Khi Ryuuto tỉnh lại thì đã là bình minh của ngày hôm sau.
Nhìn thấy cô Kanako, khuôn mặt nó nhíu lại với vẻ không tin được, hai mắt nó ngập tràn nước mắt.
- ...Mẹ.
Nó kêu lên như muốn xác nhận điều gì, rồi ngay sau đó lại bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Cô Kanako thì tỏ ra lúng túng và chỉ nói rằng.
- ...Hôm nay là hạn nộp bản thảo đấy. Đúng là một đứa con trai phiền toái.
Nghe cô ấy nói như vậy, chị Tooko cũng xúc động như muốn khóc, rồi chị ấy bật cười.
Nghe nói tạm thời Ryuuto vẫn còn trong giai đoạn nguy hiểm cho nên vẫn cần nằm viện một khoảng thời gian tương đối nữa.
Chuyện của Takeda cũng được chị Maki liên hệ với bên cảnh sát dọn dẹp sạch sẽ rồi. Khi tôi tới thăm Ryuuto sau khi tan học thì thấy Takeda đã ở đó.
Cô bé ngồi trên một cái ghế cạnh giường và tựa đầu vào ngực Ryuuto nhắm mắt lại một cách an lành. Ryuuto vừa vuốt ve mái tóc bồng bềnh của cô bé vừa nói.
- ...Cảm ơn cậu đã giết mình.
- ...Mình chỉ giết chú Takumi đang ở bên trong Ryuu thôi... Ở đây vào lúc này là Ryuu của riêng mình... Từ giờ không được lăng nhăng nữa. Nếu Ryuu thích ai khác ngoại trừ mình, mình sẽ giết Ryuu rồi tự sát theo.
Takeda ngước lên nhìn Ryuuto.
Chứng kiến bờ môi của hai người từ từ lại gần nhau, tôi vội ba chân bốn cẳng trốn ra ngoài và rời xa phòng bệnh.
Mặc dù tôi hiểu tình cảm của hai người đó, nhưng nhìn tình huống đột nhiên trở nên ngọt ngào thế này thực sự khiến tôi không tài nào đi vào bên trong được.
Trong khi tôi đang cầm theo hoa thăm bệnh nhân đứng lơ ngơ trên hành lang với khuôn mặt đỏ bừng thì tôi nghe thấy tiếng chị Maki gọi mình.
- Sao thế, em bắt gặp cặp uyên ương đó đang ve vãn nhau à?
- Ơ... chị Maki cũng đến thăm Ryuuto ạ?
- Ờ thì chị cũng tới xem tình hình nó một chút. Vừa nãy ở đây còn rồng rắn một bầy các cô gái, nhưng đều bị cô bé đó đuổi đi rồi. Konoha này, em nên cảm thấy tiếc vì bỏ lỡ một màn diễn tuồng hơi bị hay.
- Tuồng?
Bờ môi đầy đặn của chị ấy nhếch lên với vẻ vui sướng.
- Cô bé kia đứng trước cửa phòng bệnh kề dao xếp lên cổ mình và nói thế này “Mấy người bước thêm bước nữa là tôi đâm xuống đấy. Ryuu là bạn trai của tôi, mấy người làm ơn đừng lại gần cậu ấy nữa”.
- !
- Đại khái là cô bé còn dùng vẻ mặt không cảm xúc như búp bê thản nhiên nói ra những lời đó nên mọi người mới sợ quá bỏ chạy hết trơn.
Tim tôi đập thình thịch.
Takeda làm cái gì vậy?! Vừa nghĩ tới cảnh cô bé sẽ đâm thật mà tôi rùng hết cả mình. Chắc hẳn những người khác cũng cảm thấy cô bé không đùa nên mới sợ hãi đến vậy.
- Ryuuto cuối cùng cũng tìm được người con gái lý tưởng rồi.
Sau khi nói một cách thoải mái như vậy, chị ấy đặt tay lên bụng mình.
Tôi bỗng nhớ ra chị ấy bây giờ đang trong mình đứa con của Ryuuto.
Từ nay về sau chị Maki sẽ ra sao?
Mặc dù ngực tôi thắt lại đau đớn, nhưng trên khuôn mặt chị Maki chẳng hề có chút phiền muộn nào cả.
- Chị không thể chỉ vì tình yêu mà trói buộc hay giết người được.
Cho nên dù không thể trở thành người yêu duy nhất của Ryuuto, chị vẫn sẽ sinh đứa con này ra. Chắc hẳn mấy ông già nhà chị sẽ kinh ngạc lắm cho mà xem, nhưng như vậy cũng chẳng sao cả. Ngược lại chuyện đó càng khiến chị kích thích hơn. Bởi vì đứa bé này sẽ là hiện thân cho sự tự do của chị, nó được sinh ra bởi chính ý chí của chị với người đàn ông mà chị yêu.
Vẫn đặt tay trên bụng, chị Maki ngẩng đầu lên và nở nụ cười.
Trông chị ấy vào lúc này thật rạng rỡ, thật kiên cường.
Chắc hẳn chị Maki sẽ yêu thương đứa bé sắp ra đời bằng cả tấm lòng.
Và chị ấy sẽ nói với nó những lời như đã nói với tôi.
Một cách tự hào, đường đường chính chính.
Con là con của người đàn ông mà mẹ yêu.
- Em cho chị bó hoa đó được không?
- À, vâng.
Chị Maki vui vẻ cầm lấy bó hoa tulip và hoa baby rực rỡ sắc màu mùa xuân mà tôi kính cẩn đưa ra.
- Hì hì, cảm ơn em.
Khi tôi rời khỏi bệnh viện thì bên ngoài đã nhuộm ánh hoàng hôn.
Từng đám mây màu hồng phấn trôi êm đềm trên nền trời màu lam. Phía bên kia đường chân trời chiếu ra những tia nắng thẳng tắp tựa như những bậc cầu thang dẫn lên trời.
Khoảnh khắc này thật êm đềm, thần thánh, rực rỡ ánh vàng.
Khung cảnh dịu dàng mà xót xa, hòa trộn trong đó tình yêu, nỗi buồn, niềm căm hận và cả hi vọng, tựa như món súp consomme màu hổ phách.
Trong ánh sáng nhàn nhạt đó, tôi dường như thấy hình bóng của chị Tooko và nghe thấy giọng nói dịu dàng của chị ấy.
... Konoha.
Đứng trước rèm cửa khẽ đung đưa, chị ấy nhìn tôi và nở nụ cười tựa như hoa tử đinh hương.
... Nè, em biết truyện tam đề không? Đó là câu chuyện được viết ra từ ba từ khóa.
Giấy bản thảo trắng. Ngòi bút chì HB. Người con gái với hai bím tóc đen dài nghiêng đầu nhìn tôi với ánh mắt tinh nghịch và bấm giờ bằng chiếc đồng hồ màu bạc.
Những thứ mà chị ấy đã trao cho tôi.
Câu lạc bộ Văn học sau giờ tan trường. Những chồng sách tỏa ra mùi sách cũ. Tiếng lật từng trang giấy.
Chiếc bàn màu nâu sậm với mặt bàn sần sùi, chiếc ghế xếp đặt cạnh cửa sổ.
Hạt bụi tung bay trong gió.
Nụ cười dịu dàng. Giọng nói sáng sủa. Những ngôn từ lấp lánh ánh sáng.
Mặt trời dần lặn, trong ánh sáng chói lọi trước khi thế giới đi vào giấc ngủ, từng cảnh tượng xảy ra trước kia từ từ hiện lên trong đầu tôi. Cho dù là cảnh tượng nào thì cũng có chị Tooko trong đó.
Trái tim tôi đập mãnh liệt.
Khi đối mặt cô Kanako và nói rằng trên thế giới này cũng tồn tại những câu chuyện xinh đẹp, trong lòng tôi dường như cũng đang có thứ gì đó muốn phá kén mà ra.
Dường như từ nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể tôi đang có một sinh vật muốn dang rộng đôi cánh để tung bay. Đó là cảm xúc muốn viết ra cảnh tượng này.
Tôi muốn viết.
Khung cảnh vàng rực ấm áp, hàm chứa trong nó toàn bộ tình yêu, sự dịu dàng và cả xót xa này.
Cảm xúc ngọt ngào lay động trái tim.
Tôi muốn viết chúng ra thành lời!
Dường như có một thứ gì đó mà tôi chưa từng nhìn thấy đột nhiên hiện ra trước mắt, tầm nhìn của tôi bỗng trở nên rộng rãi...
Trái tim tôi đập mạnh tới mức toàn thân run rẩy, ngực xao động vì cảm xúc dâng trào... Khi định thần lại, tôi nhận ra mình đang trên đường chạy về nhà, miệng không ngừng lẩm nhẩm “Phải viết ra”, “Phải viết ra”.
Tôi phải viết.
Trong lúc cảm giác này vẫn còn khiến trái tim tôi lay động.
Tôi phải viết nó ra, giữ nó lại, biểu đạt nó, truyền tải nó.
Những chuyện đã xảy ra kể từ ngày tôi gặp chị Tooko.
Khoảng thời gian không thể thay thế tựa như ánh chiều tà dịu dàng.
Chị Tooko là người như thế nào. Chị ấy đã dạy cho tôi điều gì. Về khoảng thời gian chúng tôi ở bên nhau.
Vừa về đến nhà, tôi ngồi ngay vào bàn và mở ra xấp bản thảo năm mươi trang, dùng ngòi bút chì HB, tôi bắt đầu viết.
Tôi dường như đã quên mất bản thân, chỉ còn tay không ngừng viết, trong khi xâu chuỗi từng con chữ, tôi nhớ lại lần đầu tiên mình viết tiểu thuyết.
