Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 40400 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1939
Bắt Giết Trùng Ma

❊ ❊ ❊

Tần Phượng Minh cẩn trọng, dừng thân hình ở cách vài trượng, hai chiếc nhẫn trữ vật liền xuất hiện trên tay trái, tay phải vươn ra, đống tài liệu luyện khí to như ngọn núi nhỏ trong nháy mắt đã biến mất không dấu vết.

Ở đây, tất nhiên không thể phân loại kỹ càng, chỉ có thể thu hết vào trước rồi tính sau.

Liếc nhìn vào bên trong sơn động, ở phía xa có bày một cái bàn đá, bên cạnh bàn đá có rất nhiều tàn chi đoạn tí nằm tán loạn.

Nhìn những chi tay chân vương vãi trên mặt đất, Tần Phượng Minh rốt cuộc cũng hiểu rõ công dụng của hang động này.

Nơi này, hẳn chính là động phủ chuyên dùng để luyện chế khôi lỗi của chủ nhân động phủ.

Tàn chi khôi lỗi đã luyện chế qua, nếu muốn luyện chế lại hoặc tách rời thì khó khăn vô cùng, nhưng Tần Phượng Minh vẫn thu những tàn chi đó vào trong ngực. Những tàn chi này tuy không dùng được nữa, nhưng đối với Tần Phượng Minh mà nói, vẫn có thể từ trên những tàn chi này, nghiên cứu thủ pháp của người luyện chế lúc ban đầu.

Quét mắt nhìn toàn bộ động phủ một lần nữa, thấy không còn vật gì có thể dùng được nữa, Tần Phượng Minh lúc này mới khoanh chân ngồi xuống cái bàn đá kia, cứ thế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Ba ngọn núi nhỏ phía trên hồ nham tương cách nhau đến mấy chục dặm, dù lúc này Tần Phượng Minh có khởi hành đi tới thì cũng khó lòng đến trước người khác. Chi bằng lúc này cứ ở lại đây, tĩnh tâm chờ đợi tên lão giả mặt đen được xưng là Trùng Ma kia tới thì hơn.

Lúc trước khi năm cỗ khôi lỗi hỗn chiến, Tần Phượng Minh tuy muốn nhân cơ hội đả thương hoặc tiêu diệt tên lão giả mặt đen kia, nhưng đối phương lại có thể chống đỡ được một đòn đánh lén của hắn trong gang tấc. Điều này cũng khiến Tần Phượng Minh nảy sinh chút kiêng dè đối với thực lực của hắn.

Dừng thân trong sơn động này, Tần Phượng Minh tất nhiên không cần lo lắng tên lão giả mặt đen kia có thể dò xét tới nơi này.

Trong sơn động này tuy không có cấm chế tồn tại, nhưng ngay cả khi Tần Phượng Minh ở trong đường hầm lúc trước, thần thức cũng không thể dò xét vào đây một chút nào.

Bởi vì loại đá ở đây, lại có công hiệu ngăn cách thần thức của tu sĩ.

Nửa ngày sau, một tiếng "bộp" cực kỳ khẽ khàng đột ngột vang vọng truyền tới trong đường hầm tối đen, tiếp theo đó là tiếng gào thét phẫn nộ của tu sĩ.

Những âm thanh này lúc bắt đầu còn vô cùng chói tai, nhưng sau khi khúc xạ truyền đi trong đường hầm tối tăm thì nhanh chóng suy yếu. Khi truyền tới động phủ rộng lớn thì đã yếu đến mức không nghe thấy gì nữa.

Nhưng vị thanh niên tu sĩ đang nhắm mắt kia lại đột ngột mở bừng hai mắt, sắc mặt nghiêm lại, một tia cười nhạt hiện lên.

"Trùng Ma kia tới rồi, vậy thì Tần mỗ cũng nên đi nghênh tiếp một phen."

