"Vèo—" Giang Bích Lưu ở bên cạnh lập tức ra tay, chộp lấy cổ kẻ bịt mặt, nhấc bổng người đó lên.
Qua vóc dáng có thể thấy, kẻ này là nữ.
Vì không thở được, cô ta không ngừng đá chân, vùng vẫy.
Diệp Khai lười dùng thấu thị, trực tiếp đưa tay giật tấm khăn che mặt của cô ta xuống.
"A? Sao lại là cô? Bích Lưu, mau buông tay!" Diệp Khai nhìn thấy dung mạo kẻ đó thì ngẩn người ra, vội vàng bảo Giang Bích Lưu buông tay.
"Sư phụ!"
Nữ nhân bịt mặt vừa được tự do liền gọi Diệp Khai một tiếng rồi lao tới.
Diệp Khai còn tưởng cô ta muốn nhào vào lòng mình, vội vàng lách người tránh đi, kinh ngạc hỏi: "Sao cô lại ở đây, bịt mặt làm đạo chích, không làm cảnh sát nữa à?"
Hóa ra kẻ bịt mặt chính là cô đồ đệ "tiện nghi" mà hắn thu nhận cách đây không lâu, Trâu Dịch Ngưng.
Trâu Dịch Ngưng nói: "Sư phụ ơi, thời gian qua thầy chết... à không, thầy đi đâu thế? Con tìm thầy mãi mà không thấy, đội trưởng Tống cũng bặt vô âm tín. Con suýt chút nữa là đăng báo tìm người rồi, thầy biết con tìm thầy vất vả thế nào không, đôi mắt con suýt thì mù rồi đây này..."
Diệp Khai lười nghe cô nàng nói nhảm, hỏi rốt cuộc cô đến đây làm gì.
Trâu Dịch Ngưng lúc này mới nói: "Sư phụ, sao con có thể làm đạo chích được chứ? Con đang phá án mà, ở đây..."
Cô ngó nghiêng vào bên trong, lập tức nhìn thấy những bức chạm khắc trên tường, "Oa, đây là nơi nào vậy, quá... quá dâm loạn rồi, chẳng lẽ, sư phụ vừa cùng hai vị sư nương đang..."
Diệp Khai suýt thì đấm cho một trận: "Đừng nói nhảm, chỉ có một vị thôi, cô ấy không phải là... ồ không đúng, bọn ta cũng vừa mới vào nhìn thấy thôi, nói việc chính đi."
"Ồ, là thế này..." Trâu Dịch Ngưng sau đó nói vắn tắt về vụ án. Nhắc đến đây, Diệp Khai vẫn còn ấn tượng, hóa ra chính là vụ bé gái mất tích mà Tống Sơ Hàm xử lý cách đây không lâu. Khi đó con gái của Hồ Nguyệt Tịch cũng từng bị bắt cóc, tuy lúc đó đã cứu được một nhóm người, nhưng bọn phỉ đều chết hết, vụ án cũng vì thế mà bế tắc.
Mãi cho đến gần đây, trọng án tổ mới tình cờ có được manh mối, phát hiện ra vụ việc có liên quan đến Tử gia. Tử gia trang viên ngày thường canh phòng nghiêm ngặt, địa vị phi phàm, bên trong lại có rất nhiều cao thủ, cảnh sát cũng không thể tùy tiện lục soát khi chưa có chứng cứ. Hôm nay là đại thọ tám mươi tuổi của Tử Hồng Chấn, khách khứa vân tập, chính là cơ hội tốt để trà trộn vào thu thập chứng cứ, cho nên Trâu Dịch Ngưng mới tới đây.
"Sư phụ, gặp được thầy ở đây thật tốt quá. Một mình con không chống đỡ nổi, Tử gia lại cao thủ như mây, những nơi nghiêm mật một chút con căn bản không vào được. Sư phụ, thầy giúp con phá án đi!"
Diệp Khai suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Tin tức của các cô có chính xác không? Tử gia thực sự liên quan đến vụ án bé gái mất tích sao?"
Trâu Dịch Ngưng đáp: "Có liên quan đến Tử gia hay không thì chưa thể khẳng định, nhưng chắc chắn khó mà thoát khỏi liên can với quản gia Chung Bân của Tử gia. Có người đã nhận ra lão, đáng tiếc lần đó để lão chạy thoát."
Diệp Khai gật đầu: "Được, vụ này ta sẽ để ý giúp cô. Cô về trước đi, hôm nay ở đây tới không ít cao thủ, chút công phu mèo cào của cô mà bị phát hiện thì chỉ có nước bị đánh chết."
Trâu Dịch Ngưng không giấu vẻ oán trách: "Con thân thủ không tốt còn không phải tại thầy không dạy con sao? Sư phụ ơi, con là đồ đệ của thầy, khi nào thầy mới dạy con công phu đây?"
Diệp Khai đau đầu nói: "Đợi qua đợt này đã, cô cũng thấy đấy, gần đây bận tối mắt tối mũi."
Cô lầm bầm nhỏ giọng: "Bận hú hí với sư nương..."
"Cô nói cái gì?"
"A? Không, không có gì. Vậy sư phụ, thầy nhớ kỹ nhé, còn nữa, cẩn thận một chút, có tin tức thì gọi điện cho con, điện thoại của con 24/24 luôn chờ máy, tất cả trông cậy vào thầy đấy, sư phụ!"
Nơi này không nên ở lâu, cho nên Trâu Dịch Ngưng không dừng lại quá lâu, dưới sự thúc giục của Diệp Khai, cô lập tức rút lui khỏi Tử gia.
