32
Cũng không còn gì để kể thêm. Kế hoạch của bà Marple đã thành công. Lawrence Redding không phải là người vô tội, và màn kịch bóng gió về nhân chứng vụ tráo thuốc cũng đã lừa được y dại dột ‘động thủ’. Đúng là tâm địa xấu xa thì có lúc phải lộ chân tướng.
Hiển nhiên là hắn đã bị đặt vào thế bị động. Tôi nghĩ ý định đầu tiên thôi thúc, y chính là cao chạy xa bay. Nhưng còn đồng phạm của mình nữa, y không thể chuồn đi mà không nói lời nào với bà ta, và y cũng không dám chờ đến sáng. Vậy là đêm hôm đó hai trong số những cảnh sát mẫn cán nhất của đại tá Melchett đã lén theo y đến Old Hall. Redding ném hòn sỏi vào cửa sổ phòng của Anne Protheroe hòng đánh thức bà ta dậy và thì thầm khẩn nài bà ta ra ngoài để nói chuyện. Không một chút hoài nghi, họ nghĩ như vậy sẽ an toàn hơn ở trong nhà — vì sợ làm Lettice tỉnh giấc. Nhưng vì thế hai viên cảnh sát kia cũng nghe được hết toàn bộ cuộc nói chuyện của họ. Và không còn nghi ngờ gì nữa. Bà Marple buộc tội hoàn toàn đúng.
Phiên tòa xét xử Lawrence Redding và Anne Protheroe trở thành đề tài được mọi người bàn tán. Tôi không có ý định đi sâu vào chuyện đó mà chỉ sẽ nói đến việc vụ án đã đánh bóng tên tuổi của Thanh tra Slack, ‘người đã đem tội ác ra trước ánh sáng công lý bằng nhiệt tâm và trí tuệ của mình’. Tất nhiên chẳng ai đề cập đến công lao của bà Marple cả. Bản thân bà ấy chắc cũng đang khó chịu về việc đó lắm.
Lettice đến gặp tôi trước phiên xử. Cô gái thần sắc nhợt nhạt, thẫn thờ nhìn ra cửa sổ văn phòng. Cô nói rằng trước giờ cô luôn tin chắc mẹ kế của mình là đồng lõa. Việc mất cái mũ bêrê vàng chỉ là lý do để cô vào văn phòng tìm kiếm mà thôi. Dẫu hy vọng hão huyền, cô luôn mong tìm được manh mối nào đó mà cảnh sát đã bỏ sót.
“Mục sư biết không, họ không ghét bà ta như con,” Lettice mơ màng nói. “Và sự thù ghét khiến mọi việc trở nên dễ dàng hơn cho ta.”
Thất vọng vì kết quả điều tra của mình, cô bé đã cố tình để chiếc hoa tai của Anne gần bàn viết.
“Vì con biết thủ phạm chính là bà ta nên việc đó cũng đâu hề hấn gì! Coi như nhất cử lưỡng tiện thôi. Chính bà ta đã giết bố con.”
Tôi khẽ thở dài. Luôn có những điều mà một người bị khiếm khuyết về mặt đạo đức như Lettice sẽ không bao giờ nhận ra.
“Giờ con định sẽ làm gì hả Lettice?” tôi hỏi.
“Khi nào — khi nào mọi chuyện kết thúc, con sẽ ra nước ngoài.” Lettice chần chừ đôi chút rồi nói tiếp. “Con sẽ ra nước ngoài với mẹ con.”
Tôi ngước lên nhìn đầy ngạc nhiên.
Lettice gật đầu.
“Mục sư chưa bao giờ nhận ra bà Lestrange chính là mẹ con hay sao? Mẹ con chẳng còn — chẳng cồn sống bao lâu nữa, thưa mục sư. Vì muốn gặp con nên mẹ đã nhờ một người bạn cũ là bác sĩ Haydock giúp đỡ và đến đây dưới một danh tính khác. Bác ấy đã từng yêu mẹ con rất sâu đậm! Đến giờ vẫn thế. Mấy ông thường hay phát điên phát rồ vì mẹ con như vậy đó, vì đến tuổi này mà mẹ vẫn còn rất quyến rũ. Dù sao đi nữa thì bác sĩ Haydock đã làm tất cả những gì bác ấy có thể để giúp mẹ. Vì sợ miệng lưỡi cay độc của thiên hạ nên mẹ không dám xuất hiện ở đây bàng tên thật của mình. Tối hôm ấy, mẹ đến gập bố để nói rằng bà sắp rời khỏi trần thế này và khao khát mong được gặp con một lần. Nhưng bố con quả là thô bạo. Ông ta bảo mẹ không có quyền làm vậy, rằng con luôn nghĩ mẹ đã chết — cứ như con thực sự chấp nhận chuyện đó! Loại người như bố con là thiển cận như thế.
