Ánh trăng đẹp thật, mặt trăng cũng thường tượng trưng cho nỗi tương tư, nhớ người thân, nhớ gia đình, nên mới có câu "Hoa hảo nguyệt viên" (hoa tốt trăng tròn). Đường Phi cũng đặc biệt nhớ về những ngày thơ bé bắt đom đóm chơi, hồi mới năm sáu tuổi, ở quê không có cả điện, ban đêm bắt đom đóm bỏ vào chai thủy tinh, chơi vui không sao kể xiết. Hơn nữa thời đó làm ruộng chưa dùng thuốc trừ sâu nên đom đóm đặc biệt nhiều, ban đêm đầy trời luôn, nhưng về sau nông ruộng thường xuyên dùng thuốc trừ sâu, đom đóm cũng ít dần đi.
Còn khi mình mới khoảng năm tuổi, đặc biệt là những đêm trăng tròn như thế này, cứ theo đám trẻ con đi bắt đom đóm, hăng hái lắm. Mà đêm hôm khuya khoắt, trăng tròn thì sáng rõ, chứ tối om om thì bọn trẻ con sợ, chẳng dám bắt, nhưng trăng sáng rồi thì không còn tối nữa.
Đường Phi còn nhớ rõ, hồi mình tám tuổi, theo mẹ ra đồng làm việc, bận bịu mãi đến chín giờ tối mới về nhà. Đêm đó cũng giống như đêm nay, có trăng, về nhà lúc chín giờ cùng mẹ, ăn cơm, tắm rửa, mười một giờ đi ngủ. Đó là thời gian nghỉ hè, mẹ làm việc đặc biệt chậm chạp, thong thả, nhưng chẳng bao giờ sợ muộn.
Đợi chị gái ở phố đi bộ một lúc, chị gái liền đóng cửa tiệm đi ra. Đường Phi ngước nhìn mặt trăng trên bầu trời, dường như hồi tưởng lại tuổi thơ của mình. Cậu còn nhớ đến tác phẩm "Cố hương" của Lỗ Tấn từng đọc hồi cấp hai, Đường Phi cũng nhớ về quê hương. Tuy tuổi thơ trải qua chẳng mấy vui vẻ, thường xuyên bị bắt nạt, bị người nhà ghẻ lạnh, nhưng dù sao cũng là tuổi thơ, ít nhất thỉnh thoảng vẫn có chút niềm vui. Cơ mà hồi nhỏ, Đường Phi sợ nhất là anh trai đánh nhau với người khác. Đường Phi vẫn nhớ, đối diện bên kia ngọn núi ở quê mình có mấy hộ gia đình, bên đó có mấy đứa trẻ, anh trai thích chơi với bọn họ, cãi nhau một cái là động dao động gậy, Đường Phi nhìn thấy mà sợ. Hồi nhỏ vì thường xuyên bị bắt nạt nên Đường Phi khá hướng nội, cũng không mấy khi chơi cùng bọn họ.
Một lúc sau, Dương Dĩnh đi ra, thấy cậu em trai ngốc nghếch này đang lặng lẽ suy nghĩ chuyện gì đó, chị cũng tò mò hỏi: "Em trai, đang nghĩ gì thế? Sao lại ngẩn ngơ nhìn trăng thế kia?"
"Không có gì, đang nghĩ về những ngày bắt đom đóm hồi nhỏ!"
"... Bắt đom đóm, đó là chuyện từ mấy tuổi rồi?"
"Chắc là khoảng năm tuổi!" Đường Phi cười cười đầy kỳ lạ, rồi lại nói: "Em còn nhớ hồi dì nhỏ gả chồng, em đứng ở sân nhà mình, nhìn cảnh chú dượng cõng dì nhỏ ra cửa, khoác khăn trùm đầu, chú rể cõng cô dâu, còn phải đi một đoạn đường khá xa nữa, ha ha... Em còn nhớ, dì nhỏ xuất giá còn được hồi môn một cái quạt điện, loại quạt cây ấy, thời đó quạt điện đắt lắm, là đồ gia dụng cực kỳ ghê gớm. Người ở quê mình thời đó toàn dùng quạt nan thôi, hình như lúc dì nhỏ xuất giá là em đã bảy tuổi rồi."
"...!" Cái này là sao chứ, ký ức năm tuổi, ký ức bảy tuổi, sao lại rõ ràng thế? Dương Dĩnh chẳng biết nói cậu em này thế nào nữa! Dù sao bản thân Dương Dĩnh, đừng nói ký ức năm tuổi, đến ký ức mười tuổi cũng chỉ có thể tìm kiếm một chút từ trong ảnh chụp mà thôi, còn những cái khác thì hoàn toàn không nhớ gì cả. Thôi bỏ đi, nói không thông với cậu em trai đầu heo này, nó vốn là như vậy mà. Dương Dĩnh kéo kéo em trai, rồi hạ giọng: "Đi thôi, về nhà thôi, Vũ Tình đang đợi chúng ta đấy!"
"Vâng!" Được chị gái dắt đi, men theo con đường nhựa được ánh trăng chiếu rọi, cậu chậm rãi bước theo chị về nhà.
Vừa đi, Dương Dĩnh vừa hỏi: "Hôm nay em không phải đến tìm Lệ tỷ bàn về chuyện kịch bản sao? Kịch bản viết thế nào rồi?"
