Băng Thành, một đài truyền hình nọ, tại một studio, đèn đóm âm thanh mọi thứ đã sẵn sàng.
Người dẫn chương trình: Chào quý khán giả, chào mừng quý vị đến với chương trình "Chém gió văn học mạng" do đài truyền hình "Chẳng ai thèm xem" tổ chức. Tôi là người dẫn chương trình Ngọ Phạn Phạn (đây là đại lão nhiếp ảnh bên B-station, thần tượng của tôi), lại được gặp mọi người rồi.
(Tiếng vỗ tay vang dội)
Hôm nay, khách mời của chúng ta là cây bút không mấy nổi tiếng Bát Bảo, xin mời...
(Tiếng huýt sáo phản đối vang khắp khán phòng)
Bát Bảo (mặt mày hớn hở): Cảm ơn, cảm ơn sự chào đón nồng nhiệt của quý vị, cảm ơn... vị khán giả vừa ném vỏ dưa hấu kia, tôi biết bạn muốn xem tôi ăn, nhưng làm ơn đừng dùng cách ném được không?
Bát Bảo bắt tay người dẫn chương trình rồi vào chỗ ngồi.
Người dẫn chương trình: Chào Bát Bảo, ai cũng biết, để sáng tác cuốn "Bạn gái tương lai", anh đã mất hơn bảy năm. Một quá trình sáng tác dài đằng đẵng như vậy, chắc hẳn có không ít chuyện vui, hoặc là chuyện cảm động nhỉ?
Bát Bảo: Có, đương nhiên là có.
Người dẫn chương trình: Vậy có thể chia sẻ với chúng tôi được không?
Bát Bảo: Tất nhiên là được, nói đến chuyện vui ấy hả... lúc nhận nhuận bút là tôi vui nhất!
Người dẫn chương trình (cười gượng): Ờ, haha, Bát Bảo đúng là một người thẳng thắn... Vậy ngoài chuyện vui ra, còn chuyện cảm động nào không?
Bát Bảo (suy nghĩ): Chuyện cảm động thì đương nhiên cũng có, đó là lần đầu tiên nhận nhuận bút, tôi cực kỳ cảm động... cuối cùng cũng có tiền mua figure, mua mấy quyển sách nhỏ màu vàng...
Người dẫn chương trình vội ngắt lời: Cái đó, ngoài nhuận bút ra, ngoài nhuận bút thì còn chuyện gì khác cảm động không? (Anh ngoài nhuận bút ra thì chẳng còn chuyện gì khác sao?)
Bát Bảo không chút do dự: Không có... chỉ có tiền mới làm tôi cảm động!
Người dẫn chương trình suýt ngất, ghé tai Bát Bảo thì thầm: Anh phải nói cái gì đó cảm động một chút, như thế mới ra dáng cao sang... không có thì cũng phải bịa ra chứ, không chương trình này nhạt lắm.
Bát Bảo bừng tỉnh: Ồ ồ, ra là vậy, có, đương nhiên là có.
Điều làm tôi cảm động nhất chính là sau bao lâu tôi ngắt chương, quay lại vẫn có những độc giả trung thành chờ đợi, những độc giả đó thực sự quá tận tâm.
Có người đọc từ lúc học cấp hai đến đại học vẫn đang chờ đợi sách của tôi...
Có người đã từ đại học đến lúc tốt nghiệp, kết hôn, vẫn đang chờ đợi sách của tôi...
Có người từ lúc thân cường thể tráng xem đến lúc mù lòa, vẫn đang chờ đợi sách của tôi...
Có người trước khi lâm chung vì bệnh nặng, vẫn đang chờ đợi sách của tôi.
Thậm chí có những độc giả đã qua đời, chết rồi còn báo mộng cho con trai mình rằng: "Bạn gái tương lai" mà cập nhật chương mới, nhất định phải đốt cho bố ngay lập tức.
Hu hu, tôi thực sự là quá cảm động rồi...
Người dẫn chương trình lau mồ hôi (thằng cha này, sao mà nói dối kinh thế?) Chúng ta quay lại chủ đề trước, trong quá trình sáng tác, anh từng ngắt chương mấy lần. Lần dài nhất lên tới gần hai năm... ngắt chương lâu như vậy, chắc hẳn là gặp khó khăn gì trong việc viết lách rồi?
Bát Bảo (vắt chân rung đùi): Đúng vậy, gặp phải khó khăn vô cùng lớn...
Người dẫn chương trình bắt đầu thấy hứng thú: Đó là khó khăn gì?
Bát Bảo (vẻ mặt đau khổ): Tôi không lên nổi Vàng! Tôi là đại thần gánh bốn cục tạ, ván nào cũng gặp đồng đội ngu như heo!
