Hắn nhìn vào đôi mắt của Hồng Tố Phân, cười tủm tỉm, thong dong hỏi: "Cô cho rằng chúng ta là những con "kiến nhỏ" "ngoại tỉnh" đem bằng chứng dâng lên trên... thì cấp trên thật sự sẽ quản sao?"
Vừa nghe thấy lời này, đôi mắt đẹp của Hồng Tố Phân mở to thêm lần nữa, cô mới chú ý tới vấn đề này.
"Phải rồi, câu "quan quan tương hộ" (quan lại che chở lẫn nhau) truyền từ xưa đến nay, chứng tỏ đây đã là "quy tắc ngầm". Có người tố cáo "oan tình" mà lập tức có người đi điều tra, trường hợp đó chỉ sợ chỉ xảy ra trên tin tức hoặc phim truyền hình dài tập mà thôi, trong xã hội hiện thực thì là chuyện không thể nào..."
"Giống như Tam ca nói, "kiến nhỏ" cấp bậc như mình đi tố cáo, chỉ sợ bên này vừa nộp tài liệu lên, gã họ Chu kia lập tức biết ngay. Mà một khi hắn biết những điều này..."
Nghĩ tới đây, Hồng Tố Phân hơi trở nên căng thẳng.
Bởi vì cô đã đoán ra, một khi Chu Ngạc biết mình muốn "chỉnh" hắn, chắc chắn hắn sẽ là người đầu tiên tới trả thù.
Tuy rằng có Mục Phi ở đây, cô không sợ gã họ Chu kia giở trò "cứng", nhưng nếu Chu Ngạc chơi trò "mềm", không phê duyệt đơn xin thuê đất của mình thì đúng là phiền phức rồi.
Đúng là ở Thẩm Thành không được thì có thể tìm một nơi khác ở các thành phố lân cận để thuê một mảnh đất trống.
Nhưng địa điểm không phải mấu chốt, mấu chốt là thời gian.
"Tập đoàn Tuyết Lâm" đã đàm phán một hợp đồng hơn trăm triệu với quân đội Bắc Đô, thời gian của hợp đồng này rất gấp rút, nếu không giao hàng đúng thời hạn quy định, chỉ riêng tiền bồi thường vi phạm hợp đồng cũng đủ làm cho "Tuyết Lâm" phá sản.
"Tam ca, vậy... vậy phải làm sao bây giờ? Chúng ta làm thế này, nhỡ gã họ Chu kia nóng giận, không phê duyệt đơn xin thuê đất của chúng ta thì làm thế nào?"
"Đã chậm trễ hai tháng rồi, thời gian còn lại không đủ để tìm nơi khác nữa. Nếu làm lỡ đơn hàng này, có bán cả tập đoàn Tuyết Lâm đi cũng không đền nổi đâu."
"Phải làm sao đây, làm sao bây giờ?"
Hồng Tố Phân càng nghĩ càng căng thẳng, nắm lấy cổ tay Mục Phi, khẽ lay động.
"Dừng, dừng lại chút..."
Mục Phi xua xua tay, ra hiệu cho cô bình tĩnh, lại dùng ánh mắt trách móc liếc cô một cái: "Cô căng thẳng cái gì chứ? Trời có sập xuống thì không phải vẫn còn có tôi ở đây sao?"
"À."
Hồng Tố Phân cũng không biết tại sao, cô cảm thấy ánh mắt của Mục Phi như có ma lực vậy. Chỉ cần bị Mục Phi nhìn một cái, trái tim vốn đang đập thình thịch cách đây hơn mười giây trước, vậy mà dần dần bình ổn trở lại.
"Phải rồi, mình căng thẳng cái gì chứ? Trời sập xuống thì không phải vẫn còn có anh ấy sao?" Nhìn Mục Phi, Hồng Tố Phân thầm nghĩ, rất nhanh sau đó cô đã yên tâm.
