Rời khỏi khu chung cư, lên xe, Đường Phi quay đầu nói với chị gái: "Chị, tối nay chúng mình đi chơi không? Đi tắm suối nước nóng đi, em đưa chị đi. Trước đây em từng đi với Vũ Tình mấy lần rồi, hì hì... tắm suối nước nóng, thoải mái lắm."
"Giờ đi luôn á? Chẳng phải ngày mai em còn phải đi tìm Vũ Tình sao?"
"Thì là ngày mai mà, lái xe đến núi Cửu Cung đâu có mất bao lâu, chỉ tầm hơn một tiếng thôi. Hơn nữa mai đi máy bay đến Uy Hải cũng nhanh lắm, có gì đâu nè?"
"Em không cần về nhà thu dọn đồ đạc à?"
"Chị ơi, có gì mà phải dọn chứ, xách bộ quần áo đi thay là được rồi. Em đâu có giống các chị con gái, không những phải mang quần áo mà còn phải trang điểm. Không khéo tới ngày 'đèn đỏ', còn phải chuẩn bị đủ thứ đồ dùng sinh lý, phiền chết đi được. Còn em, một thằng đàn ông con trai, đi đứng tiện lợi lắm."
"...!" Cô khinh bỉ thằng em đầu heo này, vấn đề sinh lý của phụ nữ bọn cô thì biết làm sao được, còn chuyện trang điểm, đó chẳng phải là tính chung của phụ nữ rồi sao!
"Chị, cứ thế đi, đi núi Cửu Cung chơi, đưa chị đi tắm suối nước nóng! Hì hì... tắm suối nước nóng, sướng lắm đấy!"
"...!" Có lẽ là sướng thật, nhưng mà, sao thằng em này lúc nhắc đến chuyện đó, cái mặt lại trông gian thế không biết? Chẳng lẽ bên trong đó có bí mật gì à? Dương Dĩnh cũng tò mò hỏi: "Tắm suối nước nóng thôi mà, có gì đâu? Nhìn em vui chưa kìa!"
"Chị, được đi chơi với chị, không vui sao được?" Đường Phi cười xấu xa đáp, rồi lái xe hướng về phía núi Cửu Cung. Thật ra đi chơi ở đó cũng khá tốn kém, mỗi chuyến đi cũng mất cả vạn tệ, nhưng cái gã Đường Phi đê tiện này giờ có tiền rồi, chút tiền đó chẳng đáng là bao.
Dương Dĩnh trước đây từng đến đây chơi cùng bạn học, vì núi Cửu Cung là thắng cảnh du lịch lớn nhất Giang Ninh. Lúc tốt nghiệp, cô từng đi cùng vài người bạn thân. Nhưng khi đó đi chơi, chắc chắn không thể thảnh thơi như bây giờ. Lúc đó mới tốt nghiệp, làm gì có nhiều tiền, chơi một ngày là về ngay. Còn chuyện tắm suối nước nóng, cũng chỉ là loại vài chục tệ, cả đám người cùng ngâm chung. Thật ra Dương Dĩnh còn thấy khá ngại, nghĩ lại lúc đó cô cũng là thiếu nữ, cảm giác ngâm mình cùng một đám phụ nữ như vậy, haiz, với tính cách của cô, nếu mà bắt vào cái hồ tắm chung nam nữ thì chắc đánh chết cô cũng không chịu đâu.
Còn tên Đường Phi đê tiện này, thật ra muốn đưa chị gái lên núi để lãng mạn. Đêm khuya thanh vắng, lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, tắm rửa chị gái cho sạch sẽ thơm tho, như vậy ăn mới ngon! Ừ, hắn đúng là thèm khát hương vị trên người chị gái, dù sao tên này cũng chẳng nghĩ gì tốt đẹp đâu.
Tháng mười, dưới chân núi vẫn còn hơi nóng, nhưng trên núi lại rất mát mẻ, thậm chí có cảm giác thu sang gió mát. Cây cối trên núi xanh um tùm, đã lâu rồi không đi chơi. Xuống xe ở đầu trấn, Dương Dĩnh cũng hít một hơi không khí trong lành, hương vị núi rừng ập vào mặt, cảm giác này giống như được trở về quê nhà vậy.
Đường Phi lấy điện thoại ra, tách một tiếng, chụp cho chị gái một bức ảnh tuyệt đẹp. Trong điện thoại của hắn có rất nhiều ảnh của cô, những tấm ảnh đó mà đăng ra ngoài chắc chắn đều là ảnh đẹp chuẩn bìa tạp chí. Qua Quốc khánh, núi Cửu Cung cũng trở lại vẻ tĩnh lặng. Trong kỳ nghỉ dài Quốc khánh, nơi này đông nghẹt người, nếu lúc đó đi du lịch thì chắc chắn là biển người, còn bây giờ lại thanh vắng hơn nhiều.
Nơi này có rất nhiều chỗ Đường Phi từng đến cùng Lục Vũ Tình. Haiz, đến đây chỉ là để đưa chị gái đi dạo, ra ngoài lãng mạn một chút. Cứ ở nhà hưởng thế giới hai người với chị mãi cũng thấy chưa đã, ra suối nước nóng quậy phá một chút, cảm giác chắc sẽ sướng hơn nhiều.
