Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 7049 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1806
Dậu đổ bìm leo

❊ ❊ ❊

“Vậy anh nói xem, anh phải làm thế nào mới nguôi giận? Bản tiểu thư nghe anh, vậy là được chứ gì?” Furin khẽ bĩu môi nói.

Vừa nghe thế, Mục Phi lập tức lộ ra nụ cười đê tiện, giơ hai tay ra, chậm rãi sờ về phía ngực đại tiểu thư, “Hì hì hì hì, rất đơn giản… để anh sờ thử chỗ đó của em… ô hô hô hô…”

“Á!” Cho đến lúc này, đại tiểu thư mới chú ý tới trên người mình chỉ đang mặc nội y, quần lót, cô lập tức sợ hãi hét lớn một tiếng.

Tuy cô từng sống chung với Mục Phi một thời gian, đã có vài lần thân mật, nhưng thân mật nhất cũng chỉ đến thế này mà thôi.

Nhất thời, cô thẹn đến mức không chịu nổi, ba chân bốn cẳng nhảy lên giường, dùng chăn che kín cơ thể kiều diễm của mình, “Darling, anh là đồ ‘sắc lang’.”

Nhưng Mục Phi không định tha cho cô, cũng nhào lên theo, “Tiểu yêu tinh, còn muốn chạy hả? Để xem em chạy đi đâu.”

“Anh, anh đừng, đừng giật chăn của em.”

“Anh cứ giật đấy, không những giật chăn, anh còn lột cả quần áo của em nữa…”

“Á, phi lễ nha, cứu mạng với.”

“Hì hì, cứ hét đi, em càng hét anh càng hưng phấn… ừm.”

Khi nói câu này, Mục Phi bỗng thấy lời thoại sao mà quen thuộc thế… dường như mới cách đây không lâu, chuyện này đã từng xảy ra rồi thì phải.

Tay chân Furin nhỏ nhắn thế kia, sao có thể là đối thủ của Mục Phi, chỉ vài ba cái đã bị anh đè xuống giường.

Thế nhưng, ngay vào thời khắc then chốt ấy, cửa phòng ‘cạch’ một tiếng bị người ta đẩy ra.

“Mục Phi thiếu gia, tiểu thư tỉnh chưa ạ? Có việc gấp…”

Mana vừa định bước vào liền thấy Mục Phi đang đè đại tiểu thư bán khỏa thân trên giường, mà cả hai người họ như bị nhấn nút ‘tạm dừng’, đang trợn mắt há mồm, trố mắt nhìn cô.

“Ờ… tôi không thấy gì cả, tiếp tục đi, hai người cứ tiếp tục đi…”

“Rầm.”

Mana vội vàng đóng cửa lại, rồi chạy biến ra ngoài.

Mục Phi và đại tiểu thư vẫn còn ngẩn người ra, mất tròn mười giây.

“Darling, anh… anh là đồ xấu xa, em xấu hổ chết mất.”

Đại tiểu thư nện một quyền ‘nặng nề’ lên ngực Mục Phi, đỏ mặt hờn dỗi, “Còn không mau đứng dậy.”

Thật ra chuyện của cô, Mana đều biết cả, nhưng bị ‘bắt gặp’ ngay lúc này thì là lần đầu tiên. Dẫu cô và Mana thân như chị em, cũng không khỏi đỏ mặt.

“Mỗi lần cô ấy tới đều gõ cửa trước mà, ai mà ngờ lần này cô ấy lại xông thẳng vào.”

Mục Phi cũng không còn tâm trí đùa giỡn nữa, buông đại tiểu thư ra, ngồi cạnh cô, “Đúng rồi, em phải mau dậy đi, tối hôm qua có rất nhiều người làm tìm em báo cáo tình hình, Mana giúp em xử lý đống việc đó, cơ bản là thức trắng đêm. Cô ấy vội vã chạy tới thế này, chắc chắn là có việc lớn gì đó mà cô ấy không quyết được.”

