Nguyệt Dị Tinh Tà

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Ba Mươi Mốt: Danh Vang Thiên Hạ
Hồi Ba Mươi Mốt: Danh Vang Thiên Hạ

❊ ❊ ❊

Dưới ánh thái dương nóng bỏng, chỉ thấy hai bóng người ấy đầu tóc rối bời, y phục xốc xếch tựa rất vội vã gấp gáp, chỉ có chiếc áo dài trên mình, dưới ánh thái dương gay gắt, phản chiếu một màu vàng chói mắt, hai gã này chính là Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình – đệ tử của Vạn Diệu Chân Quân Doãn Phàm.

Trác Trường Khanh thân hình vừa động, chợt thấy dung mạo cùng y phục của hai gã thì cước bộ lập tức trì hoãn, đã thấy hai gã đâm bổ tới trước mặt, nhưng chẳng để ý gì tới chàng, đoạn lại lao thẳng về phía Ôn Cần, Ôn Cần liếc mắt nhìn, cười lạnh lẽo, thong thả nói:

– Làm xong chưa?

Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình thở hổn hển hồi lâu, rồi cùng đồng thanh:

– Làm xong rồi.

Ôn Cần khẽ đưa tay sửa lại mớ tóc mai, đột nhiên trừng mắt, lạnh lùng nói:

– Làm xong cái gì?

Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình cùng ngẩn người, len lén nhìn nhau, cả hai đều ngẩn ngơ, đờ người ra hồi lâu.

Thiết Đạt Nhân đặng hắng một tiếng, ngập ngừng:

– Tại… tại hạ…

Thạch Bình hít một hơi dài, ấp úng:

– Chúng tiểu nhân đã… đã…

Hai gã tuy đều là phường bất nhân bất nghĩa, nhưng rốt cuộc cũng không thể đem chuyện phản sư mà nói ra.

Ôn Cần cười nhạt một tiếng, khẽ xoay người đi, chẳng đếm xỉa gì tới hai gã, vẻ khinh bỉ hiện rõ trên nét mặt, thong thả nói:

– Trường Khanh, chúng ta đi thôi!

Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình biến sắc, đồng thanh la lên:

– Ôn cô nương!

Đoạn hai gã một tả một hữu lướt tới trước mặt Ôn Cần, giọng khẩn thiết: - Ôn cô nương khoan đi!

Ôn Cần nghiêm mặt, giọng lạnh lẽo:

– Vốn ta và các ngươi không quen biết, sao các ngươi cứ quấn lấy chân ta, hẳn là không muốn sống nữa hử?

Từ bé đến giờ nàng sống chung với ma đầu Ôn Như Ngọc, nên lời nói cử chỉ đã giống y hệt xú nhân kia, lúc này nói ra từng chữ, tựa những mũi nhọn, ngọn roi quất vào tâm Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình.

Trác Trường Khanh trở gót quay lại mà thấy trên trán hai gã mồ hôi túa ra ròng ròng, lòng chợt thấy bất nhẫn mà thở dài một tiếng:

– Có phải các ngươi muốn tìm Ôn Như Ngọc để giải trừ Thất Tuyệt Trùng Thư?

Thiết Đạt Nhân và Thạch Bình mắt sáng rực lên vội vàng trả lời:

– Đúng thế, nếu được các hạ chỉ giáo, ân này đức này, mãi mãi không dám quên.

Trác Trường Khanh từ từ quay mặt đi, thực tại chàng không muốn trông thấy dáng điệu ti tiện của hai gã, chàng thở dài một tiếng, chậm rãi:

– Hiện tại, Ôn Như Ngọc ở đâu, ta thực cũng không rõ…

Chàng còn chưa dứt lời, hai gã Thiết, Thạch mặt đã trắng bệch, ánh mắt lộ vẻ van cầu, đưa tay lên run rẩy chùi mồ hôi trên mặt, giọng run run:

– Các hạ tuy không rõ, chẳng lẽ Ôn cô nương cũng không biết sao?

Ôn Cần nhướng mày, hạ giọng:

– Dù ta có rõ đi chăng nữa, ta cũng không nói cho ngươi hay đâu, cái hạng người giống như các ngươi không nên tiếp tục tồn tại trên thế gian này nữa.

Nàng xoay người, cất bước, vừa hỏi:

– Trường Khanh, chúng ta còn chưa đi sao?

Trác Trường Khanh than thầm, đưa mắt nhìn thì thấy Thiết, Thạch hai gã, xuôi tay đứng yên, nét mặt bỗng lộ vẻ phẫn khích, hai tay nắm chặt lại, nhưng chớp mắt đã bình thường lại, run rẩy nói:

– Ôn cô nương, chúng tiểu nhân tuy có hành động bại hoại, nhưng cũng là phụng mệnh lệnh sư… Ôn cô nương chúng tiểu nhân vốn vô oán vô cừu với cô nương, chẳng lẽ cô nương lại nhẫn tâm khiến chúng tiểu nhân…

Giọng nói run run, điệu bộ ti tiện, dù là ăn mày khất thực, trẻ con đòi bú cũng không sánh nổi một chút nào dáng điệu của chúng, còn đâu điệu bộ cao ngạo ngông cuồng thường ngày của chúng nữa, sau khi nói tới đó thì cả hai đều bật khóc hu hu, cơ hồ như muốn quỳ cả xuống mà van xin.

Trác Trường Khanh trông thấy cảnh tượng này, bất giác cảm thấy vô cùng khinh bỉ, lại cũng thấy bất nhẫn, bèn thở dài nặng nề, từ từ nói tiếp:

– Định mệnh thực quí giá lắm sao?

Hai gã phản sư kia vừa nghe đều ngẩn người, Trác Trường Khanh lại tiếp:

– Sinh mệnh cố nhiên là đáng quí, nhưng các ngươi cũng nên biết, thế gian còn có những vật quí hơn sinh mạng gấp trăm lần, lúc này các ngươi có cái thần thái ti tiện thế kia mà sao không thấy hổ thẹn?

