Bách Luyện Phi Thăng Lục

Lượt đọc: 40400 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1986
Thu Bảo

❊ ❊ ❊

“Hoàng thượng, người thật sự hiểu lầm rồi. Thần thiếp làm gì có ý đó, thần thiếp chỉ nghe hai vị đại nhân nói vào cung để cầu kiến Hoàng thượng. Vừa khéo thần thiếp mới từ Từ Ninh cung ra, biết Hoàng thượng phải bồi Thái hậu, sợ là tạm thời không có thời gian, thêm vào đó thấy hai vị đại nhân đi đứng vội vàng, mặt đầy vẻ mệt mỏi, nên mới nghĩ đưa hai vị đại nhân đi nghỉ ngơi một lát, đợi Hoàng thượng rời Từ Ninh cung rồi hãy vào bái kiến, thần thiếp thật sự không có nửa điểm tâm tư bất chính a!” Vừa bị ném xuống, Hạ Vũ Tình lập tức ôm chặt lấy đùi Phong Đình Diệp gào khóc, để cho giống thật, nàng còn lén tự nhéo mạnh vào đùi mình một cái, đau đến mức nước mắt lưng tròng. Được rồi… nhéo mạnh tay quá!

Cơn giận của Phong Đình Diệp thực ra đã vơi đi quá nửa từ trên đường trở về, đầu óc hơi bình tĩnh lại, lập tức nghe ra lỗ hổng trong lời nói của hai người kia, trong lòng đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Không đợi hắn lên tiếng, Hạ Vũ Tình đã kêu gào trước rồi.

Lần này thì hay rồi, hứng thú của Phong Đình Diệp cũng nổi lên, hắn giơ tay bóp cằm Hạ Vũ Tình, nâng mặt nàng lên, cười đến mức phong vân biến sắc: “Tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật, trẫm tận mắt chứng kiến còn có thể giả sao?”

Hạ Vũ Tình bị nụ cười quỷ mị của Phong Đình Diệp dọa cho run bắn người, bĩu bĩu môi, phá bình thì mẻ, nói: “Hoàng thượng làm thế nào mới chịu tin thần thiếp?”

Sói xám trầm ngâm một tiếng, bắt đầu mặt không đổi sắc mà lừa gạt thỏ trắng: “Vừa nãy trẫm thấy ái phi cử chỉ thân mật, lời lẽ mập mờ với hai vị đại nhân. Ái phi đã khăng khăng phủ nhận qua lại thân mật với hai người họ, thì nên lấy ra chứng cứ xác thực, trẫm vốn dĩ công bằng, nhất định sẽ không oan uổng cho nàng.”

Hạ Vũ Tình ngẩn ra, nghiêng đầu hỏi: “Hoàng thượng muốn xem bằng chứng gì?”

Phong Đình Diệp liếc Hạ Vũ Tình một cái, đôi mắt híp lại, nảy sinh vài phần tính toán: “Tất nhiên là xem trên người ái phi có để lại dấu vết của người đàn ông khác ngoài trẫm ra hay không?”

“Ơ?” Hạ Vũ Tình khó hiểu ngẩng đầu nhìn Phong Đình Diệp, không đợi nàng lĩnh hội thâm ý trong lời nói của Phong Đình Diệp, người nào đó đã dùng hành động thực tế bắt đầu kiểm tra vật sở hữu của mình.

Lần thứ hai bị đè lên chiếc giường mềm mại, đầu óc Hạ Vũ Tình chập mạch một thoáng, bắt đầu gào thét báo cảnh sát. Đáng chết, sao lại bị đè nữa rồi? Mới cách bao lâu chứ, tổng công đại nhân, ngài không sợ tinh tẫn nhân vong sao?

“Đừng… đừng qua đây, ta cảnh cáo ngươi, lão nương đã luyện qua phòng lang thập bát chiêu, ngươi còn qua đây cẩn thận lão nương đá cho ngươi thật sự không thể nhân đạo nổi.” Thấy sói xám từng bước ép sát, Hạ Vũ Tình cũng chẳng màng tới lễ tiết tôn ti gì nữa, chộp lấy chiếc chăn gấm bên cạnh tung một chiêu thiên nữ tán hoa.

Phong Đình Diệp bị bộ dạng hung dữ bất ngờ lộ móng vuốt của Hạ Vũ Tình dọa cho giật mình, nhất thời không đề phòng nên bị chiếc chăn bay tới che kín đầu, hắn lóng ngóng gỡ chiếc chăn trên đầu xuống, lại thấy Hạ Vũ Tình không biết đã chạy sang phía bên kia giường tự bao giờ, mình hơi bước qua một bước, Hạ Vũ Tình liền di chuyển sang một bước.

Hai người đứng cách giường đối diện, bốn mắt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ: “Nàng qua đây.”

Hạ Vũ Tình vẻ mặt cảnh giác: “Không, có bản lĩnh thì ngươi qua đây.”

