<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-25 15:58:09Trường Phi Bảo>
-Xin chào , con chiên lạc đàn của chúa.
Giọng nói đàn ông vẳng sau lưng tôi, tôi bất ngờ quay lại, người đàn ông hôm nào đây mà, cái người biết tạo ra thứ âm thanh tình yêu, cái người làm tâm hồn tôi có chút hoảng loạn, cái người chỉ biết tin vào duyên phận ...nhưng cái người này chắc chẳng thể nào hiểu trái tim tôi đang tự đóng thành băng, tình yêu chai cứng theo mạch nguồn cảm xúc.
-Tôi không phải là con chiên của chúa- tôi cười bâng quơ - tôi là người ngoại đạo, tôi là con bé cô đơn đang đi tìm sự lạnh lùng nơi tâm tưởng. Còn anh?
-Tôi giống cô! Văn Thắng so vai - tôi cũng là người ngoài đạo, tôi cũng cô đơn, tôi đang trong cuộc hành trình đi tìm một nửa - Chàng ngẫu hứng ngâm luôn đoạn thơ " Tôi đi tìm cái nửa của tôi - Đặng Quốc Vinh" thật hay!
"Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Nửa của tôi ơi! Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên Em..."
Ngữ điệu bài thơ sao mà dễ thương thế! cảm giác đựơc người ta đọc cho nghe một bài thơ hay ít nhiều gì cũng gây chút xúc động. Trái tim tôi chưa hoàn toàn đóng băng, chắc tại một nửa chưa thật sự tìm thấy.
-Anh lãng mạn quá, anh không sợ rằng mình sẽ khổ hay sao?
-Tôi chưa thật lãng mạn lắm đâu! - Như hơi thắc mắc, chàng hỏi - lãng mạn thì có gì mà phải khổ?
-Có chớ! khổ vì yêu, khổ khi thất tình, khổ vì sống không thật với cuộc sống, lãng mạn mà va trúng thực tế có ngày sẽ ê mình.
-Cô nói bi quan quá, chắc cô cũng từng khổ vì những điều ấy.
Tôi tái mặt, vội quay lơ lẫn tránh ánh nhìn soi mói nơi chàng. Trong thánh đường giờ là lúc mọi tín đồ đang cao giọng hát thánh ca, âm hưởng nghe khó hiểu, bởi tôi có là con của chúa đâu. Tôi theo tôn giáo, tôi không phản hồi, tôi không bỏ đạo nào, theo đạo nào, trong tôi chưa từng có sự chọn lựa. Chính vì chưa có sự chọn lựa đúng đắn mà tôi đã mất đi Ninh Tuấn.
-Chết chửa! - chàng chợt kêu to - đáng lẽ tôi phải hát thánh ca chung với họ, giờ chạy lên bục làm sao đựơc, thiệt tình là có tập ráo riết, thế mà...thế mà...-Thắng lúng túng trông thấy tôi đang nhìn chàng chuyên chú, khó hiểu pha lẫn lạ lùng, có lẽ do khó hiểu nên buộc lòng chàng phải giải thích - tôi mặc dù không có đạo, nhưng vẫn thích tham gia vào những hoạt động công ích, từ thiện hay tin lành tôi điều muốn làm, đàn ca hát xướng là năng khiếu tôi có.
Người đàn ông trứơc mặt chẳng thể nào làm tôi thấy thành kiến, anh ta có vẻ thật thà, nói năng cũng rất học thức, muốn ghét cũng ghét không được, muốn giận cũng giận không xong. Thánh ca vẫn còn hát, ngoài đường vẫn còn đông xe cộ, cao hứng chàng nắm tay tôi chạy ra khỏi cổng, không đợi tôi kịp phản ứng, chàng kéo tôi tới chỗ xe bán cá viên chiên, nói với gã bán hàng:
-Anh cho tôi hai xâu cá, hai xâu tàu hủ, tương ớt đầy đủ
Tôi ái ngại hỏi:
-Anh thích ăn mấy thứ này à?
-Hồi nhỏ tôi rất thích ăn, và giờ khi tuổi lớn tôi vẫn không thay đổi khẩu vị
Chỉ ít phút sau trên tay tôi đã có cá viên chiên, và tàu hủ, mùi dầu nóng mũi, chúng tôi vừa ăn vừa rảo bứơc dài dài qua các vỉa hè, xem người ta bày bán hàng, nhạc giáng sinh réo rắt vui nhộn ở mấy tiệm băng đĩa, bắp nướng, mía lau góc nào cũng thấy, thời buổi cạnh tranh có khác, dừng chân trứơc chỗ bán quần áo ông già Noel, chàng mua hai chiếc mũ bằng nỉ màu đỏ, có dòng chữ "Giáng Sinh Vui Vẻ" bằng kim tuyến lấp lánh, chóp mũ có hình ngôi sao nhỏ xinh bằng lông mịn, chàng vội chụp lên đầu tôi, rồi chụp cả lên đầu chàng, hài hứơc chàng mua thêm hàm râu giả, trắng toát, mang vào hai mang tai, cười híp mắt, giả tướng đi lụ khụ, trông chàng thật hóm hĩnh.