Thiết Đạt Nhân ngớ ra hồi lâu, đoạn cúi đầu nói:

– Chết vinh chẳng hơn sống nhục, chúng tiểu nhân còn quá trẻ, thực không muốn… thực không muốn…

Thạch Bình cướp lời:

– Tuổi tác của các hạ cũng như tiểu nhân, đang là lứa tuổi hoa niên, nếu các hạ cũng gặp phải những cảnh ngộ như chúng tiểu nhân đã trải qua, e rằng…

Gã cúi đầu, bỏ lửng câu nói.

Trác Trường Khanh mày kiếm dựng ngược, giọng sang sảng:

– Sống ta cũng muốn lắm, nghĩa ta cũng muốn, nếu không được cả hai thì ta sẽ xả thân mà giữ nghĩa!

Vừa dứt lời, bỗng chàng chợt nhớ tới hai gã này từ nhỏ tới lớn, đã bị Vạn Diệu Chân Quân tiêm nhiễm thói hư tật xấu, tất cả đều là những việc bất nhân bất nghĩa, nếu muốn hai gã hiểu được lời thánh hiền, cũng chẳng phải là việc trong nhất thời có thể đạt được, chính là “Nhân chi sơ, tính bổn thiện, kính bất giáo, vi nhất thiên…”[1].

Hôm nay, cả hai cùng có thái độ ti tiện như vậy, thật cũng không phải hoàn toàn là lỗi của chúng.

Nên biết Trác Trường Khanh ngoài mặt thì lạnh lùng mà tâm lại từ bi, tính tình độ lượng, vị tha, khi hành sự vì mình thì ít mà vì người thì nhiều, lúc này vừa nghĩ đến đó, không khỏi than thở nói:

– Ôn Như Ngọc hiện tại đang ở nơi nào, ta và Ôn cô nương đều chẳng rõ, nhưng đêm nay, mụ ta sẽ đến nơi toà miếu hoang kia để gặp bọn ta, ngươi hãy tới đó trước mà đợi mụ.

Ôn Cần cười nhạt một tiếng, ánh mắt trông ra xa xa, chậm rãi nói:

– Huynh nói vậy chẳng thà để chúng chết đi còn hơn.

Trác Trường Khanh ho khan một tiếng, dường muốn nói gì lại thôi, phẩy tay nói:

– Hai ngươi còn chưa đi sao?

Chàng đưa mắt nhìn thì thấy Thiết, Thạch hai gã nhìn Ôn Cần chầm chập, mục quang chứa đầy vẻ oán độc, rất lâu sau mới quay mình về phía Trác Trường Khanh cung tay cúi mình:

– Núi xanh không đổi, sông dài không cạn, ắt ngày sau gặp lại.

Hai gã cùng chuyển mình chạy đi, Ôn Cần nhìn theo bóng dáng của hai gã, giọng căm hận:

– Nếu cứ theo tính của muội, thật giết chết chúng đi còn hơn.

Trác Trường Khanh nghiêm mặt nói:

– Nhân chi sơ tính bổn thiện, kẻ ác trên thế gian phần lớn là vì hoàn cảnh ép buộc, không có một người nào vừa sinh ra đã là hiểm ác cả, nếu có thể khiến cho một kẻ ác đổi tính thành thiện có lẽ tốt hơn là giết hắn đi. Cần cô nương, vì người lập thân, sau này xử thế, luôn nên có lòng nhân hậu, những lời nói như thế, cô nương không nên nói nữa.

Ôn Cần mặt mày nóng ran, nàng nhất sinh được chiều chuộng, chưa lần nào bị ai trách cứ, nhưng lúc này khi nghe Trác Trường Khanh nói vậy thì cũng yên lặng mà nghe, không dám cãi lời.

Một trận sơn phong thổi đến, khiến mớ tóc mây của nàng rối tung, đột nhiên nàng cảm thấy có một bàn tay to lớn ấm áp, đang khe khẽ sửa lại mớ tóc bị gió thổi tung, tựa hồ như đang khe khẽ sửa lại những ý niệm hỗn loạn trong tâm trí nàng, do đó nàng lại khẽ ngã người vào vùng ngực vạm vỡ của chàng, như muốn sống lại những phút giây êm ả trước trận cuồng phong đêm nay.

Hai người chưa ai nói với ai lời tình ý nào, nhưng họ biết chắc họ không thể thiếu nhau được.

Nhưng thành Lâm An trước cơn gió bão, hoàn toàn không yên tĩnh chút nào, theo thời gian trôi qua, từng giờ từng khắc các anh hùng hào kiệt trong thành Lâm An, đều có chung suy nghĩ:

– Chỉ còn có hai ba ngày nữa thôi là tới Thiên Mục đại hội…

Ai nấy cũng đều cảm thấy thời gian ba ngày này dường như kéo dài tới ba thu.

Trong tâm trí mỗi người thì Thiên Mục đại hội như một bí mật bị một tấm màn đen bao phủ, quần hùng đều đang chờ đợi vén bức màn kia lên, tâm cảnh tình này thực khó mà miêu tả, dường như nó là tâm tình của một oán phụ hồi xuân, đang chờ trượng phu chinh chiến trở về…

Các anh hùng hào kiệt từ khắp nơi trong thiên hạ đổ về đây, mỗi lúc một đông, khắp nơi trong thành đều vang lên tiếng cười nói, đàn ca thâu đêm suốt sáng, thậm chí những kỹ nữ ở vùng phụ cận đều kéo cả về thành Lâm An.

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, một tiếng ho khan cũng hòa với tiếng chân bước trầm trọng. Cha con Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm từ trong một khách quán bước nhanh ra ngoài, quan sát tứ phía một lượt, cặp mày rậm của Đa Tý Thần Kiếm khẽ cau lại, bước theo ánh tà dương đi về phía trà quán, nơi mà họ vẫn thường lui tới, muốn giết chết thời gian của một ngày dài, đích thực là một việc rất khó.

Đa Tý Thần Kiếm một đời hành tẩu giang hồ chưa làm bất kỳ một việc gì khiến người ta có thể trách cứ được, thế mà lúc này đang chậm rãi bước đi, khách hào kiệt gặp trên đường gật chào ông, ông lại làm như không nghe không thấy gì cả.