Thế nhưng hai người vừa nắm tay đi trên phố thì điện thoại reo. Lấy ra xem, là điện thoại của mẹ, Đường Phi vội vàng bắt máy: "Mẹ, có chuyện gì thế ạ?"
"Chuyện tốt... chuyện tốt, vừa có một nhóm thanh tra quan chức gì đó đến nhà, vừa mới tới, đang tìm hiểu tình hình với chúng ta!"
"Ồ...!" Hóa ra là cấp trên phái người đến à, nhìn mẹ phấn khích chưa kìa. Có lẽ đây gọi là nỗi oan được giải tỏa chăng? Nhưng dù có giải oan, thật ra mười mấy năm thăng trầm của cả gia đình cũng không phải chỉ cần một câu giải oan là lấy lại được những gì đã mất.
Giống như báo chí hay đưa tin, có người bị oan ngồi tù cả đời, sau này mới tra ra là oan sai. Chàng thanh niên hai mươi tuổi vào tù, đi ra đã ngoài bốn mươi, cả tuổi thanh xuân mất sạch. Minh oan rồi, liệu có thể vui được không? Nhất là những người khi bước ra ngoài còn thấy lạc lõng, hoang mang, không biết đường đời phải đi thế nào.
Haiz, cái này chỉ có thể nói là an ủi được đôi chút thôi. Dù sao thì mọi chuyện cứ để chị gái xử lý, Đường Phi cũng chẳng muốn quản. Tất nhiên, cũng chẳng có gì phải phấn khích, hắn thấy rất bình tĩnh, Đường Phi chỉ nói ngắn gọn: "Mẹ, họ đến kiểm tra thì cứ tốt thôi, nhà mình cứ phối hợp cho phù hợp là được."
"Ừ, đúng rồi, Dương lão sư đâu? Cô ấy về chưa? Mẹ phải cảm ơn người ta đàng hoàng."
"Con và chị đang đi chơi ở ngoài đây ạ! Con bảo chị nói chuyện với mẹ nhé!"
Đường Phi cũng bó tay, cảm thấy trong mắt mẹ giờ đây, chị gái thực sự quan trọng hơn hắn. Người ta cứ bảo con dâu là người ngoài, mẹ chồng nàng dâu khó sống chung, mẹ kiếp, Đường Phi thấy mình mới là người ngoài, chị gái và mẹ mới là mẹ con ruột.
Chị gái vừa nhận điện thoại, bên kia mẹ đã lải nhải không dứt. Đường Phi cũng chịu thua luôn, nhưng cũng chỉ có tính cách của chị gái mới nói chuyện hợp với mẹ, vừa ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại vừa tháo vát. Như cái đồ quỷ nghịch ngợm Lục Vũ Tình kia, chắc chắn không thể nói chuyện hợp với mẹ mình đến thế. Còn Lệ tỷ, cô ấy coi trọng thể diện như vậy, chắc chắn tuyệt đối sẽ không để mẹ biết cô ấy cũng là vợ của hắn.
Đối với mẹ, Đường Phi thật sự cạn lời. Từ vụ án của nhà mình, đến chuyện linh tinh trong nhà, rồi đến chuyện cũ ngày xưa, cứ lải nhải mãi. Đường Phi chỉ đành nắm tay chị gái đi dạo vô định, còn Dương Dĩnh cứ mãi nói chuyện điện thoại với mẹ. Mẹ là người cực kỳ lắm lời, siêu thích buôn chuyện. Trước đây bà nội đã nói mẹ rồi, bảo mẹ làm nhiều nói ít, bớt nói mấy chuyện vớ vẩn đi. Giờ đây, mẹ ở cái tuổi này rồi mà vẫn không sửa được cái tính đó, đặc biệt là nói nhiều, nói không dứt lời.
Dương Dĩnh vẫn rất kiên nhẫn, nghe mẹ lải nhải cả buổi, hoàn toàn là bộ dạng một cô con gái ngoan. Chính là cái kiểu trong phim truyền hình, không hề cáu gắt, hoàn toàn nghe lời, vô cùng hiếu thảo, vô cùng ngoan ngoãn, lại vô cùng hiểu chuyện.
Nói chuyện một hồi lâu, đến khi bố phải gọi mẹ đi nấu cơm, mẹ vẫn còn chưa đã. Nhìn chị gái kiên trì nói chuyện với mẹ lâu như vậy, Đường Phi không nhịn được cười. Đúng là chỉ có chị gái mới tốt tính, haiz, hắn và mấy ông anh, bao gồm cả thằng em, đều không thích mẹ lải nhải. Mẹ mà nói nhiều là mấy anh em đều bỏ đi, lười nghe, kể cả cô em gái, thỉnh thoảng cũng phàn nàn mẹ nói quá nhiều.
"Chị, mẹ em nói nhiều đủ chưa? Đã nếm trải chưa?" Đường Phi cười xấu xa hỏi.
Dương Dĩnh mím cái miệng nhỏ, cũng cười gượng, cô giả vờ giận dỗi: "Ồ, chị đang dỗ mẹ em vui lòng mà, em cứ thế này là hả hê lắm đấy à?"
"Hì hì... chị, thế em dỗ chị vui nhé!" Gã Đường Phi này vòng tay ôm eo Dương Dĩnh, cười hì hì bảo: "Chị, chị đã xem mấy bộ phim nhỏ kiểu đó chưa? Kiểu ở suối nước nóng, rồi nam nữ tắm chung ấy."