“Nhưng mẹ con không dễ chịu thua. Mẹ nghĩ nên xin phép bố con trước cho phải lẽ, nhưng ngay sau khi bị bố cự tuyệt một cách tàn nhẫn, mẹ đã gửi thư cho con, thế là con sắp đặt để rời cuộc chơi tennis sớm và gặp mẹ ở cuối phố lúc sáu giờ mười lăm. Hai mẹ con chỉ gặp nhau chút xíu và sắp xếp cho cuộc hẹn lần sau rồi chia tay trước sáu giờ rưỡi. Sau đó con sợ rằng mẹ sẽ bị nghi ngờ là đã giết bố, vì dù gì bà cũng đã có mối hận với ông. Đó là lý do khiến con cắt rạch bức chân dung cũ của mẹ để trên tầng áp mái. Vì con sợ rằng cảnh sát sẽ gí mũi vào và thu giữ tranh rồi nhận ra người trong tranh. Theo con bác sĩ Haydock cũng khiếp vía vì có lúc bác ấy nghĩ mẹ đã giết bố. Mẹ con giờ đã — tuyệt vọng rồi, bà chả sợ hậu quả đâu.”
Cô ngập ngừng.
“Thật là lạ, hai mẹ con con như đã thân thuộc với nhau tự bao giờ, còn bố với con thì lại không hề như thế. Nhưng mẹ thì — à mà thôi, dù sao thì hai mẹ con con cũng sẽ ra nước ngoài sống với nhau. Con sẽ ở bên mẹ đến — đến phút cuối…”
Cô gái đứng dậy và tôi cầm lấy tay cô.
“Chúa phù hộ hai người,” tôi nói. “Ta mong những điều tốt đẹp sẽ sớm đến với con Lettice ạ.”
“Nhất định là thế,” Lettice gượng cười đáp. “Nhưng đến giờ vẫn chưa có gì — phải không thưa mục sư? Nhưng thôi, con cũng chẳng trông mong gì nhiều. Tạm biệt, mục sư Clement. Mục sư lúc nào cũng rất tử tế với con — mục sư và cô Griselda.”
Griselda!
Tôi đã thừa nhận với Griselda việc lá thư nặc danh đó khiến tôi bối rối đến độ nào. Thoạt đầu nàng cười phá lên, nhưng sau đó nghiêm túc lên lớp cho tôi một trận.
“Tuy thế,” nàng nói thêm, “từ nay em sẽ tỏ ra thật chín chắn và kính sợ Thiên Chúa — giống như nhóm Pilgrim Fathers* ấy.”
Tôi chẳng thể hình dung Griselda có điểm nào giống nhóm Pilgrim Fathers cả.
Nàng tiếp tục:
“Len này, cuộc sống của em sắp ổn định lâu dài, và mình cũng vậy nữa, mình sẽ trẻ ra cho mà xem — chí ít là em mong thế! Khi chúng ta có con thì mình không thể xem em là trẻ con được nữa. Mình ạ, giờ đây em quyết định sẽ trở thành ‘người vợ và người mẹ’ thật sự (như trong sách hay nói ấy) cũng như lo quán xuyến việc nhà. Em đã mua hai cuốn sách viết về tề gia nội trợ và tình mẫu tử, và nếu mấy thứ đó không khiến em trở thành mẫu mực thì em cũng chẳng biết làm sao nữa! Mình biết không, mặc dù không cố tình nhưng mấy cuốn sách đó viết cực kỳ khôi hài luôn. Nhất là cái phần nuôi dạy con trẻ đó mình.”