“Ừm, bản tiểu thư cũng cảm thấy vậy. Vậy Darling, anh mau gọi Mana quay lại cho em…”

“Được.” Mục Phi đứng dậy, đi về phía cửa.

“Còn nữa, bảo cô ấy lấy giúp em bộ quần áo sạch…”

… Hai mươi phút sau, đại tiểu thư trang điểm xong xuôi, mặc chiếc váy dài, trông cô thanh thuần lại đáng yêu, giống hệt một nàng công chúa cao quý.

‘Tiếc quá tiếc quá…’

Mục Phi ngồi bên cạnh bĩu môi, anh thấy uất ức, vừa rồi đại tiểu thư đuổi anh ra ngoài lúc thay đồ, anh không được xem ‘mỹ nhân thay đồ’.

“Cốc cốc.”

Lúc này, cửa phòng gõ nhẹ hai tiếng.

Mana ra mở cửa, một người đàn ông nước Mặc trông tầm hơn ba mươi tuổi, ngoại hình không mấy nổi bật bước vào, trên mặt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng.

“Tiểu thư, người tôi nói với cô chính là anh ta.” Mana chỉ vào người đàn ông này.

Không đợi Furin hỏi, người đàn ông đó đã nhanh bước tới gần đại tiểu thư, hơi cúi người, “Đại tiểu thư, tôi tên là Todi, nhờ lão gia tin tưởng, giao cho tôi phụ trách duy trì dòng vốn lưu động giữa tập đoàn Lô Bùi Tư và các doanh nghiệp con, tập đoàn con trực thuộc. Thời gian gấp rút, tôi xin nói ngắn gọn…”

“Sáng sớm hôm nay, người phụ trách của rất nhiều công ty con đều tới chỗ chúng ta, yêu cầu hoàn trả số vốn lớn cho họ. Hiện tại… hiện tại họ đang tập trung ở văn phòng cũ của lão gia, làm ầm ĩ đòi gặp cô. Họ nói… nếu cô không thể đưa ra câu trả lời thỏa đáng, họ không những tách khỏi gia tộc Lô Bùi Tư, mà còn kiện chúng ta ra tòa.”

Nghe vậy, ngoại trừ Todi, Mục Phi và mọi người đều không khỏi nhíu mày.

“Số tiền họ cần… là tiền gì? Hơn nữa, sao họ lại làm loạn thế này?” Đại tiểu thư hỏi.

Ngay khi Todi giải thích, Mana thấy Mục Phi thắc mắc, liền ghé sát tai anh giải thích nhỏ giọng, “Trong hợp đồng, thỏa thuận giữa tập đoàn Lô Bùi Tư và các doanh nghiệp trực thuộc có một điều khoản, đại ý là: Họ bàn giao vốn, nhân lực cho tập đoàn chính vận hành, tập đoàn có lãi sẽ chia cho họ một tỷ lệ lợi nhuận nhất định. Nhưng khi họ cần vốn hoặc vì lý do nào đó cần rút vốn, tập đoàn chính bắt buộc phải hoàn trả vô điều kiện trong vòng hai tuần. Nếu không hoàn trả kịp thời, phải bồi thường cho họ một khoản tiền vi phạm hợp đồng rất lớn…”

“Thiếu gia, ngài chắc cũng hiểu, thỏa thuận này rất có lợi cho các tập đoàn con, doanh nghiệp con. Tập đoàn tình hình tốt, họ có lợi nhuận, có cái lợi để ăn; tập đoàn tình hình xấu, họ có thể rút vốn bất cứ lúc nào, không cần cùng gánh chịu tổn thất với tập đoàn chính. Việc này khiến các doanh nghiệp trực thuộc chiếm gần như một trăm phần trăm thế chủ động. Sự ưu đãi đối với các tập đoàn con này cũng là một trong những lý do khiến tập đoàn Lô Bùi Tư có thể phát triển lớn mạnh, trở thành tập đoàn lớn nhất nước Mặc. Thế nhưng bây giờ, tình hình của tập đoàn rất không tốt…”