"Vậy Tam ca, nếu anh đã biết kế hoạch của họ có lỗ hổng, tại sao không ngăn cản họ? Còn để họ đi làm, gây ầm ĩ thế này... sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?" Hồng Tố Phân thăm dò hỏi.
"Hừ, chuyện... chắc chắn là sẽ có chút chuyện, nhưng chuyện này bắt buộc phải xảy ra."
Mục Phi không giấu diếm, mỉm cười nhìn Hồng Tố Phân giải thích: "Đàm phán, hợp tác là phải dựa trên cơ sở bình đẳng, hoặc ít nhất là các điều kiện cơ bản ngang nhau. Cô nghĩ Đại Voi sẽ hợp tác với một con kiến nhỏ sao? Đáp án chắc chắn là không, đúng không?"
"Mà vừa nãy đã nói rồi, trong mắt gã họ Chu kia, chúng ta chỉ là kiến nhỏ, hắn căn bản không để chúng ta vào mắt."
"Cho nên, chúng ta phải mượn "chuyện" lần này để cho hắn thấy chút màu sắc, để hắn biết rằng chúng ta không những không phải kiến, mà còn là sư tử mạnh hơn hắn. Chúng ta không hề sợ hãi hắn, hiểu chưa?"
Nghe xong lời của Mục Phi, Hồng Tố Phân nhìn anh, đôi mắt đẹp có chút ngẩn ngơ.
Hiểu, tất nhiên là cô hiểu rồi.
Chỉ là cô không ngờ, vị tiểu ông chủ này của mình lại cân nhắc mọi việc chu toàn đến thế.
Hồng Tố Phân không khỏi nhớ lại những chuyện xảy ra trong hơn một năm qua.
Lần đầu tiên gặp anh, cô thấy anh chỉ là một tên nhóc choai choai, muốn dạy cho anh một bài học, kết quả lại bị anh "dạy ngược lại".
Lúc đó, Hồng Tố Phân đã cảm thấy tiểu ông chủ này của mình không đơn giản.
Mà những chuyện xảy ra sau đó, dù là dễ dàng "trộm" được mấy triệu từ sòng bạc, thẳng tay giải quyết hai vị công tử nhà quan là Lỗ và Miêu, vây quét bang Tiến Hải khiến Lưu Huy sụp đổ trong một đêm, đơn hàng khổng lồ của quân đội, mối liên hệ mật thiết với gia tộc Lô Bùi Tư ở Mặc Quốc, vân vân và mây mây... mỗi một chuyện đều khiến cô thực sự không kịp trở tay, kinh ngạc đến ngây người.
Cách đây không lâu, anh còn đi cùng cô về quê, giúp cô giải quyết nỗi phiền muộn đeo bám cô suốt mười năm trời.
Mặc dù trước đây Hồng Tố Phân đã biết Mục Phi không đơn giản, nhưng giờ cô cảm thấy mình vẫn đánh giá thấp anh.
Anh đâu chỉ là không đơn giản, căn bản là quá mạnh mẽ rồi.
Hơn nữa đến tận hôm nay, Hồng Tố Phân lại "bừng tỉnh ngộ" ra một điều: không biết từ lúc nào, người tiểu ông chủ nhỏ hơn cô mười tuổi này đã trở thành chỗ dựa, thậm chí là nơi nương tựa của cô rồi.
"Này, tỉnh lại, tỉnh lại đi..."
Hồng Tố Phân ngẩn người nửa ngày, đến khi phản ứng lại thì thấy Mục Phi đang đưa tay quơ quơ trước mặt cô: "A, a?"
"Tố Phân, nhìn gì thế? Đang nói chuyện với cô mà lại thất thần à."
Mục Phi liếc cô một cái bằng ánh mắt "trách móc", sau đó cười xấu xa trêu chọc: "Cho dù tôi có đẹp trai, cô cũng không cần phải nhìn như thế chứ."
Vừa nói, anh vừa làm bộ tự luyến chớp chớp mắt.
Bị nói trúng tâm sự, Hồng Tố Phân không khỏi đỏ mặt.