Người dẫn chương trình: Khoan đã khoan đã, anh nói gì? Lên Vàng? Lên Vàng gì cơ?
Bát Bảo đáp như lẽ đương nhiên: Còn phải hỏi sao? Vương Giả Nông Dược chứ gì nữa... Ơ, anh hỏi thế, đừng bảo là không chơi Vương Giả Nông Dược nhé?
Người dẫn chương trình lau mồ hôi: Tôi không chơi thật, nói vậy... anh ngắt chương là vì chơi game?
Bát Bảo ngẩng cao mặt, vẻ mặt vênh váo: Đâu là đạo diễn? Đổi cho tôi người dẫn chương trình khác, người không chơi Vương Giả Nông Dược không có tư cách giao lưu với tôi!
Đạo diễn: Đổi cái khỉ gì mà đổi, quay thì quay, không quay thì cút ngay!
Bát Bảo: Khụ khụ... Vậy tôi đành miễn cưỡng, chịu đựng một chút vậy. Anh hỏi tiếp đi...
Người dẫn chương trình đầy vạch đen trên trán: Khó khăn tôi vừa nói là ý chỉ trong game... không đúng không đúng, là khó khăn trong sáng tác. (Thằng cha này, mình bị hắn dẫn dắt lạc đề rồi.)
Bát Bảo: Khó khăn trong sáng tác... chủ yếu là hai phương diện.
Thứ nhất là do năng lực cá nhân, bút lực không đủ, giai đoạn đầu thì còn ổn. Giai đoạn sau nhân vật nhiều lên, bối cảnh rộng ra, nên hơi khó kiểm soát.
Thứ hai là về gia đình và công việc, mấy năm nay tôi liên tục gặp biến cố, thất nghiệp, khởi nghiệp thất bại, mẹ lâm bệnh nặng rồi qua đời, con trai mới một tuổi đang tuổi ăn tuổi bú, công việc của tôi cũng thuộc loại thời gian cực kỳ dài, không những không có ngày nghỉ, mỗi ngày đều làm từ tám giờ sáng đến bảy giờ tối, thời gian viết lách quá ít...
Người dẫn chương trình thở phào một hơi, thầm nghĩ: Cuối cùng cũng nói được câu tiếng người.
Bát Bảo: Ban ngày làm việc cả ngày, về đến nhà ngay cả thời gian chơi game còn không đủ, lấy đâu ra thời gian viết lách. Nếu không bận rộn như vậy, tôi sớm đã lên Vàng rồi...
Người dẫn chương trình lau mồ hôi.
Đạo diễn dưới sân khấu xua tay với người bên cạnh: Đoạn này cắt đi, nhất định không được phát.
Người dẫn chương trình: Tiếp tục câu hỏi tiếp theo... Có thể thấy, mấy năm nay anh thực sự rất vất vả, nhưng như mọi người đã thấy, anh vẫn kiên trì đến cùng. Vậy tôi muốn hỏi một câu, nguyên nhân gì khiến anh kiên trì được như vậy?
Bát Bảo: Chuyện đó thì dài lắm... Hôm đó tôi tình cờ vào lại khu bình luận sách của mình, tôi phát hiện ra, mình đã ngắt chương lâu như vậy rồi, mà vẫn có độc giả chờ đợi tôi cập nhật, lúc đó tôi...
Người dẫn chương trình: Lúc đó anh chắc chắn rất cảm động, có phải không?
Bát Bảo: Không đâu, lúc đó tôi nghĩ, đã có người xem thì tức là có tiền kiếm, kiếm được tiền thì có tiền mua tướng, mua trang phục... thế là tôi tiếp tục cập nhật thôi.
Người dẫn chương trình thở dốc, cố nén cơn giận: Dù sao đi nữa, cuốn sách này cũng đã hoàn thành. Vậy nếu để anh tự chấm điểm cho tác phẩm của mình, anh cảm thấy cuốn "Bạn gái tương lai" này được bao nhiêu điểm?
Bát Bảo (không chút do dự): 100 điểm, tuyệt đối 100 điểm tròn.
Người dẫn chương trình thì thầm nhắc nhở: Anh khiêm tốn chút không được sao?
Bát Bảo suy nghĩ một lát: Vậy 99 điểm đi, tôi tự trừ một điểm vì sợ mình kiêu ngạo.
Người dẫn chương trình sắp tức điên, liên tục ra hiệu bằng tay: Sáu mươi, sáu mươi, sáu mươi.
Bát Bảo ngẫm nghĩ: 666? Ồ, đúng đúng, tôi cũng thấy mình rất đỉnh.
Người dẫn chương trình không nhịn nổi nữa, hét lớn: Sáu mươi, tôi đang nói là sáu mươi!
Bát Bảo ngẩn người: Sáu mươi? Sách của tôi chỉ được sáu mươi điểm thôi sao? Ha ha, sao có thể chứ.
