Bình Bộ Thanh Vân

Lượt đọc: 2602 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 037
Chúc Tết

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, Mã Không Thành phá lệ không dậy tập thể dục buổi sáng mà nằm trong chăn ấm áp ngủ một giấc thật ngon, mãi cho đến khi bị tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc trước cửa nhà làm cho bừng tỉnh.

Sau khi tỉnh dậy, việc đầu tiên Mã Không Thành làm là gọi điện cho Lý Vũ Mị, nói một tràng lời ngon tiếng ngọt khiến cô cười khúc khích, Lý Vũ Mị ân cần dặn dò anh sau khi dậy đừng quên gọi điện cho cha vợ, sau khi Mã Không Thành cam đoan ba lần bảy lượt, hai người hẹn nhau mùng ba gặp mặt ở huyện Dương, cô mới lưu luyến không nỡ cúp điện thoại.

Lý Vũ Mị vừa cúp máy, Mã Không Thành lập tức gọi cho số di động của Lý Sơn Xuyên để chúc Tết ông. Lý Sơn Xuyên theo lệ thường hỏi anh một vài việc liên quan đến công việc, dặn dò anh mới nhậm chức đừng vội vàng làm những việc lớn, trước hết phải ổn định lòng người, đừng để người dưới suốt ngày nơm nớp lo sợ.

Mã Không Thành thuận thế kể cho Lý Sơn Xuyên nghe về dự án nông nghiệp đầu tiên dự định triển khai sau Tết, tổng hợp lại ý kiến của Mã Đại Nguyên hôm qua, thậm chí cả chuyện có thương nhân chuẩn bị tham gia vào cũng nói ra luôn.

Lý Sơn Xuyên trầm ngâm một hồi lâu: "A Thành, cháu tự mình nắm bắt, cảm thấy có thể làm được, thực sự có thể mang lại lợi ích cho nông dân thì cứ làm, nhưng phải nhớ kỹ đừng xung đột với lãnh đạo, ta biết huyện các cháu từ trước đến nay đầu tư vào kinh tế công nghiệp khá lớn!"

Sau đó, hai người trò chuyện phiếm vài câu rồi cúp điện thoại.

Nằm trong chăn, mắt nhìn lên tấm ván gỗ trên trần nhà, trong đầu anh hiện ra những cảnh tượng hồi còn nhỏ.

Khi đó, sáng sớm anh đã dậy chúc Tết cha mẹ, sau đó nhận tiền mừng tuổi mẹ đưa, ăn hai quả trứng đỏ, rồi chạy khắp sân chúc Tết đốt pháo.

Mã Không Thành bỗng nhiên rất muốn ôn lại cảnh chúc Tết thời thơ ấu, từ sau khi lên huyện thành học cấp ba thì những ngày tháng đó dần dần chôn vùi trong lòng, ai ngờ hôm nay đã là phó huyện trưởng rồi, vậy mà vẫn còn cơ hội ôn lại giấc mộng cũ, nghĩ thôi cũng khiến người ta kích động!

Nhanh chóng bò dậy, theo quy củ thuở nhỏ, Mã Không Thành chúc Tết cha mẹ, chỉ là lần này mẹ không đưa tiền mừng tuổi cho Mã Không Thành nữa, chỉ luộc cho anh hai quả trứng đỏ, một bát mì trường thọ, trong mì còn có hai cái cánh gà!

Mã Không Thành ăn ngấu nghiến một bát mì, hai cánh gà cộng thêm hai quả trứng, nói một tiếng với Lôi Phượng Anh rồi ra cửa chúc Tết các cụ già trong thôn.

Mã Đại Nguyên và Lôi Phượng Anh ở nhà đợi thế hệ con cháu trong thôn đến chúc Tết họ, phong tục chúc Tết ở nông thôn thường là vãn bối chúc Tết trưởng bối trong thôn.

Sau khi chúc Tết xong, lũ trẻ đốt pháo, người lớn bắt đầu đánh bài, chơi mạt chược, xem phim truyền hình, các cụ già thì mặc quần áo mới ngồi cùng nhau cắn hạt dưa trò chuyện sưởi lửa, cả thôn đều tràn ngập trong không khí vui mừng.