Vân Khiêm vuốt chòm râu dài, thở dài nặng nề, chậm rãi nói:

– Bao giờ về tới Vu Hồ, Trình nhi hãy mau đến chỗ Thịnh Khai Thái mà thương lượng với gã, nói gã hết sức mình hạn chế bớt đi những nhà chứa trong thành Vu Hồ.

Nhân nghĩa kiếm khách Vân Trung Trình đang lẳng lặng đi đàng sau, bèn cung kính nói:

– Về đến Vu Hồ, hài nhi sẽ lo ngay việc này, gia gia cứ an tâm.

Vân Khiêm khẽ ho một tiếng:

– Tự cổ chí kim, một chứ dâm kia là đầu mối của vạn ác, nó đã khiến cho không biết bao nhiêu hùng tâm của thanh niên, hào khí của đại trượng phu phải tiêu ma, thực là đáng sợ.

Vừa dứt lời, ông đã quay mình bước vào quán trà, trong quán tiếng tiểu nhị vang vang, tiếng hàn huyên tâm sự của các bằng hữu võ lâm khiến cho khuôn mặt khắc khổ của lão nhân trong phút chốc đã hiện ra nụ cười rạng rỡ.

Trong trà quán, tiếng người cười nói huyên náo, nhưng giữa tiếng cười nói đột nhiên có tiếng lạch cạch ầm ĩ vang lên từ sau quán vọng tới, Vân Khiêm chau mày, vẫy tay gọi người quản lý ra hỏi:

– Trà quán của nhà ngươi, đàng sau đang làm gì mà huyên náo thế?

Lão quản gia có đôi mắt híp, trên miệng luôn nở nụ cười cầu tài cung mình nói:

– Bẩm lão nhân gia, đàng sau không thuộc về nhà của ông chủ tiểu nhân, xin lão gia lượng thứ.

Vân Khiêm “ồ” một tiếng lại hỏi:

– Đàng sau đang buôn bán cái gì mà sao tới bây giờ, còn bận rộn thế?

Lão nhân gia đặt ngón tay lên miệng khẽ “suỵt” một tiếng, mắt nhìn láo liên tứ phía đoạn thì thầm:

“Bẩm lão nhân gia, nhà ở bên chuyên làm quan tài.”

Đa Tý Thần Kiếm nhướng mày ngạc nhiên thì đã nghe lão kia nói tiếp:

– Họ làm ăn vốn chẳng được khấm khá cho lắm, nhưng mấy ngày gần đây thì đúng là phát tài, chẳng những hàng tồn đọng đã bán sạch, mà còn bất kể ngày đêm lúc nào cũng hì hục, đóng suốt, ba nhà ở trước mặt vốn làm đồ gỗ, thấy vậy, hôm qua cũng đổi thành kho chứa quan tài rồi, tiểu nhân e rằng họ làm ra nhiều quá rồi bán không hết, nhưng họ nói rằng, qua vài ngày nữa còn bán chạy hơn nữa, lão gia xem thử chúng có đáng ghét không, chúng chỉ mong sao cho mấy người từ xa tới đều… đều… đều…

Lão đang nói trơn tru, bỗng nghe Vân Khiêm “hừ” một tiếng lạnh lùng, mục quang như tia điện trừng mắt nhìn lão.

Lão sợ quá líu cả lưỡi mà nói liều ba chữ “đều”, đưa tay che miệng, chỉ thấy ánh mắt của lão nhân kia sắc như kiếm, đang nhìn mình trừng trừng, cho đến khi thấy có khách đi vào, lão mới giật mình la lớn:

– Khách tới!

Đoạn quay người chạy đi.

Trong nhất thời, Vân Khiêm chỉ thấy tiếng lạch cạch kia tựa những nhát búa nện vào đầu ông mỗi lúc một mạnh hơn, bên tai chỉ còn tiếng lạch cạch đều đều vang lên tựa hồ tiếng người cười nói tứ phía đều chìm hẳn.

Vân Trung Trình nhìn thấy thần sắc của phụ thân bèn đoán ngay được tâm sự của ông, Vân Trung Trình ho khan một tiếng, Đa Tý Thần Kiếm Văn Khiêm đang trầm tư trong tiếng nện đều đều đột nhiên tỉnh lại.

Trà quán kiêm đồ ăn sáng vốn là một tập tục thông thường của Giang Nam, nhưng hôm nay, Vân Khiêm tâm sự trùng trùng còn lòng dạ nào nghĩ tới điểm tâm nữa, ông đang kéo ghế ngồi đột nhiên có tiếng nói lạ lùng từ ngoài điếm vọng vào, tiếp đó là ba người vừa mập vừa lùn ăn vận kỳ hình dị phục bước vào.

Chỉ thấy ba người này cao thấp, mập ốm như nhau, mọi y phục và đồ đeo trên mình đều giống nhau, cả ba đều mặc áo màu sặc sỡ, loè loẹt, dưới ánh thái dương phát ra ánh sáng kỳ dị, bên hông đeo một thanh trường kiếm, bao kiếm nạm đầy châu ngọc, dáng điệu đều lộ vẻ từ ngoài vùng quan ngoại mới vào Giang Nam.

Ba người này cao đầu bước vào trà quán, ngay lập tức khiến cho những người ngồi trong đó dồn ánh mắt về phía họ.

Tiểu nhị dù vừa kinh hãi vừa sợ, nhưng cũng không dám không lên tiếng mời chào hỏi han, ngờ đâu ba người này chẳng những ăn mặc kỳ lạ mà lời nói càng khiến cho người ta lạ lùng khó hiểu, sau một hồi xì xà xì xồ, tiểu nhị đã mang đồ ăn thức uống lên cho họ, ba người cùng ăn uống nhồm nhoàm, chẳng thèm đếm xỉa gì những người xung quanh.

Đa Tý Thần Kiếm hồi còn trai trẻ từng đi khắp thiên hạ, phương ngữ nam bắc tuy không tinh lắm, nhưng đều có thể hiểu, lúc này ông cùng Vân Trung Trình nhìn nhau, trong lòng đã đoán được mấy phần lai lịch của ba người này.

