Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 4470 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1290
Đại chiến phủ Thành chủ

❊ ❊ ❊

Đêm hôm đó, Thành chủ Hoàn Mỹ một mình đi vào phòng giam. Khi không có Xa San ở đó, mục đích cuối cùng của hắn đã lộ rõ.

"Ngươi giết cháu ngoại của ta là Tần Vô Âm, theo lý mà nói ta nên giết ngươi. Nhưng ta thân là Thành chủ, xưa nay thưởng phạt phân minh, nguyên do sự việc ta cũng đã điều tra rõ ràng. Tại buổi đấu giá ngươi bỏ giá cao mua nữ nô, sau đó Tần Vô Âm tìm người đối phó ngươi, ngươi bị ép ứng chiến, cũng là chuyện đương nhiên."

"Tuy nhiên, mẹ của Tần Vô Âm dù sao cũng là em vợ ta, nỗi đau mất con của nàng chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Ta cho ngươi một cơ hội, ngươi hãy giao pháp bảo vốn thuộc về Tần Vô Âm ra, ta có thể thả ngươi đi ngay bây giờ, và tiễn ngươi ra khỏi Bạch Dương thành."

Diệp Khai nhìn hắn, chợt mỉm cười: "Thành chủ đại nhân, ta không phải kẻ ngốc. Pháp bảo trên người Đa Tình Công Tử quả thực rất lợi hại, nếu không phải ta có độc môn tuyệt kỹ, thật sự không thể phá vỡ phòng ngự của hắn. Món pháp bảo phòng ngự đó ít nhất cũng đáng giá mấy trăm triệu linh thạch, ta nói không sai chứ?"

Thành chủ tự xưng là Hoàn Mỹ, giờ cũng chẳng màng tới việc hoàn mỹ hay không nữa, hừ lạnh một tiếng: "Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, pháp bảo quan trọng, hay là mạng của ngươi quan trọng?"

Diệp Khai sờ sờ mũi nói: "Ta tin rằng trong lòng Thành chủ đại nhân, chắc chắn pháp bảo quan trọng hơn ta. Mạng của ta chẳng khác gì mạng kiến hôi, nhưng món pháp bảo kia..., hì hì!"

"Ngươi biết là tốt rồi, ngươi chết hay không, thật ra ta không quan tâm. Cho nên ngươi giao pháp bảo ra, ta nhất định thả ngươi đi, dù sao pháp bảo đó ngươi có lấy được cũng không thể sử dụng nổi."

"Ta biết chứ, nên ta mới để nó ở một nơi rất an toàn, chính là lo sợ xảy ra chuyện như hôm nay. Pháp bảo là bùa hộ mệnh của ta, bây giờ giao cho ngài, thì ta thật quá ngốc rồi. Thành chủ đại nhân, ta có thể đưa pháp bảo cho ngài, nhưng ta phải xác nhận sự an toàn của mình đã."

"Ngươi muốn thế nào mới chịu giao ra?"

"Thế này đi, để ta suy nghĩ kỹ đã. Ít nhất thì bây giờ ta đang bị em vợ của ngài đánh trọng thương như vậy, cũng phải hồi phục một chút đã chứ. Đến lúc đó, ta đưa pháp bảo cho ngài, ta mới có khả năng bỏ chạy chứ."

Trên mặt Hoàn Mỹ hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, nhưng chẳng còn cách nào khác. Cuối cùng hắn còn ném cho Diệp Khai một bình thuốc trị thương thượng hạng, nói: "Được, vậy ngươi suy nghĩ cho kỹ đi, ngày mai ta tới tìm ngươi, hy vọng ngươi biết điều."

Đêm đó, không biết Thành chủ có dặn dò gì với Xa San không mà nàng ta lại không tới gây phiền phức cho hắn. Thế nhưng, sáng sớm ngày hôm sau. Nàng ta đã tới. Thấy Diệp Khai đang nằm thoải mái dưới đất, vừa vào liền đánh cho một trận tơi bời, lần này lại có thêm mấy cái xương sườn bị gãy. Cái cảm giác đau đớn đó, không cần phải nói cũng biết.

Nhưng làm vậy cũng có chỗ tốt, khi tên Thành chủ tự luyến lại ghé thăm, Diệp Khai chỉ vào vết thương của mình nói: "Cách đã nghĩ xong rồi, nhưng tiền đề là vết thương của ta phải hồi phục trước đã, như vậy ta mới yên tâm giao pháp bảo cho ngài, rồi ta chạy trốn. Cho nên, đợi ta dưỡng thương xong, lập tức có thể thực hiện."

Vì vậy, tên Thành chủ tự luyến lần này đưa cho hắn một bình thuốc trị thương cao cấp hơn. Đồng thời còn chuyển hắn đến một nơi khác, không để Xa San tìm thấy.

Hai ngày nhanh chóng trôi qua, thậm chí hắn còn cố tình xem thời gian đã cài trên điện thoại, phát hiện đã quá giờ hẹn với Lam Ngọc phu nhân, nhưng hắn vẫn không nghe thấy bên ngoài có động tĩnh gì.

"Chẳng lẽ bị Lam Ngọc phu nhân lừa rồi?" Diệp Khai có chút không chắc chắn nghĩ.

Lẽ nào là vì muốn lấy được phần thưởng năm triệu trung phẩm linh thạch, nên đã lừa gạt mình, khiến mình ngoan ngoãn tự chui đầu vào lưới?

"Mặc kệ đi, cứ toàn lực hồi phục thương thế trước đã." Động cơ của Lam Ngọc phu nhân không rõ ràng, bây giờ đã qua giờ hẹn mà vẫn chưa tới, hoặc là giữa chừng xảy ra sai sót, hoặc là mình bị chơi khăm. Dù là trường hợp nào hắn cũng cần phải tự cứu, mà sự hồi phục của cơ thể là cơ bản nhất.