Nói cho anh biết, anh thế này là đang sỉ nhục tôi đấy... Tôi đây là đại bài đấy nhé, anh còn như vậy nữa, tôi không quay nữa đâu...
Người dẫn chương trình cũng tức giận, đập bàn đứng dậy: Không quay thì thôi, tôi sợ anh à? Nói cho anh hay, tôi nhịn anh nãy giờ rồi đấy...
Bát Bảo: Hây, nhóc con, cậu dám đập bàn với tôi? Tin tôi viết cậu thành vai phản diện, để cậu chết tám lần một ngày không?
Đạo diễn: Tất cả im miệng cho tôi, quay cho tử tế, ai còn không nghiêm túc nữa thì cút hết!
[Sau một hồi mắng nhiếc, người dẫn chương trình và Bát Bảo đều ngoan ngoãn trở lại vị trí cũ]
Người dẫn chương trình (đang giận dữ, bắt đầu giở trò xấu): Câu hỏi tiếp theo, Bát Bảo, xin hỏi thành tích của cuốn sách này rõ ràng tệ như vậy... sao anh lại dám tự chấm cho mình 60 điểm cao như thế?
Bát Bảo (mặt đầy vạch đen): ...
Điểm này được đưa ra từ hai phương diện.
Một, đơn thuần nhìn từ góc độ cuốn sách, đúng là, cuốn sách này rất tệ. Không những cập nhật chậm, văn phong cũng không tốt, còn có rất nhiều thiết lập và tình tiết thất bại. Nhưng dù sao đi nữa, tóm lại, nó đã hoàn thành, và kể xong một câu chuyện trọn vẹn.
Hai, từ góc độ cá nhân tôi, cuốn sách này đã vượt xa dự tính của tôi trước khi viết gấp mấy lần.
Thực ra trước khi viết, kỳ vọng của tôi với cuốn này chỉ là "ký hợp đồng" mà thôi. Tôi hoàn toàn không ngờ tới cuốn sách này có thể viết đến 2000 chương, có thể hoàn thành, càng không ngờ tới có thể viết tốt như vậy, thu hoạch được nhiều fan cứng như thế... Chính tôi còn phải ngưỡng mộ bản thân mình.
Cho nên tổng hợp cân nhắc, tôi tự chấm cho mình 100 điểm... ừm, là điểm 60 đạt chuẩn này.
Người dẫn chương trình (thầm nghĩ: Đây coi như là câu nói tiếng người), tiếp tục giở trò xấu: Vậy anh có thể miễn cưỡng, vất vả, bới lông tìm vết, như tìm xương trong trứng... chỉ ra một, hai ưu điểm của cuốn sách này không?
Bát Bảo: ... (Ưu điểm mà khó tìm đến thế sao?)
Ưu điểm lớn nhất... chắc là thiết lập nhân vật đi? Dù câu chuyện thế nào, ít nhất cũng viết ra được nhân vật như "Từ Tiểu Manh", khiến độc giả nhớ đến.
Người dẫn chương trình thấy an ủi, cuối cùng cũng bình thường hơn chút: Vậy xin hỏi, nếu là anh, anh thích nhân vật nào nhất?
Bát Bảo: Lâm Nhược Y.
Người dẫn chương trình: Lý do? Có phải vì cô ấy là nữ chính xuất hiện đầu tiên ngoài Tiểu Manh không?
Bát Bảo: Không, vì cô ấy ngực to!
Người dẫn chương trình (thằng cha này lại bắt đầu không đứng đắn rồi): Nói xong ưu điểm rồi thì nói đến khuyết điểm. Anh cảm thấy cuốn sách này của anh có khuyết điểm gì không?
Bát Bảo: Không có, sách của tôi sao có thể có khuyết điểm... (Lời vừa nói được một nửa, thấy đạo diễn dưới sân khấu giơ ghế lên, Bát Bảo vội sửa miệng) Khụ khụ, có, khuyết điểm nếu miễn cưỡng nói thì vẫn có một hai cái...
Người dẫn chương trình: Cụ thể là gì? Hay là chúng ta đổi cách hỏi, nếu cho anh cơ hội, để anh viết lại cuốn sách này, anh cảm thấy có những phương diện nào nhất định phải sửa đổi?
Bát Bảo: Thứ nhất, cập nhật, tốc độ cập nhật nhất định phải nhanh hơn.
Thứ hai, thiết lập nhân vật.
Tôi quá chú trọng vào tính cách nhân vật mà bỏ quên chức năng của nhân vật, dẫn đến một số nhân vật nữ giai đoạn đầu rất thú vị, giai đoạn sau hoàn toàn không có cơ hội xuất hiện, biến thành bình hoa di động. Giống như Lâm Nhược Y, Mễ Bối Bối vậy.