“Dạo gần đây, vốn lưu động của tập đoàn giảm mạnh, hơn nữa không rõ tung tích, không biết đã bị đại thiếu gia tiêu xài vào đâu cả. Bây giờ đám người các tập đoàn con này lại kéo đến làm loạn, vốn lưu động của tập đoàn căn bản không đủ đáp ứng yêu cầu của bọn họ. Một khi quá thời hạn quy định, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng sẽ là một con số thiên văn, nếu không đền cả gia tộc Lô Bùi Tư vào thì cũng chẳng khá khẩm hơn là bao…”

“Ngoài ra còn một điểm nữa: Tập đoàn Lô Bùi Tư là doanh nghiệp gia tộc, có rất nhiều người cầm lái các tập đoàn con, công ty con cũng mang họ Lô Bùi Tư, chỉ là ‘bàng hệ’ mà thôi. Nhưng trong mắt người ngoài, bất kể hệ nào thì cũng là ‘gia tộc Lô Bùi Tư’, đều là một nhà cả.”

“Vốn dĩ chuyện ‘bị dậu đổ bìm leo’ này chẳng phải chuyện vẻ vang gì, mà kẻ cầm đầu lại còn là ‘người nhà’ nữa chứ… Chuyện này mà truyền ra ngoài, đối với danh dự của gia tộc Lô Bùi Tư cũng là một đòn giáng không hề nhỏ.”

Mana giải thích xong, Mục Phi không khỏi ngoái đầu liếc nhìn cô gái này, trêu chọc, “Mana, không ngờ em biết nhiều thế đấy…”

Mana toét miệng cười, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, lại thêm làn da của cô, trông cứ như ‘trắng với đen’ vậy, “Tôi nào biết gì đâu, trước khi tới, Todi đã kể với tôi một lần rồi, tôi chỉ nhắc lại lần nữa thôi mà.”

Giờ thì Mục Phi cũng đã cơ bản nắm được tình hình. Nói đơn giản, đám người này chính là muốn ‘đòi chia gia sản’. Hồi gia tộc Lô Bùi Tư còn huy hoàng, chúng nó không ít lần được hưởng lợi, giờ gia tộc gặp nạn, chúng nó chẳng những không có ý đồng cam cộng khổ thì chớ, lại còn muốn ‘đục nước béo cò’, thậm chí còn muốn xẻ thịt cả gia tộc Lô Bùi Tư, chia năm xẻ bảy. Thế này thì hơi bị hèn hạ vô sỉ, vong ân bội nghĩa quá rồi.

Dẫu rằng thương nhân vô tình, chạy theo lợi nhuận, nhưng thế này là đã ‘vượt giới hạn’ rồi. Nghĩ đến đây, trên mặt Mục Phi lộ ra một tia cười lạnh. Đám người này tính toán gì với kẻ khác, Mục Phi không quan tâm, nhưng muốn bắt nạt đại tiểu thư thì đừng hòng!

Bên này, Todi cũng đã giải thích xong tình hình cho đại tiểu thư, đại tiểu thư tức giận đến mức đôi mắt đẹp ửng đỏ, hơi nước nhòe lệ.

“Sao họ có thể làm vậy? Bố tôi đã kiếm cho họ bao nhiêu tiền, lẽ nào họ quên hết rồi sao?”

“Đặc biệt là chú Larry, hồi nhỏ chú ấy tốt với tôi như vậy, không ngờ giờ bố vừa xảy ra chuyện, người đầu tiên làm khó tôi lại chính là chú ấy…”

“…”

Mana thấy cảm xúc của Furin không ổn, liền bảo Todi: “Anh cứ cố gắng trấn an đám người đó trước đi, cho tiểu thư chút thời gian.”