Chỉ thấy một người đang ngồi quay mặt ra đường, ăn uống nhồm nhoàm đột nhiên buông đũa vỗ bàn nói lớn:

– Đêm hôm qua, nếu như ta không nhanh tay thì đã bị thiếu niên kia hạ thủ rồi.[2]

Gã ta nói oang oang, người ngồi xung quanh ai nấy đều ngẩn mặt nhìn nhau, ngoài Đa Tý Thần Kiếm ra, chẳng ai hiểu nổi lời gã nói.

Vân Khiêm cau mày, nói nhỏ:

– Người này dường như từ Nam Hải tới, y nói rằng, gặp phải một thiếu niên, võ công cao siêu, nếu chẳng phải y tùy cơ ứng biến thì thanh trường kiếm trong tay đã bị đánh bay rồi.

Dứt lời, ông đảo mắt, tự lẩm bẩm:

“Ba người này xem ra võ công chẳng phải tầm thường, nhưng không rõ thiếu niên là ai? Chẳng lẽ…”

Lời còn chưa dứt, đã nghe người bên cạnh gã nói:

– Ở đây không phải là nơi an toàn, đệ nên ít lời đi thì hơn.

Ánh mắt Vân Trung Trình như chờ đợi, Vân Khiêm mỉm cười, hạ giọng:

– Tai vách mạch rừng, người này nói huynh đệ y đừng nói năng như thế.

Lại nghe tiếng cười thứ ba nói:

– Đệ nghe hắn xưng là Trác Trường Khanh, hơ, tuổi còn nhỏ mà võ công quá lợi hại.[3]

Vân Khiêm nhướng mày hạ giọng:

– Thiếu niên mà ba người này gặp, quả nhiên là Trường Khanh hiền điệt, không rõ giờ này nó đâu.

Đã nghe người đầu tiên nói tiếp:

– Võ công lợi hại thì làm được gì, giờ này mà còn ở trên núi thì coi như cầm chắc cái chết trong tay, muộn nữa e rằng xương cốt cũng chẳng còn.

Vân Trung Trình nhìn thấy cách ăn vận kỳ quái của ba người này, nghe thấy họ nói líu lo như chim hót, ông cũng không tự chủ mà phát sinh lòng hiếu kỳ. Vừa định hỏi phụ thân xem lời vừa rồi có ý gì, nào ngờ Vân Khiêm đột nhiên rít lên qua kẽ răng:

– Đi!

Đoạn vội đặt một đỉnh bạc xuống bàn, vội vã đứng lên bước mau ra ngoài.

Vân Trung Trình đã kinh lại quái, vừa chạy theo sau Vân Khiêm vừa ngạc nhiên không hiểu gì cả.

Chỉ thấy chòm râu Vân Khiêm tung bay trước gió, ông vội vã bước đi, đến đầu lộ bàn, leo lên một chiếc xe ngựa đang chờ khách ở đó mà luôn miệng dục đi.

Xa phu cũng cảm thấy kỳ quái thì Vân Khiêm đã móc ra một đỉnh bạc nhét vào tay xa phu, giục:

– Đi Thiên Mục Sơn!

Ánh sáng lấp loá của đỉnh bạc đã bịt miệng gã xa phu cùng trấn áp sự kinh hãi của gã lại, đến khi Vân Trung trình trèo lên ngồi thì gã đã bắt đầu ra roi đánh xe đi, thoáng chốc đã rời thành Lâm An.

Vân Trung Trình nghiêng đầu nhìn, thì thấy thần sắc của phụ thân ngưng trọng, cặp mày rậm nhíu lại, lòng buồn phiền day dứt, rốt cuộc Vân Trung Trình không nhịn được hỏi:

– Khi nãy, người kia nói gì mà khiến gia gia kinh hoảng thế?

Vân Khiêm thở dài:

– Trường Khanh hiền điệt, đơn thương độc mã xông vào hổ huyệt, chỉ sợ có điều nguy hiểm, ôi, Trác lão đệ đối với ta ân nặng như núi, nếu ta không vì lão đệ mà bảo toàn Trường Khanh, còn mặt mũi nào mà gặp mặt cố nhân nữa.

Vân Trung Trình cau mày, ngồi im không nói nửa câu, chỉ nghe tiếng xe lọc cọc, vó ngựa lộp cộp, xe ngựa đi rất gấp. Vân Trung Trình tuy đã thành gia lập nghiệp, lại đã danh vang thiên hạ, nhưng ở trước nghiêm phụ cũng không dám nhiều lời, thò đầu ra ngoài xe quan sát, đột nhiên Vân Trung Trình la hoảng, buột miệng:

– Ban ngày ban mặt thế này, làm sao lại có nhiều người vận đồ dạ hành đi trên đường thế kia?

Vân Khiêm vội đưa mắt nhìn thì thấy mấy chục đại hán toàn thân mặc đồ dạ hành, men theo vệ đường nối gót nhau đi, trên mặt không lộ vẻ vui cũng chẳng có nét buồn, ông nhíu mày, giọng ngạc nhiên:

– Mấy đại hán này có lẽ là môn hạ của bang phái…

Xe đi rất mau, trong khi nói chuyện xe đã đi mười mấy trượng rồi, Vân Khiêm liếc mắt nhìn thấy phía cuối hàng người có một hắc y hán tử, thân hình gầy gò đang nằm trên cáng, thoạt trông người này rất giống Kiều Thiên, ông không ngăn được tiếng la thất thanh:

– Kiều Thiên!

Ông giơ tay đẩy cánh cửa xe bay vọt ra ngoài, Vân Trung Trình vội quát:

– Dừng xe!

Rồi cũng theo sau phụ thân nhảy ra.

Trong nháy mắt Vân Khiêm đã đuổi kịp hàng người, miệng hô lên một tiếng, nắm lấy lưng áo người khiêng cáng, đại hán kia sau một chút kinh hoảng, quay đầu lại hỏi:

– Bằng hữu, ông đang làm gì thế?

Vân Khiêm là người tính nóng như lửa, cả đời hành sự chưa biết nể nang ai, cho đến lúc già vẫn nóng nảy, lúc này liếc thấy Kiều Thiên đang nằm cứng đơ trên cáng, mặt vàng như nghệ, hai mắt đờ đẫn thất thần, dường như thụ nội thương rất nặng nề, trong lòng chỉ thấy lửa giận bừng bừng, gầm lên:

– Ai là bằng hữu của ngươi!