“Mình không phải mua cuốn nào viết về cách đối xử tốt với chồng chứ?” tôi vừa hỏi vừa ôm ghì nàng vào lòng.
“Đâu cần,” Griselda đáp. “Em là người vợ cực tốt và em yêu mình tha thiết, mình còn muốn gì nữa?”
“Không gì hết,” tồi trả lời.
“Mình có thể nói rằng mình yêu em khờ dại — một lần thôi, được không mình?”
“Griselda, anh yêu em nồng nàn! Anh tôn thờ em! Anh say mê em điên cuồng, vô cùng vô tận đến mức vượt qua mọi giáo điều!”
Cô vợ của tôi liền thở ra sườn sượt đầy thỏa mãn.
Chợt nàng vùng thoát khỏi vòng tay tôi.
“Phiền ghê! Bà Marple lại sang nữa kìa. Đừng để bà ấy nghi ngờ gì mình nhé. Em không muốn ai tiếp thị cho em mấy cái đệm rồi nài nỉ em đặt chân lên chúng đâu. Bảo với bà ấy em đi ra sân golf rồi. Như vậy bà ấy sẽ không đánh hcri được gì — mà thật ra em cũng phải ra đó lấy cái áo len màu vàng em bỏ quên.”
Bà Marple đến bên cửa sổhông, khựng lại xin cáo lỗi rồi hỏi tìm Griselda.
“Griselda đã đi ra ngoài sân golf rồi,” tôi nói.
Ánh mắt bà Marple chợt lóe lên chút lo âu:
“Ô, nhưng lúc này làm thế là không thận trọng đâu nhé!”
Rồi mặt bà ửng đỏ, vừa kiểu cách như mệnh phụ vừa bẽn lẽn như thiếu nữ.
Sau đó nhằm xóa tan ngượng ngùng, chúng tôi quay sang huyên thuyên về vụ án Protheroe, rồi về vụ ‘tiến sĩ Stone’, hóa ra là một tên trộm khét tiếng với nhiều bí danh khác nhau.
Còn cô Cram thì đã thoát được tội đồng lõa. Cuối cùng cô đã thú nhận việc đem chiếc vali vào rừng, nhưng cô làm điều đó với thiện ý, vì Stone nói rằng y ta sợ các nhà khảo cổ kình địch khác sẽ đánh cắp các mẫu vật nhằm làm mất uy tín cho mấy cái học thuyết của y. Rõ ràng cô gái đã tin sái cổ vào câu chuyện khó tin đó. Theo làng xóm thì hiện giờ cô đang tìm một cơ hội chắc chắn hơn, một ông đứng tuổi độc thân nào đó đang cần thuê thư ký.
Trong lúc nói chuyện, tôi rất băn khoăn tự hỏi làm sao bà Marple lại phát hiện bí mật mới đây của vợ chồng tôi, nhưng ngay sau đó chính bà đã kín đáo cho tôi biết manh mối.
“Tôi hy vọng Griselda không chơi golf quá sức,” bà lẩm bẩm sau một lúc thận trọng ngần ngừ. “Hôm qua tôi đã ở nhà sách ở Much Benham mà…”
Tội nghiệp Griselda — cuốn sách về ‘tình mẫu tử’ kia đã làm lộ bí mật của nàng mất rồi!
“Bà Marple à,” tôi vụt nói, “tôi tự hỏi nếu có lúc nào bà phạm tội ác thì liệu bà có bị phát hiện không nhỉ?”
“Mục sư nghĩ gì mà ghê vậy!” bà Marple sửng sốt kêu lên. “Tôi hy vọng mình sẽ không bao giờ làm chuyện tội lỗi đó!”
“Nhưng nhân tình thế thái mà,” tôi nói lẩm bẩm.
Bà Marple hiểu ra lời nói đùa và đĩnh đạc cười to:
“Ông nghịch ngợm quá, mục sư Clement!” Bà đứng lên. “Nhưng bản tính của ông thì lại rất lương thiện.”
Đến bên cửa sổhông, bà dừng bước.
“Nhờ mục sư chuyển lời hỏi thăm của tôi đến Griselda nhé — và bảo cô ấy yên tâm — tôi nhất định sẽ giữ bí mật.”
Thật vậy, bà Marple quả là đáng mến…