Thứ ba, nâng cao kỹ năng viết lách.
Trong đầu tôi có không ít cảnh tượng, tôi suy nghĩ rất hay, nhưng lại hoàn toàn không viết ra được cảm giác đó. Có nhiều tình tiết mà tôi cho rằng rất sướng, những cú "bẻ lái" cốt truyện, nhưng viết ra thì hoàn toàn không phải như vậy, thậm chí còn có độc giả cho rằng tôi đang viết lan man câu giờ... Điều này quả thực là sỉ nhục tôi, tôi trông giống loại người đó sao?
Người dẫn chương trình mặt vô cảm gật đầu.
Bát Bảo: ...
Đúng lúc Bát Bảo định gây sự, người dẫn chương trình vội vàng nói chen vào: Nói xong cuốn này rồi, nói tiếp cuốn sau đi. Cuốn sách sau của anh đã chốt chưa? Hiện tại có ý tưởng gì không?
Bát Bảo (vừa nhắc đến sách mới, vẻ mặt hào hứng): Tất nhiên là có ý tưởng, chính là bây giờ tôi còn chưa nói ra được, nhưng tôi có thể đảm bảo, cuốn sau của tôi chắc chắn siêu hay, siêu chất, siêu đỉnh... Tuy hiện tại tôi chưa chốt được là viết cái gì, nhưng không quan trọng, các bạn chỉ cần xem là được rồi!
Theo dự kiến của tôi, cuốn sau của tôi chắc chắn sẽ hot.
Năm 18 nó sẽ giành vị trí đứng đầu bảng xếp hạng năm, ra mắt sách giấy.
Năm 19, giành giải Nobel, giải Kim Kê, giải Bách Hoa, giải Lam Tường... Cái gì? Đó không phải giải thưởng à? Cái này... cái này không quan trọng! Các bạn chỉ cần biết là nó sẽ đạt giải là được rồi!
Năm 20, nó sẽ chuyển thể thành manga, anime, xuất khẩu ngược lại sang các cường quốc hoạt hình như đảo quốc, Mỹ quốc, Hàn quốc.
Năm 21, dự án figure, phim người đóng lên sóng.
Năm 22...
Bát Bảo càng nói càng hăng, múa tay múa chân, nước miếng bay tung tóe, hoàn toàn không kiểm soát được cảm xúc.
Người dẫn chương trình không nhìn nổi nữa, nhiều lần ngăn cản Bát Bảo nhưng không sao cản nổi, còn bị Bát Bảo đẩy ra.
Đạo diễn cuối cùng không chịu nổi nữa: Bảo vệ! Bảo vệ tới mau! Lôi cái tên dở hơi này ra ngoài cho tôi, tôi không quay nữa!
Bát Bảo vẫn đang nói: Tôi nói cho các người biết, bất cứ ai đọc sách của tôi, nam thì ngày càng đẹp trai, mỗi ngày dài thêm 1cm. Nữ đọc sách của tôi thì ngày càng xinh đẹp, ngực ngày càng to, một năm trẻ hơn một tuổi...
Còn nữa, các người có muốn xin chữ ký không? Nếu muốn thì bây giờ tôi ký cho, các người giữ kỹ, đợi sau này tôi nổi tiếng, chắc chắn bán được giá cao... bán được giá cao lắm đấy... giá cao... cao... à...
Bát Bảo bị hai nhân viên bảo vệ lôi ra ngoài...
---❊ ❖ ❊---
Ngay lúc Bát Bảo đang nhận phỏng vấn, vợ của Bát Bảo vẫn luôn lén nhìn qua khe cửa phòng làm việc, cô hốt hoảng lén gọi một cuộc điện thoại.
"Alo, có phải bệnh viện tâm thần không? Xin hỏi bệnh tâm thần có đặc điểm gì ạ?"
"Gào thét ầm ĩ? Đúng đúng đúng! Tinh thần hưng phấn? Đúng đúng. Tự huyễn hoặc bản thân là người khác? Cũng không sai. Còn tự nói chuyện một mình... Đúng vậy, quá đúng luôn! Chồng tôi y hệt những gì các người nói ạ..."
"Các người mau tới đi, chồng tôi hình như điên rồi ạ..."
Sách mới không còn nữa, Bát Bảo bị lôi vào bệnh viện tâm thần rồi...
[Chúc mừng ngày Cá tháng Tư]
Sách mới đang trong quá trình thai nghén, nếu ký hợp đồng thành công, chắc là phần tiếp theo của "Bạn gái tương lai".
Vẫn là câu chuyện của Mục Phi và Từ Tiểu Manh.
Thông tin thêm, mời tham gia nhóm (chim cánh cụt) của độc giả Bát Bảo: 139071917
Mật khẩu: Từ Tiểu Manh