Tham ô, một việc đáng suy ngẫm đây. Thẻ này là của Ngân hàng Công thương, đúng rồi, có thể kiểm tra sổ sách. Dù sao Đào Vân vẫn chưa qua đây, chị gái cũng chưa gọi lại cho mình. Đường Phi ngồi xuống ghế sofa trong khách sạn, nhân tiện kiểm tra xem trong thẻ có bao nhiêu tiền. Nói là làm, Đường Phi lập tức bấm số điện thoại ngân hàng, dựa theo hướng dẫn bằng giọng nói để kiểm tra số dư trong thẻ. Nhập số thẻ, mật mã, sau đó chỉ nghe thấy một giọng nói dịu dàng trong điện thoại vang lên: "Số dư trong thẻ của quý khách là 316.800 tệ, số dư khả dụng là 316.800 tệ."
Đường Phi nhất thời sợ tới mức thân thể run lên, cũng may là đang ngồi trên ghế sofa, nếu không chắc mình đã sợ tới mức ngã nhào xuống đất rồi. Mẹ kiếp, thiếu chút nữa là sợ tới mức tè ra quần luôn. Đây là cái quái gì chứ, đưa cho mình 31 vạn, cô ấy không sợ mình cuỗm tiền bỏ trốn sao? Không sợ mình cầm tiền của cô ấy biến mất không dấu vết sao? Hơn nữa điều khiến mình không nói nên lời là, cô ấy còn bảo mình cứ dùng đi. Thật đúng là chịu thua, cái quái quỷ gì thế này!
Trời ạ, đúng là đau đầu mà. Đường Phi vỗ vỗ lên đầu. Trước đó trong lòng mình còn tính toán, mình làm bảo mẫu cho cô ấy, một tháng cô ấy sẽ trợ cấp cho mình vài trăm tệ, ít nhất cũng phải năm trăm trở lên chứ. Mẹ nó, nhiều tiền thế này mà cứ để mình giữ? Tuy rằng tiền này cô ấy đưa mình dùng tạm, có thể là cô ấy dặn mình giúp cô ấy làm việc, mua đồ này nọ, cô ấy lười mỗi lần đều phải đưa tiền cho mình nên mới để mình tiêu trong thẻ này. Thế nhưng, hơn 30 vạn đó, không phải vài ngàn, không phải vài vạn đâu. Mình mà tùy tiện tham ô một chút, khéo lại có thể biển thủ riêng vài vạn, thậm chí tham lam hơn thì biển thủ mười mấy vạn, cô ấy cũng chưa chắc đã hỏi tới! Cô ấy là tin tưởng mình, tin tưởng quá đà rồi đấy!
Đường Phi vỗ vỗ ngực, nói thật là, có chút căng thẳng. Nhưng làm việc với kiểu sếp này cũng tốt, trong lòng thoải mái. Mình không tham lam món hời này, nhưng sự tin tưởng của người ta, không đề phòng mình như kiểu tiểu nhân, cảm giác thoải mái hơn nhiều. Nếu gặp phải kiểu sếp tiểu nhân, dù cầm hóa đơn đi báo cáo, chưa biết chừng họ còn thấy mình cố tình muốn báo khống thêm, cứ gây khó dễ cho mình. Gặp phải kiểu sếp đó, cực kỳ bực mình, làm việc gì cũng thấy uất ức.
Từ công ty bắt taxi tới khách sạn này cũng không xa, hai mươi phút là đến nơi. Mà Dương Dĩnh vì đang ở trên phố, còn định mua ít đồ nên chưa tới ngay được. Đào Vân tới khách sạn liền gọi điện cho Đường Phi, bảo cậu ấy qua đón mình, tránh việc không biết Đường Phi đang ở đâu.
Nhìn thấy Đường Phi từ khách sạn đi ra, Đào Vân cũng mặt mày rạng rỡ. Đường Phi, thằng nhóc ngốc nghếch này, không ngờ cậu ta lại sắp phát đạt rồi. Bản thân mình khổ sở cầu xin Ngô Khải Phát cái tên đê tiện kia, muốn thăng chức tăng lương, kết quả lại tự bán rẻ chính mình, để lão già khốn nạn chết tiệt đó chiếm bao nhiêu tiện nghi cũng chẳng có tác dụng gì. Kết quả gặp được Đường Phi thằng nhóc này, gần như chẳng tốn chút sức lực nào, cảm giác như mình đã nhìn thấy ánh bình minh. Đào Vân cũng ngày càng thích Đường Phi, thằng nhóc này đúng là nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt, ngay cả sự quê mùa cũng cảm thấy quê mùa một cách đáng yêu.
Có lẽ vì Đường Phi mà tâm bệnh trong lòng Đào Vân đã được gỡ bỏ. Thật sự, người phụ nữ này đúng là cảm thấy có chút tình cảm với Đường Phi. Tất nhiên, tình cảm này không hẳn là tình yêu, không nói rõ được, có thể là tình đồng nghiệp, cũng có thể là thấy Đường Phi rất thuận mắt, giống như một "tiểu thịt tươi", có một loại cảm giác đặc biệt. Cũng có thể là vì Đường Phi đã giúp cô ấy, nên cảm kích. Tóm lại, khá là có tình cảm, cụ thể là tình cảm gì thì không nói rõ được.