Khi ấy tôi thật sự rất thích, rất thích Miu, một lòng muốn truyền đạt cho Miu biết điều đó, trong đầu tôi đầy ắp hình ảnh của Miu khi những con chữ lấp đầy giấy bản thảo. Trái tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Việc hiểu được tình cảm của bản thân và khiến những cảm xúc đó trở thành ngôn từ khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng, nhưng cũng thật vui vẻ đến không ngừng lại được.
Tôi muốn viết thật nhiều, thật hay hơn nữa! Tôi muốn truyền đạt thật tốt hơn nữa! Làm thế nào tôi mới nói ra được cảm xúc này? Tôi nên lựa chọn từ ngữ nào cho tình cảm này?
Vừa không ngừng lục lọi, tôi vừa viết, càng viết càng cảm thấy kích động, tôi hạnh phúc không thôi khi thấy số trang bản thảo mà mình viết ra dần dần nhiều lên.
Bấy lâu nay tôi vẫn cự tuyệt việc sáng tác.
Tôi đã cho rằng viết tiểu thuyết chỉ khiến mình đau khổ.
Nhưng khi ấy, khi viết trong lúc nghĩ về Miu, tôi thật sự đã cảm thấy vui vẻ với việc sử dụng những ngôn từ, câu chữ để tạo nên một câu chuyện!
Tựa như cây cối vươn cành lá về phía bầu trời xanh, càng viết tâm hồn của tôi càng trải rộng vô hạn.
Dĩ nhiên thỉnh thoảng cũng có lúc tôi cảm thấy bế tắc. Nhưng chỉ cần cố gắng suy nghĩ và vượt qua khó khăn đó, tôi lại càng cảm thấy vui sướng hơn.
Nhanh hơn nữa, tôi muốn Miu đọc tác phẩm này! Tôi muốn thấy Miu được vui vẻ!
Cảm xúc ấy dần tái hiện một cách rõ nét trong tim, trong mắt, trên từng đầu ngón tay của tôi.
Tựa như niềm hạnh phúc vô bờ khi viết tiểu thuyết ngày hôm đó, vào lúc này tôi cũng như được bao bọc bởi niềm hạnh phúc vô bờ.
Tựa như khi ấy muốn tới gần Miu, vào lúc này đây trong lòng tôi cũng ngập tràn cảm xúc muốn dùng mọi giác quan để cảm nhận bàn tay, ánh mắt, hơi thở của chị Tooko...
“Konoha này, một ngày nào đó em thử viết tiểu thuyết đi. Và hãy để chị đọc câu chuyện mà Konoha viết ra nhé.”
“Cô gái văn chương” dần rời xa dường như đang đứng ngay trước mặt tôi, nở nụ cười rạng ngời tinh khiết.
“Chị đói bụng quá đi à. Konoha, viết gì đó cho chị đi, đi mà~”
“Ngon quá! Nóng hổi tựa như bánh bao hấp vậy!”
Việc viết điểm tâm cho chị Tooko chẳng biết từ lúc nào đã trở nên thật thú vị. Chỉ cần nghĩ tới việc chị Tooko sẽ có phản ứng như thế nào là tôi lại háo hức viết đầy những trang giấy.
Trong căn phòng nhuộm ánh hoàng hôn đó, tôi là tác giả, còn chị Tooko là độc giả của tôi. Tôi hiểu được niềm vui của việc sáng tác, nỗi hân hoan khi có người đọc tác phẩm của mình.
Tôi không thể viết ra câu chuyện của cô Yui.
Nhưng tôi có thể viết ra câu chuyện của mình! Tôi sẽ hoàn thành nó như là đáp án dành cho chị Tooko!
Bởi vì chị Tooko vẫn là người luôn trao cho tôi động lực để sáng tác...
Kể từ hôm đó cho đến lễ tốt nghiệp, cho dù ở nhà hay đang ở trường, tôi đều chăm chú viết.
Trước hôm đi thi chị Tooko vẫn tới trường, nghe nói là để làm người mẫu vẽ tranh cho chị Maki.
- Là Tooko chủ động nói muốn chị vẽ tranh cho cậu ấy. Mặc dù trông cậu ấy có vẻ vẫn tức giận vì chuyện chị có con với Ryuuto. Chị cũng vẽ rất nghiêm túc. Đó sẽ là tác phẩm đỉnh cao nhất từ trước đến nay của chị.
Chị ấy kể cho tôi nghe bằng giọng hưng phấn.
Có lẽ chị Tooko cũng muốn để lại điều gì đó.
Cho dù tới trường, nhưng chị ấy lại không hề xuất hiện ở câu lạc bộ Văn học, cũng không đến gặp tôi. Tôi cũng không đi gặp chị ấy.
Tôi vẫn chăm chú vào tập bản thảo và viết.
Từ giờ tới lễ tốt nghiệp không còn nhiều thời gian nữa.
Tôi phải cố gắng nhanh lên mới được.
Akutagawa không hỏi gì tôi cả.
Cậu ấy chỉ im lặng nhìn tôi với ánh mắt thành thật khi ngay cả giờ nghỉ trưa tôi cũng cắm cúi viết bản thảo.
Kotobuki vẫn nhìn tôi với ánh mắt buồn bã.
Tôi không khỏi cắn rứt khi nhìn thấy trong ánh mắt đó dường như ẩn hiện lời trách móc rằng tại sao tôi đã nói sẽ không viết nữa vậy mà bây giờ lại viết tiểu thuyết? Tôi đang viết cho ai vậy?
Không phải tôi từng rất ghét sáng tác sao? Không phải tôi từng khóc lóc nói rằng mình không muốn viết nữa sao. Vậy mà sao bây giờ tôi lại viết?
Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt đó như đang bảo tôi đừng viết nữa. Mỗi lần như vậy, tôi đều có cảm giác ngực đau ê ẩm. Ánh mắt của Kotobuki khiến gò má tôi nóng lên, cổ họng đau nhức, hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Cho dù vậy, tôi vẫn không ngừng viết.
Hiện tại tôi không thể nói chuyện với Kotobuki.
Chắc hẳn khi tôi viết xong cuốn tiểu thuyết này, tôi có thể đưa ra câu trả lời.
Ngày mười hai tháng Ba là ngày chị Tooko thi đợt hai, cùng ngày hôm đó, tôi nghe được từ chị Maki.
- Kết quả công bố vào ngày hai mươi ba. Nếu Tooko đậu thì em sẽ không thể gặp được cậu ấy thường xuyên như bây giờ đâu.
Địa danh mà tôi nghe được từ chị Maki nằm xa hơn quê hương của ba chị Tooko về phía Bắc rất nhiều.
Cách lễ tốt nghiệp chỉ còn hai ngày.
Hôm đó cũng là ngày lễ tình nhân trắng.
Ngày hôm đó.
Tôi bỏ ba trăm năm mươi trang bản thảo đã hoàn thành sau khi thức suốt đêm vào túi đựng và rời khỏi nhà.
Cảm giác buồn ngủ nhạt dần, mắt tôi cũng mở to. Vừa cảm nhận cơn gió đầu xuân pha chút lạnh lẽo lướt qua da, tôi rời khỏi khu dân cư đi ra đường lớn.
Trước khi trao bản thảo cho chị Tooko, tôi phải nói chuyện với Kotobuki.
Tôi phải xin lỗi cậu ấy vì mọi chuyện đã xảy ra từ trước tới nay, và...
Khi nhìn thấy Kotobuki đang đứng chờ ở điểm hẹn cũ, tôi không khỏi nín thở.
Kotobuki mặc áo khoác màu trắng bên ngoài đồng phục, cậu ấy ôm cặp sách cúi đầu.
- ...Kotobuki.
Khi tôi khẽ cất tiếng gọi cậu ấy, Kotobuki giật mình ngẩng đầu lên, rồi cậu ấy nở nụ cười yếu ớt.
- Chào cậu, Inoue... Hôm nay là ngày lễ tình nhân trắng đấy.
- Xin lỗi, tôi không kịp chuẩn bị gì để đáp lễ.
- Không sao cả.
Kotobuki vừa cười vừa lắc đầu. Rồi cậu ấy nhìn về phía phong bao mà tôi đang ôm trước ngực.
- ...Cậu viết xong tiểu thuyết rồi à?
- Ừm.
- ...Cậu sẽ đưa nó cho chị Tooko phải không?
- Kotobuki, tôi...
- Xé nó đi, ngay bây giờ.
Mang theo nét mặt như sắp khóc, cậu ấy nín thở nói ra những lời đó. Chứng kiến Kotobuki như vậy, cổ họng tôi càng nghẹn lại, ngực như muốn vỡ ra.
- Xin lỗi, tôi không làm được. Còn nữa, tôi cũng không thể hẹn hò với Kotobuki nữa.
Ánh mắt đang ngước lên nhìn tôi ngập tràn nước mắt.
- Ừm... tôi biết rồi. Khi cậu gọi tôi là “Kotobuki”, tôi đã biết rồi. Rằng đó là câu trả lời của Inoue.
Cổ họng tôi đau nhức, nhưng tôi vẫn phải nói, đến cuối cùng.
- Kotobuki đã cứu vớt tôi rất nhiều lần, đã tiếp thêm dũng khí cho tôi. Khi Kotobuki nói với tôi rằng tôi không cần viết nữa, tôi đã rất vui vẻ. Khi đó, tôi cũng từng nghĩ rằng từ bây giờ mình sẽ mãi mãi ở bên Kotobuki.
Khuôn mặt của Kotobuki đột nhiên vặn vẹo, cậu ấy hét lên bằng giọng đáng sợ.
