Đã sáu năm chưa một lần gặp mặt.
- Inoue!
Trong đại sảnh sân bay, Kotobuki mặc váy trắng và áo len cộc tay màu hồng vẫy tay với tôi.
- Cảm ơn vì cậu đã tới, Inoue.
- Không, tôi đến hơi trễ chút, xin lỗi cậu nhé.
- Dạo này công việc của cậu bận lắm à?!
- Chà, cũng vậy thôi.
- Vậy sao, tôi thường xuyên thấy sách của cậu được quảng cáo trong các nhà sách và tạp chí.
Tôi bần thần nhìn nụ cười dường như khiến cả không khí cũng rạng rỡ lên kia. Khi còn học cấp ba, cậu ấy đã rất xinh đẹp rồi, nhưng sau khi đi làm, trông Kotobuki lại càng rực rỡ hơn.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Kotobuki vào làm nhân viên của một công ty. Hôm nay cậu ấy đi Paris nghỉ hè. Là để đi xem vở kịch có sự tham gia của ca sĩ opera vừa hồi sinh và trở thành hiện tượng vào năm ngoái.
- Hi vọng cậu gặp được Omi.
- Ừ... Nhưng cho dù không gặp được cũng không sao cả, chỉ cần nghe được giọng hát của cậu ấy là tôi cũng thấy vui rồi. Chắc hẳn Yuuka cũng sẽ rất vui.
Kotobuki dịu dàng nói.
Hiện tại mỗi khi tới lễ Giáng sinh, cậu ấy vẫn nhận được tin nhắn và lời chúc của người bạn thân đã quá cố.
Chắc chắn người thay bạn Mito gửi đi những tin nhắn đó chính là cậu ấy.
- Lần công diễn tới tôi cũng sẽ đi xem.
- Ừm, hôm nay cảm ơn cậu đã tới tiễn tôi.
Sau khi vui vẻ nói như vậy, cậu ấy nhìn tôi vói ánh mắt ôn hòa.
- ...Cậu còn nhớ không, vào cái ngày lễ tốt nghiệp của chị Tooko, tôi đã nói với Inoue rằng mình đã đọc Khung cửa hẹp... Thực ra là tôi muốn nói rằng tôi sẽ mãi mãi thích Inoue. Cho dù Juliette vì Jérome và Alissa mà kết hôn cùng người khác, nhưng tôi cho dù không thể là bạn gái của Inoue thì vẫn sẽ mãi nghĩ về cậu. Khi ấy, tôi cũng đi qua khung cửa hẹp.
Nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt Kotobuki.
- Mặc dù bây giờ đã không còn bị trói buộc bởi nó nữa rồi, nhưng tôi vẫn cho rằng thật tốt là mình đã thích Inoue.
- Cảm ơn cậu. Tôi thật sự cảm thấy mình không xứng với một người bạn gái như Kotobuki.
Nghe tôi nói vậy, Kotobuki vừa thẹn thùng nói “Đồ đần” vừa vẫy tay đi về phía cổng kiểm soát.
Tôi cũng rời khỏi sân bay.
Bầu trời xanh đến chói mắt, những tia nắng hè chiếu rọi nền đường nhựa.
Tôi vừa đi về phía ga tàu điện, vừa nghĩ thầm trong đầu vậy mà đã sáu năm trôi qua kể từ lễ tốt nghiệp đó rồi.
Về sau chị Maki sinh ra một bé trai. Đứa bé tên Yuuto đó sang năm sau đã là học sinh tiểu học. Khuôn mặt nó giống hệt Ryuuto, nhưng tính cách thì lại y chang mẹ, Ryuuto thỉnh thoảng lại than phiền rằng “Thằng nhóc đó thật chẳng lễ phép gì cả, còn dám lên mặt dạy đời ông già nó”. Nhưng chị Maki thì chỉ phản bác “Lo mà kiếm việc đi, đừng có mà suốt ngày lêu lổng đến mức ngay cả con mình cũng phải lo lắng như vậy”.
Nhưng bất kể là chị Maki hay Ryuuto đều rất cưng chiều Yuuto.
Chị Maki kết hôn ba năm trước.
Khi biết chú rể là ai, tôi giật mình hét to “Thật không thể tin được!”.
Người kia là giám đốc một công ty mậu dịch, lớn tuổi hơn chị Maki rất nhiều, trước kia cũng từng ly hôn, còn có rất nhiều tin đồn về ông ta, cho nên chuyện khi đó còn náo loạn hơn cả lúc chị ấy sinh Yuuto.
Dù vậy, chị Maki vẫn kết hôn một cách dứt khoát. Đứa con gái của hai người năm nay cũng đã ba tuổi, tên của cô bé là Hotaru. Dĩ nhiên là chị Maki cũng rất yêu thương cô bé.
Akutagawa bây giờ là chuyên viên cao cấp của nhà nước, Miu thì làm việc liên quan tới một tổ chức phúc lợi xã hội, hàng ngày cậu ấy đều chơi đùa với trẻ em.
Ryuuto thì giống như lời chị Maki, ngày ngày lang thang ngoài đường, thỉnh thoảng lại làm thêm ở một công ty thám tử tư, nói chung là dạng thích làm gì thì làm.
Takeda thì trở thành giáo viên cấp hai. Cô bé bây giờ vẫn cùng Ryuuto thể hiện tình cảm đến độ khiến người ngoài phải đỏ mặt.
Cô Kanako thì đã nhận được giải thưởng ở nước ngoài, thanh danh của cô ấy cũng ngày càng lên cao.
