Bi Thương Ngược Dòng Thành Sông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 120 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
73.

❊ ❊ ❊

Trong phòng điều hòa mở quá lâu, buồn chán đến cuống quýt. Mà mùa đông vốn dĩ khô, điều hòa lại mở quá lâu, cả căn phòng bị gò ép đến như thể bị nứt ra.

Cố Sâm Tương đứng dậy mở cửa sổ, gió lạnh bên ngoài thổi vào.

Thoải mái hơn nhiều rồi.

Quay người lại, điện thoại trên bàn rung lên.

Mở nắp, người gửi hiện lên màn hình là "Sâm Tây".

Mở tin nhắn, chỉ có hai chữ "chị". Không có chấm câu. Nhưng Cố Sâm Tương nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra bộ mặt không vui của cậu.

Sâm Tương dương khóe miệng, ngón tay ấn trên bàn phim mấy chữ, "Em sao thế? Qua đây đi."

Gấp điện thoại, qua hai phút, Sâm Tây ở bên ngoài gõ cửa.

"Không vui à?"

"Đâu có.", Cố Sâm Tây nằm trên giường, thuận tay vơ lấy một con búp bê đặt trên giường tựa vào tường, "Lớn đầu rồi, còn chơi búp bê."

"Búp bê? Đàn ông con trai các cậu đều cổ lỗ sĩ vậy à? Em có thể gọi nó là thần vải, con rối hoặc công chúa nhỏ." Cố Sâm Tương có chút nhịn không được muốn cười.

"Em không thèm quan tâm mấy thứ này." Cố Sâm Tây đảo trắng mắt.

Cố Sâm Tương quay người đi, rút cuốn sách tham khảo ra từ giá sách.

"Thực ra em có thể hiểu mẹ nghĩ gì."

Cố Sâm Tây ở phía sau không đầu không não nói một câu, sau đó không có đoạn sau nữa.

Cố Sâm Tương quay đầu qua, nhìn thấy cậu lấy con thỏ khổng lồ đè lên mặt.

"Em đừng nghĩ vớ vẩn nữa, trẻ con thì hiểu gì."

"Chị cũng chỉ sinh ra trước em có một, hai phút", phía dưới con thỏ lưu manh truyền đến giọng nói ồm ồm.

"Nếu đổi lại là em.", cậu bỏ con thỏ ra, ngồi dậy trên giường, "thì em cũng thích chị, một đứa giành được học bổng hạng nhất,học sinh xuất sắc được nhà trường nắm trong tay. Còn một đứa là học sinh thành tích tệ dù không phải thấp chạm đáy, nhưng cao không đến trời___Đấy là thầy giáo em nói___, em cũng sẽ càng thích chị hơn."

"Không phải đâu, thương cho roi cho vọt, gì đi nữa chị thân con gái sau này gả ra ngoài cũng như bát nước hất đi, đứa mẹ thương yêu nhất vẫn luôn là em, bây giờ mẹ đang giận em. Đổi lại là chị, cả ngày nhàn rỗi tay chân, sớm đã lôi em ra đánh gãy chân rồi, còn để em ở đây than thân trách phận sao."

"Vậy chị đừng gả ra ngoài.", Sâm Tây cười nhăn nhở, choàng tay qua lưng chị từ phía sau, đẩy qua đẩy lại trên trán cô.

"Chưa tắm à? Cả người hôi xì. Đi tắm nhanh lên!"

Cố Sâm Tây vừa đứng thẳng lên, cửa bị đẩy ra, mẹ đứng ở cửa với một tách trà nóng trên tay, hai mắt như phun ra lửa.

"Bản thân mày không học hành, đừng đến quấy rầy chị!"

"Mẹ, em qua tìm con có việc."

"Nó thì có việc gì được?"

"Con không việc gì cũng có thể tìm chị, con với chị đều cùng từ bụng mẹ mà ra, còn thân thiết hơn với mẹ." Cố Sâm Tây đút tay vào túi quần, nhún nhún vai.

Mẹ nặng nề đặt chiếc cốc lên bàn học, "bốp" một tiếng, nước bên trong bị sóng ra ngoài một nửa. "Nói cái gì!"

"Được rồi, Sâm Tây, em về phòng ngủ đi." Cố Sâm Tương đứng lên, đẩy cậu ra ngoài.

Mẹ quay người lại, sắc mặt trắng ngắt. Qua một lúc lâu sau, cầm cốc đưa cho Cố Sâm Tương nói, "Đây là nước mật ong, bên trong có chứa sữa ong chúa, nghe nói chứa axit amin, rất tốt cho trí nhớ, con mau uống đi."

Cố Sâm Tương vừa định đưa tay ra đón, thì mẹ lại thu lại, sắc mặt tức đến phát trắng, "Con xem đã bị đổ ra một nửa rồi, để mẹ ra ngoài làm lại cho con ly khác."

Nói xong xoay người ra ngoài.