Lời nói còn chưa tan hết, trong sơn động trống trải rộng lớn đã không còn bóng dáng Tần Phượng Minh. Phía trên hồ nham tương có tồn tại cấm không cấm chế, nhưng trên đảo nhỏ thì không bị ảnh hưởng.

Lúc này, tại nơi mà cỗ khôi lỗi Hóa Anh sơ kỳ của Tần Phượng Minh bị tiêu diệt lúc trước, có một bóng người cao lớn đang vung vẩy trái phải không ngừng như một con gấu hung dữ gào thét điên cuồng. Xung quanh hắn là một đám phi kiến màu đen đông đúc đến vài chục vạn con.

Cách đàn phi kiến màu đen hai mươi trượng, một lão giả toàn thân dính đầy máu đứng tại chỗ. Nhìn dáng vẻ đầy máu của lão, có thể thấy lão đã bị thương khá nặng.

Tất nhiên, thương thế như vậy, đối với một tu sĩ Quỷ Quân hậu kỳ mà nói thì cũng chẳng tính là gì. Chỉ cần cho lão vài tháng thời gian, đến cả đoạn chi cũng có thể tái sinh.

Nhưng lúc này, lão không có lấy một chút thời gian nào để bận tâm đến thương thế của bản thân.

Cỗ khôi lỗi hình người cao lớn trước mặt kia, thủ đoạn tàn độc còn mạnh hơn cả năm cỗ khôi lỗi Hóa Anh đỉnh phong lúc trước vài phần. Nếu không phải lúc tiến vào đây lão cố ý thả một con linh thú cấp bảy ra dò đường thì chắc chắn đã tử trận tại chỗ rồi. Ngay cả khi có linh thú đi trước, lão vẫn bị thương nặng dưới đòn tấn công của cỗ khôi lỗi cao lớn kia.

Trừng mắt nhìn cỗ khôi lỗi cao lớn đang bị hơn mười vạn linh trùng vây hãm, lão giả lúc này tuy vô cùng tức giận nhưng cũng cạn lời đến cùng cực.

Thân thể cỗ khôi lỗi cao lớn kia sử dụng vật liệu vô cùng bền chắc, không phải thứ mà đám linh trùng của lão có thể phá phòng.

Tuy phi kiến có số lượng hơn mười vạn, nhưng nếu muốn nhốt cỗ khôi lỗi kia thì chỉ có thể làm trong thời gian ngắn, còn muốn tiêu diệt nó thì chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày.

Khôi lỗi không sợ bất kỳ chất độc nào ăn mòn, cộng thêm thân thể bền chắc, độc tố và sự cắn xé của phi kiến vốn chẳng thể gây ra chút ảnh hưởng nào đối với nó, điều duy nhất có thể làm là dựa vào số lượng đông đảo để vây hãm khiến nó khó lòng cử động.

"Hừ, hời cho lão già chết tiệt kia, để hắn chết trong tay cỗ khôi lỗi này." Lúc này lão giả mặt đen đã đinh ninh rằng Tần Phượng Minh đã tiến vào đây trước đó đã bị cỗ khôi lỗi này hạ độc thủ.

Lần này lão vượt qua hòn đảo nhỏ gần đó mà trực tiếp đi tới đây, mục đích hàng đầu chính là tiêu diệt Tần Phượng Minh.

Lão giả mặt đen vốn là kẻ thù nào cũng báo, lúc trước bị Tần Phượng Minh ám toán một cái, trong lòng lão đã dâng lên cơn giận dữ. Cho nên vừa tới hồ nham tương là lao thẳng đến tìm Tần Phượng Minh.

Điều lão không ngờ tới là Tần Phượng Minh lại có nhục thân mạnh mẽ đến vậy. Dưới sự tồn tại của cấm không cấm chế mạnh mẽ mà tốc độ lại nhanh hơn lão rất nhiều. Nếu không phải lão có bí thuật kinh người thì có lẽ đã không thể đến được đây.

