Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 3872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1163
Đến hay không đến

❊ ❊ ❊

“Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi!”

Diệp Khai bê những món thức ăn đã chuẩn bị xong ra ngoài, nào là thịt tảng lớn, còn có cả trái cây và rau xanh.

Thế nhưng, ngoại trừ Khổng Nhụy là một người đang chờ ăn ra, chẳng còn ai khác.

Tư Không Thần đang vận công chữa thương chắc chắn sẽ không xuống dưới, còn Mộng An và Hoàng Bằng Tinh...

Khổng Nhụy vớ lấy một tảng thịt lớn cho ngay vào miệng: “Thật thơm, không ngờ tay nghề của cậu cũng không tệ; đừng gọi nữa, bọn họ trên lầu chắc đang gặm nhau đấy, đói rồi tự khắc sẽ xuống ăn thôi.”

Diệp Khai nhìn lên lầu một cái, cười khổ lắc đầu. Bản thân cậu cũng đói, liền ngồi xuống ăn uống thỏa thích, vừa cười vừa hỏi: “Chị không sợ tôi hạ độc vào thức ăn à?”

Khổng Nhụy suýt nữa thì ném miếng thịt vào đầu cậu: “Hạ đi, hạ đi, đằng nào thì chị cũng bị cậu giày vò rồi, một lần hai lần cũng chẳng khác biệt gì.”

“Nói bậy bạ gì thế! Sao lại thành tôi giày vò chị, chút chuyện đó không tính là gì đâu nhé!”

“Thế phải thế nào mới tính? Phải vào hết mới tính à?”

Diệp Khai cười cười, chủ đề này không nên tiếp tục, nói nữa thì chẳng có hồi kết, hơn nữa bản thân cũng chột dạ: “Nhụy tỷ, tôi bưng đồ ăn lên cho bọn họ đây, hai gã kia chắc là vận động quá sức, không chừng đã kiệt lực rồi.”

Diệp Khai bưng hai đĩa thức ăn chạy biến lên lầu.

“Đồ khốn!”

Khổng Nhụy vớ lấy cái gì đó ném theo, ném xong mới phát hiện là giày của mình.

Diệp Khai dĩ nhiên không đi quấy rầy đôi nam nữ đang nồng nàn kia, đặt đồ ăn trước cửa, hô lên một tiếng rồi đi vào một căn phòng trống khác.

“Hắc, ở đây lại có cả phòng tắm bên trong!”

Diệp Khai lúc nãy không để ý kỹ, giờ phát hiện ra không khỏi vui mừng. Mệt mỏi cả đêm, vừa chui ống cống, vừa đánh nhau giết người, lại còn đang mặc quần áo của người khác, lúc này điều tuyệt vời nhất chính là có một bồn tắm để nằm ngâm mình thoải mái một chút.

Rất nhanh cậu đã trút bỏ hết quần áo, vặn vòi nước, nước máy sạch sẽ phun ra từ vòi hoa sen, tuy là nước lạnh nhưng đối với cậu chẳng hề ảnh hưởng gì.

“Sướng thật!”

Đúng lúc đang xoa dầu gội lên đầu, chợt cảm thấy có người bước vào, tiếp đó nghe thấy tiếng Khổng Nhụy vang lên bên cạnh: “Yo, tắm rửa à, mông cũng gợi cảm phết!”

Mẹ kiếp!

Diệp Khai quay đầu lại, thấy Thiết Nương Tử đang tựa vào cửa phòng tắm, mắt nhìn chằm chằm vào phía sau mình.

“Nhụy tỷ, chị biết thế là lưu manh không hả? Bị người khác nhìn thấy lại bảo đường đường là trưởng lão của Cửu Phiến Môn mà lại muốn tiềm quy tắc thuộc hạ, nói ra nghe khó coi lắm!” Diệp Khai che phía dưới, vẻ mặt xấu hổ nói.

“Cậu che cái gì mà che? Chị lại không phải chưa từng thấy, còn chạm vào rồi nữa là!” Khổng Nhụy hoàn toàn không để ý, một bộ dáng “cậu cứ tắm việc của cậu, tôi cứ nhìn việc của tôi”.

Diệp Khai do dự hai giây, cuối cùng đánh liều nghĩ: Mình sợ cậu chắc, cậu không sợ nhìn, mình còn sợ lộ sao?

Thế là cậu thản nhiên tắm rửa, còn cố tình xoay người lại cho cô nhìn kỹ, cười nói: “Nhụy tỷ có muốn vào tắm cùng không?”

Mặt Khổng Nhụy đỏ bừng lên, trong lòng mắng: Cái đồ mặt dày này.

Thế nhưng không thể để thua cuộc, miệng cô cứng rắn đáp: “Được thôi, nhóc con nhà cậu tuy hơi lăng nhăng một chút, nhưng thân hình tiểu thịt tươi này vẫn khá bắt mắt đấy, hôm nay chị sẽ tiềm quy tắc cậu.”

Nói rồi, cô đột nhiên vươn tay, tóm lấy chỗ đó.

Chơi thật à?

Ai sợ ai nào!

Diệp Khai vươn hai tay, nâng mặt cô lên rồi hôn mạnh vào.

Có lẽ Khổng Nhụy nói đúng, sau đại chiến quả thực sẽ khiến nội tiết tố của con người tiết ra quá nhanh, cần tìm một cách để giảm áp. Nam nữ sau khi trải qua sinh tử thường rất dễ mất kiểm soát.

Diệp Khai gần như thô bạo vuốt ve, hôn hít trên người Khổng Nhụy, hai tay trực tiếp luồn vào trong, ngón tay khẽ gảy, lớp áo hình bán cầu bên trong đã tuột ra, cậu không khách khí mà tóm lấy.