Lại rót một ly mật ong khác đi vào, nhìn Cố Sâm Tương uống xong, mẹ mới hài lòng đi ra, nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa phòng Cố Sâm Tương. Quay người lại thấy cửa phòng Cố Sâm Tây mở to.

Bên trong không bật đèn. Ánh sáng ngoài phòng khách rọi vào chiếu hắt ra những đường nét mờ nhạt. Cố Sâm Tây đến giày cũng không cởi, mặc quần áo nằm phơi người trên giường.

"Mày không học thì ngủ sớm đi, đừng làm ảnh hưởng đến chị.", Mẹ đè thấp giọng.

"Biết rồi."

Trong căn phòng tối om vọng ra tiếng đáp.

Nghe không rõ ngữ khí gì, cũng nhìn không thấy bất kỳ biểu cảm nào.

74.

Viết xong kín một tờ bài thi tiếng Anh, Dịch Dao giơ tay lên dụi đôi mắt sưng mọng, thuận tay vặn công tắc đèn sáng hơn chút nữa.

Âm thanh TV phía bên kia bức tường cách âm không được tốt truyền sang, là một bộ phim tình cảm Đài Loan được làm ẩu quá mức.

"Tại sao anh không thể yêu em?", tiếng cô gái khóc hét lên một cách tinh quái.

"Anh yêu em như vậy, em không cảm nhận được sao?", người con trai đáp lại lại càng đạo đức giả hơn.

Dịch Dao nhịn lại cảm giác buồn nôn trong dạ dày, cầm ly nước đứng dậy rót nước, vừa đứng dậy, liền nhìn thấy Lâm Hoa Phượng dựa vào cánh cửa phòng mình, không thèm động đậy hướng về phía cô.

"Chưa ngủ ạ?", Dịch Dao một bên nói, một bên quay ra phòng khách rót nước, Dịch Dao rút phích cắm phích nước, cầm phích nước nóng đổ vào cốc.

"Băng vệ sinh trong tủ mẹ là con dùng à?", Lâm Hoa Phượng ở phía sau lạnh nhạt nói.

"Đâu có, con không dùng.", Dịch Dao đến đầu cũng không quay lại, thuận miệng đáp lời.

Phía sau Lâm Hoa Phượng không nói gì nữa, cả căn nhà im lặng một mảnh.

Đợi đến khi Dịch Dao ý thức được, tay cô mềm nhũn, nước nóng tràn đầy ra ngoài, mu bàn tay bị bỏng đỏ lên một mảng.

Dịch Dao cất xong phích cắm, đặt bình nước nóng lên sàn. Lặng lẽ đứng trong phòng khách không bật đèn. Ánh điện trong hẻm từ ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của Dịch Dao. Cô không quay người lại, Lâm Hoa Phượng ở phía sau cũng im lặng không nói.

Như thể cả thế kỷ dài đằng đẵng đã trôi qua, mới nghe thấy giọng nói Lâm Hoa Phượng trầm ổn truyền đến từ phía sau, bà nói, hơn 2 tháng rồi, tại sao con không dùng?

75.

Lại giống như thế này, bất kỳ đối thoại, động tác, ánh mắt, cử chỉ nào của nhau, đều đã chôn sâu vô hạn vào trong lòng.

Cứ như vậy vẫn duy trì trong mối quan hệ mẹ con suốt 10 năm.

Cuộc đối thoại không cố ý, nét mặt vô tình, trong bóng tối biến thành một cây kim đặt dọc theo con đường cố định, vào một khoảng thời gian được định sẵn, thẳng thắn không nương tay đâm vào trong thân thể của đối phương. Sau đó để xác định biểu hiện đau đớn của đối phương, có giống như bản thân mình tưởng tượng hay không?

Rất rõ ràng, Lâm Hoa Phượng nhìn thấy biểu hiện giống như mình tưởng tượng của Dịch Dao. Bà bất động dựa vào cánh cửa, chờ đợi Dịch Dao.

Dịch Dao xoay người lại, hướng về phía Lâm Hoa Phượng nói, con biết rồi.

Lâm Hoa Phượng mở miệng, không nói gì, Dịch Dao ngẩng mặt, nói tiếp, lại có chuyện gì, con đi tìm ông ấy lấy tiền, tự con có tiền mua băng vệ sinh, không cần dùng của mẹ.

Lâm Hoa Phượng chầm chậm đi qua, nhìn Dịch Dao, nói, mày cảm thấy bản thấy có bản lĩnh lắm à?

Cái tát đột ngột văng tới trong bóng tối, cùng với tưởng tượng của Dịch Dao giống y đúc.

Cùng với cái bỏng rát trên mặt là cơn thống khổ truyền đến đầu não, cơ thể giống như bị nứt ra nhanh chóng sụp đổ.

Cùng lúc đó, bản thân cũng không biết trước được, là Lâm Hoa Phượng đột nhiên với tay ra, nắm lấy tóc của Dịch Dao, dùng lực kéo về phía bà

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.