Cổ tay lắc mạnh, đại hán kia tuy cao lớn vạm vỡ, nhưng làm sao chịu nổi một chiêu của vị võ lâm cao thủ, gã kêu thét lên ngã lăn ra đất.

Tiếng thét vừa nổi lên, lập tức tất cả đều quay đầu lại, đầu hàng chuyển thành cuối hàng, đại hán kia tuy đã bị ngã, nhưng cũng chưa thọ thương, gã co chân búng người lên, hổ mục trợn tròn, đánh vù một chưởng về phía Vân Khiêm, nhưng quyền đến nửa chừng, bên tai chỉ nghe tiếng quát:

– Súc sinh hỗn láo!

Hạ bàn của gã bỗng tê dại, khí lực toàn thân biến đâu mất hết, lại ngã lăn ra đất.

Hàng người này trông tựa như một trường xà, đầu hàng đã quay lại, chớp mắt đã vây lấy cha con Vân Khiêm. Vân Khiêm hạ giọng:

– Trung Trình, ngươi hãy xem xét thương thế của Kiều đại ca trước đi.

Đột nhiên, ông quay người lại gầm lên:

– Các ngươi là môn hạ của ai?

Tiếng gầm này khiến đám người xung quanh cảm thấy lỗ tai lùng bùng, khí huyết chạy ngược hết cả, mấy chục hắc y đại hán đứng vây xung quanh đều bị tiếng gầm chấn động, nên không có một ai dám bước tới trước một bước.

Đa Tý Thần Kiếm buông thõng hai tay, bàn tay nắm chặt, mục quang rừng rực, râu tóc dựng đứng đưa mắt nhìn tứ phía, hào khí thời trai trẻ tựa hồ chợt bùng lên.

Bỗng thấy trong đám người, có một đại hán hiên ngang bước ra, Vân Khiêm trừng mắt, bước tới ba bước, gầm lên:

– Ngươi là môn hạ của ai, chẳng lẽ đến lão phu mà cũng không biết nữa sao?

Ông đảo mắt, không đợi hai hán tử kia trả lời, lại tiếp:

– Kiều Thiên trúng thương như thế nào, bị kẻ nào đả thương, mau nói ra cho ta biết, nếu không thì… hừ hừ!

Sau mấy chữ “nếu không thì”, ông cảm thấy lời nói tiếp theo, nếu nói ra quá cay độc thì không muốn, mà nếu nói quá bình thường không đủ khiến người ta khiếp sợ, lòng vấn vương trăm mối, chỉ kết thúc câu nói bằng hai tiếng hừ lạnh lẽo mà thôi.

Ngờ đâu đại hán kia vẫn hiên ngang đứng nhìn khẽ cung tay thi lễ, cất giọng sang sảng:

– Tại hạ Đường Nghĩa, cao tánh đại danh của lão tiền bối, tại hạ không dám hỏi, nhưng muốn hỏi lão tiền bối có quan hệ gì với Kiều Thiên.

Đa Tý Thần Kiếm dựng ngược cặp mày rậm, hạ giọng:

– Kiều Thiên là con trai của một bằng hữu, lão phu cũng lấy lòng quan tâm mà chiếu cố y, lần này Kiều Thiên thọ thương…

Đường Nghĩa đột nhiên la hoảng, cướp lời:

– Phải chăng lão tiền bối chính là Đa Tý Thần Kiếm Vân đại hiệp?

Vân Khiêm hơi ngớ ra, trầm ngâm hồi lâu đoạn hỏi:

– Làm sao ngươi nhận ra lão phu!

Đường Nghĩa vội nói:

– Vu Hồ Vân Môn, phụ tử song hiệp, danh vang thiên hạ, tại hạ tuy ngu muội, nhưng thấy thần thái và nghe khẩu khí của lão tiền bối thì cũng đoán được vài phần.

Vân Khiêm “ừm” một tiếng chợt hỏi:

– Ngươi là đệ tử của ai, ngươi tên gì?

Đường Nghĩa thầm nghĩ:

– Đa Tý Thần Kiếm quả đã già rồi, ta vừa mới tự báo danh tánh, vậy mà ông ta đã quên ngay rồi.

Nhưng ngoài miệng vẫn cười nói:

– Tại hạ Đường Nghĩa là thuộc hạ của Thục Trung Đường Môn.

Vân Khiêm run run đôi mày, giọng ngạc nhiên:

– Thục Trung Đường Môn? Ngươi chính là đệ tử của Đường Tam Hoàn?

Vừa dứt lời, ông lại chau mày nói:

– Theo chỗ lão phu biết thì Kiều Thiên vốn chẳng quen biết gì với quí môn, làm sao lại thọ thương dưới tay các ngươi.

Đường Nghĩa cúi đầu trầm ngâm một lúc, đột ngột ngẩng đầu nói:

– Lão tiền bối quả là hiệp nghĩa, sao lấy lòng quân tử mà so bụng tiểu nhân, nên với hạng người như Kiều Thiên này lại chưa hiểu rõ y lắm.

Vân Khiêm hừ một tiếng nói

– Nói tiếp đi!

Đường Nghĩa trầm ngâm hồi lâu rồi nói:

– Nếu là người khác hỏi thì tại hạ có lẽ không nói ra sự thực, nhưng với cái danh hiệp nghĩa của lão tiền bối đã vang lừng thiên hạ mấy chục năm, tại hạ vì đã ngưỡng mộ từ lâu, nên mới dám nói ra chân tướng của vụ này.

Vân Khiêm nhướng mày:

– Chẳng lẽ trong vụ việc này còn có điều gì ẩn mật chăng?

Đường Nghĩa cung kính đáp:

– Kiều Thiên thực không phải do huynh đệ tại hạ đả thương, lão tiền bối có thể thấy được võ công của chúng tại hạ, làm sao có thể đả thương được hắn.

Văn Khiêm gầm lên:

– Thế thì ai đả thương hắn?

