Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 4659 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1298
Lời xin lỗi của nữ nhân băng giá (Phần trên)

❊ ❊ ❊

Trước tiên, Tư Đồ Băng Quang gọi điện tới bày tỏ lòng biết ơn, cảm ơn Mục Phi đã cứu chị họ mình, tiện thể hỏi thăm tình hình.

Sau đó Xa Vĩ Thần cũng gọi điện, cũng là để hỏi thăm tình hình Mục Phi thế nào, có bị thương gì không các kiểu.

Thậm chí, cậu em "hờ" Phùng Hồng Quang của hắn cũng biết chuyện hôm qua, liền gọi điện tới với lý do hỏi thăm, rồi tuôn ra một tràng nịnh nọt, nào là "lão đại anh minh thần võ, uy vũ bá khí" các loại nhảm nhí, còn muốn mời Mục Phi đi ăn.

Đồng thời, hắn còn có một tin tốt muốn báo cho Mục Phi, "kẻ cầm đầu" Lữ Man, kẻ đã hại hai người họ đấu đá lẫn nhau, đã bị hắn "đưa" vào bệnh viện rồi.

Hơn nữa, hắn hoàn toàn làm theo yêu cầu của Mục Phi. Vì biết Lữ Man là chủ lực của đội bóng trường nên hắn không động đến chân, chỉ "vô ý" làm gãy hai cánh tay của gã "mà thôi".

Để bày tỏ "lòng hối lỗi" vì làm gãy tay gã, Phùng Hồng Quang đặc biệt đưa Lữ Man vào bệnh viện, sắp xếp cho một phòng bệnh đơn, không những đặc biệt thuê hai y tá xinh đẹp, mà còn tìm cho gã hai cô nàng làm dịch vụ "nhảy thoát y tại phòng bệnh".

Chắc hẳn, khoảng thời gian này Lữ Man chắc chắn là sống vô cùng "hạnh phúc" đây.

"Ừ, ừ, ừ."

Mặc dù những lời Phùng Hồng Quang nói rõ ràng là có ý muốn lấy công, nhưng Mục Phi vẫn không chút động lòng, chỉ "ừ à", "hừ hử" đáp lại, cứ như thể không nghe hiểu gì vậy.

Mục Phi biết, tên này nịnh bợ mình như vậy, thực ra là muốn học quyền cước của mình thôi. Nhưng Mục Phi cho rằng, quyền của mình không hề rẻ mạt như vậy, không phải cứ muốn học là học được, nên đương nhiên sẽ không đồng ý.

Phùng Hồng Quang sao có thể không hiểu ý Mục Phi.

Dù thất vọng, hắn cũng chỉ đành tạm thời từ bỏ ý định muốn Mục Phi dạy quyền.

---❊ ❖ ❊---

Thứ Hai, Mục Phi vẫn như mọi khi, sáng ở nhà, chiều lại lười biếng tới trường đi học.

Chỉ là, thỉnh thoảng không có xe, hắn thật sự cảm thấy rất bất tiện, không nắm chắc được thời gian, đợi đến khi hắn tới trường thì tiết học đã bắt đầu một lúc rồi.

"Cộc cộc."

Gõ nhẹ cửa hai tiếng, Mục Phi đưa cho giáo sư ánh mắt xin lỗi, rồi bước nhỏ, lén lút đi về phía cuối lớp.

Tuy nhiên, khi vừa đi ngang qua hàng ghế đầu, hắn lại phát hiện Ngải Giai đang ngồi trên ghế ngáp ngắn ngáp dài, vẻ mặt buồn ngủ, trông có phần "uể oải thiếu sức sống".

"Ừm."

Tình huống này lập tức thu hút sự chú ý của Mục Phi. Phải biết rằng, Ngải Giai là nhân vật chuẩn "học bá" trăm phần trăm, mỗi lần lên lớp, đôi mắt to của cô nàng đều trợn tròn xoe như mắt bò, sợ bỏ lỡ mất một chữ nào của giáo sư.