- Nhưng không phải Inoue vẫn viết tiểu thuyết sao?! Cho dù đã nói rằng không muốn viết nữa, không phải cậu vẫn viết sao?!
Những giọt nước mắt lăn dài trên má cậu ấy. Kotobuki lấy tay lau nước mắt đi, cho dù vậy nước mắt vẫn không ngừng lại, cậu ấy cúi đầu xuống.
- V-Vì trông Inoue rất khổ sở nên tôi mới cho rằng Inoue không viết tiểu thuyết nữa cũng không sao cả. Nhưng... tôi đã nhầm... Rốt cuộc thì người hiểu Inoue nhất vẫn không phải tôi, mà là chị Tooko. Tôi vẫn chưa làm được.
Trong lòng tôi dâng lên cảm giác xót xa. Từ trước đến nay, tôi đã được Kotobuki giúp đỡ rất nhiều. Khi tôi cho rằng chị Tooko đã phản bội mình, nếu không có Kotobuki ở bên có lẽ tôi đã không chịu đựng được. Cách nói chuyện vụng về, ánh mắt ngượng ngùng của cậu ấy thật sự rất đáng yêu, tôi đã muốn trân trọng chúng.
Thế nhưng cuối cùng tôi lại khiến cậu ấy bị tổn thương.
Xin lỗi, Kotobuki.
Xin lỗi, Omi.
Kotobuki khóc nấc lên nghẹn ngào nói. Những giọt nước trong suốt rơi xuống chân cậu ấy.
- ...Tôi có một tâm nguyện. Chỉ một lần thôi... một lần thôi cũng được, hãy gọi tên của tôi.
Mang theo tâm trạng như thể trái tim bị xé ra thành từng mảnh vụn, tôi nói.
- ...Nanase.
Kotobuki ngẩng đầu lên. Rồi cậu ấy vụng về nở nụ cười, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt.
- Cảm ơn cậu... được Inoue gọi tên là... ước mơ của tôi. Cảm ơn cậu đã giúp nó trở thành hiện thực. Tôi vui lắm...
Nước mắt rơi lã chã. Cho dù Kotobuki đang cười, nhưng tôi lại không tìm thấy được nét cười nào trên khuôn mặt cậu ấy.
- Tôi đi trước đây. Xin lỗi... Inoue chờ ở đây một lát được không.
Rồi cậu ấy hỏi tôi.
- Inoue này, nếu chị Tooko đi về một nơi thật xa và cậu không thể gặp lại chị ấy nữa, tôi có thể lại trở thành bạn gái của cậu không?
- Tôi không thể làm như vậy được.
- Vậy sao... Tôi cũng đọc Khung cửa hẹp rồi. Tôi chỉ muốn... thử nói như vậy thôi. Xem ra tôi vẫn không hiểu gì cả. Không sao cả, không hiểu cũng tốt. Hẹn gặp cậu trong lớp học nhé.
Nói rồi, cậu ấy quay người, hai tay vừa lau gò má, vừa bước vội rời đi.
Cho đến khi bóng lưng run rẩy kia biến mất sau góc đường, tôi vẫn đứng yên tại chỗ.
“Đừng coi Nanase là đồ ngốc!”, sau khi nói như vậy, Mori đấm cho tôi một cú.
- Nanase, cậu ấy vẫn luôn luôn thích Inoue đấy, bạn biết không hả?!
Trong một góc hành lang ít người lui tới, Mori hét lên, hai mắt đỏ bừng vì nước mắt.
Tôi chưa kịp đi tới dãy phòng học của lớp 12 thì buổi lễ tốt nghiệp đã bắt đầu.
Nhìn chị Tooko bước lên bục khi được gọi tên, ngực tôi nóng lên.
Hai bím tóc dài lay động, sau khi nhận bằng tốt nghiệp và cúi đầu chào, chị Tooko quay lại và khẽ nở nụ cười.
Sau khi buổi lễ tốt nghiệp kết thúc, chúng tôi về lại lớp nghe giáo viên chủ nhiệm dặn dò, sau đó là tan học.
Mang theo phong bao chứa bản thảo, tôi chạy vội tới lớp của chị Tooko. Trong hành lang thinh thoảng tôi lại bắt gặp những học sinh lớp dưới đang trao hoa cho các học sinh lớp 12 và nói ra lời từ biệt.
Khi tôi tới lớp của chị Tooko, người trong lớp nói với tôi chị ấy đã đi ra ngoài rồi.
Chị ấy tới câu lạc bộ chăng?
Tôi thở dốc chạy về góc phía Tây của tầng ba, khi tôi mở cửa ra, tôi thấy chị Tooko đang đứng trước cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
- Chị Tooko!
Nghe tiếng tôi gọi, chị ấy quay đầu lại.
Trên khuôn mặt chị ấy hiện lên nụ cười bình thản hệt như khi đứng trên bục. Trong tay chị ấy cầm bằng tốt nghiệp đựng trong ống, tay cũng ôm một vài bó hoa.
- Chúc mừng chị tốt nghiệp!
- Cảm ơn em. Chị vẫn chưa quyết định sẽ học đại học nào nên cũng chưa có cảm giác đã tốt nghiệp lắm.
- Chị đã nói với em là khi nào đậu đại học sẽ thông báo cho em biết.
- Đúng vậy. Chị sẽ báo cáo cho Konoha biết.
Chúng tôi chỉ nói chuyện bình thường, nhưng chẳng hiểu sao trái tim tôi lại tràn ngập cảm giác xót xa.
- Lúc nãy chị đang nhìn xuống cái cây dưới cửa sổ.
Cây...?
Tôi đi đến bên cạnh chị Tooko và cúi đầu nhìn xuống.
Trong ánh nắng rực rỡ, có một gốc cây to đang trổ cành xum xuê. Nó là cái cây mà chị Tooko suýt tí nữa thì bị té khi tôi còn học lớp 10.
- Không biết Konoha còn nhớ không. Nó là cái cây mà Konoha đã bắt gặp khi chị định leo lên đấy.
- Làm sao em quên được chứ. Đằng nào cũng chẳng có ai đầu óc bình thường mà buổi sáng đi trèo cây cả.
- Đó, thực ra, không phải là vì chị muốn đem chim non bỏ lại lên tổ...
Tôi im lặng, trong đầu nghĩ thầm rằng ai mà tin được cái lý do đó chứ...
- Chị nghe nói chỉ cần buộc nơ lên một cành cây trong trường mà không bị ai bắt gặp thì điều ước của bản thân sẽ trở thành hiện thực. Thế nên chị cũng muốn thử một lần. Mặc dù rất thất vọng vì bị Konoha bắt gặp và thất bại, nhưng về sau chị lại để quên nơ ở câu lạc bộ, đến khi tìm lại thì thấy nó được cột trên một cành cây.
- ...
- Khi ấy trên má của Konoha cũng có mấy vết trầy.
- ...
- Trước ngực áo cũng dính vài cái lá cây.
- Em không nhớ mấy chuyện đó.
Tôi nói cụt lủn, nghe vậy chị Tooko cuối cùng cũng dời mắt khỏi cửa sổ và quay lại nhìn tôi nhoẻn miệng cười.
- Ừ... cũng đã hơn một năm rồi, là chuyện của quá khứ rồi nhỉ.
Ánh mắt kia rất dịu dàng, như muốn ôm ấp tôi trong đó... ngực tôi lại càng khó chịu hơn.
- Chị Tooko, đây, cho chị cái này.
Tôi dùng hai tay cầm phong bao nặng trịch đưa về phía trước.
- Nó là quà mừng tốt nghiệp.
Tôi chăm chú nhìn thẳng vào mắt chị Tooko, dồn hết tình cảm vào đó và nói.
- Đó là tiểu thuyết của em. Em đưa nó cho chị Tooko.
Nét mặt của chị Tooko trở nên nghiêm túc.
Tiếp theo, nét mặt chị ấy trông như chực khóc, rồi chị ấy từ từ nở nụ cười.
Tôi dường như quên mất cả việc thở, chỉ chăm chú quan sát từng thay đổi cảm xúc trên khuôn mặt chị ấy.
- Cảm ơn em.
Chị ấy nhận lấy phong bao rồi ôm lấy nó trước ngực cùng với những bó hoa và bằng tốt nghiệp.
- Chị sẽ về nhà đọc từ từ.
Cử chỉ dịu dàng đầy ám muội đó khiến ngực tôi nóng lên.
- Thôi chị phải đi đây. Chị có hẹn với dì rồi. Cũng phải đi báo cho Ryuuto chuyện chị tốt nghiệp nữa.
- Chị với cô Kanako thế nào rồi ạ?
- Cái này... vẫn còn cần một chút thời gian nữa... thì mới nói chuyện bình thường được.
Cho dù vậy, có lẽ chị ấy cũng cảm thấy như vậy rất tốt. Giọng nói của chị Tooko tràn ngập dịu dàng.
Sớm muộn sẽ có một ngày cô Kanako viết ra câu chuyện của cô Yui, ở trong đó cô ấy sẽ nói cho chị Tooko biết tình cảm thật sự của mình.
Bởi vì cô ấy chắc hẳn không phải loại người có thể đem những chuyện như vậy nói ra thành lời.
Bởi vì cho dù ở bên cạnh người mình yêu quý mà đến ngay cả mỉm cười cũng không thể làm được, cô ấy chỉ có thể bày tỏ tình cảm của mình thông qua những tác phẩm.
Cho nên Sakurai Kanako mới có thể là một tác giả.
- Chị nhất định phải tới thông báo kết quả cho em nhé.
- Ừ.
- Nếu chị không đến em sẽ mặc định chị thi rớt đấy.