"Ai thèm nhìn anh chứ, đúng là tự luyến..."
Nói xong, cô đứng dậy đi về phía phòng mình: "Tôi đi xử lý chuyện bên Tân Nam, anh cũng nghỉ ngơi đi."
Hồng Tố Phân bỏ mặc Mục Phi ở phòng khách, tự mình về phòng làm việc.
Bên Tân Nam hiện tại có chuyện mở rộng nhà máy thép, mở thêm chi nhánh tiệm nướng nhà họ Lý, cải tạo lại trung tâm tắm rửa, vân vân. Chuyện lớn thì không có, nhưng chuyện nhỏ thì nhiều vô kể, cho nên dù hiện tại Hồng Tố Phân đang ở Thẩm Thành, cô vẫn rất bận rộn.
Sau khi về phòng mở máy tính xách tay, cô làm việc một mạch suốt bốn tiếng đồng hồ, đợi đến lúc cô sực tỉnh lại nhìn đồng hồ thì đã hơn chín giờ tối rồi.
"Ai, đã muộn thế này rồi sao."
Lúc làm việc Hồng Tố Phân không thấy sao, nhưng vừa đứng dậy, cô lập tức cảm thấy cổ và lưng đau nhức.
"Xì, đau quá..."
Cô vừa vận động cổ, vừa đẩy cửa đi ra ngoài. Nhìn ra phòng khách, Mục Phi đang nằm trên ghế sofa xem tivi.
"Tam ca, anh ăn cơm chưa?" Hồng Tố Phân buột miệng hỏi.
"Chưa."
"Ừm, sao vẫn chưa ăn?"
"Đợi cô đấy." Mục Phi đáp tỉnh bơ.
Mặc dù Mục Phi nói rất tùy ý, nhưng Hồng Tố Phân nghe xong lại cảm thấy hơi ấm áp trong lòng, trên mặt lộ ra một nụ cười mãn nguyện.
"Đợi cô ăn cơm,"
Câu nói này quả thực rất bình thường, nhưng đối với Hồng Tố Phân mà nói, nó lại vô cùng trân quý. Đã nhiều năm rồi không có ai nói với cô câu này.
"Tam ca, vậy đi thôi, chúng ta đi ăn cơm." Hồng Tố Phân cười nói.
Hai người không đi đâu xa, dưới khách sạn chính là nhà hàng, có cả món Trung lẫn món Tây. Họ tùy tiện gọi hai món xào nhỏ, mỗi người gọi hai chai bia, định ăn qua loa một bữa.
Trong lúc ăn, Mục Phi phát hiện Hồng Tố Phân cứ lắc đầu lắc cổ, trông không được bình thường.
"Tố Phân, cô lắc cái gì đấy? Bị động kinh à?" Mục Phi dùng đũa gõ gõ vào bát Hồng Tố Phân hỏi.
"Mẹ nó!"
Dù Hồng Tố Phân có văn minh đến đâu, nghe Mục Phi nói mình như vậy, cũng không nhịn được mà văng tục.
"Tôi là do ngồi quá lâu, mỏi cổ nên đau."
Hồng Tố Phân trợn trừng đôi mắt đẹp, liên tục "liếc mắt trắng" với anh: "Động kinh, anh mới là đứa động kinh ấy!"
"Tôi vất vả thế này không phải vì công ty, vì anh sao? Thế mà còn nói tôi động kinh, có ai nói chuyện như anh không chứ..." Hồng Tố Phân không ngừng trút bỏ sự bất mãn.
"Ồ, hóa ra là vậy à..."
Mục Phi gật gật đầu: "Vậy lát nữa về, tôi giúp cô xoa bóp."
"Hừ, thế còn tạm được, coi như anh còn chút lương tâm..." Nghe câu này, trên mặt Hồng Tố Phân mới lộ ra vẻ hài lòng.
Hai người ăn xong quay lại khách sạn thì đã hơn mười giờ tối.
