên chàng, mà chàng cũng rất cảm tình với Hàn My mà, thế lý gì chàng lại muốn nghiền nát tôi, chẳng lẽ việc tôi lấy chồng với chàng là sự bỡn cợt. Vâng! tôi đang rắp tâm cho một trò đùa, nhưng tôi đâu cố tình mong "gương vỡ bình tan", thật sự thì trong cuộc tình này đều do định mệnh rong ruổi, bày xích mà chúng tôi tự tìm tới với nhau. Định mệnh đã cho Hàn My gặp gỡ chàng, thì đó chính là phúc phận của họ, chàng ấn tượng tốt về Hàn My buổi ban đầu cũng do định mệnh xuôi khiến, tôi không dám đối diện chàng là do tôi không đủ tự tin và can đảm. Lấy chồng chỉ là một hình thức để chàng quên lãng tôi, dù tôi rồi sẽ nhớ nhiều về chàng. tôi càng cố diễn trò chàng càng cố tìm hiểu, nhưng chàng đâu biết rằng trong tận sâu thẳm hồn tôi, vai người tình tôi đóng mang tình yêu rất thật, giá chàng có thể không gặp Hàn My, chàng không khen Hàn My nhí nhảnh, hồn nhiên, thì tôi dám chắc mình sẽ không thể rời xa chàng. Tuấn ơi, chính sự nhìn nhận thấu đáo của anh về Hàn My, chính vẻ chân thật của anh, em vô duyên mới khoác bộ mặt dối trá. Dạo trước em cho tình yêu giữa Bảo với Hàn My là nhanh chóng, giờ ngẫm lại mình, em thấy tình yêu nảy nở, sinh sôi trong con người em chớp nhoáng, em sợ mình gần nhau rồi lại khổ cho nhau. Hãy tha lỗi cho em! tôi chua chát, ý nghĩ pha trộn ý thức, tôi thấy thương chàng, tôi day dứt, tôi rối trí, định thần xem xét kĩ mọi chuyện, tôi biết mình hoàn toàn bị chàng chiếm lĩnh, tình yêu tôi dành cho chàng hoàn toàn có thật.
-Ha ha. Chàng cười. Ma đã quyết định gì Ma phải thực hiện cho bằng được
-Vậy anh muốn sao? tôi vò nát trái tim mình đau đớn
-Gặp em!
Dù gì cũng nên đối mặt một lần, dù gì cũng nên cho chàng chất vấn, tôi thu hết mọi dũng khí, tình yêu và những lầm lẫn mê muội, nói dễ dãi trong tình huống.
-Tùy anh thôi! Tôi nghẹn ngào- em bằng lòng!
Chàng dùng biểu tượng cười nghiêng nghiêng, ngã ngã. Lập lại:
-Em bằng lòng! thế bao giờ thì bằng mặt!
Chàng đang mỉa mai tôi, tôi biết cái việc tôi lấy chồng khiến chàng xem tôi chẳng ra gì. Hóa ra chàng cũng có mặt tự kiêu, đã diễn kịch thì phải diễn cho trót, tôi khiêu khích:
-Tùy tất cả nơi anh, bằng lòng hay bằng mặt anh thích sao thì tùy, em...em..
-Ha ha! một thoáng yên lặng, một khoảnh khắc dài sâu xa, chàng không nói, và tôi không đánh máy, cứ chờ đợi, rồi đợi chờ. Cuối cùng tôi nhận được một dòng tin, chữ màu hồng, dòng tin sau chót tôi nhận được từ Tuấn.
-Vĩnh Biệt! Chúc Em Hạnh Phúc!
Ninh Tuấn không tìm tới tôi nữa, sau bao ngày sắp tới, chàng đã vĩnh biệt tôi, chàng không tha thứ cho tôi, tôi như chết đuối, tôi không ngờ sự xuất hiện của chàng lại ảnh hưởng sâu sắc đến đời tôi, thiếu chàng tôi thấy như mình đang tự tay hủy diệt mình, mà không cả thế giới đều chưa hề tồn tại.
Từ ngày quen biết chàng, chàng đã dạy tôi các bài học vô giá. Bài học về tình yêu, bài học cho tính chân thật, bài học tránh lầm lẫn, có cả bài học tự tin mà chiến đấu, và tôi thì ngược lại đi sai hết tất cả mọi bài học của chàng.Có lẽ chàng sẽ tìm tới Hàn My, có lẽ tôi rồi tàn phai trong mắt chàng, tôi chưa từng tặng chàng hình ảnh tôi, chắc chàng sẽ không còn gì nhung nhớ, tôi chưa từng để chàng đón lấy tôi, chắc gì chàng lại đi tìm kiếm. Thôi thì đành chịu, chàng có cái cao ngạo của chàng, tôi có tánh tự phụ của riêng tôi, Hàn My có cái thánh thiện của cô ấy.
Ngọn gió mùa thu đang thổi lạnh buốt tâm tình tôi.