Đường Nghĩa hít một hơi dài, ngước mắt nhìn lên bầu trời lồng lộng, lúc này vầng thái dương đã lên đến đỉnh đầu, đang vào lúc giữa trưa, vạn đạo kim quang chiếu xuống khắp vạn vật trên mặt đất khiến chúng trở nên rực rỡ huy hoàng, y nhướng mày cất giọng sang sảng:

– Người này là Thái Dương quân tử.

Đa Tý Thần Kiếm ngạc nhiên:

– Thái Dương quân tử?

Từ khi ông xông pha võ lâm tới nay, mấy chục năm rồi còn chưa từng nghe qua một danh hiệu nào kỳ dị như vậy, lập tức cảm thấy kỳ quái, tiếp:

– Làm sao lại có nhân vật nào có danh hiệu như thế trong võ lâm?

Đường Nghĩa sang sảng nói:

– Người này tuy trẻ tuổi, nhưng không chỉ võ công cao siêu, hành sự vị nhân mà còn là người đại nhân đại nghĩa, theo như vãn bối được biết, trong võ lâm hiện nay, khó có người nào xứng đáng với bốn chữ “Thái dương quân tử” ngoài người này.

– Người này tên họ là gì?

– Người này họ Trác, tên…

– Trác Trường Khanh?

Đường Nghĩa nhướng mày giọng ngạc nhiên:

– Đúng thế, chẳng lẽ lão tiền bối cũng biết người này sao?

Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm bật cười ha hả, vẻ đắc ý lộ rõ trong tiếng cười, vẻ tự hào hiện rõ trong ánh mắt, tiếng cười lồng lộng vang vang khắp bốn phía sau khi nghe bảy chữ Thái Dương quân tử Trác Trường Khanh.

Trong khi ông cười như thế, Vân Trung Trình bỗng nhiên đứng phắt dậy, giọng kinh hoảng:

– Vô ảnh thần trâm!

Thì ra, Nhân Nghĩa kiếm khách Vân Trung Trình cả đời hành sự đều cực kỳ thận trọng tỉ mỉ. Vừa rồi, khi ông cúi mình xuống xem xét thương thế của Kiều Thiên, nhìn thấy một nửa cây trâm đen lưu lại ngoài huyệt đạo của Kiều Thiên, thì đã đoán được vài phần, nhưng vì chưa biết rõ hoàn toàn sự thực, nên đã không tùy tiện nói ra, cũng không muốn đưa tay nhổ ra, lập tức xem xét kỹ lưỡng hồi lâu, trước bế Thất hổ huyệt đạo, nơi lân cận với Tả dương thiếu mạch, sau mới dùng khăn lụa phủ lên tay, rút mũi trâm kia ra, xác định rõ là Vô Ảnh thần trâm, lại không còn nghi ngờ gì nữa mới bật tiếng kêu kinh ngạc.

Đa Tý Thần Kiếm Vân Khiêm thân hình chấn động, hốt nhiên quay người lại, hạ giọng:

– Kiều Thiên bị thương bởi Vô ảnh thần trâm sao?

Vân Trung Trình mặt lạnh như băng, vội đáp:

– Thưa vâng.

Đa Tý Thần Kiếm quay ngoắt người bước tới trước mặt Đường Nghĩa, giọng giận dữ:

– Ngươi lại dám cả gan lừa gạt lão phu hử?

Đường Nghĩa chẳng chút sợ sệt nói:

– Lời tại hạ đã nói, câu câu chữ chữ đều là sự thật, nếu có chỗ nào có ý lừa dối lão tiền bối, thì sẽ chịu phát lạc ngay!

Vân Khiêm cười nhạt:

– Trác Trường Khanh chính là con trai của Trung Nguyên đại hiệp Trác Hạo Nhiên năm nào, là chỗ thâm giao với lão phu.

Nói tới ba chữ Trác Hạo Nhiên thì Văn Khiêm ưỡn ngực, mắt toé hào quang, nói tới hai chữ “thâm giao” giọng lại lộ vẻ tự hào đắc ý, ngưng lại một lát tiếp:

– Trác Trường Khanh vị nhân hành sự, lão phu đương nhiên đã rõ ràng, võ công gia giáo của nó ta biết rõ như lòng bàn tay mình vậy, nếu ngươi muốn dùng lời lừa dối lão phu, há chẳng phải ngu ngốc lắm sao?

– Đường Nghĩa cất giọng sang sảng:

– Kiều Thiên thực do Thái Dương công tử bắt giữ, nhưng hắn trúng ám khí lại là một vị cô nương đứng cạnh Trác đại hiệp phóng ra, tại hạ tuyệt không có lòng dối gạt, xin tiền bối đừng quá lời.

Vân Khiêm dựng ngược cặp chân mày rậm, ngạc nhiên:

– Cạnh Trường Khanh điệt còn có một vị cô nương? Danh tánh là gì, vóc dáng điệu bộ ra sao?

Đường Nghĩa cúi đầu nói:

– Vị cô nương đó dường như là họ Ôn, chỉ vì nàng là bằng hữu của Trác đại hiệp nên tại hạ không dám nhìn kỹ, chỉ thấy nàng như tiên giáng trần, sắc đẹp chim sa cá lặn, thực là trang quốc sắc thiên hương, hơn nữa võ công cũng cực kỳ cao minh.

Vân Khiêm lại càng quái lạ hơn, cúi đầu trầm ngâm hồi lâu đoạn nói:

– Ngươi hãy đem tất cả mọi chuyện từ đầu tới cuối nói rõ cho ta nghe xem!

Đường Nghĩa đằng hắng một tiếng liền đem tất cả mọi chuyện Kiều Thiên đưa cuốn bí kíp chế tạo Vô ảnh thần trâm ra sao, nào tới Thiên Mục Sơn rồi ẩn náu trong quan tài như thế nào, sau đó bị Trác Trường Khanh phát giác đều nhất nhất nói ra.

Vân Khiêm chăm chú lắng nghe, nét mặt thay đổi liên tục. Lúc thì nhướng mày trợn mắt, khi lại vỗ tay lớn tiếng chửi rủa, ông cũng không ngờ Kiều Thiên lại là một kẻ xấu xa ti tiện, mất hết nhân tính đến thế.