Như việc mất tập trung, ngáp ngủ trong giờ thế này… xảy ra trên người cô, điều này sao có thể? Đây tuyệt đối không phải tác phong của cô.

Đặc biệt là, hắn đã truyền dạy cho cô "Tiểu Hổ Hình Quyền" có hiệu quả cường thể mạnh mẽ, cô bây giờ cũng đã đạt tới trình độ khoảng tầng năm của tôi thể.

Chỉ dựa vào tố chất thân thể này, đã chẳng kém gì quân nhân được huấn luyện bài bản, sao có thể dễ dàng mệt mỏi như vậy.

Tóm lại, Mục Phi cảm thấy có chút kỳ lạ.

Mà giờ đang trong giờ học, Mục Phi cũng không thể nói nhiều, hắn đành đè nén sự tò mò trong lòng, lén về chỗ ngồi của mình, bắt đầu học bài.

Tiết học lớn này kết thúc, lúc tan học đã là ba giờ.

"Ôi… ngáp…"

Lúc này, Ngải Giai vẫn giữ bộ dạng mệt mỏi đó, cô ôm một đống sách vở, mơ mơ màng màng bước ra ngoài.

"Này này này, lớp trưởng đại nhân…"

Mục Phi tiến lại gần, đưa tay vỗ vỗ vai cô.

"Á."

Ngải Giai giật bắn mình, quay đầu lại thấy là Mục Phi, mới thở phào nhẹ nhõm, "Phù, hóa ra là cậu à."

"Sao thế, có chuyện gì vậy… Ôi, ngáp…" Cô vừa nói, lại vừa ngáp một cái.

"Lớp trưởng đại nhân, tôi thì không có chuyện gì, chỉ là hỏi thăm cậu thôi…"

Mục Phi đưa ngón tay chỉ vào gương mặt xinh đẹp của cô, "Cậu bị làm sao vậy? Cậu nhìn cậu xem… cái bộ dạng gì đây, sắc mặt khó coi, mắt thì đầy tia máu, sao lại tiều tụy thế này? Bị người ta đem đi luộc à?"

"Luộc, luộc cái đầu cậu ấy, cậu mới là cua, cậu mới bị người ta luộc ấy!" Ngải Giai không hề giữ ý tứ, tặng cho Mục Phi một cái "liếc mắt trắng dã", cái liếc mắt này của cô thực sự rất đẹp.

Cô lại ngáp một cái, lúc này mới giải thích: "Tôi không sao, chỉ là gần đây trong nhà có chút chuyện, công việc hội học sinh học kỳ mới cũng nhiều, thêm cả câu lạc bộ sắp thi đấu nữa… Những việc này cứ dồn cả vào… Hù, chỉ là hơi bận rộn không xoay xở kịp thôi…"

"Ừm…"

Mục Phi xoa cằm, "Có cần tôi giúp gì không?"

"Hì…"

Nghe thấy lời này của Mục Phi, khóe miệng Ngải Giai nhếch lên, cười rất xinh đẹp, "Thôi đi, cậu cứ làm tốt công việc 'bạn tập' bản chức của mình, đừng để tôi phải mắng cậu suốt là tôi đã tạ ơn trời đất rồi. Cậu mà còn giúp tôi á? Hì hì, cậu đừng có đùa nữa…"

"Ừ…"

Mục Phi gãi đầu, đầy bất lực, thầm nghĩ mình có ý tốt muốn giúp cô, cô không cần thiết phải châm chọc mình như thế chứ.

"Tuy nhiên, dù không cần nhưng vẫn cảm ơn cậu nhé…"

Ngải Giai lại hào sảng vỗ vỗ vai hắn, "Chuyện nhỏ nhặt này, tôi còn chưa để vào mắt đâu. Yên tâm, tôi chống đỡ được mà, hì hì."

Ngải Giai cười vui vẻ. Cô cũng không biết tại sao, Mục Phi có thể nhận ra sự mệt mỏi của cô, còn chủ động đề nghị giúp đỡ, tâm trạng cô rất tốt.

Thậm chí, cả sự mệt mỏi tích tụ mấy ngày nay cũng tan biến đi không ít.