- Đừng lo, chị có tự tin mà.
Chị Tooko ưỡn bộ ngực phẳng lì của mình ra cười nói.
Kết quả công bố vào ngày hai mươi ba tháng ba.
Khoảng thời gian một tuần sau đó đối với tôi mà nói trôi qua thật chậm chạp. Đồng thời tôi cũng cảm thấy lo lắng bởi vì tháng Ba sắp kết thúc rồi.
Khi tháng Tư đến, tôi sẽ là một học sinh lớp 12, còn chị Tooko sẽ đi lên phương Bắc.
Nếu chị ấy thi trượt và trở thành thí sinh thi lại, có lẽ chị ấy thỉnh thoảng sẽ tới câu lạc bộ chơi trong khi học ôn.
Đối với chị Tooko nhận được điểm E ở kì thi cuối kì mà nói, tự tin cái gì gì có lẽ đều chỉ là làm bộ, cho nên khả năng ấy vẫn rất cao. Nhưng dù sao thì lần thi đợt hai cũng không thi Toán, cho nên tôi cũng không chắc lắm. Nếu như chị ấy thi đậu...
Dù thế nào đi nữa thì cũng không thể có khả năng chúng tôi cả đời này không thể gặp lại.
Thế nhưng trong khi chờ đợi ngày đó tới, trong tôi vẫn tràn ngập nỗi bất an.
Cuối cùng ngày hai mươi ba rốt cuộc cũng tới.
Hôm đó vì là ngày bế giảng cho nên kể từ buổi chiều thì trong trường đã gần như không còn bóng người rồi, bầu không khí khá tĩnh lặng.
Tôi đi tới câu lạc bộ Văn học và ngồi chờ chị Tooko tới.
Không biết mấy giờ kết quả được thông báo nhỉ. Chị ấy sẽ không đến tận nơi xem kết quả đấy chứ... Tôi nghe nói cũng có dịch vụ xác nhận kết quả thi bằng điện báo hoặc tin nhắn, nhưng liệu chị ấy có biết tới dịch vụ đó để sử dụng hay không mới là vấn đề.
Bình thường thì bây giờ đã là lúc sinh hoạt câu lạc bộ rồi, nhưng chị Tooko vẫn chưa xuất hiện.
Bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ khiến tôi có cảm giác khoan khoái, những hàng anh đào cũng nở sớm hơn mọi năm. Cái năm tôi gặp chị Tooko, mùa xuân đến muộn một cách lạ thường. Mùa đông dài dằng dặc kéo dài mãi đến nỗi anh đào không thể nở được.
Nhưng năm nay mùa xuân lại đến sớm.
Trong lúc ngắm nhìn cảnh sắc tươi đẹp, tôi bất giác ngủ thiếp đi.
Mùa xuân lúc nào cũng sở hữu sức mạnh dụ hoặc con người cảm thấy buồn ngủ. Toàn thân ấm áp, mi mắt nặng trĩu.
Chỉ một chút thôi... vừa nghĩ như vậy, tôi vừa gục xuống bàn nhắm mắt lại.
Nếu chị Tooko tới, chắc hẳn chị ấy sẽ đánh thức tôi dậy.
Tiếng lật giấy sột soạt.
Tiếng giấy bị xé ra thành từng mảnh.
Và âm thanh nhai nuốt khe khẽ.
Tôi thức dậy khi nghe thấy những âm thanh quen thuộc vang lên bên tai.
Bầu không khí trong phòng đã nhuộm màu vàng óng ánh của trời chiều.
Bên cửa sổ, chị Tooko mặc đồng phục, ôm chân ngồi trên ghế xếp, chị ấy đang xé sách bỏ vào miệng. Bởi vì vị trí cái ghế nằm hơi chếch nên khuôn mặt chị ấy bị ánh nắng giấu đi làm tôi không thấy được nét mặt chị ấy vào lúc này.
Cho dù vậy, cuốn sách đặt trên đùi chị ấy chỉ còn lại trang cuối cùng. Ước chừng chỉ còn một hai miếng nữa là sẽ hết.
Tiếng giấy bị xé lại vang lên thật nhỏ.
Chị ấy từ từ đặt nó vào trong miệng nhấm nháp, rồi những ngón tay mảnh khảnh của chị ấy lại duỗi về phía mẩu sách cuối cùng.
Tiếng giấy bị xé vang lên.
Bờ môi khẽ hé ra.
Những kí tự dần biến mất trong đó.
Sau khi nuốt xuống mẩu giấy cuối cùng, chị Tooko quay lại nhìn về phía tôi.
Nét mặt đó thật buồn.
Bình thường khi ăn sách trông chị ấy vẫn luôn vui vẻ, vậy mà tại sao lúc này...
- Em dậy rồi à...?
- Vừa mới dậy thôi ạ.
- Vậy à.
Ánh mắt chị ấy dịu dàng nheo lại. Nét mặt ấy trông trưởng thành hơn bình thường.
- ...Cuối cùng cũng ăn xong Alt Heidelberg rồi. Thật ngọt ngào, thật xót xa... quả thật là rất ngon. Cảm ơn em đã tặng chị cuốn sách này.
Nhìn cuốn sách đã bị xé tới trang cuối cùng, tôi không khỏi kinh ngạc.
- Chị đậu đại học rồi.
- ...Chúc mừng chị.
- Em thấy chưa, khi nào cần là chị đều rất lợi hại.
Mặc dù tôi muốn nói gì đó, nhưng từ ngữ lại cứ kẹt lại trong cổ họng.
Sau khi nói cho tôi tên trường đại học ở Hokkaido mà tôi đã biết từ trước, chị Tooko mở cặp sách đặt bên cạnh và lấy ra một phong bao nặng trịch.
Đó là bản thảo mà tôi đã đưa cho chị ấy.
Tại sao lại còn thừa nhiều như vậy chứ.
Đã một tuần rồi cơ mà.
Chị Tooko nhìn tôi với ánh mắt còn dịu dàng hơn lúc nãy, rồi chị ấy khẽ nói.
- Tiểu thuyết mà Konoha viết cho chị... rất tươi ngon... rất dịu dàng... rất tuyệt vời. Mặc dù xuyên suốt tác phẩm là một nỗi xót xa, nhưng khi đọc xong tâm trạng lại trở nên ấm áp, nhu hòa... chắc hẳn nếu ăn vào thì sẽ ngon lắm...
Nỗi bất an đâm vào ngực tôi.
Tôi nói bằng giọng khàn khàn.
- Chị cứ ăn đi. Em viết nó là để cho chị cơ mà.
Chị Tooko lắc đầu.
- Chị không thể ăn câu chuyện này được.
Chị ấy đặt bản thảo lên trên bàn.
- Chị không được phép ăn nó.
- Tại sao chứ?
Tôi không hiểu.
Không phải khi tôi viết điểm tâm cho chị Tooko, chị ấy vẫn luôn hối thúc tôi viết nhanh lên sao? Khi tôi vừa viết xong và đưa cho chị ấy, chị Tooko cũng cười tươi rói và cầm ngay lấy ăn ngấu nghiến.
Chị Tooko lấy bản thảo ra và lật từng trang.
Bất kì một trang nào cũng không hề có dấu vết bị ăn.
Đây rốt cuộc là...
- Konoha, việc em nên làm bây giờ là mang cái này tới chỗ bác Sasaki.
Khóe mắt tôi nóng bừng lên, cổ họng như nghẹn lại thứ gì đó... Tôi rên ri.
- Tại sao chị lại không ăn chứ?
Trong ánh mắt của chị Tooko hiện lên nét u buồn. Nhưng rồi chị ấy lại nở nụ cười và nói như một người chị.
- Bởi vì chị là một “Cô gái văn chương”.
Những lời đó tràn đầy quyết tâm.
- Chị là con gái của Amano Fumiharu. Ba của chị rất thích những món ăn mà mẹ viết, lúc nào ba cũng ăn chúng một cách vui sướng, nhưng ba lại không bao giờ ăn những câu chuyện của dì Kanako. Chắc hẳn ăn vào sẽ rất ngon... ba nói như vậy, nhưng rồi lại lắc đầu và nói không thể ăn được... Bởi vì đó là câu chuyện mà mọi người phải được đọc, nó không thể nằm trong bụng của ba được.
Ngực tôi run rẩy.
Khóe mắt càng lúc càng nóng.
- Em... Em không quan tâm chuyện đó. Em chỉ muốn chị Tooko ăn nên mới viết ra tiểu thuyết này!
Tôi đã dồn hết mọi tình cảm không thể nói ra thành lời vào trong đó. Đó là tiểu thuyết dành riêng cho chị Tooko. Chị Tooko đã đọc nó rồi...
Vậy mà tại sao tình cảm của tôi lại vẫn chưa đến được với chị ấy?!
Chị Tooko không cảm nhận được điều gì sao?!
Tại sao chị ấy lại nhìn tôi với ánh mắt như vậy.
Trước mặt chị ấy là bản thảo viết tay của tôi. Chị ấy cứ cầm lấy nó lên xé ra ăn như mọi khi không được sao?!
- Xin chị ăn đi! Làm ơn. Xin chị ăn đi, chị Tooko! Không phải em là tác giả của chị Tooko sao?!
Vẫn giữ nét mặt dịu dàng, chị Tooko đứng lên đi về phía tôi, rồi chị dùng hai tay ôm lấy tay tôi.
Mùi hoa tử đinh hương xẹt qua mũi tôi, gò má, lỗ tai, mi mắt như được bao trùm bởi cảm giác ấm áp dịu dàng.