"Chị Vân, mau lại đây, giúp em quyết định với, em không biết khách sạn này món nào ngon."
"Khà khà... Đường Phi, em lợi hại nha, tổng giám đốc thế mà lại giao nhiệm vụ quan trọng này cho em."
"Được rồi... được rồi, chị Vân, mau giúp em giải quyết việc này đi, lát nữa mà sai sót là cô ấy đánh chết em mất. Em sợ nhất là mấy cô nàng hung dữ kiểu đó." Đường Phi cười hì hì nói. Mấy cô nàng hung dữ kiểu này, trong lòng không hề khiến người ta ghét, nhưng một khi họ nổi giận thì lại vừa chột dạ vừa bất lực, cũng giống như chị gái vậy, lúc hung dữ lên, trong lòng thực sự rất sợ.
"Vậy tổng giám đốc nói tiệc rượu tối nay, đại khái giới hạn trong bao nhiêu tiền vậy? Khách sạn năm sao, món ăn cũng có loại rẻ, loại đắt. Nếu gọi toàn món đắt tiền, trăm vạn cũng có thể ném vào được ấy chứ. Nếu rẻ thì hơn một trăm người, cũng phải hơn mười bàn, một bàn ít nhất cũng phải sáu bảy ngàn, thế nào cũng phải mười mấy vạn tệ rồi."
"Cô ấy không nói, nhưng với tính cách của cô ấy, quá xa hoa thì chắc chắn sẽ không muốn, nhưng chắc chắn cũng sẽ không để nhân viên công ty nghĩ rằng cô ấy keo kiệt. Em nghĩ, mức trung bình là được."
"Vậy được, mỗi bàn bù thêm một phần bào ngư, coi như là món cao cấp, rồi những món khác gọi vài món cơm nhà, bình dân một chút. Như vậy, tổng giám đốc mời khách, cũng coi như để mọi người đều nếm thử ẩm thực quý tộc của khách sạn năm sao, đồng thời tiền cũng không quá nhiều. Còn rượu, chị nghĩ, uống sâm panh đi, loại đó chắc là được đấy. Hơn nữa chúng ta cũng là ăn mừng tổng giám đốc nhậm chức, uống sâm panh cũng rất hợp với khung cảnh."
"Sâm panh là rượu gì vậy?" Đường Phi thấy Đào Vân nói nghe rất có lý lẽ, trong lòng không nhịn được mà hỏi. Những thứ này xem trong phim từng thấy, chắc là khá đắt đỏ.
"Là rượu vang đấy, tầng lớp làm công ăn lương ăn mừng công lao thường dùng loại rượu vang này. Tất nhiên, phú hào thì không đặc biệt mặn mà lắm." Nhìn vẻ ngây ngô của Đường Phi, thằng nhóc này đúng là chưa từng thấy sự đời, cái này mà cũng không biết. Đào Vân không nhịn được cười quái dị vỗ một cái vào đầu cậu ta, đúng là ngốc, nhưng một người ngốc như vậy mà tổng giám đốc lại coi trọng thế, Đào Vân không thể không tin, cậu ta với tổng giám đốc mới thực sự có duyên phận gì đó.
"Ha ha... Chị Vân, vậy phú hào mặn mà với loại nào?" Dù sao mình cũng quê mùa, mất mặt trước Đào Vân cũng mất rồi, Đường Phi cũng chẳng sợ, cứ hỏi thêm chút kiến thức cho biết, tránh lần sau mình lại làm trò cười trước mặt người khác.
"Sao nào, Đường Phi, em còn muốn tìm hiểu cuộc sống của phú hào à?"
"Không... hỏi chút thôi, tăng thêm chút hiểu biết."
"Em đó, đồ ngốc, khà khà..." Đào Vân nghịch ngợm nhéo tai Đường Phi. Động tác này có chút ám muội, nhưng Đào Vân chỉ vô ý muốn làm vậy. Với thằng nhóc này, chẳng hiểu sao lại thấy cực kỳ thân thiết. Mà Đường Phi, thằng nhóc nghèo này, lại quen biết với đại mỹ nữ siêu giàu là tổng giám đốc, tìm hiểu cuộc sống của phú hào cũng coi như hiểu thêm về tổng giám đốc. Đào Vân dù sao lăn lộn bên ngoài nhiều năm như vậy, kiến thức cũng khá rộng. Cô ấy trước đây từng đi công tác bên ngoài, cũng từng thấy vài món đồ quý giá ở các khách sạn lớn, liền cười hì hì nói: "Em không xem bộ phim "Mỹ Nhân Ngư" của Châu Tinh Trì à? Phú hào ăn mừng công lao, mở Romanée-Conti, một chai hơn một triệu tệ, em có muốn uống không?"
"Chậc... chậc... Chị Vân, thật sự có loại rượu đó sao, một chai hơn một triệu tệ?"
"Đó không phải là nói nhảm à? Chắc là khách sạn Giang Ninh có đấy, nhưng thường ít người mua. Đại phú hào ở Giang Ninh vẫn có hạn. Đối với dân văn phòng như chúng ta, có thể mở sâm panh đã là khung cảnh rất tuyệt vời rồi. Sâm panh một chai cũng phải mấy trăm tệ đấy! Bảo chị tự bỏ tiền mua uống thì chị sẽ uống mà đau lòng, không nỡ đâu. Ai... người so với người, chênh lệch lớn lắm đấy!"