Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 14839 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1876
Nói lời của người khác

❊ ❊ ❊

Nghe Quan Như Khanh nói vậy, Đậu Nhất Phàm cười cười, tức thì hồi tưởng lại cảnh tượng tranh giành công ty Áo Mã Tư với thành phố Liễu Thủy năm nào, gương mặt Diệp Tử Quân không tự chủ được mà hiện lên trong tâm trí anh. Thế sự khó lường, không ngờ lúc anh nhớ về Diệp Tử Quân lại còn cần người khác nhắc nhở. Mặc dù cảm thấy Quan Như Khanh không hề cố ý nhắc tới, và thực tế cũng chẳng hề đề cập đến bất kỳ ai, nhưng Đậu Nhất Phàm vẫn không kìm lòng được mà nhớ lại từng chút từng chút giữa anh và Diệp Tử Quân. Cho dù là bốn năm đại học ở Ức Châu, hay hai năm đầu sau khi tốt nghiệp anh thường xuyên đi lại thành phố Liễu Thủy, tất cả dường như vẫn còn rành rành trước mắt.

Có người nói tình đầu luôn không thể xóa nhòa, điều này không chỉ đúng với phụ nữ, mà ngay cả với một gã đàn ông như Đậu Nhất Phàm cũng vậy.

Đậu Nhất Phàm phát hiện mình đã lơ đãng, nhưng cũng chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nhanh chóng thu hồi sự chú ý, quay trở lại cuộc thảo luận với Diêm Bách Tùng. Chiều hôm đó, Diêm Bách Tùng, Quan Như Khanh và Đậu Nhất Phàm đã trò chuyện rất lâu trong thư viện yên tĩnh ở trường Đảng, đến cuối cùng Diêm Bách Tùng còn giới thiệu cho Quan Như Khanh và Đậu Nhất Phàm vài tác phẩm về kinh tế học.

Khi ánh chiều tà buông xuống, Đậu Nhất Phàm ôm cuốn sổ tay chẳng thu hoạch được gì cùng Quan Như Khanh bước ra sau lưng Diêm Bách Tùng, trong lòng lại càng thêm mông lung về đề tài luận văn của chính mình. Tất nhiên, Diêm Bách Tùng cũng không đả động gì đến chuyện luận văn, dường như chuyện luận văn tốt nghiệp của lớp bồi dưỡng trường Đảng này hoàn toàn không tồn tại. Quan Như Khanh dường như cũng không để tâm đến việc chọn đề tài luận văn, mà tập trung sự chú ý vào việc làm thế nào để bổ sung năng lượng kiến thức.

Sau khi tiễn Diêm Bách Tùng rời đi, Đậu Nhất Phàm và Quan Như Khanh sánh bước đi về phía nhà khách. Ngay khi họ đến cửa thang máy ở sảnh tầng một của nhà khách, mấy học viên quen mặt từ trong thang máy bước ra, trong đó một người đàn ông dáng cao gầy dừng bước tại cửa thang máy, cười chào Quan Như Khanh một tiếng, ánh mắt dò hỏi lại găm chặt trên gương mặt trẻ tuổi của Đậu Nhất Phàm.

“Chung bí thư, chào anh!” Đậu Nhất Phàm gật đầu với Chung Thư Kiếm tầm ngoài bốn mươi, mỉm cười chào hỏi. Mỗi lần chào Chung Thư Kiếm, Đậu Nhất Phàm luôn không nhịn được mà nghĩ đến mấy từ như “Tổng bí thư”.

Đang là bí thư quận ủy tại quận Giang Loan, thành phố Liễu Thủy, Chung Thư Kiếm là một người đàn ông đặc biệt thu hút sự chú ý trong lớp học lần này. Sự thu hút ở đây không chỉ vì Chung Thư Kiếm mới hơn bốn mươi tuổi đã làm người đứng đầu một trong những huyện quận trực thuộc cũng có tốc độ phát triển kinh tế nhanh chóng của Liễu Thủy, mà vị Chung bí thư này còn tinh thông mọi thứ từ uống rượu, ca hát đến nhảy múa. Trong mắt Đậu Nhất Phàm, Chung Thư Kiếm chính là một người đa tài. Cộng thêm việc người đa tài này còn là một mỹ nam dáng người cao ráo, nên giữa đám học viên bụng bia phệ thì đương nhiên trở thành một nhân vật hạc giữa bầy gà. Kiểu người đa tài như vậy không phải ngày một ngày hai mà rèn luyện ra được, đặc biệt là tố chất văn nghệ lại càng phải tiếp xúc từ nhỏ. Điều này khiến Đậu Nhất Phàm, kẻ cũng có thể gào lên vài câu, vừa có chút ngưỡng mộ vừa nảy sinh tò mò về gia thế của Chung Thư Kiếm. Tất nhiên, sự tò mò này chưa đủ để khiến Đậu Nhất Phàm nảy sinh ý định đi tìm hiểu hay nghe ngóng điều tra. Đối với một người đàn ông có xu hướng tính dục bình thường mà nói, sự tò mò bình thường đối với một người đàn ông khác cũng chưa đến mức nảy sinh xung động muốn thâm nhập soi mói.