“Vâng.”

Todi không nói nhiều, gật đầu cúi chào, quay người bước ra ngoài.

Lần này, Mục Phi chỉ vỗ vai Furin chứ không an ủi gì nhiều. Đại tiểu thư này, quả thực đã được cha mình chiều hư rồi, cô hoàn toàn là một đóa hoa trong lồng kính, chưa từng trải qua bất kỳ sóng gió nào.

Nếu anh trai cô còn đó thì chẳng sao cả, nhưng giờ anh trai cô đã chết rồi, cái gia tộc to lớn này, sớm muộn gì cũng cần cô lãnh đạo, chèo lái. Đã đến lúc cô phải bước ra khỏi ‘khu vườn’ kia, nhìn rõ thực tại rồi.

Thực tế thì đại tiểu thư này không khiến Mục Phi thất vọng, cô chỉ đau lòng một chút rồi cảm xúc nhanh chóng ổn định lại.

“Nghĩ ra cách giải quyết chưa?” Mục Phi khẽ hỏi, khi nói khẽ nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, muốn truyền cho cô chút ‘sức mạnh’.

Nghe câu hỏi, gương mặt tinh xảo của đại tiểu thư lộ ra vẻ kiên quyết mà Mục Phi chưa từng thấy bao giờ. Cô dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên bàn, “Tuy giờ em chưa biết phải làm sao, nhưng ít nhất em biết một điều… đó là em nhất định phải bảo vệ tốt gia tộc của mình. Em không thể để cơ nghiệp mà bố, ông nội, tổ tiên bao đời vất vả trăm năm gầy dựng, tuyệt đối không thể để đám sói lòng lang dạ thú này phá nát.”

‘Quả nhiên là hổ phụ không sinh khuyển tử…’ Mục Phi thầm khen trong lòng, đồng thời giơ ngón cái lên với cô, “Làm tốt lắm.”

“Nếu đã vậy thì đi thôi. Chẳng phải đám người đó muốn ‘bức cung’ em, bắt em đưa ra câu trả lời sao? Được, anh đi cùng em… anh muốn xem xem, có anh ở đây, đứa nào dám làm gì em.”

… Tập đoàn Lô Bùi Tư, tòa nhà hành chính. Trong phòng họp, xung quanh chiếc bàn họp ‘hình bầu dục’ to lớn, ít nhất có hai mươi vị ‘tinh anh thương trường’ mặc vest chỉn chu đang ngồi. Tuy giới tính, ngoại hình, trang phục của những người này không giống nhau, nhưng điểm chung là đều sầm mặt xuống, sắc mặt vô cùng khó coi.

Qua vài phút, một lão già tóc bạc trong đó không kiên nhẫn nổi nữa, chất vấn Todi đang đứng phía sau ‘ghế chủ tọa’, “Todi, cậu đã liên lạc được với Furin chưa? Tại sao nó vẫn chưa tới?”

Người này vừa dẫn đầu, nhiều người khác cũng không nhịn được mà lên tiếng.

“Đúng đấy, rốt cuộc thì lúc nào nó mới lộ diện? Có cho chúng tôi một thời gian chính xác được không?”

“Tiền của chúng tôi bao giờ mới trả lại đây? Tôi đang đợi đầu tư dự án khác, không có nhiều thời gian lãng phí ở đây đâu.”

“Không sai, hôm nay nó nhất định phải cho tôi một câu trả lời, nếu không thì đừng trách tôi lật mặt không nhận người quen.” Một người đàn ông trung niên để râu quai nón rậm rạp đập bàn nói.

Lời vừa dứt, đã thấy cửa lớn phòng họp bị đẩy ra, một cô gái mặc váy dài, cao quý và xinh đẹp tựa như công chúa, chậm rãi bước vào…

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1802
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.