Giọng nói đàn ông vẳng sau lưng tôi, tôi bất ngờ quay lại, người đàn ông hôm nào đây mà, cái người biết tạo ra thứ âm thanh tình yêu, cái người làm tâm hồn tôi có chút hoảng loạn, cái người chỉ biết tin vào duyên phận ...nhưng cái người này chắc chẳng thể nào hiểu trái tim tôi đang tự đóng thành băng, tình yêu chai cứng theo mạch nguồn cảm xúc.
-Tôi không phải là con chiên của chúa- tôi cười bâng quơ - tôi là người ngoại đạo, tôi là con bé cô đơn đang đi tìm sự lạnh lùng nơi tâm tưởng. Còn anh?
-Tôi giống cô! Văn Thắng so vai - tôi cũng là người ngoài đạo, tôi cũng cô đơn, tôi đang trong cuộc hành trình đi tìm một nửa - Chàng ngẫu hứng ngâm luôn đoạn thơ " Tôi đi tìm cái nửa của tôi - Đặng Quốc Vinh" thật hay!
"Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Nửa của tôi ơi! Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên Em..."
Ngữ điệu bài thơ sao mà dễ thương thế! cảm giác đựơc người ta đọc cho nghe một bài thơ hay ít nhiều gì cũng gây chút xúc động. Trái tim tôi chưa hoàn toàn đóng băng, chắc tại một nửa chưa thật sự tìm thấy.
-Anh lãng mạn quá, anh không sợ rằng mình sẽ khổ hay sao?
-Tôi chưa thật lãng mạn lắm đâu! - Như hơi thắc mắc, chàng hỏi - lãng mạn thì có gì mà phải khổ?
-Có chớ! khổ vì yêu, khổ khi thất tình, khổ vì sống không thật với cuộc sống, lãng mạn mà va trúng thực tế có ngày sẽ ê mình.
-Cô nói bi quan quá, chắc cô cũng từng khổ vì những điều ấy.
Tôi tái mặt, vội quay lơ lẫn tránh ánh nhìn soi mói nơi chàng. Trong thánh đường giờ là lúc mọi tín đồ đang cao giọng hát thánh ca, âm hưởng nghe khó hiểu, bởi tôi có là con của chúa đâu. Tôi theo tôn giáo, tôi không phản hồi, tôi không bỏ đạo nào, theo đạo nào, trong tôi chưa từng có sự chọn lựa. Chính vì chưa có sự chọn lựa đúng đắn mà tôi đã mất đi Ninh Tuấn.
-Chết chửa! - chàng chợt kêu to - đáng lẽ tôi phải hát thánh ca chung với họ, giờ chạy lên bục làm sao đựơc, thiệt tình là có tập ráo riết, thế mà...thế mà...-Thắng lúng túng trông thấy tôi đang nhìn chàng chuyên chú, khó hiểu pha lẫn lạ lùng, có lẽ do khó hiểu nên buộc lòng chàng phải giải thích - tôi mặc dù không có đạo, nhưng vẫn thích tham gia vào những hoạt động công ích, từ thiện hay tin lành tôi điều muốn làm, đàn ca hát xướng là năng khiếu tôi có.
Người đàn ông trứơc mặt chẳng thể nào làm tôi thấy thành kiến, anh ta có vẻ thật thà, nói năng cũng rất học thức, muốn ghét cũng ghét không được, muốn giận cũng giận không xong. Thánh ca vẫn còn hát, ngoài đường vẫn còn đông xe cộ, cao hứng chàng nắm tay tôi chạy ra khỏi cổng, không đợi tôi kịp phản ứng, chàng kéo tôi tới chỗ xe bán cá viên chiên, nói với gã bán hàng:
-Anh cho tôi hai xâu cá, hai xâu tàu hủ, tương ớt đầy đủ
Tôi ái ngại hỏi:
-Anh thích ăn mấy thứ này à?
-Hồi nhỏ tôi rất thích ăn, và giờ khi tuổi lớn tôi vẫn không thay đổi khẩu vị
Chỉ ít phút sau trên tay tôi đã có cá viên chiên, và tàu hủ, mùi dầu nóng mũi, chúng tôi vừa ăn vừa rảo bứơc dài dài qua các vỉa hè, xem người ta bày bán hàng, nhạc giáng sinh réo rắt vui nhộn ở mấy tiệm băng đĩa, bắp nướng, mía lau góc nào cũng thấy, thời buổi cạnh tranh có khác, dừng chân trứơc chỗ bán quần áo ông già Noel, chàng mua hai chiếc mũ bằng nỉ màu đỏ, có dòng chữ "Giáng Sinh Vui Vẻ" bằng kim tuyến lấp lánh, chóp mũ có hình ngôi sao nhỏ xinh bằng lông mịn, chàng vội chụp lên đầu tôi, rồi chụp cả lên đầu chàng, hài hứơc chàng mua thêm hàm râu giả, trắng toát, mang vào hai mang tai, cười híp mắt, giả tướng đi lụ khụ, trông chàng thật hóm hĩnh.