Diệp Hoàng xuất hiện, vươn tay kéo hắn vào trong Địa Hoàng Tháp. Trước kia vì bị giam trong phủ Thành chủ, cần phải ổn định tên Thành chủ tự luyến thích làm bộ, nên mới không dùng Thanh Mộc Chú để lập tức chữa lành cơ thể, bây giờ tình huống đã thay đổi, tự nhiên không còn cần thiết nữa.

"Thanh Mộc Chú!"

"Quỳ Thủy Liệu Thương Thuật!"

Cộng thêm đan dược trị thương cao cấp. Cơ thể Diệp Khai ngâm trong chất lỏng Quỳ Thủy, vết thương trên người đang hồi phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.

Đợi đến khi hồi phục được khoảng một nửa, Diệp Hoàng nói: "Bên ngoài có động tĩnh lớn rồi, xem ra Lam Ngọc phu nhân không hề lừa ngươi."

Diệp Khai lập tức cảm nhận tình hình bên ngoài. Vừa nhìn một cái, lập tức giật mình.

"Ầm ầm, ầm ầm--"

Hoàn toàn là đang dỡ nhà a! Không đúng, động tĩnh còn lớn hơn dỡ nhà nhiều. Hai cao thủ Động Huyền kỳ đại chiến trong phủ Thành chủ, đụng gì hủy nấy, phủ Thành chủ to lớn đã bị phá hủy hơn một nửa, càng nằm la liệt không biết bao nhiêu thi thể... của người nhà Thành chủ, của thành vệ, của người hầu, vân vân!

Tên Thành chủ tự luyến ban đầu cảnh giới cao hơn Lam Ngọc phu nhân một chút, Lam Ngọc phu nhân là Động Huyền cảnh trung kỳ, còn hắn đã đạt tới hậu kỳ, chênh lệch một tiểu cảnh giới, Lam Ngọc cũng không thể là đối thủ của hắn. Nào ngờ trong hai ngày này, trong phủ Thành chủ tràn ngập mùi dầu ăn, mà đây thực chất là một loại khói độc phát tác chậm, Nguyên Anh trở xuống không bị ảnh hưởng, nhưng từ Nguyên Anh trở lên lại bị phản ứng trúng độc, công lực đại tổn.

Sau một trận đại chiến, tên Thành chủ tự luyến không những không chiếm được thượng phong, ngược lại liên tục bị lép vế, mà hắn cũng cuối cùng nhận ra cơ thể mình có vấn đề, liên tục gào thét: "Lam Ngọc phu nhân, ngươi có ý gì, ngươi muốn công khai tạo phản sao?"

"Khặc khặc khặc khặc, tạo phản? Thì đã sao? Hôm nay bản phu nhân không những muốn tạo phản ngươi, mà còn muốn lấy mạng chó của ngươi."

"Xem chiêu!"

"Ầm ầm ầm, ầm ầm ầm--"

Hai người lại đại chiến, tuy nơi này là cấm không lĩnh vực, nhưng với tu vi cực mạnh của họ, dưới năm mét vẫn có thể nhẹ nhàng lơ lửng, lập tức lại có một mảng lớn nhà cửa của phủ Thành chủ bị hủy diệt, thậm chí dần dần lệch khỏi hướng, vừa đánh vừa tới các nơi khác của Bạch Dương thành.

Như vậy, sự việc ngày càng trở nên kịch liệt. Vô số nhà cửa sụp đổ, dân thành vô tội bị vạ lây, thương vong vô số. Những người may mắn thoát nạn đều chạy trốn ra khỏi thành, cao thủ Động Huyền cảnh a, cao thủ chỉ cần phất tay là có thể hủy diệt một ngọn núi, uy lực khi liều mạng có thể tưởng tượng được.

"Bốp--"

Lam Ngọc phu nhân một cước đá trúng ngực Hoàn Mỹ. Một cước này ẩn chứa sức phá hoại cực mạnh, mà hắn vì trúng độc, công lực đại tổn, trực tiếp bị cú đá này làm vỡ phổi và nội tạng, 'oẹ' một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống đất không còn sức tái chiến.

"Tại sao? Ta không hiểu." Thành chủ nhìn Lam Ngọc phu nhân hỏi.

"Tại sao? Ha ha ha ha, vậy để ta nói cho ngươi biết tại sao!" Đôi mắt đẹp của Lam Ngọc phu nhân phủ đầy sát khí, lóe thân lên một cước đá vào bụng hắn, lần này đá thân thể hắn bay lên cao, khi rơi xuống lại rơi đúng vị trí phủ Thành chủ.

"Ầm--"

Lần rơi xuống này, vừa vặn rơi trúng trong phòng giam nơi Diệp Khai đang ở. Mà lúc này, hắn vừa hay đang lén lút chuẩn bị chạy ra ngoài, điểm rơi của Hoàn Mỹ, vừa vặn ngay dưới mũi hắn; tên này trong lòng giật mình, lập tức triệu hồi Giáng Vân Thiên Kim Bổng cho hắn một gậy.

"Vút--"

Thân thể tên Thành chủ tự luyến bay ra như đạn pháo. Lam Ngọc phu nhân nhìn thấy cảnh này, hơi sững sờ, nhưng lập tức chuẩn bị lao lên đá cho hắn một cước nữa, đúng lúc này, một người phụ nữ mặc đồ trắng toàn thân như quỷ mị lao ra, ôm chầm lấy Thành chủ Hoàn Mỹ, giận dữ quát: "Lam Ngọc, đủ rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1282
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.