“Chàng đừng buồn như vậy. Nào, chàng thế rồi, em đã nói làm như vậy khiến em lo lắng, không biết liệu chàng có thể lại vui vẻ được không mà.”
Đó là lời thoại của Kathie trong Alt Heidelberg.
Đó là cảnh hai người ly biệt.
Chị Tooko dịu dàng thì thầm.
“Ôi Karl Heinrich, chàng như vậy rồi... em biết phải làm sao bây giờ.”
Chẳng biết từ lúc nào, tôi cảm nhận được tiếng tim đập của chị Tooko truyền từ lòng bàn tay mình...
Như thể nó vang lên sát bên tai tôi.
Thình thịch thình thịch... âm thanh dịu dàng vang lên.
“Tuổi xuân xinh đẹp thật ngắn ngủi làm sao...”
Sau khi nói ra những lời đó một cách cô đơn, chị Tooko thả tay tôi ra và lùi lại.
Cầm cặp sách lên, chị ấy đi về phía cửa.
Và rồi, như muốn tiếp thêm dũng khí cho tôi đang dõi theo chị ấy với ánh mắt tuyệt vọng, chị ấy dừng lại nhoẻn miệng cười và nói với giọng của một người chị đang chỉ dẫn cho đứa em trai của mình biết một điều cực kì quan trọng.
- Konoha, em không thể trở thành tác giả của chị được. Em phải trở thành tác giả của mọi người. Bởi vì em là người có thể làm được điều đó.
Cửa đóng lại.
Chị Tooko đi rồi.
Tôi kinh ngạc nhìn chị Tooko rời đi, linh hồn dường như đã rời khỏi thể xác.
Tôi không thể trở thành tác giả của chị ấy.
Tại sao đến bây giờ chị ấy lại nói ra những lời đó chứ.
Chị Tooko đi rồi.
Rõ ràng tôi viết nó là để cho chị Tooko cơ mà.
Chị Tooko đi rồi!
Cảm xúc dâng trào trong lòng khiến tôi đứng bật dậy lao ra khỏi phòng và đuổi theo chị Tooko.
Hành lang trống rỗng, tôi không nhìn thấy bóng lưng mảnh khảnh, hai bím tóc đen dài đó ở đâu cả.
Cũng không nghe được tiếng bước chân.
Cứ như thể chị Tooko đã biến mất vào một thế giới xa lạ, vừa nghĩ như vậy, tôi vội lo lắng chạy xuống cầu thang, khi đến trước cửa, tôi thay giày đi bên ngoài vào.
Bầu trời trước khi màn đêm buông xuống rực rỡ ánh vàng.
Trong sân trường được ánh sáng ấm áp đó chiếu rọi, một người con gái đang bước đi, hai bím tóc đen dài đong đưa trong gió.
Bờ vai mảnh khảnh, cái eo thon.
Làn váy đong đưa.
Những cánh hoa trắng muốt dập dìu như mộng như ảo.
Chiếc khăn quàng vòng quanh cổ chị ấy trắng đến chói mắt.
Chiếc khăn quàng đó! Nó là của tôi! Là chiếc khăn quàng mà Kotobuki bảo đã làm mất!
Tôi hét lên như muốn xé rách cổ họng.
- Chị Tooko...!
Bước đi trong ánh sáng ấm áp và những cánh hoa tung bay, chị Tooko quay đầu lại.
Tôi nhất định đang khóc.
Bởi vì nét mặt chị ấy trông cũng như chực khóc.
Tôi vừa để nước mắt rơi lã chã vừa chạy về phía chị Tooko. Rồi tôi ôm chặt lấy chị ấy.
- Đây không phải ly biệt đúng không, từ nay về sau chúng ta vẫn có thể gặp nhau phải không? Khi nào chị quyết định chỗ ở rồi phải nói cho em biết đấy. Em sẽ viết thư cho chị. Mỗi ngày em sẽ gửi điểm tâm cho chị. Nếu là Hokkaido thi có thể ngồi máy bay, còn nhanh hơn là tới Iwate nữa! Chị Tooko chỉ biết ngồi tàu với đi xe buýt tốn rất nhiều thời gian, cho nên em sẽ đến gặp chị...! Em đến gặp chị được mà đúng không?
- ...Không được.
Tôi không thể tin vào những lời dịu dàng mà giọng nói đó vừa phát ra.
Tôi ngẩng mặt lên, hiện lên trong đôi mắt mờ đi vì nước mắt của tôi là nụ cười của chị Tooko.
Đó là khuôn mặt của một người đã đưa ra quyết định và nhất quyết làm theo điều đó.
- ...Tại sao?
- Chị cũng không biết... chị không thể giải thích được... có lẽ chị đang sai lầm. Nhưng chị vẫn nghĩ mình phải làm vậy...
Tựa như Alissa cự tuyệt tình yêu của Jérome và bước một mình qua khung cửa hẹp...
Vừa nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn tình cảm còn cao quý hơn cả tình yêu, chị Tooko vừa lấy tay lau nước mắt cho tôi.
- Nào, Konoha. Đừng khóc nữa mà... Từ nay về sau cho dù muốn khóc cũng phải nhẫn nhịn. Chỉ cần cố gắng không khóc nữa, nó sẽ trở thành sự tự tin của Konoha.
Vừa nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay lau nước mắt trên má, trên môi, trên mi mắt tôi, chị ấy vừa thì thầm với giọng ấm áp.
- Nào, đừng khóc nữa,
Ưỡn ngực lên,
Mỉm cười,
Nhìn cẩn thận, suy tư kĩ càng,
Đứng dậy, bước tiếp một mình.
Vừa dùng đầu ngón tay gạt đi những giọt nước trong suốt, chị ấy ngước lên nhìn tôi. Trong ánh mắt ấy tràn ngập sự dịu dàng.
- Hứa với chị đi, Konoha. Rằng em sẽ không khóc nữa. Chỉ cần nghĩ tới việc Konoha đang khóc là chị lại không biết phải làm sao. Từ giờ chị sẽ không thể ở bên Konoha nữa rồi... sẽ không thể lau nước mắt cho em như lúc này nữa rồi.
Những ngón tay, ánh mắt, giọng nói của chị Tooko đều thật dịu dàng... nó tràn ngập tình cảm của chị ấy dành cho tôi, tôi cũng bắt bản thân không được khóc nữa, dù vậy cảm xúc vẫn dâng đầy ngực tôi, nước mắt lại lăn dài trên má.
- Em xem, lại khóc nữa rồi.
Chị Tooko buồn bã nói.
Tôi vừa khóc nấc vừa nói.
- Hôm nay là ngày cuối cùng em khóc. Em hứa từ nay sẽ không khóc nữa.
Cho đến khi gặp lại chị Tooko, em sẽ không khóc. Em sẽ không khóc trước mặt ai ngoại trừ chị Tooko...! Em thề...!
Thế nên chị Tooko cũng phải nhẫn nhịn, chị không được khóc. Nếu lúc nào muốn khóc quá chịu không nổi thì hãy tới gặp em. Lần tới em sẽ trở nên mạnh mẽ, sẽ là người lau nước mắt cho chị Tooko.
Ngay cả tôi cũng biết việc nói ra những lời đó trong khi khóc sụt sùi thật chẳng có chút sức thuyết phục nào cả.
Dù vậy, đây vẫn sẽ là những giọt nước mắt cuối cùng của tôi.
Tôi sẽ không khóc nữa.
Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt chị Tooko, ánh mắt chị ấy hiện lên nỗi đau và niềm bi thương mãnh liệt, trông chị ấy như sắp bật khóc. Nhưng rồi nụ cười xinh đẹp khiến tim tôi rung động lại ngay lập tức hiện lên...
Chị ấy tháo chiếc khăn đang quàng quanh cổ ra và quàng lên cổ tôi.
Cảm xúc ấm áp mềm mượt của lông cừu bao lấy cổ tôi.
Những cánh hoa anh đào rơi lả tả như tuyết lên tóc, lên má tôi rồi rơi xuống.
Khi chị Tooko định lùi lại, tôi nắm lấy tay chị ấy rồi kéo lại gần, bờ môi chúng tôi chạm vào nhau.
Bờ môi của chị Tooko mềm mại như muốn tan ra, nó hơi ướt và có vị mặn.
Có lẽ đó là nước mắt của tôi.
Cảm nhận nhịp tim đập, nhiệt độ cơ thể của nhau, khuôn mặt hơi nghiêng, hai mắt nhắm lại... tôi có cảm giác thời gian dường như đã qua rất lâu rồi.
Khi bờ môi chúng tôi tách ra, chị Tooko ngước lên nhìn tôi với ánh mắt ướt át và nói.
- Konoha xấu quá... đó là nụ hôn đầu của chị đấy.
- Em cũng vậy mà.
Nghe tôi nói với vẻ bối rối, hai mắt chị Tooko càng ướt át hơn.
Rồi chị ấy mỉm cười, vẫn với đôi mắt ấy.
- Chị đi đây.
Nụ hôn đầu của tôi trở thành nụ hôn vĩnh biệt. Chị Tooko nhẹ nhàng thả tay tôi ra.
Khi chị ấy quay lưng lại, hai bím tóc đen dài cũng khẽ vung lên quệt nhẹ vào má tôi.
Rồi bóng lưng chị Tooko dần rời xa, như hòa tan vào trong khoảng thời gian rực rỡ hạnh phúc trước khi màn đêm kéo tới.
- Chị Tooko!
Cho dù nghe thấy giọng nói đầy thống khổ đó của tôi, chị Tooko vẫn không quay lại.
- Chị Tooko! Chị Tooko!
Tôi vừa khóc vừa lặp lại.