"Cũng được ạ, nhưng Lệ tỷ không viết đúng ý em lắm, em đã sửa giúp chị ấy khá nhiều!" Đường Phi cười hì hì nói, nhưng rồi kéo tay chị gái, Đường Phi cũng làm vẻ tinh quái: "Chị, hôm nay em còn suýt nữa làm Lệ tỷ giận đấy."
"Sao thế, sao chị ấy lại giận em?"
"Chị ấy thấy em giỏi quá, cái gì cũng biết, tại sao cứ nhất quyết phải tìm chị ấy giúp làm gì chứ! Chị ấy tưởng em tìm cớ cố tình tiếp cận chị ấy, kiểu như có ý đồ xấu với chị ấy vậy, giống như mấy gã đàn ông ở tiệm chị ấy tìm cớ tiếp cận chị ấy ấy mà, ha ha..."
"Phụt...!" Dương Dĩnh bị cậu em đầu heo này làm cho buồn cười chết mất. Với cái giống quái thai như em trai mình, ai mà hiểu nổi nó, ai mà biết rốt cuộc nó biết bao nhiêu thứ cơ chứ. Nhưng vừa đi, Dương Dĩnh vẫn dịu dàng hỏi: "Vậy Lệ tỷ có giận, có trách em không?"
"Không có ạ, em bảo là em bận quá, còn nhiều việc phải làm, thêm nữa là em không muốn trực tiếp ra mặt, hì hì... Chờ lát nữa người ta hỏi đạo diễn, biên kịch của công ty là ai làm, ai mà tài năng thế, vừa khéo em có thể đẩy hết cho mấy chị, chẳng liên quan gì đến em, thích quá còn gì."
"Ồ... Em cứ mãi trốn sau lưng, không chịu ra mặt sao?" Dương Dĩnh cũng không nén nổi hỏi lại.
"Vâng ạ, cứ thế này là tốt rồi. Dù sao em cũng chẳng buồn để ý đến mấy kẻ chướng tai gai mắt đó, cũng không muốn quan tâm chuyện thiên hạ. Chị, chị tin không, nếu bàn về chính trị thì em còn dư sức địch lại ba tên Gia Cát Lượng!"
"...!" Dương Dĩnh sao có thể không tin chứ? Cái đầu heo này, trời mới biết nó lợi hại đến mức nào, cứ quái gở thế nào ấy, mà những thứ nó nói thì cảm giác lại rất có lý, chắc chắn nó phải có tài năng về phương diện này rồi! Nhưng Dương Dĩnh vẫn cười hỏi: "Vậy việc này thì liên quan gì đến chuyện em không muốn để ý tới người khác?"
"Ồ... rõ ràng chỉ là một đám chẳng biết gì, làm ba cái trò vớ vẩn, vậy mà cứ tưởng mình có địa vị lắm, thế mà em lại phải hạ mình với bọn họ, còn phải nể mặt bọn họ, không thấy buồn nôn à? Như bọn họ ấy, nếu em thật sự quản lý một quốc gia, tiêu diệt bọn họ còn dễ hơn bóp chết một con kiến, kết quả là em vẫn phải đi tôn trọng những người đó, chán biết bao. Thà cứ đứng sau lưng các chị, ngày ngày cứ lãng tử phong trần thế này, vui hơn nhiều. Chị bảo có đúng không?"
"...!" Hình như cũng đúng. Thôi bỏ đi, chẳng quản cậu em ấy nữa, nhắc đến cái đó, Dương Dĩnh cũng chỉ hiểu lơ mơ. Dương Dĩnh bèn đổi chủ đề: "Em trai... hôm nay Lệ tỷ có giận đến mức muốn đánh chết em không? Em không muốn ra mặt nên kéo chị ấy ra, đổ vấy việc cho chị ấy giúp em."
"Ha ha... Chị ơi, nếu chị ấy đánh chết em thì sao chị còn gặp được em nữa! Chị ấy mới không đánh em đâu, chị ấy đâu phải Vũ Tình. Em nói rồi, em đang bồi dưỡng năng lực cho chị ấy, vốn dĩ chị ấy đã có thiên phú về phương diện này rồi, bồi dưỡng ra, sau này thành một tài nữ cực kỳ lợi hại, thành một biên kịch đầy tài hoa thì tốt biết bao. Dù sao em cũng không muốn ra mặt, thế là Lệ tỷ hình như đồng ý rồi!"
"...!" Cái cậu em trai tinh quái chết tiệt này, Dương Dĩnh cũng không biết miêu tả thế nào. Nhưng nắm lấy tay em trai, cảm thấy vui vẻ một cách khó hiểu, cũng không biết là do tên nhóc này quá mạnh mẽ, quá khiến mình ngưỡng mộ, hay là với tư cách là người mà em trai quan tâm nhất, cảm thấy có một sự thoải mái khó tả. Chỉ là đối với sự tinh quái của em trai, chị có chút cạn lời, không hiểu nổi cái đầu heo này rốt cuộc biết bao nhiêu thứ, cũng không hiểu nổi tên này rốt cuộc lợi hại đến mức nào, nhưng xác định được tên này đúng thật là một thiên tài trời ban, Dương Dĩnh lại cảm thấy rất vui.