<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-15 16:45:56Trường Phi Bảo>
Chương 10
Tôi không dám đặt chân tới lớp, cái cảm giác ngượng ngùng, xấu hổ vẫn còn đeo bám tôi, cái viễn cảnh bát nháo với nhiều lời lẽ không hay vẫn còn ám ảnh tôi. Những lời Hàn My nói hôm trước làm tôi ngạt thở, hình bóng anh Thanh rồi kỷ niệm đèn sách bao ngày giữa chúng tôi cứ chập chờn trong naõ, tôi quyết định sẽ kết thúc tất cả, tôi dự tính sẽ làm đơn chuyển trường, có như thế thì tốt hơn là đối diện ảnh, để rồi lẫn tránh. Sự lẫn tránh bao giờ cũng làm người ta đau nhói
Đã quyết định thế, nhưng Hàn My cứ cách một ngày là lại đem bài vở tới cho tôi chép, nàng sợ tôi không theo kịp chương trình học, nàng cứ tận tình chỉ giảng. nàng tốn nhiều hơi sức khuyên tôi trở lại lớp, để rồi thất vọng ra về trước cái lắc đầu từ chối. Cũng trong thời điểm này tôi và Bảo lại khắn khít như sam, chúng tôi trở thành tri kỷ, chúng tôi tâm đầu ý hợp. Tình bạn vạn tuế, muôn năm!
Ở cạnh Bảo tôi phát giác giữa chúng tôi có rất nhiều sở thích. Bảo yêu thơ, yêu nhạc giống tôi, Bảo cũng hay sáng tác thơ và hay ca hát, giống tôi hay viết văn và thả hồn theo mây gió. Ở cạnh Bảo tôi như lạc vào moị thế giới, Bảo có óc tưởng tượng phong phú, Bảo cho tôi nhiều cảm giác, và với Baỏ thì cảm giác bao giờ cũng điểm trang cho chàng nhiều khuôn mặt. Có lúc Bảo thật yếu đuối, khi thì mạnh mẽ lạ thường, lúc giận, lúc ngang bướng...Bảo là con người nắng mưa.
Gia đình Bảo ở kế bên nhà tôi song song con hẻm, chúng tôi thường trò chuyện cùng nhau qua hai khung cửa sổ, người qua đường nhìn chúng tôi phải lắc đầu cười. Bảo sống cùng cha mẹ và anh trai, Bảo với anh không mấy hòa thuận cứ lục đục gây gỗ mãi, họ thường xuyên ẩu đả, Bảo không bao giờ chịu thua ông anh quá quắt của mình, sự vùng lên chống trả của Bảo luôn mang tới thương tích cho chàng, và gia đình tôi luôn là trạm tỵ nạn che chắn Bảo sau thảm họa
Bảo trở nên thân thiết trong tôi, Bảo trẻ con cần được bênh vực, Bảo hiền lành, Bảo hay hờn...dù bằng tuổi nhau nhưng tôi luôn xem Bảo như em trai, bởi vì Bảo chưa bao giờ trưởng thành, mà ít ai có thể trưởng thành ở lứa tuổi mười chín, kể cả tôi lắm lúc cũng ấu trĩ đến tội nghiệp!
Tôi không dám đặt chân tới lớp, cái cảm giác ngượng ngùng, xấu hổ vẫn còn đeo bám tôi, cái viễn cảnh bát nháo với nhiều lời lẽ không hay vẫn còn ám ảnh tôi. Những lời Hàn My nói hôm trước làm tôi ngạt thở, hình bóng anh Thanh rồi kỷ niệm đèn sách bao ngày giữa chúng tôi cứ chập chờn trong naõ, tôi quyết định sẽ kết thúc tất cả, tôi dự tính sẽ làm đơn chuyển trường, có như thế thì tốt hơn là đối diện ảnh, để rồi lẫn tránh. Sự lẫn tránh bao giờ cũng làm người ta đau nhói
Đã quyết định thế, nhưng Hàn My cứ cách một ngày là lại đem bài vở tới cho tôi chép, nàng sợ tôi không theo kịp chương trình học, nàng cứ tận tình chỉ giảng. nàng tốn nhiều hơi sức khuyên tôi trở lại lớp, để rồi thất vọng ra về trước cái lắc đầu từ chối. Cũng trong thời điểm này tôi và Bảo lại khắn khít như sam, chúng tôi trở thành tri kỷ, chúng tôi tâm đầu ý hợp. Tình bạn vạn tuế, muôn năm!
Ở cạnh Bảo tôi phát giác giữa chúng tôi có rất nhiều sở thích. Bảo yêu thơ, yêu nhạc giống tôi, Bảo cũng hay sáng tác thơ và hay ca hát, giống tôi hay viết văn và thả hồn theo mây gió. Ở cạnh Bảo tôi như lạc vào moị thế giới, Bảo có óc tưởng tượng phong phú, Bảo cho tôi nhiều cảm giác, và với Baỏ thì cảm giác bao giờ cũng điểm trang cho chàng nhiều khuôn mặt. Có lúc Bảo thật yếu đuối, khi thì mạnh mẽ lạ thường, lúc giận, lúc ngang bướng...Bảo là con người nắng mưa.
Gia đình Bảo ở kế bên nhà tôi song song con hẻm, chúng tôi thường trò chuyện cùng nhau qua hai khung cửa sổ, người qua đường nhìn chúng tôi phải lắc đầu cười. Bảo sống cùng cha mẹ và anh trai, Bảo với anh không mấy hòa thuận cứ lục đục gây gỗ mãi, họ thường xuyên ẩu đả, Bảo không bao giờ chịu thua ông anh quá quắt của mình, sự vùng lên chống trả của Bảo luôn mang tới thương tích cho chàng, và gia đình tôi luôn là trạm tỵ nạn che chắn Bảo sau thảm họa
Bảo trở nên thân thiết trong tôi, Bảo trẻ con cần được bênh vực, Bảo hiền lành, Bảo hay hờn...dù bằng tuổi nhau nhưng tôi luôn xem Bảo như em trai, bởi vì Bảo chưa bao giờ trưởng thành, mà ít ai có thể trưởng thành ở lứa tuổi mười chín, kể cả tôi lắm lúc cũng ấu trĩ đến tội nghiệp!