Đường Nghĩa vừa nói dứt lời, hai mắt Vân Khiêm đã đỏ ngầu vì tức giận, râu tóc dựng ngược, gằn giọng:

– Kiều Thiên này khá lắm, thực khiến lão phu tức chết.

Vân Trung Trình lại chau mày:

– Làm sao mà Trường Khanh đệ lại đi cùng với cô nương họ Ôn kia? Lúc này, đệ vẫn còn lưu lại Thiên Mục Sơn không rõ có gặp nguy hiểm gì không, gia gia, hay là chúng ta…

Vân Khiêm cướp lời:

– Chí phải chí phải, hãy mau đi tiếp ứng cho Khanh hiền điệt.

Ánh mắt lão lạnh lẽo quét một lượt về phía Kiều Thiên, đoạn nói:

– Còn tên nghịch đồ thô lậu này, nếu chẳng phải hiện tại lão phu có việc, thật muốn đánh cho hắn mấy quyền cho hả tức giận!

Xâm xẩm tối, xe ngựa của Vân Khiêm phụ tử đã tới Thiên Mục Sơn, cha con họ Vân vì quan tâm đến sự an nguy của Trác Trường Khanh, nên đã quên đi hiểm cảnh của Thiên Mục Sơn, hai người đều thi triển khinh công, đi thẳng lên núi.

Vì sự nguy nan của người mà quên đi hiểm cảnh của mình, đó chính là tinh thần hiệp đạo, cũng chính là bản sắc của đại trượng phu.

Sơn đạo quanh co, rừng cây bên đường rậm rạp, cây cối um tùm, hoàn toàn không có một bóng người. Người trong giang hồ đều biết trong ngọn núi này, giờ đây nơi nơi đều là cạm bẫy, xứ xứ ẩn giấu nguy cơ, nhưng xem thoáng thì vẫn như ngày thường, tuyệt không có chút nào kỳ dị cả, cha con họ Vân tuy biết Trác Trường Khanh nhất định đang ở đây, nhưng núi cao rừng sâu không biết phải tìm ở nơi nào?

Ánh thái dương đã tắt, mây mù cuồn cuộn đổ về, cỏ cây hoa lá đều một màu xanh thẳm.

Rừng cây yên tịnh không một tiếng động, trên bình nguyên không một bóng người, bỗng trong khu rừng rậm vọng ra một tiếng than buồn bã, một giọng nói trong trẻo, dịu dàng, mơ hồ vọng ra.

– Trời đã tối rồi, sao thời gian trôi qua nhanh thế?

Giọng nói u oán, ngữ điệu chậm rãi khiến cho một câu nói bình thường như thế bỗng biến thành một lời hát êm tai.

Tiếng vọng nhỏ đều rồi tắt hẳn, không gian lại trở về với sự yên lặng tĩnh mịch vốn có, hồi lâu sau lại có tiếng thở than khẽ vang lên:

– Trời thật đã tối hẳn rồi, trời tối mau quá.

Lời nói đã chìm hẳn vào sự yên tĩnh của vạn vật.

Sau đó, giọng nói dịu dàng, trong trẻo kia lại vang lên:

– Huynh đã đói chưa? Huynh xem, muội thật vụng về, đồ đã mang về rồi mà còn chưa làm cho huynh ăn.

Tiếp theo tiếng nói, Ôn Cần vừa nở nụ cười tươi như hoa, ung dung thong thả bước từ trong rừng ra, một tay nàng khẽ vén mớ tóc mây, tay kia cầm cái làn bằng trúc, tuy trên mặt thoáng nụ cười, nhưng làn thu ba vẫn ẩn hiện nét u sầu.

Nàng khẽ cúi người, nhè nhẹ đặt chiếc làn trúc xuống đám cỏ mềm mại như tơ, mở nắp lấy từ trong đó ra một vuông lụa mềm, đoạn trải ra đất.

Sau đó, nàng phát hiện ra sau lưng có một bóng người cao lớn đang từ từ tiến tới, trong cảnh tranh tối tranh sáng, bóng đó nhập nhòa vào sắc xanh thẫm của rừng cây.

Nàng không quay đầu lại cũng chẳng hỏi han gì.

Nàng chỉ khẽ chớp mắt nói:

– Cơm chưa làm xong huynh đã đến rồi, thật ghét quá đi.

Chợt liếc thấy bóng người đàng sau cất cao tay hữu vỗ xuống đầu nàng.

Phong thanh vù vù, trong chưởng thức hàm súc nội lực kinh người, Ôn Cần kinh hoảng nghĩ thầm:

– Chẳng lẽ không phải Trường Khanh?

Bèn quát lớn:

– Ai đó?

Nàng đứng bật lên, xoay người phóng ra một chưởng nhanh như chớp giật, chỉ thấy chưởng của người kia nghênh tiếp chưởng của nàng, “bộp” một tiếng, hai chưởng chạm nhau. Ôn Cần cảm thấy bao nhiêu nội lực trong chưởng của nàng đều tan tác biến đâu mất hết.

Trong cùng chớp mắt, nàng giật thót mình, ngước mắt nhìn thì thấy Trác Trường Khanh đang đứng sừng sững, vẻ mặt cứng nhắc, lạnh lùng nói:

– Ngươi đang nói ai đáng ghét?

Còn chưa dứt lời, chàng đã bật cười ha hả.

Tiếng cười mỗi lúc một lớn, Ôn Cần “ồ” một tiếng trách yêu:

– Huynh chẳng những đáng ghét mà còn xấu xa nữa!

Lại thấy Trác Trường Khanh cười lăn cười bò ra rồi.

Ôn Cần bĩu môi, đẩy chàng ra xa nói:

– Nếu huynh không đứng xa xa một chút thì muội sẽ không làm cho huynh ăn đâu.

Trác Trường Khanh gục gặc đầu, cười nói:

– Được được, huynh sẽ đứng xa một chút.

– Thế mới dễ thương chứ.

Nàng cười vui vẻ, quay người đi vài bước bỗng quay lại bật cười.