Vào phòng xem thử, cả căn phòng tối om, cô thư ký nhỏ có vẻ đã ngủ rồi.
"Đúng rồi..."
Hồng Tố Phân bỗng nhớ ra một chuyện: "Tam ca, tối nay anh ngủ ở đâu?"
"Ngủ ở đâu? Tất nhiên là ngủ ở đây rồi." Mục Phi chỉ vào cái ghế sofa ở phòng khách nói.
"A, sao thế được? Tôi giúp anh mở thêm một phòng nữa." Hồng Tố Phân nói rồi định đi ra ngoài.
"Không, tôi ngủ ở đây thôi..." Mục Phi lập tức giữ cô lại, không cho cô đi.
"Anh đã ngủ sofa một đêm rồi, còn ngủ nữa... không hay lắm đâu." Hồng Tố Phân khó xử nói.
"Chẳng có gì không hay cả, ngủ sofa có cái lợi của ngủ sofa..." Mục Phi nghiêm túc nói.
"Ừm?"
Hồng Tố Phân hơi thắc mắc, tò mò hỏi: "Ngủ sofa còn có cái lợi á? Có lợi gì, sao tôi không biết nhỉ?"
"Cái lợi của ngủ sofa chính là... hắc hắc..."
Nói đến đây, trên mặt Mục Phi lộ ra một nụ cười tà ác: "Buổi tối có "bánh bao" to và trắng để ngắm."
Vừa nghe thấy lời này, Hồng Tố Phân lập tức nhớ lại chuyện tối hôm qua, khuôn mặt xinh đẹp của cô lập tức đỏ bừng.
"Anh, anh đúng là cái đồ, không có câu nào đứng đắn cả!" Cô trừng mắt lườm Mục Phi một cái, rồi chạy trốn về phòng.
"Ha ha ha..."
Nhìn dáng vẻ đỏ mặt của Hồng Tố Phân, Mục Phi phá lên cười quái đản.
Khoảng ba bốn phút sau, Hồng Tố Phân đẩy cửa phòng ra, cô đứng ở cửa ngoắc ngoắc ngón tay thon dài về phía Mục Phi: "Qua đây, giúp tôi mát xa."
Có thể thấy, cô quản lý xinh đẹp này đã thân quen rồi, đến mức dám ra lệnh cho ông chủ như Mục Phi.
Nhưng đối với thái độ vô lễ này của cô quản lý xinh đẹp, Mục Phi nhịn.
Ai bảo cô là công thần của mình chứ, đúng không... Thôi được rồi, Mục Phi thừa nhận, công thần chỉ là thứ yếu, hai chữ "xinh đẹp" mới là nguyên nhân chính khiến anh nhẫn nhịn.
Vào phòng Hồng Tố Phân nhìn, cô quản lý xinh đẹp đã nằm sấp trên giường.
Tuy chiếc áo ngủ trên người cô khá rộng, bao bọc phần lớn thân hình yêu kiều, nhưng chỉ cần nhìn hai bắp chân trắng nõn, thon thả, mập mạp vừa vặn không chút mỡ thừa của cô, cũng đủ khiến Mục Phi không thể rời mắt.
"Hắc hắc hắc hắc..."
Mục Phi cười xấu xa, xoa tay tiến lại gần, ngồi xuống mép giường.
Mặc dù Hồng Tố Phân giả vờ như không có chuyện gì, nhưng Mục Phi vẫn nhìn ra được cô đang hơi căng thẳng, khuôn mặt ửng đỏ kia đã bán đứng cô.
Thấy Mục Phi nửa ngày không động đậy, cô không nhịn được mở mắt ra: "Tam ca, chẳng phải anh nói giúp tôi mát xa cổ sao? Sao còn chưa mát xa? Anh đang nhìn cái gì thế?"
"À... thực ra tôi muốn nói là... cởi quần áo ra mát xa hiệu quả sẽ tốt hơn." Mục Phi cười xấu xa nói.