Cái tên quan trọng... cái tên thuộc về người mà trong khoảng thời gian hai năm này vẫn luôn đứng bên cạnh tôi, dịu dàng che chở tâm hồn tôi bằng đôi bàn tay trắng muốt.
Người ấy đang rời xa tôi.
Khi chuẩn bị bước qua cổng trường, hai bờ vai chị ấy khẽ run lên. Cứ như thể chị Tooko cũng đang khóc.
Cho dù vậy, bước chân của chị ấy vẫn không dừng lại.
Rồi chị ấy bước qua bên kia cánh cổng và biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt mịt mờ nước của tôi. Chiếc khăn quàng mà chị Tooko quấn quanh cổ tôi tung bay trong gió.
Trong thế giới đỏ rực như lửa, bị những cánh hoa bao phủ, tôi mang theo tâm trạng như thể đã đánh mất một nửa trái tim và quay trở lại căn phòng nhỏ nơi hai chúng tôi đã trải qua mỗi ngày.
Trên chiếc ghế xếp mà chị Tooko vẫn ngồi có đặt một quyển sách bìa cứng.
Là Khung cửa hẹp.
Tôi mở sách ra, bên trong là dòng chữ mà ba chị Tooko viết cho chị ấy. Đây là cuốn sách mà tôi đã thấy trong giá sách ở nhà chị Tooko. Ở đó kẹp một phong thư màu tím nhạt.
Tôi mở phong thư ra, bên trong là một lá thư rất dài có màu giấy cùng loại.
Gửi Konoha
Chị nghĩ mình sẽ không thể nói ra toàn bộ những điều bên dưới, cho nên chị quyết định viết thư.
Bởi vì nếu gặp Konoha, chị sẽ khóc mất.
Có một chuyện mà chị vẫn luôn giữ bí mật với Konoha.
Konoha chắc hẳn cũng rất tò mò tại sao chị lại biết được bản thảo của Inoue MIU đúng không?
Lần đầu tiên chị đọc được tiểu thuyết của Konoha là vào mùa đông năm chị học lớp 9.
Ngày hôm đó, bởi vì có việc gặp bác Sasaki cho nên chị tới phòng biên tập của nhà xuất bản Gió đầu hè.
Khi còn nhỏ, vì mẹ vẫn thường dẫn theo chị mang quần áo cho ba nên nơi đó đối với chị rất thân thuộc, nó là một nơi chứa nhiều hoài niệm.
Chị ngồi trong một góc phòng chờ bác Sasaki kết thúc công việc.
Khi đó cũng đúng lúc kì tuyển chọn thứ nhất dành cho giải thưởng nhân vật mới kết thúc, cho nên những thùng các tông đựng bản thảo ứng tuyển chồng chất như núi khắp phòng.
Khi ấy người trong ban biên tập đang tiến hành phân loại bản thảo. Trong khi chờ bác Sasaki, chị xin được giúp các cô chú một tay.
Bản thảo của Konoha nằm trong núi bản thảo không trúng tuyển.
Khi chị nhìn thấy tiêu đề Tựa như bầu trời xanh được viết to và cẩn thận trên giấy bản thảo, bỗng dưng chị cảm thấy hứng thú với nó, đó cũng là lúc mọi chuyện bắt đầu.
Chị tùy ý cầm bản thảo lên đọc, trong lúc đọc, chẳng biết từ khi nào chị đã bị cuốn vào cuộc sống thường ngày bình thản của Itsuki và Hatori.
Khi chị tìm lại được ý thức thì mới phát hiện mình đang đọc say sưa rồi. Ngay cả bác Sasaki cũng kinh ngạc khi thấy chị ngồi bệt giữa sàn chăm chú đọc một bản thảo không trúng giải.
Câu chuyện của Konoha và câu chuyện của mẹ chị rất giống nhau.
Ấm áp, dịu dàng, ngập tràn cảm xúc yêu thích một ai đó.
Chính điều này lại càng khiến chị có cảm giác thân thương, hạnh phúc.
Chị đặc biệt thích cảnh Itsuki tỏ tình với Hatori.
Mặc dù về mặt kết cấu thì có lẽ nó hơi dư thừa, nhưng cái cách Itsuki cố hết sức để tỏ tình thật sự rất đáng yêu, chị không khỏi tưởng tượng nếu như được ăn cảnh này thì nó sẽ ngọt ngào tới đâu nhỉ, chắc hẳn nó sẽ có vị chua chua ngọt ngọt đầy hạnh phúc của bánh nướng vị chanh.
Sau khi thở dài và đọc xong bản thảo, chị cầm lấy nó đưa cho bác Sasaki và nói.
Xin bác đọc nó.
Mặc dù về mặt kĩ thuật còn có chút vấn đề, nhưng nó cũng không phải một câu chuyện đáng bị đánh trượt như thế này...
Mặt trời đã lặn, bóng tối bao phủ căn phòng, những con chữ dần không đọc được nữa.
Tôi bật đèn lên rồi lại ngồi xuống ghế chăm chú đọc tiếp.
Một tháng sau, bác Sasaki nói cho chị biết tác phẩm mà chị lựa ra từ trong đống bản thảo không trúng tuyển đã vào tới vòng tuyển chọn cuối cùng, khi ấy chị vui sướng như muốn bay lên.
Đồng thời ngực chị cũng đau nhói vì một sự kiện. Bởi vì chị biết dì Kanako cũng là một thành viên trong ban giám khảo, khi dì đọc được câu chuyện đó, dì sẽ có cảm nghĩ như thế nào?
Sẽ giống như chị, cảm thấy câu chuyện đó thật giống câu chuyện của mẹ sao?
Cho tới nay, chị vẫn viết những lá thư gửi cho dì.
Từ khi mẹ qua đời, dì đã khép chặt trái tim lại.
Mặc dù dì đau đớn hơn bất kì ai vì cái chết của mẹ, nhưng dì lại không thể nói nó ra thành lời, không thể bày tỏ nó bằng thái độ, cho nên dì chỉ có thể cố tình làm bẩn những kí ức về mẹ, tự làm tổn thương chính mình.
Mặc dù biết rằng dì đang đau khổ, nhưng chị lại chẳng thể làm được gì cả.
Nếu như mẹ còn sống.
Nếu như có thể vì dì mà viết ra một câu chuyện tựa như manna mà mẹ vẫn hay kể.
Có lẽ dì sẽ được giải thoát.
Ít nhất, nếu chị có thể thay mẹ làm vậy.
Nghĩ như vậy, chị vừa nhớ lại những câu chuyện mà mẹ đã kể cho chị, mang theo tâm tình của mẹ, chị tiếp tục viết ra những câu chuyện dành cho dì trong những bức thư chưa từng được gửi đi.
Gửi Kana.
Trong thư chị đã gọi dì như vậy.
Nhưng đứng bên kia khung cửa hẹp, dì càng ngày càng rời xa, cho dù chị nói chuyện với dì thế nào đi nữa, dì cũng không đáp lại. Cũng không nhìn về phía chị.
Cứ như thể dì đã giấu kín mọi kí ức về mẹ vào tận sâu thẳm trái tim mình và khóa lại.
Cho nên chị đã thầm hi vọng rằng nếu như tiểu thuyết của Konoha có thể chạm vào trái tim dì thì sẽ tốt biết bao.
Tiểu thuyết của Konoha đoạt giải Vàng và được in thành sách.
Ở nhà dì không nói gì về chuyện đó cả, nhưng khi đọc lời bình của dì, trong lòng chị bỗng thắp lên một tia hi vọng.
Nếu như người này có thể viết ra tác phẩm thứ hai, nếu như nó cũng được in thành sách, có lẽ dì sẽ chịu đọc nó.
Nếu như người này có thể tiếp tục viết, có lẽ, một ngày nào đó người này sẽ viết ra được câu chuyện tựa như manna mà mẹ chị vẫn từng hi vọng.
Có lẽ câu chuyện ấy sẽ chạm vào được tâm hồn của dì.
Từ tư liệu của bản thảo ứng tuyển, chị biết được Inoue MIU tên thật là Inoue Konoha và hiện đang học ở một trường cấp hai trong thành phố.
Konoha.
Inoue Konoha...
Người này là con trai hay con gái?
Người này là người như thế nào? Từ nay về sau người này có có thể viết ra câu chuyện tuyệt vời đến thế nào?
Đó chỉ là vọng tưởng của cô gái văn chương.
Nhưng mỗi khi nghĩ như vậy, mộng tưởng như vậy, chị lại thấy thật hạnh phúc, thật ngọt ngào.
Chị chính là người hâm mộ đầu tiên của Konoha.
Tooko là người hâm mộ đầu tiên của cháu đấy.
Tôi nhớ lại lời của bác Sasaki.
Còn cả lời của Ryuuto.
Nếu không có Amano Tooko thì Inoue MIU đã không tồn tại.
Chính chị Tooko là người đã tìm ra câu chuyện vụng về của tôi giữa vô vàn bản thảo khác. Người yêu thích tiểu thuyết của tôi trước bất kì ai cũng chính là chị Tooko.
Chỉ cần nghĩ tới việc ở một nơi nào đó có một cô gái với hai bím tóc đang đọc câu chuyện của tôi, đang suy nghĩ về tôi, ngực tôi lại dâng tràn cảm xúc.
Từ trước khi gặp nhau, chúng tôi đã được kết nối bằng tiểu thuyết.
Trong thư còn viết khi biết tôi sẽ không bao giờ viết nữa, chị Tooko đã rất buồn.
Lần tiếp theo chị ấy được nghe lại tên của tôi là vào mùa xuân năm lớp 11.
Inoue Konoha.
Khi nghe giáo viên đọc lên cái tên đó, tim chị như muốn bắn ra ngoài.