"Không biết sống chết, đến lúc này còn muốn giết Tần mỗ. Đã vậy, ngươi có thể đi chết rồi." Theo một giọng nói vô cùng nhẹ nhàng vang lên, lão giả mặt đen chỉ cảm thấy năng lượng ba động đột ngột dâng lên ở vị trí cách mình hai trượng, một bóng người hiện ra trước mặt.

Một bàn tay khổng lồ lóe ra ngũ sắc hào quang vừa xuất hiện đã rực sáng lao tới bao phủ lấy lão giả mặt đen.

"Không ổn!" Lão giả mặt đen phản ứng cực nhanh, ngay khi giọng nói của Tần Phượng Minh vừa vang lên, năng lượng ba động vừa xuất hiện, lão đã há miệng, một món pháp bảo hình móc câu lóe lên uy năng khổng lồ đã trực tiếp tấn công về phía trước.

Đồng thời thân hình lách nhanh, cả thân thể lao ngược trở lại về phía lối ra.

Tốc độ nhanh đến mức dường như không chậm hơn Huyền Thiên Vi Bộ của Tần Phượng Minh bao nhiêu.

"Hừ, lúc này muốn chạy, muộn rồi."

Theo tiếng hừ lạnh của Tần Phượng Minh, một bóng quyền ngưng thực vô cùng đã trực tiếp lao về phía chiếc móc câu màu đen đang tấn công tới, vậy mà lại đến sau mà tới trước, đôi bên chạm vào nhau trong chớp mắt. Trong tiếng "bộp" vang dội, món pháp bảo hình móc câu chưa kịp bung ra hoàn toàn đã bị hắn đánh bay ngay lập tức.

Mà chưởng ấn khổng lồ ngũ sắc ban đầu không hề dừng lại, tiếp tục hung hăng đánh về phía lão giả mặt đen.

Nơi chưởng phong bao phủ, một luồng lực cấm chế vô cùng mạnh mẽ lập tức hiển hiện. Lão giả mặt đen đang cấp tốc lui lại chợt cảm thấy một luồng cự lực vô tiền khoáng hậu ập tới trên thân thể, khiến thân thể đang lùi nhanh của lão đột ngột khựng lại.

Ngay khi lão giả kinh hãi trong lòng, sau lưng lạnh toát, định thi triển thủ đoạn mạnh mẽ nào đó, thì một luồng năng lượng cấm chế thần hồn cực kỳ mạnh mẽ đột nhiên xâm nhập vào thân thể lão. Đồng thời, ngũ sắc hào quang điên cuồng lóe lên trước mặt, một bàn tay to lớn đã bao trùm lấy lão vào trong đó.

"Bộp!" Một tiếng máu thịt bị đánh nát vang lên tức thì, một tiểu anh thu nhỏ đột ngột xuất hiện.

Lão giả mặt đen lại bị ép tự hủy thân thể khi thần hồn bị phong tỏa hoàn toàn.

Nhưng ngay khi thân thể tiểu anh hư ảo, định độn thuật bỏ chạy, một sợi tơ màu xanh biếc thanh mảnh bay vụt ra, sau khi bung ra giữa không trung, lập tức hóa thành một tấm lưới tơ màu xanh nhạt rộng gần hai trượng. Tấm lưới này nhìn thì cực kỳ thanh mảnh nhưng lại bền chắc vô cùng, chỉ lóe lên một cái đã trùm lên một khoảng hư không nào đó.

Theo cú chùm của lưới tơ, một tiểu anh đã bị nhốt gọn trong đó.

"Hừ, không có lấy chút độ bền nhục thân nào, dưới đòn tấn công đã được Tần mỗ tính toán kỹ lưỡng, thì làm sao có khả năng cho ngươi đào tẩu." Bóng người lóe lên, Tần Phượng Minh đã tóm được tiểu anh đang bị lưới tơ màu xanh quấn chặt lấy cả người, rót một luồng năng lượng cấm chế vào, trong chốc lát đã thu nó vào trong một cái ngọc bình cấm chế.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1906
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.