Tác phẩm mang tiêu đề Mỗi ngày của Yui là một câu chuyện thần thánh... đầy ngọt ngào, dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với những gì cô Kanako viết từ trước tới giờ.
Thỉnh thoảng tôi lại nghe được chuyện của chị Tooko từ Ryuuto và Takeda.
Rằng chị ấy đã tốt nghiệp đại học.
Rằng luận văn tốt nghiệp của chị ấy là về Mori Ougai.
Rằng chị ấy đang tìm việc ở Tokyo.
Tôi quay về nhà trọ nơi tôi sống một mình và mở máy tính lên.
Bản thảo mà tôi viết cho chị Tooko, vào cái ngày chị ấy nói với tôi rằng chị ấy không thể ăn nó... tôi đã mang nó tới gặp bác Sasaki.
Sau khi thêm cảnh ly biệt, nó cuối cùng cũng hoàn tất. Vào năm tôi học lớp 12, nó được xuất bản với tư cách tác phẩm thứ hai của Inoue MIU và nhanh chóng trở thành sách bán chạy.
Tương tự tác phẩm đầu, có nhiều lời đề nghị chuyển thể tác phẩm đó thành phim truyền hình và điện ảnh nhưng tôi đều từ chối.
Bởi vì sẽ không có ai có thể tái hiện lại giọng nói dịu dàng và nụ cười tựa như hoa tử đinh hương đó.
Mỗi người sau khi đọc xong tiểu thuyết đó, chỉ cần có thể tưởng tượng ra “Cô gái văn chương” của chính họ là được rồi.
Mặc dù những tác phẩm sau này của tôi không trở thành hiện tượng như Tựa như bầu trời xanh và Cô gái văn chương, nhưng công việc sáng tác của tôi vẫn chưa bao giờ ngưng lại.
Kể từ cái ngày tôi quyết định sẽ bước đi một mình đó, tôi vẫn tiếp tục viết.
- Anh hai, em pha trà rồi đấy.
Cửa phòng mở ra, Maika ló mặt vào trong.
Em gái tôi nay đã học cấp hai, thỉnh thoảng con bé lại tới nhà trọ lau chùi dọn dẹp nhà cửa.
Bởi vì ở nhà thì đều có mẹ làm hết rồi nên khi tới đây, Maika tỏ ra đặc biệt hứng thú với việc làm cơm và giặt đồ.
Đồ đạc của Maika trong nhà cũng dần nhiều lên. Đến nghỉ hè thì chúng tôi cũng coi như là ở chung với nhau luôn rồi. Có người bạn còn chọc tôi là “Thôi thì hai người kết hôn quách cho rồi”. Việc này khiến tôi cảm thấy rất bối rối, dù sao Maika cũng là em gái tôi.
Bên ngoài phòng tỏa ra mùi hương ngọt ngào của bánh nướng vị chanh.
- Anh hai, nhanh lên nào. Ủa, anh làm trò gì vậy?!
Maika mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi.
Tôi quấn khăn quàng màu trắng quanh cổ bước ra khỏi phòng.
- Sao anh lại quấn khăn quàng vào mùa hè hả?!
- Vì là mùa hè nên anh mới làm thế.
Tôi đi ngang qua Maika về phía cửa. Khi tới cạnh cửa, tôi vươn tay treo con gấu mặc đồ ông già Noel lên trên tường. Maika lại càng ngạc nhiên hơn.
- Con gấu kia làm sao vậy. Sau lại mặc đồ ông già Noel rồi ngậm cá trong miệng! Con cá đó anh gắn thêm vào à? Tại sao mùa hè lại mặc đồ ông già Noel? Sao lại là cá?
- Em trông nó giống cá hồi không?
- Cá hồi?! Sao nó lại ngậm cá hồi. Mà sao anh lại treo nó ở đó? Anh định làm bùa chú gì à? Anh hai, có phải anh bí đề tài quá nên đầu óc không bình thường rồi không?
- Ăn nói cẩn thận nhé, bản thảo của anh vẫn bình thường à.
- Nhưng mà hôm nay biên tập viên mới sẽ tới đấy, nhìn thấy con gấu treo trên tường như vậy, bản thân tác giả thì quấn khăn quàng cổ, người ta sẽ cho rằng Inoue MIU là một người kì quặc cho mà xem.
- Không sao cả.
Tôi bật cười.
- Dù sao người đó cũng là một người kì quặc.
- Ồ, anh quen người đó à?
- Ừm. Maika cũng quen đấy.
- Ồ?
Chú gấu mặc đồ ông già Noel mà chị Tooko tặng tôi vào đêm Giáng sinh đang ngậm cá hồi nhìn chúng tôi.
Sẽ không bao giờ quên.
Vẫn luôn ở trong tim.
Người trong mộng sẽ quấn khăn quàng cổ xuất hiện trước mặt cô gái, ở bên cạnh hai người có một con gấu trong miệng ngậm cá hồi.
Người ấy sắp tới rồi.
Chuông vang lên.
Maika chạy sang phòng đặt máy trả lời.
- Anh thấy chưa, người ta tới rồi kìa! Mau gỡ con gấu với khăn quàng ra đi! A xin lỗi, đây là nhà Inoue ạ. Vâng, vâng. Xin chị đợi một lát. Em mở khóa đây ạ.
Tiếng thang máy chạy lên.
Tiếng cửa mở.
Tiếng chân nhẹ bước lại gần.
Tôi nhắm mắt lại lắng nghe với cảm giác hạnh phúc.
Sau đó tiếng chuông cửa vang lên, tôi mở mắt ra và xoay nắm đấm cửa.