Mẹ kiếp, chơi mải mê quá suýt nữa quên mất việc chính. Chỉ mải nghĩ cách "chà đạp" Lục Vũ Tình mà quên béng chuyện công ty. Tập luyện nửa tiếng đồng hồ, Đường Phi vội vàng chạy khỏi quán net, ra ngoài bấm số gọi cho Đào Vân. Điện thoại vừa thông, Đường Phi liền vội nói: "Chị Vân, chị mau gọi điện cho Lục tổng, báo cáo chuyện của Ngô Khải Phát. Chuyện của hắn ta cụ thể ra sao, chị biết bao nhiêu thì nói bấy nhiêu, khai thật hết với cô ấy. Mấy ngày nay em không tới công ty, phải đi tập lái xe, đến lúc đó cũng không có thời gian tìm cô ấy nói chuyện."
"Ồ, nhưng chuyện của Ngô Khải Phát, chị cũng không biết nhiều lắm."
"Không sao... không sao... chị biết bao nhiêu cứ nói bấy nhiêu. Còn nữa, em đã nói với cô ấy là chị rất tận tâm giúp đỡ cô ấy rồi. Dù sao thì năng lực thì không thể cưỡng cầu, nhưng cô ấy mới tới công ty, cô ấy cũng chẳng biết ai là người tận tâm tận lực. Chỉ cần chị tận tâm làm tốt những việc cô ấy giao, đừng giở trò ma mãnh như mấy kẻ khác, cô ấy nhất định sẽ trọng dụng chị. Em cũng đảm bảo với cô ấy rồi, chị làm được bao nhiêu việc em không biết, nhưng em biết chắc chị sẽ cố gắng hết sức giúp cô ấy."
"Khà khà... Được thôi, Đường Phi, vẫn là em hiểu chị nhất. Vậy số điện thoại của cô ấy là bao nhiêu, chị gọi điện cho Lục tổng nói ngay đây."
"Lát nữa em gửi cho chị, chỉ có vậy thôi."
"Ừm!" Cúp điện thoại, Đào Vân vui sướng vô cùng. Chỉ cần tận tâm làm việc là được, chuyện đó thì dễ ợt, quá dễ để thực hiện. Chà... giúp cái tên khốn Ngô Khải Phát làm bao nhiêu việc, lại còn bị hắn ngủ cùng, kết quả chẳng vớt vát được chút lợi lộc gì, uất ức chết đi được. Giờ đây, có Đường Phi đứng giữa giúp mình, tân tổng giám đốc lại tin tưởng mình... Nghĩ thôi đã thấy vui, thoải mái... Tâm trạng thực sự thoải mái hẳn. Vốn dĩ bị cái tên khốn Ngô Khải Phát lừa gạt, cô đã muốn cá chết lưới rách, liều mạng với hắn rồi. Nếu không phải nghĩ tới con cái, cha mẹ mình, mẹ kiếp, cái tên khốn đó ngủ với mình xong còn đùa giỡn mình, thật muốn bỏ ít thạch tín vào đầu độc chết hắn ta. Bây giờ thì bỗng chốc thông suốt, cái gã Đường Phi kia, mẹ nó, sao thấy gã đáng yêu thế không biết, dù không đẹp trai nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy thuận mắt.
Việc chính xong xuôi, cậu lại vội vàng chạy về quán net tiếp tục đánh KOF. Tên béo chết tiệt kia biết Đường Phi đang đánh KOF với một cô gái, hắn cũng tích cực lắm, từng chiêu từng chiêu một đấu tập với Đường Phi. Chà, các nhân vật khác thì Đường Phi ước chừng không học nổi ngay, nên cứ học Bát Thần Am (Iori Yagami) là được. Học một chiêu, dùng một chiêu là KO được Lục Vũ Tình, có cơ hội "chà đạp" cô ấy là đủ rồi. Muốn chơi thạo hết tất cả nhân vật rồi hành hạ cô ấy thì không thể, thời gian đâu kịp.
Hơn nữa tính cách Đường Phi là vậy, chơi cái gì cũng chỉ chú tâm vào một thứ, làm gì cũng một lòng một dạ. Cậu chơi Liên Minh Huyền Thoại, thực ra chỉ biết mấy vị tướng đó thôi: Annie, Ahri, mấy con khác thì không thạo lắm. Annie với Ahri thì ở đẳng cấp đại sư rồi, nếu bắt cậu chơi Fiora hay Riven thì, mẹ nó, chỉ là hạng Đồng thôi. Dù sao cậu cũng từng chơi Riven, bị con cá sấu (Renekton) hạng Bạc của người ta đánh cho mẹ nhìn không ra, thảm hại đến mức không nỡ nhìn, bị hành hạ xong còn bị người ta hạng Bạc mỉa mai một trận ra trò.
Cũng chả trách được khi đi rừng bằng Amumu mà bị Bảo Bảo tức giận cãi nhau với cậu. Amumu của cậu chơi đúng là không ra gì, ước chừng chỉ tầm trình độ Vàng lên Bạch Kim thôi. Chỉ có thể nói là chơi với Bảo Bảo thì không tính là "tạ", nhưng muốn gánh team mạnh mẽ, lấy lại tôn nghiêm đàn ông thì... dẹp đi.
Chà, nhắc chuyện đó lại đau lòng, cũng mấy ngày không nói chuyện với Bảo Bảo rồi. Thôi kệ, dù sao duyên phận cũng sắp tận. Thực sự, những lúc cô đơn chỉ muốn nhìn thấy cô ấy, để cô ấy bầu bạn nói chuyện với mình, giống như chị gái vậy, bầu bạn nói chuyện thì tốt biết mấy. Nhưng cô ấy làm cậu thất vọng cũng tốt, đỡ cho mình phải bắt cá hai tay. Đến lúc đó, mình không nỡ bỏ Bảo Bảo, lại chẳng nỡ bỏ chị gái, thì đúng là bắt cá hai tay thật, không khéo lật thuyền là tiêu đời.
