Tan học đã rất lâu.
Trong phòng học không còn người nào khác. Tề Minh đứng ở cửa lớp nhìn Dịch Dao ngồi ngược chiều ánh sáng trong phòng học.
Trời chiều ngoài cửa sổ càng ngày càng tối, ánh sáng màu am dần biến thành màu đỏ sẫm theo thời gian.
Trong phòng không có người bật điện, trong không khí đầy những hạt bụi lấm tấm như phim nhựa.
Dịch Dao cất từng quyển sách vở vào cặp sách. Sau đó sắp xếp lại đồ dùng học tập trong ngăn kéo, đẩy ghế ra đứng lên, đeo cặp sách lên vai.
Lúc đi ra cửa phòng học, cô lách qua người Tề Minh.
"Cùng về nhé!" Tề Minh nhẹ nhàng nắm tay cô. Dịch Dao lắc đầu, khẽ rút tay ra, xoay người đi vào hành lang.
Tề Minh đứng ở cửa phòng học, trong lòng như bầu trời xanh buổi sớm sau trọn vẹn một đêm bị gió càn quét, trống trải đến phát đau.
Nếu bạn từng có lúc đứng trên ruộng lúa mạch sau khi thu hoạch, nếu bạn từng có lúc thấy ruộng lúa tươi tốt biến thành hoang vu chỉ sau một đêm, biến thành những gốc rạ còn sót lại và mặt đất cháy đen.
Thì nhất định bạn sẽ cảm nhận được tâm tình lúc này.
Khi đi ra ngoài giảng đường, Dịch Dao nhìn Cố Sâm Tây đứng trong ánh sáng ảm đạm.
Cậu yên lặng đưa tay ra, cầm lấy cặp sách của Dịch Dao bỏ vào giỏ xe đạp của mình. Cậu dắt xe ra ngoài, nói bằng giọng nặng nề: "Lên xe, tớ chở cậu về."
Dịch Dao ngồi trên xe của Cố Sâm Tây, lúc quay đầu lại nhìn thấy giảng đường to lớn bị bao phủ trong bóng tối của buổi chiều muộn. Ánh tà dương biến mất rất nhanh, đèn đường còn chưa kịp sáng.
Chính là thời khắc tối tăm nhất.
Dịch Dao nhìn toà nhà giảng đường lùi lại ngày càng xa, không thấy nhưng lại có thể cảm nhận được rõ ràng là Tề Minh đang yên lặng đứng ở cửa phòng học, trong lòng như có thứ gì đó nhanh chóng bị sụp đổ. Giống như một sườn núi bị nước mưa thấm đẫm cả mùa hè, cuối cùng ầm ầm sạt lở.
Nếu như bản thân không học bơi được thì nắm chặt cọng rơm có tác dụng gì.
Chẳng qua chỉ là kéo theo cọng rơm đang nổi trên mặt nước xuống dưới hồ. Kéo thêm một thứ bị mai táng cùng mình mà thôi.
Dịch Dao nhắm mắt lại, nhẹ nhàng áp mặt vào tấm lưng rộng rãi của Cố Sâm Tây.
Bên dưới lớp áo sơ mi là nước da trẻ trung nóng bỏng của cậu, toả ra một mùi khoẻ mạnh và sạch sẽ, trong bóng tối cũng có thể nhận thấy rõ ràng.
Đi qua đường chạy của trường.
Đi qua con phố ồn ào.
Đi qua vô số giao lộ có đèn xanh đỏ.
Đi đến một tương lai mà cô vĩnh viễn không cách nào thấy rõ được.
Cố Sâm Tây nheo mắt lại, cảm nhận một cơn gió mát mùa hạ thổi qua trước mặt, cảm nhận sau lưng bị chất lỏng ấm áp làm cho ướt nhẹp một mảng.
Cậu guồng chân đạp mạnh vài vòng, sau đó biến mất giữa biển người mịt mờ tối tăm.
171.
Trong cuộc sống, khắp nơi đều có phép ẩn dụ bi thương như vậy.
Như mỗi buổi sáng sớm, tớ với cậu từng cùng nhau đi đến nguồn sáng ở đầu ngõ.
Cũng như bây giờ, cậu ấy chậm rãi chở tớ rời xa cậu - người bị tớ bỏ lại trong bóng tối. Thực ra khi bánh xe lăn từng vòng chậm rãi mang tớ rời xa cậu, tớ lại cảm thấy như mình đang bị thế giới quen thuộc dần dần vứt bỏ.
Khi thế giới đó vứt bỏ tớ, tớ cũng chậm rãi buông tay ra.
Sẽ không còn những sáng sớm như vậy nữa.
172.
Lúc Lâm Hoa Phượng chết, trong ngõ không có một ai biết.
Bà ta bắc ghế lên lấy chiếc hộp sắt trên đỉnh tủ quần áo, bị hụt chân ngã về phía sau, gáy đập xuống đất, ngay cả tiếng kêu cũng chưa kịp phát ra thì đã chết rồi.
Dịch Dao mở cửa nhìn thấy một vùng tối tăm.
Cô bật đèn, nhìn thấy Lâm Hoa Phượng nằm yên dưới đất. Cô chậm rãi đi tới định gọi bà dậy, mới phát hiện Lâm Hoa Phượng đã không còn hô hấp, không còn nhịp tim.
Dịch Dao đứng ngơ ngẩn trong phòng, một lát sau vung tay lên cho chính mình một cái bạt tai.
173.
Vài tiếng sấm nặng nề chạy qua trên đầu.
Sau đó nghe thấy tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà.
Đang là giữa mùa mưa dầm kéo dài.