Phong Đình Diệp phượng mâu híp lại, lại nhấc chân, vài lần qua lại, sau đó… “Đừng động.”

“Không động là đồ ngốc, ta không phải đồ ngốc!”

“…” Hiểu rằng tranh cãi với người nào đó chuyện này chỉ tổ mình bị chập mạch, cho nên hắn sáng suốt lựa chọn dùng hành động thực tế.

Bùm—— đám nô tài canh giữ ngoài điện Triết Phương nghe thấy một trận động tĩnh cực lớn, lần này tất cả đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không ai dám xông vào làm tiên phong nữa. Ai, Hoàng thượng và nương nương nhà chúng ta sức lực thật dồi dào, lần nào cũng phải diễn một màn như thế này, cũng không biết đây là tốt hay không tốt đây? Nhìn xa xăm…

Hạ Vũ Tình thở hồng hộc, trừng mắt nhìn chằm chằm Phong Đình Diệp đang đè trên người mình: “Ngươi chơi xấu.”

“Đây gọi là trí thủ. Hì hì, ái phi, nàng đấu không lại ta đâu.”

“Hừ, ta thà chết không khuất phục.” Hạ Vũ Tình nói xong dùng lại chiêu cũ, duỗi chân nhanh chóng đá về phía Phong Đình Diệp.

May mà Phong Đình Diệp đã chuẩn bị trước, nếu không cũng bị dọa cho toát mồ hôi hột, hai chân hơi hạ xuống, kẹp chặt lấy hai chân Hạ Vũ Tình, khiến nàng không thể động đậy. Phải nói rằng, tai nạn lần trước quả thực không phải ngẫu nhiên, không chỉ cái gọi là tướng môn hổ nữ Liễu Nghi Tương kia sức lực lớn, Hạ Vũ Tình so với nàng ta cũng chẳng kém cạnh chút nào.

Vài lần giãy giụa, Phong Đình Diệp tuy không đến mức bị nàng hất văng xuống giường như lần trước, nhưng cũng không làm gì được nàng. Trong tình thế bất đắc dĩ, Phong Đình Diệp đành phải tung ra đòn sát thủ cuối cùng: “Thực ra… ngay từ đầu trẫm đã biết những gì hai người họ nói không phải là sự thật.”

Cúi người nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo đang trợn tròn vì kinh ngạc của Hạ Vũ Tình, Phong Đình Diệp mày mắt cong cong: “Tử Đường cả đời ghét nhất bị người khác coi là trẻ con, còn Yến Nhiễm cả đời lại ghét nhất bị người khác lôi dung mạo hắn ra nói chuyện. Không khéo là những lời nàng nói hôm nay dường như đã đắc tội sạch cả hai người họ, cũng không trách họ muốn bắt nạt nàng như vậy.”

Đúng như dự đoán, động tác giãy giụa của Hạ Vũ Tình khựng lại cái rắc, động tác trong tay cũng buông lỏng hơn không ít, khiến Phong Đình Diệp thừa cơ xông vào, thế như chẻ tre.

Nhìn Phong Đình Diệp với vẻ mặt ngơ ngác đáng yêu, Hạ Vũ Tình không tin nổi nói: “Ý của ngươi là, bọn họ vừa nãy là cố ý nói như vậy, vì muốn… vu oan bắt nạt ta?”

Quá đáng quá đi, công cô nàng đã vắt óc suy nghĩ để tác hợp cho họ, để họ và tổng công đại nhân tu thành chính quả, không cảm kích thì thôi, lại còn đối xử với nàng như vậy!

Sau khi bi phẫn, Hạ Vũ Tình chợt nhận ra: “Đã vậy sao ngay từ đầu Hoàng thượng biết mà vừa nãy lại…” Hạ Vũ Tình trợn tròn mắt, “Ngươi cũng đang trêu chọc ta?”

Phong Đình Diệp nhìn biểu cảm biến hóa khôn lường như thời tiết trên mặt Hạ Vũ Tình, cười càng thêm không có ý tốt, cúi người xuống, cắn lấy vành tai trắng nõn của nàng, khẽ cười: “Không có, trẫm sao nỡ trêu chọc nàng?”

Vỏn vẹn một câu, lập tức khiến Hạ Vũ Tình cảm động đến mức nước mắt lưng tròng. Chỉ tiếc là, phần cảm động này còn chưa kịp ấm nóng, đã bị câu nói tiếp theo của hắn hoàn toàn… nghiền nát.

“Trẫm tất nhiên không trêu chọc nàng, trẫm chỉ là đang… đùa giỡn nàng thôi.”

“…” Ư ư ư, tổng công đại nhân, ngài tà ác như vậy cha mẹ ngài có biết không? Sau này không thể cùng ngài chơi đùa vui vẻ được nữa rồi, hu hu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1957
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Hư Chân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.