Có lẽ chính là người đó.
Sau lễ nhập học, chị đi tới dãy nhà lớp 10 tìm trong bảng danh sách dán trên tường, khi trông thấy cái tên Inoue Konoha, chị đã rất vui sướng.
Không thể sai được! Chính là người này!
Khi ấy Konoha không hề nói chuyện với ai, chỉ ngồi trên ghế ngẩn người.
Sau khi về nhà, chị vui vẻ nói cho Ryuuto biết “Chị gặp được người kia rồi! Là con trai!”.
“Có lẽ em ấy sẽ lại viết một lần nữa”.
Ôi nếu thật vậy thì tốt biết bao!
Khi lòng chị đang dấy lên hi vọng thì nghe được câu chuyện của bọn chị, dì Kanako nói xen vào.
“Không thể nào. Đứa bé đó sẽ không thể trở thành tác giả được”.
Giọng nói đó thật lạnh lùng, như muốn đập tan mọi hi vọng. Dì ấy dường như đang căm hận Inoue MIU, người mà dì ấy chưa từng gặp.
Nhưng tâm tình của chị kh đó trái lại càng trở nên vui vẻ hơn.
Bởi vì bấy lâu nay dì vẫn luôn xem chị như không tồn tại, nhưng bây giờ dì lại đang nói chuyện với chị.
Chị vững tin rằng quả nhiên dì cũng cảm thấy câu chuyện của Konoha và câu chuyện của mẹ thật giống nhau. Thế nên chị mỉm cười nói với dì.
- Vậy thì con sẽ giúp em ấy trở thành một tác giả! Nếu Inoue MIU xuất bản tác phẩm thứ hai, dì phải viết đề cử cho em ấy nhé.
Đó chỉ là một ước định đơn phương của chị.
Nếu như thua, chị sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt dì nữa. Bởi vì chị cũng đã nhận ra sự tồn tại của mình sẽ chỉ khiến dì đau khổ. Cho dù vậy, chị vẫn muốn nói cho dì biết tình cảm của mẹ.
Nếu như là người kia thì chắc chắn sẽ được. Nếu người kia tiếp tục trưởng thành!
Chị sẽ giúp người kia trở thành một tác giả thực sự.
Chị sẽ khiến người kia viết ra tác phẩm thứ hai.
Chị đã mang theo quyết tâm rộn ràng lồng ngực như vậy. Vài ngày sau, khi thấy Konoha đang đi dạo trong vườn trường, chị đã giả bộ ngồi dưới tán cây mộc liên đọc sách, rồi chị còn cố tình xé ra một mẩu sách bỏ vào miệng nhai.
Mặc dù khi còn nhỏ, ba vẫn dạy chị rằng không được ăn sách trước mặt bất kì ai ngoại trừ tác giả của mình. Nhưng khi ấy chị không hề cảm thấy do dự.
Tôi cũng nhớ lại khi mình gặp chị Tooko.
Dưới tán cây mộc liên sau khi mùa đông dài đằng đẵng đã kết thúc.
Trong khi tôi còn đang hoang mang thì bà chị lớp trên kì quặc đã ưỡn ngực ra tự xưng.
... Chị là Amano Tooko học lớp 11-H. Như em chứng kiến, chị là một “Cô gái văn chương”.
Thì ra đó cũng không phải là ngẫu nhiên. Khi ấy, chị Tooko đã khẩn trương chờ tôi dưới gốc cây, tim đập thình thịch lắng nghe bước chân của tôi.
Cả việc chị ấy để tôi viết những câu chuyện tam đề cũng thế, cho dù tôi viết ra một câu chuyện cực kì kinh dị thì chị ấy vẫn vừa khóc vừa bỏ vào miệng ăn bằng sạch, hay như việc chị ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi, an ủi cổ vũ tôi cũng vậy.
Chị Tooko vẫn luôn nỗ lực làm tất cả những điều đó là vì muốn giúp tôi trở thành một tác giả.
“Konoha lúc nào cũng thật ngoan cố, cũng rất xấu bụng, nhiều khi lại trở nên ủ rũ”, chứng kiến chị ấy viết ra những lời đó bằng giọng vui vẻ, cổ họng tôi không khỏi nghẹn lại.
... Em viết tốt hơn trước nhiều rồi Konoha.
... Konoha thật sự đã viết cho chị rất nhiều câu chuyện nhỉ.
Konoha này, em còn nhớ chuyện cái nơ mà chị nói vào lễ tốt nghiệp không?
Vào năm lớp 11, chị đã ước nguyện một điều với cái nơ đó.
Rằng hi vọng một ngày nào đó Konoha có thể lại viết tiểu thuyết.
Mặc dù chị đã thất bại, nhưng Konoha lại thay chị cột chiếc nơ đó lên cành cây.
Chị thật sự đã rất vui.
Đó có lẽ cũng là lúc tình cảm của chị dành cho Konoha dần thay đổi.
Ban đầu, chị chỉ hi vọng rằng Konoha sẽ viết ra một câu chuyện hệt như của mẹ.
Nhưng rồi chị rốt cuộc nhận ra.
Mặc dù câu chuyện của Konoha rất giống câu chuyện của mẹ, nhưng trong những câu chuyện của Konoha lại sở hữu một điều đặc biệt mang tính quyết định mà câu chuyện của mẹ không có.
Câu chuyện của mẹ tựa như món ăn gia đình.
Đơn giản, mộc mạc, nhưng hương vị đó chỉ dành cho những người thân thuộc, chứ không phải thứ để cho nhiều người thưởng thức.
Tựa như ba chị từng nói với dì Kanako rằng “Cô là người nên viết”, mỗi ngày, khi ăn những câu chuyện của Konoha, chị cũng nghĩ rằng Konoha là một người nên viết.
Sớm muộn sẽ có một ngày chị không thể ăn những câu chuyện mà Konoha viết ra.
Bởi vì chúng không phải là thứ chỉ thuộc về mình chị.
Chị vừa hi vọng ngày đó sẽ tới, lại vừa sợ hãi.
Bởi vì có những điều mà chị chưa từng nói sự thật cho Konoha biết, chị cảm thấy bối rối với tình cảm của mình.
Bởi vì chị dần dần ý thức được rằng Konoha là con trai.
Konoha mặc dù bề ngoài trông có vẻ hiền lành nhưng thực tế lại rất xấu bụng, vừa nhát gan lại hay thích khóc, khiến người khác lo lắng.
Thế nhưng có những lúc Konoha lại dịu dàng, ngay thẳng tới mức khiến tim chị đập thình thịch, Konoha thật giảo hoạt.
Bởi vì mang trong mình sứ mệnh giúp Konoha trở thành một tác giả vĩ đại, chị không thể mang theo cảm xúc này, không thể nhìn Konoha với ánh mắt không trong sáng được. Chị nhiều lần tự nhắc bản thân như vậy, nhưng điều đó chỉ càng khiến chị chú ý tới Konoha hơn, đến nỗi chị còn đỏ mặt nói với Konoha rằng “Không được lại gần chị!”.
Chị cũng từng dao động, nghĩ rằng nếu như Konoha không trở thành tác giả, nếu như mỗi ngày đều có thể ăn điểm tâm của Konoha, có thể ở bên Konoha, vậy thì sẽ hạnh phúc biết bao.
Thế nên chị quyết định đến gặp bà thầy bói rất có uy tín để xin chỉ dẫn.
Thầy bói, chẳng lẽ...
Đó là cái lần chị ấy đứng chờ hoài trong trời bão tuyết đến độ bị cảm lạnh sao?
Rằng từ khi sinh ra đường tình duyên của chị ấy bị hung tinh ám, rồi còn cái gì mang khăn quàng vào mùa hè, gấu ngậm cá hồi quái quỷ gì đó...
Kết quả, bà thầy bói bảo với chị rằng chị đang bị hung tinh ám đường tình duyên, tốt hơn hết chị nên chuyển sang mục tiêu khác.
Sao chị ấy lại đi tin lời bói toán đó chứ?! Từ nãy tới giờ tôi vẫn nghiêm túc đọc lá thư của chị ấy, nhưng chỉ có lúc này là toàn thân tôi chẳng còn chút sức lực nào cả.
Đồng thời nước mắt mà tôi vẫn cố kiềm chế lại chảy ra.
Chị Tooko đúng là loại người như vậy.
Nhìn bề ngoài có vẻ rất thông minh nhưng thực tẽ lại khùng khùng, vì sợ ma mà sẽ ôm gối run rẩy, còn tin tưởng lời đồn chạy đi cột nơ lên cành cây, không có việc gì tự dưng bày trò trồng cây chuối trong phòng làm chồng sách đổ sập xuống, chị ấy đúng là một người đầy phiền toái... nhưng dù vậy, lúc nào chị ấy cũng nỗ lực hết mình.
Cho nên chị giấu cảm xúc đó vào sâu trong tim và lại một lần nữa quyết tâm giúp Konoha trở thành tác giả.
Từ bây giờ chị sẽ đối đãi với Konoha như một người chị.
Và rồi, vào cái ngày Konoha viết ra tiểu thuyết, đó cũng là lúc chị rời đi.
Dù vậy, chị đã ở bên Konoha quá lâu rồi.
Chị không nên ở bên Konoha thêm nữa.
Chị sẽ chỉ cản trở sự phát triển của Konoha.
Khi ấy, nghe Konoha nói rằng sẽ không bao giờ viết tiểu thuyết nữa, chị đã rất kinh ngạc. Chỉ đến lúc đó, chị mới nhận ra rằng mình đã quá nuông chiều Konoha, đã tạo ra một nơi để Konoha trốn tránh, chính chị đã chặn mất con đường sáng tác của Konoha, ý nghĩ này khiến trái tim chị như vỡ vụn.