Người đầu tiên Mã Không Thành đến thăm là đường huynh của ông nội trong thôn, Mã Đạo Ngôn. Cụ già nhìn thấy Mã Không Thành đến cửa chúc Tết thì vẫn lấy làm kinh ngạc, Mã Không Thành bây giờ đã làm phó huyện trưởng huyện Dương, cả trấn Quan Âm không ai không biết cái tên của anh, không ai không biết thôn Mã Gia đã xuất hiện một vị phó huyện trưởng!

Mã Không Thành rất nhiệt tình chúc Tết cụ, uống một bát nước đường, ngồi trò chuyện với ông cụ một lúc, bàn luận đôi chút về việc trồng trọt các loại nông sản, rồi để lại một trăm đồng tiền cho cụ rồi đứng dậy rời đi.

Ông cụ tiễn Mã Không Thành ra cửa, nhìn bóng Mã Không Thành chui vào cửa nhà một người đường huynh khác, trong lòng vô cùng vui mừng, không ngờ thằng Thành này làm huyện trưởng rồi mà vẫn như trước kia, không hề giống như người ta nói là làm quan rồi thì kiêu ngạo, lòng thầm khen Mã Đại Nguyên có phúc, sinh được đứa con trai tốt!

Cứ như thế, Mã Không Thành chúc Tết từng nhà một, ai cũng cảm thấy anh có chút đặc biệt, tuy là phó huyện trưởng nhưng còn chẳng có cái vẻ kiêu ngạo của mấy vị quan trong trấn!

Còn có mấy người mời Mã Không Thành chơi mạt chược, Mã Không Thành từ chối khéo, đang ngồi trò chuyện với mấy bà lão một lúc thì nghe thấy tiếng điện thoại di động vang lên, cầm lên xem là số của nhà, nghĩ chắc nhà có việc nên chào tạm biệt mấy bà lão rồi đứng dậy về nhà.

Mã Đại Nguyên đứng trên sân phơi thóc trước nhà, nhìn từ xa thấy bóng dáng con trai liền vội vàng đón lấy. Mã Không Thành lúc này mới biết, hôm nay thế mà có người đặc biệt đến chúc Tết mình! Hơn nữa người tới lại còn là phó trấn trưởng trấn Quan Âm, Lưu Kỳ.

Động tĩnh bên ngoài làm Lưu Kỳ đang uống nước đường trong nhà giật mình, ông ta vội vàng đặt cốc xuống đi ra, vừa vặn nhìn thấy ánh mắt Mã Không Thành nhìn qua, trong lòng giật thót, lập tức nghênh đón lên (đón lấy) vươn tay: "Huyện trưởng Mã, chào anh, tôi là Lưu Kỳ, hôm nay đến thăm ông cụ bà cụ, cũng tiện thể chúc Tết anh, chúc huyện trưởng Mã quan lộ hanh thông, bước lên tầm cao mới!"

Mã Không Thành đỏ mặt, khẽ đánh giá Lưu Kỳ, ông ta chừng hơn bốn mươi tuổi, đầu hơi hói, có một khuôn mặt chữ điền vuông vức, trên sống mũi đeo một cặp kính gọng đen, khá có phong thái của quan chức học giả.

Tháng Giêng năm ngoái anh còn đi thăm mấy lãnh đạo trấn, dường như không thấy người này, chẳng lẽ là phó trấn trưởng mới nhậm chức?

"Trấn trưởng Lưu khách khí rồi, cũng chúc anh bước lên tầm cao mới, mời vào nhà ngồi!" Mã Không Thành khẽ nắm tay Lưu Kỳ, mời ông ta vào nhà.

Tết xuân năm nay tuy phá lệ không có tuyết rơi, nhưng thời tiết lại lạnh vô cùng, may mà trong nhà đã sớm đốt một đống củi khô, bên ngoài gió lạnh gào thét, bên trong nhà lại ấm áp như mùa xuân.

"Trấn trưởng Lưu, mời uống nước!" Mã Đại Nguyên cầm bình nước nóng rót thêm nước vào bát nước đường của Lưu Kỳ, Lưu Kỳ vội vàng đứng dậy: "Chú à, cảm ơn ạ!"