Trác Trường Khanh đứng ngẩn người ra ngắm nàng, vóc dáng mảnh mai, xinh xinh, mái tóc xoã dài bềnh bồng như mây, tóc mây sợi vắn sợi dài thả xuôi trên khuôn mặt trái xoan, nước da trắng hồng, môi mọng đỏ tươi.

Trác Trường Khanh chợt thấy một cảm giác ấm áp tràn ngập lòng mình, chàng buột miệng hỏi:

– Làm xong chưa?

Ôn Cần liếc mắt cười nói:

– Làm thì xong từ lâu rồi, nhưng muội phải phạt, cho huynh đợi đã!

Trác Trường Khanh vờ nhăn mặt

– Huynh không đợi được nữa rồi.

Ôn Cần cười khanh khách:

– Trông bộ dạng của huynh kìa, thôi được, hôm nay tha cho huynh một lần, mau tới ăn thôi!

Trác Trường Khanh bước mau tới, ngồi phịch xuống cạnh Ôn Cần, Ôn Cần gắp một miếng thịt gà lên cho chàng. Chàng hả miệng đón lấy rồi nhai nuốt ngon lành, Ôn Cần nghiêng đầu nói:

– Huynh ăn đi, có ngon không?

Trác Trường Khanh cười nói:

– Muội gắp cho huynh một miếng nữa đi, miếng nhỏ như thế này, huynh còn chưa nhận kịp mùi vị nó thế nào nữa.

Ôn Cần bật cười:

– Đáng ghét!

Vừa dứt lời thì nàng cũng bật cười khanh khách. Cả hai người đã gặp nhau trong tình huống trớ trêu của số phận, thân thế cô độc, nhưng giờ đây đôi bên đều cười vang vui vẻ, sự tịch mịch cô khổ từ nhỏ tới giờ tựa hồ biến mất dần đi trong tiếng cười.

Cười vang hồi lâu, chợt văng vẳng một tiếng dế gáy đâu đây, tiếng trùng kêu như khoan vào màn đêm đen đặc, vô hình trung khoan vào lòng họ một mũi khoan nhức nhối. Hai người chợt im bặt, cả hai cùng ngẩn người ra nhìn nhau, rất lâu rất lâu, Ôn Cần thở dài não ruột.

– Trời mỗi lúc một khuya rồi.

Trác Trường Khanh bất giác ngẩng mặt nhìn trời, vầng trăng sáng đã treo lên đầu núi, chàng buột miệng:

– Trăng đêm nay đẹp quá!

Ôn Cần chầm chậm nói:

– Không rõ… không rõ Ôn Như Ngọc… bà ta đã đi chưa.

– E rằng còn chưa đi đâu, hiện tại… hiện giờ còn sớm mà!

Ôn Cần lẩm bẩm một mình:

– Nhưng có lẽ bà ta đã đi rồi, bà ấy luôn là như thế.

Chợt nàng nhắm nghiền cặp mắt, hai hàng lệ châu sáng lóng lánh dưới ánh trăng trào ra khỏi mi mắt, lăn theo gò má xinh xắn của nàng mà lã chã tuôn rơi.

Trong nhất thời, hai người chìm vào trầm tư mặc tưởng, tiếng cười vang ban nãy đã nhường chỗ cho sự im lặng âu sầu.

Họ tuy muốn lấy tiếng hoan tiếu mà lừa dối mình, nhưng thủy chung tiếng cười hoan lạc cũng không che khuất được hiện thực tàn khốc, vì đêm nay, chính là đêm quyết định vận mệnh của cả hai người.

Đối mặt với cừu thù có võ công quán tuyệt thiên hạ, hai người không tin mình sẽ nắm chắc phần thắng, mà hậu quả là cái gì thì họ cũng đã biết rõ.

Trác Trường Khanh khẽ ôm lấy bờ vai nàng, chỉ thấy Ôn Cần từ từ ngẩng lên nhìn chàng nói:

– Trường Khanh, huynh có thể nói cho muội hay vì sao sự hội ngộ bao giờ cũng ngắn hơn biệt ly.

Rừng núi mờ ảo dưới ánh trăng mông lung, Trác Trường Khanh cũng ngầm tự hỏi: vì sao hội ngộ luôn ngắn ngủi hơn chia ly, vì sao… vì sao…

Chàng lập đi lập lại hai câu nói trên, lại thấy một nỗi buồn thầm lặng, len lén dâng trào, tuôn chảy liên miên bất tuyệt.

Ôn Cần khẽ đưa tay lau nước mắt, cười gượng, khẽ nói:

– Thời khắc này ngày mai, không biết huynh và muội đang ở đâu nhỉ?

Trác Trường Khanh cúi đầu yên lặng.

Ôn Cần lại nói:

– Khi nãy, lúc huynh đánh muội một chưởng, muội còn cho rằng, đó là Ngọc Lan Tất Tứ, nào ngờ huynh thoạt trông thì hơi có vẻ khờ khạo ngốc nghếch, kỳ thực cũng không đến nỗi ngốc lắm!

Trác Trường Khanh vẫn cúi đầu không nói, nàng lại tiếp:

– Buồn cười nhất là bộ dạng si khờ của Ngọc Lan Tất Tứ. Lúc đó, muội chỉ muốn cười phá lên, nhưng cuối cùng cũng nhịn được.

Nàng che miệng cười mấy tiếng, tiếng cười nhạt nhẽo vô vị.

Trác Trường Khanh cơ hồ như chẳng nghe chẳng thấy gì cả.

Ôn Cần xuất thần nhìn chàng hồi lâu, đột nhiên thở dài buồn bã, nặng nề:

– Lẽ nào huynh không thể nói chuyện với muội một lát được sao? Lẽ nào huynh không đem tất cả những phiền não chất chứa mà quẳng hết đi, lẽ nào… lẽ nào…

Tiếp đó là tiếng nấc nghẹn ngào, lệ châu lã chã tuôn rơi.

❀ ❀ ❀

[1] Tam tự kinh: Con người khi còn nhỏ thì tính vốn thiện, nhưng nếu không được chỉ dạy kỹ càng thì tính đó sẽ thay đổi…

[2] Đoạn này toàn tiếng địa phương phỏng ý mà dịch.

[3] Phỏng ý dịch theo tiếng địa phương.

Nhạn Môn Quan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.