Còn về phía Mục Phi, qua khoảng thời gian tiếp xúc này, hắn cũng biết Ngải Giai là một người có tính cách quật cường. Cô nói không cần, nghĩa là không cần, nếu cậu nhất quyết muốn giúp, cô không những không chấp nhận, không cảm ơn cậu, mà có khi còn giận cậu nữa đấy.

Chính vì biết những điều này, Mục Phi cũng không cưỡng cầu, cứ để cô làm theo ý mình.

"Vậy được rồi, tùy cậu." Mục Phi nhún vai nói.

"Ừm." Ngải Giai cười ngọt ngào, gật gật đầu. Cô vừa làm động tác này, kiểu tóc nấm trên đầu liền khẽ lắc lư, trông cực kỳ đáng yêu.

Nói đến đây, Ngải Giai ngẩng đầu nhìn đồng hồ, "Tôi còn chút việc ở hội học sinh, vậy… tôi đi trước đây."

"Được, cậu đi bận đi, có việc gì thì gọi điện cho tôi."

"Ừ, hôm nay… cảm ơn cậu…" Gương mặt xinh đẹp của Ngải Giai hơi đỏ ửng.

"Khách sáo cái gì, cần giúp thì cứ lên tiếng, bạn bè mà." Mục Phi tặng cô một nụ cười, vẫy tay nói.

Có thể thấy, Ngải Giai thực sự có việc bận, nói xong cô liền sải đôi chân thon dài, bước nhanh ra ngoài.

"Ừm."

Mà khi Mục Phi thong thả bước ra khỏi lớp học, không khỏi thấy nghi hoặc. Dưới hành lang, một đám nam sinh đứng thành một hàng, đang nhìn về phía cầu thang.

"Mấy tên này… đang làm gì thế nhỉ?" Mục Phi lẩm bẩm nhỏ, tiến lại gần.

"Ơ…"

Khi thấy mục tiêu ánh mắt của những người này, hắn không khỏi nhếch miệng, "Tên này… còn đích thân tới đây sao."

Lúc này, trên con đường bắt buộc phải đi qua để xuống lầu, có một cô gái xinh đẹp mặc đồ công sở, đi giày cao gót đang đứng đó một cách yêu kiều.

Nói về nhan sắc của cô gái này… thực sự vô cùng xinh đẹp, cô ấy tuyệt đối thuộc hàng hoa khôi của trường, cho dù đứng cùng Ngải Giai hay Vũ Ly, cô ấy cũng hoàn toàn không hề kém cạnh.

Chỉ là, cô gái này đẹp thì đẹp thật, nhưng gương mặt cô lạnh lùng, khí chất cũng rất băng giá. Cô đứng đó, cả người như một tảng băng lớn, tỏa ra hơi thở "người lạ chớ gần", như thể chỉ cần đến gần cô vài bước là sẽ bị đóng băng ngay vậy.

Chính vì thế, rất nhiều nam sinh xung quanh đứng từ xa nhìn cô, không dám lại gần, nhưng cũng không nỡ rời đi, bàn tán xôn xao.

"Cô em này xinh quá…"

"Đúng vậy, vừa xinh vừa ngầu, thực sự quá có 'phong thái nữ vương', cô ấy là ai thế?"

"Ai biết đâu, chưa thấy bao giờ. Nhưng… nhìn từ quần áo thì chắc không phải người trường mình đâu nhỉ."

"Tào lao, đây chính là các cậu ít thấy lạ đời đấy. Hì hì, nói cho các cậu biết, cô ấy chính là sinh viên trường mình đấy." Một tên mập mạp trưng ra vẻ mặt "tôi biết hết".

Vừa nghe thấy câu này, rất nhiều gã háo sắc xung quanh đều bị thu hút, nhìn về phía tên mập, "Cô ấy là sinh viên trường mình? Thật hay giả thế?"

"Đúng đấy, cậu lừa người à? Sao tôi chưa bao giờ thấy cô ấy nhỉ."

"Rốt cuộc là chuyện gì, đừng có mà úp mở nữa, nói nhanh lên."