Mặc dù ông ta đã uống đầy một bụng nước nhưng không từ chối được lòng tốt của Mã Đại Nguyên, vẫn cầm bát lên, uống lấy lệ một ngụm, ngẩng đầu cười rạng rỡ với Mã Đại Nguyên.

"Trấn trưởng Lưu là người mới được phân công về trấn Quan Âm à?" Mã Không Thành rút thuốc lá mời ông ta một điếu, tự mình ghé vào đống củi đang cháy rực để châm thuốc, chậm rãi rít một hơi.

"Ừm, mới đến trước Tết, trấn cho tôi phụ trách công việc nông nghiệp, nghe nói huyện trưởng Mã là người trấn chúng ta nên mạo muội đến thăm ông cụ!" Lưu Kỳ cũng bắt chước Mã Không Thành ghé vào đống củi để châm thuốc, dường như trong sợi thuốc lá này bỗng nhiên có thêm một mùi hương của gỗ.

Mã Không Thành lập tức hiểu ngay, Lưu Kỳ đã đến trấn Quan Âm làm phó trấn trưởng thì đương nhiên cũng nghe ngóng được chuyện địa bàn của mình có một vị phó huyện trưởng, hơn nữa còn là phó huyện trưởng phụ trách nông nghiệp. Ông ta đến chúc Tết cũng coi như là đúng người đúng việc.

Tuy nhiên, Mã Không Thành cảm giác trực giác rằng Lưu Kỳ đến chúc Tết này chắc không đơn giản như vậy, dường như còn có mục đích khác!

"Công việc nông nghiệp không dễ làm đâu, hiện nay vốn liếng của huyện có khó khăn, mỗi năm dự án nhiều như cá diếc qua sông. Cho nên, làm thế nào để dẫn dắt nông dân thoát nghèo làm giàu mới là việc đại sự hàng đầu của các cán bộ lãnh đạo xã trấn các anh, cái gì là thành tích chính trị? Đây chính là thành tích chính trị, những người thực sự làm việc cho bách tính, bách tính đều nhớ kỹ, trong lòng họ đều có một cuốn sổ đấy!" Mã Không Thành cảm thán nói, rít mạnh một hơi thuốc, huyện chỉ coi trọng phát triển công nghiệp làm anh cảm thấy lực bất tòng tâm, bỏ gốc lấy ngọn như vậy có đáng không?

Mã Không Thành lại biết, cái gọi là kinh tế công nghiệp của huyện Dương chỉ là dựa vào các mỏ than, mỏ sắt, mỏ thiếc trực thuộc huyện để khổ sở chống đỡ, lại không hình thành được quy mô, công nghiệp chế biến lại càng không ra gì, chỉ phí hoài tài nguyên của quốc gia!

Lưu Kỳ nhìn Mã Không Thành với vẻ đầy kính nể, Mã Không Thành trước mắt này ngay khi ông ta mới đến trấn Quan Âm đã nghe danh rồi, 25 tuổi chuyển ngành từ quân đội về, trước là làm trưởng đồn công an trấn Quan Âm, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi đã trị lý trấn Quan Âm vốn là nơi khó khăn về an ninh trật tự của huyện thành đến mức gần như đêm không đóng cửa!

Đầu đường xó chợ ở các trấn khác thì suốt ngày quậy phá, nhưng ở trấn Quan Âm thì gần như không thấy những kẻ như vậy, thậm chí kẻ trộm ở nơi khác cũng không dám phạm tội trong phạm vi trấn Quan Âm!

Đặc biệt là câu "Trấn Quan Âm không cho phép có kẻ trộm" của anh đã trấn áp tất cả những kẻ lăn lộn trên giang hồ ở huyện Dương, thực sự không có kẻ trộm nào dám đến trấn Quan Âm gây sự.

Sau đó đi làm ở huyện ủy, rồi lại đi học ở trường Đảng mấy tháng, sau khi trở về thì đi làm trấn trưởng trấn Hà Khẩu, vừa lên nhậm chức đã làm một cái dự án khu nông nghiệp mới, dự án này ngay cả phó tỉnh trưởng thường trực của tỉnh cũng bị kinh động, đặc biệt chạy đến trấn Hà Khẩu thị sát một lần!