“Ơ kìa, đây chẳng phải là đồng chí Tiểu Đậu sao? Sao cậu lại đi đi về về cùng quận trưởng Quan của chúng ta thế này? Hắc hắc, trong này có chuyện gì mờ ám mà tôi không biết à? Nhìn xem quận trưởng Quan, dáng vẻ xuân phong đắc ý này của cô, thật là…” Chung Thư Kiếm vốn đã hẹn cùng mấy học viên khác đi ăn cơm bên ngoài, giờ vừa thấy Đậu Nhất Phàm và Quan Như Khanh xuất hiện ở cửa thang máy với vẻ đầy mùi gian tình, lập tức nảy sinh hứng thú nồng đậm, bước chân cũng không nhấc nổi nữa.

“Lão Chung này, nghe anh nói kìa, cứ như thể tôi và Đậu Nhất Phàm có chuyện gì không thể cho ai biết vậy. Chúng tôi chẳng qua chỉ ở cùng nhau suốt buổi chiều thôi mà, ha ha, theo lời anh thì là ở trong một nơi yên tĩnh không có người thứ ba suốt cả buổi chiều đấy.” Năng lực ngôn ngữ của Quan Như Khanh rất mạnh, một trong số đó thể hiện trực tiếp ở việc đối phó với những lời lẽ mập mờ này. Cô có thể bình thản bổ sung trực diện nửa câu sau mà người đàn ông kia còn chưa kịp nói hết, khiến đối phương cũng đành phải ngậm miệng lại.

Đối với hành động nói luôn phần của người khác khiến người ta không thể nói tiếp của Quan Như Khanh, Đậu Nhất Phàm vô cùng khâm phục. Đối với một người phụ nữ trẻ lăn lộn lâu năm trên giang hồ, có thể bình thản đối mặt với những lời trêu chọc mang tính khiêu khích của đa số nam giới trong thể chế như vậy, ngoài việc lòng dạ ngay thẳng, Quan Như Khanh còn có sự tự tin đủ lớn để đối phó với những lời tán tỉnh của đám ong bướm này.

“Ui chao, thế thì không đơn giản đâu nha! Tiểu Đậu à, tôi nói cho cậu biết, quận trưởng Quan của chúng ta đây là bậc nữ trung hào kiệt đấy, cậu không thể tùy tiện mà làm mấy chuyện chỉ có thể làm ở nơi yên tĩnh với cô ấy đâu đấy! Đàn bà tuổi ba mươi như sói như hổ đấy nhé, đại ca đây là lo cậu bị ăn sạch sành sanh đến cả cặn cũng chẳng còn đâu. Đi, đi, đi, đi cùng đại ca đi bồi bổ chút, thận của đàn ông cực kỳ quan trọng, không bổ là không được đâu! Đi nào, cô em Tiểu Quan, đi cùng luôn đi! Đi uống rượu với mấy anh em, tối nay nếu không chuốc say hai người, ông đây không mang họ Chung nữa. À còn nữa, Tiểu Đậu, bài “Thanh Tạng Cao Nguyên” cậu hát đúng là hào hùng bi tráng, đặc biệt là phần cao độ, thật sự làm tôi không theo kịp đấy!” Chung Thư Kiếm cười lớn, đối với hành động của Quan Như Khanh và Đậu Nhất Phàm cũng có vẻ thấu hiểu. Đám học viên bọn họ ít nhiều cũng đã từng cùng nhau ăn cơm, uống rượu, ca hát, chỉ là Đậu Nhất Phàm cố tình giữ thái độ khiêm tốn, không có ý định kết bè kết phái, đi lại quá thân thiết nên mới giảm bớt số lần đi nhậu nhẹt nhà hàng với họ. Chung Thư Kiếm và Quan Như Khanh đều là học viên đến từ thành phố Liễu Thủy, vốn dĩ đã quen biết nhau, lại thêm giữa hai người không hề tồn tại mối quan hệ cạnh tranh gì, cho nên mức độ hòa hợp giữa họ tự nhiên cao hơn những người khác một chút. Bây giờ vừa đúng giờ ăn cơm, Chung Thư Kiếm vừa thấy hai người liền trêu chọc một phen rồi gọi cả hai cùng đi ăn.

“Chung bí thư quá khen rồi, tôi làm gì có khả năng sánh bằng anh chứ! Chẳng qua chỉ vừa mới ghé thư viện ngồi đọc sách một lát, giờ định về phòng tắm rửa, rồi…” Đậu Nhất Phàm cười cười, phát hiện giọng điệu của Chung Thư Kiếm dường như có thêm sự thân thiện không nói thành lời. Anh cho rằng sự thiện chí này của Chung Thư Kiếm là nhờ Quan Như Khanh đang đứng một bên cười sảng khoái. Tuy nhiên, nhìn đám đàn ông đang đứng đợi Chung Thư Kiếm ở cửa lên xe cùng đi, Đậu Nhất Phàm vẫn quyết định từ chối khéo lời mời của Chung Thư Kiếm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1955
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.