Thức dậy, đánh răng, rửa mặt. Đường Phi dậy trước, đi vào phòng vệ sinh súc miệng. Phòng vệ sinh xa hoa, bên trong bày biện đủ loại mỹ phẩm dưỡng da, toàn bộ đều là của con yêu tinh Lục Vũ Tình này, hơn nữa còn toàn là loại đắt tiền. Đường Phi vừa súc miệng xong thì Lục Vũ Tình cũng tới. Người phụ nữ này, mặc một chiếc áo ngủ, từ phía sau ôm lấy Đường Phi. Sáng sớm tinh mơ, cô nàng vẫn còn muốn nũng nịu với anh một chút sao?
Đường Phi quay đầu lại, cả miệng đầy bọt kem đánh răng cọ vào mặt Lục Vũ Tình. Mỹ nữ này vội vàng né tránh, cười khúc khích véo mạnh một cái vào cánh tay Đường Phi, hình như trời cũng không còn sớm, phải xuống lầu ăn cơm rồi ra ngoài chơi, đi “happy” thôi.
Đường Phi súc miệng xong, quay đầu lại, phả một hơi vào mũi vợ mình rồi cười nói: “Vợ à, miệng anh có thơm không?”
“Xì, anh hôi miệng thì có.”
“Ai tin em, hôi miệng mà em còn thích hôn anh thế.”
“Thì khối gã đàn ông hút thuốc, mồm đầy mùi thuốc lá, chẳng phải vẫn có nhiều phụ nữ thích hôn đấy thôi!”
“Mùi thuốc lá, cái đó khác!”
“Gần như nhau cả thôi, hì hì... Dù sao thì nước bọt của anh, hơi có chút mùi tanh.”
“....!” Không nói nên lời, đó không phải hôi miệng, là nước bọt có chút mùi vị thôi được chưa, nước bọt của ai mà chẳng có chút mùi vị, ít nhiều đều có cả. Ai bảo con yêu tinh này nói mình có mùi cơ chứ. Đường Phi quay đầu lại, lại hôn mạnh lên cái miệng nhỏ của Lục Vũ Tình. Lục Vũ Tình chưa đánh răng, trong miệng cũng có chút mùi vị. Thế nhưng Đường Phi vẫn thích, thích cái miệng nhỏ của cô, thích người của cô, thích tất cả mọi thứ thuộc về cô.
Hai người này đúng là rất thích quấn quýt lấy nhau, hôn nhau mấy phút, Lục Vũ Tình mới qua đánh răng. Nhiều phụ nữ buổi sáng chưa đánh răng thường không thích hôn môi, thế nhưng Lục Vũ Tình và Đường Phi lại có chút tùy tiện không kiêng nể. Đánh răng xong, Đường Phi giúp vợ rửa mặt, lau gương mặt xinh đẹp của cô cho sạch sẽ.
Buổi sáng thức dậy, thuần tự nhiên, không bất kỳ chất phụ gia nào, những sợi lông tơ nhỏ trên má vẫn nhìn rõ mồn một. Nhìn vẫn đẹp đến thế. Đường Phi còn hớn hở nói: “Vợ à, gương mặt xinh đẹp này của em, không chứa chất phụ gia, cắn một cái chắc vị ngon lắm, ăn vào chắc chắn là tuyệt cú mèo.”
“....!” Lục Vũ Tình lườm Đường Phi một cái rồi nói: “Anh thích bộ dạng em trang điểm hay thích bộ dạng em không trang điểm?”
“Để mặt mộc rất đẹp, trang điểm rồi lại càng cao quý hơn. Tuy nhiên, lúc cắn em, anh vẫn thích cái vị không có chất bảo quản hơn.”
“Bảo quản cái đầu anh ấy, ông xã, anh muốn chết hả?”
“Ha ha... Anh sai rồi, cái này gọi là chất phụ gia!”
Vừa dứt lời, Lục Vũ Tình đã véo mạnh vào phần thịt mềm bên hông Đường Phi, bảo là mặt cô có chất phụ gia, phải xử lý tên đầu heo này trước đã. Thế nhưng rửa mặt xong, việc vẫn còn nhiều lắm, còn phải đắp mặt nạ, rồi dùng nước sạch nhất rửa cho kỹ, sau đó mới bôi mỹ phẩm dưỡng da. Đối với gương mặt xinh đẹp kia của Lục Vũ Tình, chà, không biết là cưng chiều đến mức nào, nhưng cũng phải thôi, làn da non nớt kia nếu không bảo vệ kỹ thì sao có thể mềm mại đến vậy.
Chà, đợi vợ trong phòng nửa ngày, xuống lầu, định ăn sáng xong rồi ra ngoài chơi. Nào ngờ trong nhà đột nhiên có một tên công tử bột ghé thăm. Gã đó tóc vàng hoe, mặt mũi bóng loáng, đúng rồi, cái mặt đó nhìn khá giống Lộc Hàm, trắng trẻo non nớt, trông rất giống loại mặt trắng, rồi mặc một cái áo ghi-lê, đi đứng õng ẹo nhẹ tênh.
Đến nhà họ Lục, người giúp việc cũng nhiệt tình gọi: “Thiếu gia Lưu, cậu đến rồi ạ?”