Tử Huân cũng biết về vụ án bé gái mất tích, nhưng lại không nghĩ thông: "Tử gia bắt cóc bé gái để làm gì?"
Diệp Khai suy tư, chỉ là hiện tại chưa chắc chắn nên cũng không nói gì.
Một tiếng đồng hồ nhanh chóng trôi qua, Tử Huân dẫn họ tới căn nhà cũ trước kia từng ở. Đến nơi mới thấy, quả thực chỉ là một cái sân rất nhỏ. So với đại môn đại hộ, đại trang viên của Tử gia thì cảm giác cái sân nhỏ này chỉ là nơi hạ nhân ở.
Có thể thấy, Tử Huân và Tử Thiên năm đó quả nhiên không được chào đón cho lắm.
Năm phút sau, Diệp Khai gặp được vị Tam nương kia. Mắt đào hoa, mặt trái xoan, trông đã ngoài bốn mươi, vẫn còn phong vận.
Cùng tới với bà ta còn có một cố nhân, Tử Thành Hổ.
"Tử Huân à, từ lần từ biệt trước đến nay cũng đã lâu không gặp. Nghe nói công ty của cháu đã mở tới thành phố S rồi sao không tới tìm chúng ta?"
Thái độ của Tử Thành Hổ khá tốt, còn chào hỏi Diệp Khai một tiếng.
Điều này khiến Diệp Khai thầm suy đoán: Chẳng lẽ Tử gia không biết mình từng giết người của họ?
Phải nói lúc giết Tử Công và Tử Thành Văn có lẽ họ không rõ, giết Tử Tinh cũng không ai biết, nhưng chuyện đánh chết Tử Ngư - con trai Tử Thành Văn trước đó, việc này chắc không khó để tra ra. Chẳng lẽ Tử Thành Văn không báo chuyện này cho gia tộc? Điều này không quá khả thi, trong nhà bớt đi mấy người, chắc chắn phải truy cứu tới cùng, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Trên thực tế, Tử gia thực sự không biết kẻ giết Tử Ngư chính là Diệp Khai. Trong chuyện này, có công lao của Mộc Hân.
Vì lúc đó cô vì truy tìm hung thủ đứng sau màn hại Đào Mạt Mạt và Mộc Bảo Bảo, suýt chút nữa đã lật tung cả thành phố S. Tử gia với tư cách là xúc tu của Thục Sơn Phái nơi thế tục, kênh tin tức vẫn khá tốt, lúc đó đã tra ra được kẻ thuê sát thủ chính là Tử Thành Văn.
Nhưng Mộc gia và Đào gia không phải là nơi Tử gia có thể đắc tội. Chết một đứa cháu chi thứ không phải chuyện gì to tát, tất nhiên bảo toàn Tử gia mới là quan trọng. Đến cuối cùng, phủi sạch quan hệ còn không kịp, sao có thể lao lên để hai đại gia tộc nắm thóp.
Sau vài câu xã giao, Tử Huân lập tức hỏi ra nghi vấn trong lòng: "Nhị bá, Tam nương, thực sự có tin tức của anh cháu sao?"
Có Tử Thành Hổ ở đó, Tam nương không có phần nói chuyện.
Tử Thành Hổ nói: "Tử Huân à, ta nói thật với cháu nhé, lúc đó chúng ta đi thám hiểm là gặp phải nguy hiểm. Anh cháu lúc đó đi phía trước, kết quả chúng ta cứu viện không kịp... Nhưng chúng ta cũng không thấy thi thể của anh cháu, cho nên nói thật ra thì cũng không quá chắc chắn, biết đâu nó mạng lớn, có cơ hội không chết thì sao!"
Tử Huân nghe xong vô cùng kích động, nói năng cũng không trôi chảy.
Diệp Khai trong lòng nghi hoặc, tại sao Tử Thành Hổ lại nói ra chuyện này vào lúc này?
Đang định hỏi thì ông ta lại cười nói: "Chuyện cụ thể, đợi sau khi thọ yến của ông nội cháu kết thúc lần này, chúng ta lại bàn bạc kỹ hơn."
"Giờ ta dẫn các cháu ra tiền sảnh nhé, cháu đi lâu rồi không về, chắc nhiều người không nhận ra nữa đâu."
"Diệp thiếu hiệp, mời!"
Tử Thành Hổ nói như vậy, Diệp Khai và mọi người cũng chỉ đành tạm nén tính khí chờ đợi, đi theo ông ta.
Từ đầu đến cuối, Tam nương vẫn luôn không nói lời nào. Nhìn gương mặt thì có chút cao ngạo lạnh lùng.
Đến tiền sảnh, đã có vô số khách khứa tới. Trong đó không ít người Diệp Khai vẫn còn quen, trong quan trường cũng có vài người, thậm chí hắn còn thấy hai người quen, chị em Dương Phương và Dương Lăng.
Dương Phương mặc một thân áo trắng, trông tinh thần khá tốt. Không còn sự quấn quýt của con nữ quỷ Tịch Hiểu Bách kia nữa, cô dần dần khôi phục sức sống, lấy lại phong thái của một nữ cường nhân, nói cười vui vẻ giữa đám đông.
"Diệp đại ca!" Vẫn là Dương Lăng mắt sắc, lập tức nhận ra Diệp Khai, mặt đầy vui mừng chạy tới, "Diệp đại ca, sao anh cũng ở đây?"