Khổng Nhụy trước đó còn thẹn quá hóa giận một chút, nhưng ngay lập tức cũng nhập cuộc, đáp trả nụ hôn cuồng nhiệt.

Nước chảy không ngừng.

Diệp Khai không kịp chờ đợi mà đi tháo thắt lưng của cô, kết quả chưa kịp mở miệng thì Khổng Nhụy đã tự tay làm lấy.

“Ân hừ ——”

Một tiếng rên nhẹ, Diệp Khai đâm mạnh vào.

Khổng Nhụy đau đớn bấm móng tay thật mạnh vào thịt cậu, rồi lại cắn vào vai cậu một cái: “Khốn kiếp, cậu không thể nhẹ nhàng hơn được à?”

Diệp Khai ôm lấy đôi chân dài của cô khẽ khựng lại: “Nhụy tỷ, sao chị...”

“Sao nào?”

“À, không có gì.” Cậu hôn lên môi cô, cố gắng thể hiện sự dịu dàng một cách cẩn thận nhất, chỉ là trong lòng không nhịn được mà suy đoán: Chẳng lẽ mình đoán sai từ trước, bộ trưởng phân bộ Giang Nam không phải tình nhân của cô?

Suy nghĩ này kéo dài cho đến khi cô liếc nhìn cậu một cái, có chút không kiên nhẫn thúc giục: “Rốt cuộc là có đến hay không?”

Sự thật chứng minh, Thiết Nương Tử cũng không phải làm bằng sắt.

Hai tiếng sau, Diệp Khai tinh thần sảng khoái nằm trên giường. Khổng Nhụy vốn dĩ muốn sang phòng bên cạnh, nhưng nghĩ lại: “Đậu xanh, ai sợ ai nào!” thế là nằm luôn xuống bên cạnh Diệp Khai.

“Cậu yên tâm, chị sẽ không quấn lấy cậu đâu, cậu là loại lăng nhăng có quá nhiều đàn bà, chị chỉ cần khi nào có nhu cầu đến tìm cậu xả hỏa là được.” Khổng Nhụy nói một cách bạo liệt, nhưng cơ thể đã nhũn ra như bùn.

“Ách, Nhụy tỷ, chị coi tôi là vịt đực à, thế thì tôi phải thu tiền đấy.”

“Cho cậu này!”

Khổng Nhụy cũng chẳng biết lấy ở đâu ra hai tờ tiền mệnh giá lớn, quăng lên chỗ đó của Diệp Khai.

“Chỉ có hai trăm thôi à, tôi rẻ mạt thế sao?”

“Lạc lạc, cậu đúng là rẻ mạt như vậy đấy, hai trăm là đã tính cả tiền boa rồi.”

Diệp Khai vỗ một cái vào mông cô: “Thế chắc chắn là dịch vụ của tôi chưa đến nơi đến chốn, khách hàng có ý kiến rồi, đến đây, lần này tôi bảo đảm an toàn chu đáo, tận hưởng khoái cảm từ đầu đến chân.”

“A ——”

Lần dịch vụ này của Diệp Khai không thể hoàn thành, vì cậu đột nhiên cảm thấy không ổn. Bên ngoài ngôi nhà vốn dĩ còn nghe tiếng chim hót, lúc này lại trở nên tĩnh lặng không một tiếng động, trái ngược hẳn với lúc trước.

Mở Bất Tử Hoàng Nhãn ra, cậu nhìn ra bên ngoài một cái, lập tức nhảy dựng lên khỏi giường.

“Dậy, dậy mau!”

Diệp Khai tùy tiện vơ lấy quần áo mặc vào, thúc giục Khổng Nhụy mặc đồ, đồng thời truyền âm cho mấy người ở phòng bên cạnh, vì cậu nhìn thấy một nhóm cao thủ đang lặng lẽ áp sát từ phía ngôi làng.

Là người của Thánh La Môn, mặc trang phục giống hệt bọn người Tắc Lạp Tư.

Khổng Nhụy định đi lấy bộ quần áo còn ướt sũng, Diệp Khai trực tiếp lấy một bộ từ Địa Hoàng Tháp ra cho cô. Cô vừa mặc vừa nhô mông ra ngoài cửa sổ nhìn, quả nhiên thấy viện quân của địch đang kéo đến rất đông.

“Đáng chết, người của Thánh La Môn sao lại biết chúng ta ở đây?” Khổng Nhụy nhanh chóng mặc xong quần áo.

Tư Không Thần, Hoàng Bằng Tinh và Mộng An cũng đã mặc quần áo chỉnh tề, đứng dưới lầu.

Nhìn thấy dáng vẻ của Khổng Nhụy, mấy người đều muốn cười mà không cười nổi. Trên cổ cô có thêm không ít vết dâu tây, vệt ửng hồng trên mặt cũng chưa tan hết. Thực tế thì vừa rồi hai người lăn lộn trong phòng, tiếng động cũng rất lớn, ai cũng biết đang làm gì.

“Suỵt, đừng lên tiếng!”

Diệp Khai nói nhỏ, “Mọi người đi theo tôi.”

Diệp Khai đã nhìn thấu hình thế bên ngoài, hiện tại vẫn còn cơ hội tận dụng sự chênh lệch thời gian, nếu không thì sẽ chết thật sự ở đây.

An Đức Lỗ Đào Sinh, đã biết cao thủ đạt đỉnh phong Kim Đan bị tiêu diệt một cách áp đảo, vậy thì viện quân lần này đến chắc chắn vượt xa tưởng tượng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1159
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.