Làm trấn trưởng mới mấy tháng đã được thăng chức thành phó huyện trưởng!

Lưu Kỳ đã nghiên cứu kỹ quá trình của Mã Không Thành, bước vào quan trường mới một năm đã phát triển thành ủy viên huyện ủy, phó huyện trưởng! Phó huyện trưởng, đây là hố sâu mà trong mắt biết bao người cả đời cũng không vượt qua được! Vậy mà Mã Không Thành mới 26 tuổi đã đạt tới đỉnh cao mà nhiều người cả đời chỉ biết ngước nhìn!

"Đúng vậy, huyện trưởng Mã, công việc nông nghiệp khó làm lắm, mỗi năm vốn hỗ trợ nông nghiệp vốn đã không nhiều, huyện lại còn phải điều chuyển một phần đi làm việc khác, không có vốn, bọn họ dưới đây chúng tôi cũng là khéo ăn thì no, khéo co thì ấm!" Lưu Kỳ cảm thán, nhìn bộ dạng này dường như ông ta cũng từng làm công việc liên quan đến nông nghiệp.

"Trấn trưởng Lưu, trước khi đến trấn Quan Âm, anh làm việc ở cơ quan nào?" Mã Không Thành bóc một viên kẹo nhét vào miệng, một vị ngọt ngào thấm vào lòng người.

"Huyện trưởng Mã, trước đây tôi làm chuyên viên ở Cục Nông nghiệp thành phố!"

"Hóa ra trấn trưởng Lưu là chuyên gia nông nghiệp, lần này mấy vạn nông dân trấn Quan Âm chúng ta có phúc rồi!" Mã Không Thành gật đầu, chuyên viên Cục Nông nghiệp thành phố xuống xã trấn làm phó trấn trưởng cũng là một lựa chọn không tồi, một chuyên viên nhỏ ở Cục Nông nghiệp chưa chắc đã có quyền lực bằng phó trấn trưởng, ít nhất là về công việc phụ trách thì do ông ta quyết định.

"Trấn trưởng Mã, đừng gọi là chuyên gia gì cả, giờ tôi đang đau đầu đây, nông dân trong tay có đồ tốt mà không bán ra được!" Lưu Kỳ vẻ mặt khổ sở, đáng thương nói.

"Ồ, vậy sao, nói nghe xem nào?" Mã Không Thành gật đầu đầy hứng thú, tên này vừa mới nhậm chức đã bắt tay vào công việc, sự tích cực này dù mục đích có lẽ không đơn thuần, nhưng chỉ cần thực sự vì mấy vạn nông dân trấn Quan Âm thì cũng chẳng có gì không tốt, anh có thành tích, nông dân có lợi ích, đôi bên cùng có lợi!

"Tôi có tìm hiểu qua, dầu trà hạt của trấn Quan Âm chúng ta là loại có sản lượng cao nhất trong các sản phẩm cùng loại của toàn huyện! Nông dân đều ăn loại dầu này, tin rằng nhà huyện trưởng Mã cũng có, ý tôi là muốn khai thác chúng, tiến hành chế biến sâu một chút, rồi quảng bá ra ngoài, như vậy thì một cân dầu trà hạt có thể đổi lấy hơn mười cân dầu thực vật đấy! Đối với nông dân mà nói thì đây là một khoản thu nhập không nhỏ! Nghe nói huyện đang chuẩn bị làm một dự án như vậy, tôi muốn xem liệu có thể để trấn Quan Âm chúng ta làm dự án này không?"

Mắt Mã Không Thành dần dần nheo lại, người có ý định này ở huyện chắc chỉ có mình anh, việc này cũng chỉ nói với Vân Khai Tiên, tên này làm sao mà biết được?

Trong chớp mắt liền nhớ đến việc ông ta từng làm chuyên viên ở Cục Nông nghiệp thành phố, lập tức hiểu ra vài phần: "Anh với Vân Khai Tiên là quan hệ thế nào?"

Lưu Kỳ đỏ mặt: "Huyện trưởng Mã, việc này không liên quan đến chú tôi, đều là chủ ý của tôi, anh muốn trách thì trách tôi đi! Anh kỷ luật tôi đi!"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:177
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.