Thiếu gia Lưu này, Đường Phi cũng không biết là loại gì, nhưng nhìn là biết ngay, một tên công tử nhà giàu. Tên đàn ông nhuộm đầu tóc vàng hoe, trên tai còn đeo cả khuyên, không phải thiếu gia nhà giàu thì là cái gì? Đàn ông con trai mà làm mình làm mẩy như đàn bà, cứ tưởng thế là đẹp trai, nhưng cũng đúng, cái mặt non choẹt như đàn bà kia, nếu nói đàn ông non nớt là một loại đẹp, thì tên này chắc phải nói là rất đẹp.
Gã con trai này bước vào liền hỏi: “Vũ Tình đâu?”
“Chắc chưa dậy đâu ạ!”
“Vậy phòng cô ấy ở đâu, cháu đi tìm cô ấy?”
“....!” Người giúp việc nhất thời không dám nói lời nào, phòng của đại tiểu thư, sao có thể để đàn ông tùy tiện vào được. Hơn nữa, đại tiểu thư còn có bạn trai ở cùng, để một người đàn ông khác xông vào, không phải càng tiêu đời sao.
“Thôi được, vậy cháu tự đi tìm.” Người giúp việc không nói, gã đàn ông này liền đi thẳng vào trong nhà. Có thể thấy, vị thiếu gia nhà giàu này rất quen thuộc với nhà họ Lục, chắc là con cái của bạn bè bố mẹ Lục Vũ Tình.
Thế nhưng vừa mới vào đã đụng phải mẹ của Lục Vũ Tình, và thiếu gia Lưu này cũng hỏi: “Bác gái, Vũ Tình đâu rồi ạ? Ha ha... Cháu hẹn mấy anh bạn đi câu cá ngoài khơi, cháu muốn rủ Vũ Tình đi cùng ạ.”
“Vũ Tình à, nó còn có việc đấy!” Mẹ Lục Vũ Tình dịu dàng nói.
“Còn có việc, việc gì ạ? Sao ngày nào cũng có việc thế ạ? Trước nói là đi tham gia hoạt động với bác trai, sau lại nói là quay MV, giờ mọi việc làm xong hết rồi mà vẫn còn việc ạ?” Thiếu gia Lưu này hỏi với vẻ khó hiểu.
“Lát nữa nó còn phải ra ngoài giải quyết việc, việc cụ thể là gì nó cũng không nói với bác, chỉ bảo là phải ra ngoài giải quyết việc thôi.”
“Bác gái, giải quyết việc gì thế ạ? Để cháu đi cùng với em ấy!”
“Chuyện này, cháu cứ tự nói với Vũ Tình đi nhé!” Mẹ Lục Vũ Tình cũng bó tay.
Thiếu gia Lưu này là nhân vật nào? Là thiếu gia của công ty tập đoàn Hoa Thiên, đều là giới siêu giàu hàng đầu ở Uy Hải, nên Lục Chấn Đông và bố cậu ta có mối quan hệ khá tốt. Đều là những doanh nghiệp lớn có tiếng tăm ở Uy Hải, đương nhiên, có rất nhiều phương diện là quan hệ hợp tác, đương nhiên cũng có chút hương vị của gia đình thế giao. Bởi vậy, việc thiếu gia Lưu này đến nhà Lục Chấn Đông chơi cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ.
“Vậy Vũ Tình đang ở đâu ạ?” Thiếu gia Lưu lại hỏi.
“Nó ấy à, chắc vẫn chưa dậy đâu, để bác lên gọi nó.” Nói xong, mẹ Lục Vũ Tình liền lên lầu.
Bà cũng không muốn con cái hai nhà xảy ra mâu thuẫn, mà tên thiếu gia Lưu này là một tay chơi lăng nhăng, bà chẳng đời nào muốn con gái mình gả cho hắn. Tên thiếu gia Lưu này, ngoài việc tiêu tiền, ngoài việc ăn chơi ra thì chẳng có tài cán gì. Hiện tại vẫn là bố hắn nắm quyền công ty, hắn vẫn cơm no áo ấm, đến lúc nằm trong tay hắn, bà đoán chắc hắn sẽ phá sạch gia sản của bố mình mất. Nhưng vì chút giao tình giữa hai nhà nên không tiện nói thẳng với tên thiếu gia Lưu này.
Mẹ Lục Vũ Tình lên lầu, đứng ở cửa gọi: “Vũ Tình, dậy chưa con?”
“Mẹ, con dậy rồi ạ!” Trong phòng, Lục Vũ Tình vừa trả lời, còn Đường Phi cũng ra mở cửa.
Nhìn thấy mẹ Lục Vũ Tình, Đường Phi cũng rất lễ phép nói: “Bác gái, buổi sáng tốt lành ạ.”
“Ừ!” Mà thấy con gái vẫn đang soi gương trang điểm, mẹ Lục Vũ Tình cũng bước vào nói: “Thiếu Lăng lại đến tìm con đấy, đang đợi con ở dưới lầu kìa!”
“Ơ... cái kẻ bám đuôi này, phiền quá đi mất?” Lục Vũ Tình trả lời với vẻ bất mãn. Mấy ngày nay về nhà, hình như Lưu Thiếu Lăng đã đến nhà cô tìm cô bảy tám lần rồi, nhưng lần nào Lục Vũ Tình cũng từ chối, vậy mà hắn vẫn không chịu chết tâm. Tên đó nhìn thì giống như một gã mặt trắng, có vẻ rất đẹp trai, nhưng bên trong thì chẳng có tí tẹo kiến thức nào, làm việc lại rất trẻ con. Lục Vũ Tình không thích loại đàn ông trẻ con như vậy, cô thích người đàn ông trầm ổn, có tầm nhìn như bố mình.