Mọi người xung quanh thúc giục, tên mập lúc này mới "đắc ý" giới thiệu, "Tôi không lừa các cậu, cô ấy thực sự là sinh viên trường mình. Các cậu không biết, chưa thấy qua, là vì cô ấy chỉ treo tên ở trường thôi, không thường xuyên đến lớp. Nói cho các cậu biết, cô ấy lợi hại lắm, đích thị là bạch phú mỹ (cô gái giàu có, xinh đẹp) đấy."

"Cô ấy tên là Vương Băng Liên, là thạc sĩ 'tu luyện song song' ngành 'Quản trị kinh doanh' và 'Điện tử công nghệ cao'. Các cậu đừng thấy cô ấy bằng tuổi chúng ta, đều là ngoài hai mươi, nhưng từ năm nhất, khi mới nhập học, cô ấy đã là tổng giám đốc của một doanh nghiệp công nghệ điện tử lớn rồi, tài sản hàng chục triệu đấy."

"Cũng chính vì cô ấy khá bận, hơn nữa sống khá khiêm tốn, nên ở trường chỉ treo tên thôi, bình thường không hay tới. À đúng rồi, có một chuyện chắc các cậu từng nghe qua, nghe nói hồi mới nhập học, cô ấy cũng từng nằm trong 'danh sách ứng cử viên bốn đại hoa khôi', nhưng vì cô ấy rất khiêm tốn, không muốn mình nổi tiếng, nên đã bắt ông anh khóa trên đánh giá 'bốn đại hoa khôi' xóa tên cô ấy đi…"

"Ông anh khóa trên kia cũng là kẻ ngốc, cậu nghĩ xem, người ta là bạch phú mỹ đã lên tiếng rồi, cậu không chịu ngoan ngoãn nghe lời thì thôi, đằng này lại còn lấy chuyện đó ra làm uy hiếp, muốn làm bạn với Vương Băng Liên. Cậu nói xem chuyện thế này, Vương Băng Liên có thể nhịn được không?"

"Kết quả là, ông anh khóa trên kia ngày hôm sau đã bị nhà trường đuổi học, hơn nữa trường cũng hạ lệnh không được truyền tin này bậy bạ, nếu không sẽ bị kỷ luật. Chính vì thế, chuyện này mới bị ém xuống, người bình thường không biết thôi…" Cái miệng rộng của tên mập cứ như cái loa, luyên thuyên một hồi.

Mà những gã háo sắc xung quanh nghe đến đây, mắt đều sáng rực lên.

"Oa, nói vậy… nếu có thể tìm cô ấy làm bạn gái, chẳng phải là cả đời không phải lo cơm áo gạo tiền sao."

"Đó là điều chắc chắn rồi, không nghe tên mập nói sao, đây là bạch phú mỹ xịn đấy."

"Tôi nói này, bạn gái gì chứ, hì hì, chỉ cần có thể làm bạn với cô ấy thôi… Ồ không, chỉ cần kết được chút tình nghĩa, thì tương lai công việc chắc chắn sẽ thuận buồm xuôi gió, tiền đồ vô lượng đấy."

"Chậc chậc, chuyện này cũng quá ngon ăn rồi…"

Phải nói rằng, sức tưởng tượng của các trạch nam kiêm háo sắc là vô cùng phong phú, chỉ với một câu nói, họ đã liên tưởng đến kết cục viên mãn "ôm mỹ nhân về nhà" rồi.

Cuối cùng, có một người cắt ngang ảo tưởng của những kẻ này, "Đúng rồi, vậy các cậu nói xem… sao cô ấy lại đến đây? Cô ấy tìm ai thế?"

"Đúng đấy, đúng đấy, chúng ta chờ thêm chút nữa, xem cô ấy tìm ai."

"…"

Những gã háo sắc này lại bắt đầu bàn tán.

"Phù…"

Mục Phi bất lực thở dài, hắn cứ thế mặc kệ ánh mắt quét tới quét lui của đám háo sắc này, tiến về phía Vương Băng Liên…

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1291
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.