Liên chiêu của Quỷ Bát (cách gọi chệch của Bát Thần Am) xem chừng cũng tạm ổn, gần được rồi, chỉ chờ Lục Vũ Tình tới tìm mình quyết đấu thôi. Phân cao thấp, báo thù vụ bị cô ấy mỉa mai. Nhưng mỹ nữ này vẫn chưa thấy gọi điện, là bận sao? Hay lại đang ở nhà ngủ nướng rồi? Cái con heo lười đó, chẳng tự giác được một chút như chị gái. Chị gái sống cực kỳ quy luật, lại còn cẩn trọng, so với cái cô "nữ lưu manh" kia đúng là không cùng một khái niệm.
Tuy nhiên Đường Phi chưa vội, tên béo chết tiệt kia lại sốt ruột. Thấy năm rưỡi rồi, cô gái chưa tới, tên béo ngược lại hỏi: "Đường Phi, cậu bảo cô nàng tới đánh KOF với cậu, rốt cuộc khi nào mới tới đây?"
"Tôi biết thế nào được, chắc cô ấy bận công việc chứ gì?"
"Công việc bận rộn? Cậu quen ở đâu thế? Ở công ty cậu à?"
"Ừm, đồng nghiệp trong công ty!" Đường Phi cũng buột miệng nói. Đó là tổng giám đốc của mình, chuyện này tuyệt đối không được nói với tên béo chết tiệt kia. Cái loại người không biết giữ ý tứ như hắn, biết đó là Lục Vũ Tình, biết đó là vị tổng giám đốc siêu xinh đẹp của mình, chắc hắn có thể làm Lục Vũ Tình phiền chết mất. Hơn nữa Lục Vũ Tình hình như cũng không thích cái loại người phiền phức này bám lấy cô ấy.
"Mẹ kiếp, Đường Phi, cậu giỏi thật đấy, vào công ty mấy ngày đã tán được đồng nghiệp nữ rồi."
"Tán cái gì mà tán, chỉ là cùng nhau tán gẫu, nói chuyện hợp thôi!" Thôi bỏ đi, nói với tên béo cũng chẳng rõ ràng, không bàn mấy chuyện này nữa. Trong đầu hắn, đàn ông và đàn bà thì, mẹ kiếp, chỉ có mấy chuyện không thể miêu tả thôi, những cái khác đều là thừa thãi. Cái gì mà đồng điệu tâm hồn, tư tưởng tương thông, hỗ trợ nhau trong cuộc sống, hắn hiểu cái quái gì chứ. Cái hắn hiểu chỉ có ai nuôi ai, đàn ông nào ngủ với đàn bà nào thôi. Lục Vũ Tình tuy rất ngang ngược nhưng cũng là một cô gái rất có tư tưởng, nói chuyện với cái loại người như tên béo này, chắc nói vài câu đã thấy ghê tởm rồi.
"Đúng rồi, công ty cậu có bao nhiêu đồng nghiệp nữ?"
"Chắc chắn không ít rồi, bên bộ phận kinh doanh còn có không ít mỹ nữ nữa đấy!"
"Thế cô ấy thuộc bộ phận nào?"
"Cô ấy hả?" Đường Phi suy nghĩ một chút, nên lừa tên béo này thế nào đây? Nghĩ ngợi hồi lâu, Đường Phi vẫn trả lời một cách kỳ quặc: "Cô ấy mới từ trường ra, là cô gái mới tới!"
"Oa... cũng là mới tốt nghiệp đại học, mới ra trường đi làm à?"
"Ừm, đại loại vậy!" Đường Phi cũng nửa thật nửa đùa lừa tên béo. Chính Lục Vũ Tình cũng nói cô ấy mới đi du học về, về cơ bản cũng coi như mới tốt nghiệp thôi. Còn những chuyện khác thì thôi, không nói với tên béo nữa. Nhưng cái đầu heo của tên béo kia chắc chắn là cứ thấy con gái là nổi hứng rồi. Đường Phi vì muốn chặn đứng cái thói tưởng tượng vô liêm sỉ của tên béo, liền đáp ngay: "Này béo, ông bớt nghe ngóng đi, cô ấy hình như có bạn trai rồi, ông nghe ngóng cái đó vô ích thôi."
"Mẹ kiếp, cô ấy có bạn trai rồi mà cậu còn chơi với cô ấy?"
"Đồng nghiệp, bạn bè không được à? Tôi chả có chị gái đấy thôi! Thật là, ai giống ông nghĩ bậy bạ thế chứ. Hoàn toàn là chỉ vì vui thôi, đùa một chút. Cô ấy lúc đi học cũng từng chơi trò này, nhân tiện đánh cược chút thôi."
"...!" Cái này làm tên béo tức khắc thất vọng hơn nhiều. Hắn còn nghĩ, nếu cô gái ở công ty Đường Phi ngon lành, liệu có thể "tán" cô ấy không! Hắn chơi game khác không giỏi, nhưng KOF thì tuyệt đối rất mạnh. Không chừng hắn có thể phô diễn phong thái đàn ông trong thế giới KOF, khiến cho cô nàng ngưỡng mộ, rồi sau đó có thể như Đường Phi dắt theo cô nàng chơi Liên Minh Huyền Thoại, song túc song phi.