Cho dù vậy, chỉ cần Konoha khóc, chị lại không nhịn được mà vươn tay ra trợ giúp, chị không thể im lặng chứng kiến Konoha đau khổ được. Cứ như thể nỗi đau của Konoha cũng là một phần nỗi đau của chị, khiến chị lại làm ra những chuyện dư thừa.
Mặc dù chị biết bi thương và đau đớn cũng rất quan trọng, rằng con người nếu đứng dậy bằng ý chí của mình sau khi gục ngã thì sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng rồi chị lại nghĩ thầm rằng nếu Konoha cứ như thế này thì cũng không sao cả, cho dù Konoha không viết tiểu thuyết nữa cũng được.
Cách suy nghĩ đó chắc chắn là không chính xác.
Hôm ấy, Nanase giận dữ nói rằng chị thật tùy tiện.
Vào lễ tốt nghiệp, Nanase tới gặp chị và đưa cho chị khăn quàng cổ của Konoha.
Nanase thật sự rất tốt bụng.
Trong thư viện, Nanase thường xuyên tìm chị hỏi ý kiến về Konoha. Cô bé cảm thấy khổ sở vì mỗi khi nhìn thấy Konoha là lại bối rối, thái độ lại trở nên không được tự nhiên. Cái cách Nanase thẳng thắn nói về tình cảm của mình thật dễ thương. Chị vẫn luôn cho rằng sẽ thật tốt nếu Konoha có một người bạn gái như Nanase.
Chị rất hâm mộ Nanase.
Ngay cả lúc này cũng vậy.
Nếu là Nanase, chắc hẳn em ấy sẽ có thể cùng Konoha hướng về phía trước.
Sự tồn tại của chị đã không còn cần thiết.
Đúng như Nanase nói, có lẽ chị đã sai rồi.
Có lẽ chị nên lựa chọn rời khỏi Konoha.
Cho đến bây giờ, chị vẫn chưa thể hiểu được tâm tình của Alissa.
Khi đưa cho chị Khung cửa hẹp, ba nói với chị rằng khi nào chị thích ai đó thì hãy đọc lại một lần nữa cuốn sách đó.
Từ sau khi gặp gỡ Konoha, chị đã đọc đi đọc lại nó rất nhiều lần.
Tại sao Alissa lại rời bỏ Jérome mà cô yêu chứ?
Tại sao cô lại phải rời đi một mình chứ?
Rõ ràng giữa hai người đã không còn trở ngại nào nữa.
Mỗi lần lật sách ra, tim chị lại rung động khi cảm nhận được nỗi đau và bi thương của Alissa khi rời khỏi Jérome.
Alissa phải chăng đã sai lầm...
Nhưng, Konoha à.
Chị là một cô gái văn chương sống nhờ những câu chuyện, đồng thời cũng là con gái của Amano Fumiharu.
Chị không thể ngăn cản sự phát triển của tác giả.
Có lẽ, ba đã nhận ra việc Ryuuto bỏ độc vào trong cà phê nhưng vẫn để mẹ và bản thân uống nó.
Ngay lúc này đây, mối nghi hoặc đó cũng chưa hề biến mất khỏi lòng chị.
Có lẽ, biên tập viên Amano Fumiharu, vì trở thành cội nguồn sáng tạo cho tác giả Sakurai Kanako, đã dâng hiến sinh mệnh của bản thân và vợ.
Để dì có thể viết ra tiểu thuyết chí cao...
Tựa như món súp consomme trong suốt hòa quyện nhiều loại nguyên liệu, ba lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng, nhưng không ai biết ẩn sâu trong nụ cười đó đang tồn tại điều gì.
Thế nên, chị chỉ có thể “tưởng tượng”...
Dù sao thì tuy sợ hãi điều đó nhưng rồi vẫn liên tưởng tới nó cũng là một trong những điều mà chị kế thừa từ ba.
Mặc dù ba có thể đã làm ra chuyện khó mà tha thứ đó, nhưng chị vẫn muốn trở thành một người bảo vệ tác giả, giúp cho tác giả trưởng thành, giống như ba.
Chị hi vọng có thể trở thành cội nguồn sáng tạo của Konoha.
Chị không khỏi nghĩ rằng có lẽ việc Alissa đi qua khung cửa hẹp cũng là vì Jérome. Chị dường như đã hiểu được một chút tâm tình của cô ấy.
Cho dù là sai lầm đi chăng nữa thì đó cũng là điều “tốt đẹp hơn hết thảy” của Alissa.
Khi nghĩ như vậy, chị lại thoáng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Trong hai năm ở bên Konoha, Konoha đúng là tác giả của riêng mình chị.
Em là người quan trọng hơn hết thảy.
Chị vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên.
Chị sẽ nhớ toàn bộ những câu chuyện mà Konoha đã viết cho chị.
Trong những lá thư viết cho dì Kanako về sau bắt đầu lẫn vào khá nhiều ngôn từ của chị chứ không còn là của mẹ nữa.
Mặc dù vẫn còn mê man, nhưng chị sẽ bước qua khung cửa hẹp.
Konoha, em nhất định phải trở thành một tác giả có thể thắp sáng ngọn đuốc trong hiện thực tối tăm mà dì Kanako đã từng nói.
Alt Heidelberg không còn nhiều nữa, thay vào đó, chị sẽ mang theo khăn quàng của Konoha.
Vĩnh biệt.
Ở một nơi nào đó dưới cùng bầu trời này, chị sẽ đọc những cuốn sách mà tương lai Konoha viết.
Tôi cắn chặt răng cố không để nước mắt rơi.
Tôi bỏ thư lại vào trong bao, kẹp nó vào cuốn Khung cửa hẹp rồi bỏ lại vào trong cặp và đứng dậy.
Sau khi tắt đèn, bên trong căn phòng câu lạc bộ bị bóng tối của màn đêm lạnh lẽo bao phủ.
Mang theo tâm trạng như đang muốn suy sụp, tôi nghĩ.
Tôi cũng sẽ đi qua khung cửa hẹp đó.
Sẽ tiến về phía trước.
So với con đường nhỏ hẹp chỉ đủ cho một người đi đó, một con đường rộng rãi chắc hẳn dễ đi hơn rất nhiều.
Nếu có hai người cùng nắm tay bước đi, họ sẽ có thể che chở, bảo vệ cho nhau, sẽ không còn cảm thấy cô đơn, nỗi đau cũng sẽ chuyển thành niềm vui.
Điều đó chắc hẳn sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.
Hạnh phúc gấp nhiều lần đi một mình.
Tuy nhiên, tựa như chị Tooko đã rời đi một mình, tôi cũng phải cô độc đi qua khung cửa hẹp kia và bước đi trên con đường đó.
Khung cửa hẹp không phải chỉ dành cho người được chọn. Nó là cánh cửa sẽ xuất hiện trước mắt những người đã có quyết tâm đặt chân vào đó.
Cho dù con đường đó tối tăm lạnh lẽo tới đâu, cô độc tới đâu, đau khổ tới đâu, tôi cũng phải kiên cường đi một mình trên đó.
Đúng vậy, tôi phải trở nên kiên cường.
Tôi đã quyết định rồi.
Rằng mình sẽ đi một mình.
Và đến nơi trong cô độc.
Để làm được điều đó, tôi đã nhận được rất nhiều thứ, sức mạnh, trí tưởng tượng, những câu chuyện của cô gái văn chương đó.
Tôi bước trên hành lang, xuống lầu, đi ra cửa, rời khỏi dãy nhà học.
Khung cảnh vàng rực ấm áp đã biến mất, hình bóng của người con gái với hai bím tóc cũng không còn nữa, trước mắt tôi chỉ có bóng tối vô hạn.
Khi tôi một mình đi xuyên qua màn đêm này, chắc hẳn chúng tôi sẽ có thể gặp lại nhau.
Bởi vì chị Tooko đã không mang theo khăn quàng của tôi.
Bởi vì chị ấy tin rằng chúng tôi sẽ gặp lại.
Tình yêu của tôi bắt đầu vào giờ phút ly biệt.
Sau khi lên lớp 12, tôi biết được ờ phòng tranh của sảnh âm nhạc có đặt một bức tranh của chị Tooko.
Trong tranh, chị Tooko xõa một bên bím tóc, vừa được ánh chiều tà rực rỡ bao quanh, vừa cuộn mình trong rèm cửa trắng muốt bên cửa sổ và đọc sách.
Khuôn mặt đó đang nở một nụ cười tựa như hoa tử đinh hương mà tôi vẫn nhìn thấy tại căn phòng nhỏ đó.
Tựa như đang bảo vệ tôi từ trong tranh.
Nhưng vào lúc này, khi đang bước trên sân trường hướng về phía cổng, tôi vẫn chưa biết tới sự tồn tại của bức tranh đó.
Tôi sẽ không khóc nữa.
Từ nay về sau, tôi sẽ giấu đi nỗi buồn và cười như một tên hề.
Có lúc sẽ đói khát như một hồn ma, có lúc sẽ đưa ra quyết định như một gã khờ, cho dù bị vấy bẩn như thiên thần sa ngã, thì tôi sẽ vẫn mang theo trăng và hoa tiếp tục bước đi về miền đất hứa tựa như một người hành hương.
Và rồi, tôi sẽ trở thành nhà văn hướng về Chúa trời.
Tôi sẽ chứng kiến chân thật, phủ lên nó ánh sáng của tưởng tượng và sáng tạo ra một thế giới mới.
Đi qua cánh cổng kia, tôi bước về hướng ngược lại với chị Tooko.