Người phụ nữ kia một thân bạch y, tóc dài vấn cao, ngũ quan tinh xảo, vóc người linh lung, như Vu nữ Lạc Thần giáng trần. Quả nhiên là đẹp đến cực điểm.
Diệp Khai bên người mỹ nữ vây quanh, lúc này cũng phải cảm thán một câu, mỹ nữ a!
Mỹ nữ ôm lấy Thành chủ Hoàn Mỹ chậm rãi đáp xuống, tu vi của nàng thế mà cũng cực cao, chỉ thấp hơn Lam Ngọc phu nhân nửa giai, là Động Huyền Cảnh sơ kỳ.
Diệp Khai lặng lẽ lùi lại mấy bước, sau khi tới cái tiểu thế giới này, hắn đã chịu đả kích nặng nề, tâm linh chấn động. Nơi này căn bản không phải nơi con người ở, xuất hiện một người không phải Kim Đan thì là Nguyên Anh, bây giờ còn khoa trương hơn, Động Huyền Cảnh đều biến thành không đáng tiền. Hắn cái này Thành Đan trung kỳ... tương đương với Thần Động Cảnh, một con kiến hôi nhỏ bé, thực sự không có lấy nửa điểm tồn tại cảm.
Lam Ngọc phu nhân nhìn thấy người phụ nữ kia, đầu tiên là sững sờ, sau đó biểu cảm biến đổi trong chớp mắt, có không tin, mê mang, đau khổ, phẫn nộ, thù hận, đủ loại cảm xúc: "Nhược Hàm, ngươi... ngươi tại sao còn sống?"
Giọng nàng nghe như đang run rẩy, hiển nhiên không dám tin.
Hóa ra, người phụ nữ tên Nhược Hàm trước mắt này, chính là nguyên nhân khiến Lam Ngọc phu nhân thù địch với Thành chủ Hoàn Mỹ.
Thế nhưng, Nhược Hàm căn bản không nhìn nàng, một đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm Hoàn Mỹ trong ngực. Thấy hắn bị đánh đến ngũ tạng lục phủ vỡ nát, khí tức thoi thóp, lập tức rơi nước mắt, đau lòng nói: "Tướng công, chàng thế nào rồi? Chàng phải kiên trì, ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện gì."
Lam Ngọc phu nhân nghe vậy toàn thân chấn động: "Ngươi gọi hắn là gì? Tướng... tướng công?"
Nàng đương nhiên kinh ngạc, bởi vì Nhược Hàm chính là người nàng yêu nhất.
Nàng khổ cực kinh doanh, chuẩn bị, tìm kiếm cơ hội ở Bạch Dương Thành, tất cả đều là vì muốn báo thù cho nàng, bởi vì trong lòng nàng, Nhược Hàm sớm đã bị Hoàn Mỹ giết chết.
Nhưng bây giờ...
Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
"Nhược Hàm, ngươi thật sự là Nhược Hàm sao?"
"Ngươi rốt cuộc là ai?"
"Có phải ngươi đã đoạt xá Nhược Hàm của ta không, đồ khốn!"
Lam Ngọc phu nhân vừa nghĩ tới khả năng này, lập tức tức giận bừng bừng, gào thét lớn tiếng. Kết quả này, nàng không chịu nổi! Trơ mắt nhìn người yêu của mình, thân thể lại bị người khác khống chế, còn bị người đàn ông khác đêm đêm đè dưới thân, đây là nỗi giày vò và đau khổ như thế nào?
Nàng hét lớn một tiếng, toàn thân công lực khai mở, lao tới tung một chưởng mạnh mẽ về phía Nhược Hàm.
"Phụt!"
Vốn dĩ tu vi của nữ tử bạch y không cao bằng nàng, hiện tại lại trúng độc khói hương dầu, công lực càng không bằng nàng, đến trốn cũng không trốn nổi, liền bị đánh hộc máu.
Lam Ngọc phu nhân giống như phát điên, liên tiếp đánh ba chưởng.
Nhược Hàm và Hoàn Mỹ đều ngã lăn ra đất.
Tuy nhiên, Lam Ngọc phu nhân đột nhiên dừng lại, nhìn dáng vẻ hộc máu của nàng, trong ánh mắt tràn đầy đau khổ và thương tiếc: "Không, không, đây là nhục thân của Nhược Hàm, ta không nên đánh ngươi, ta không thể đánh ngươi! Ngươi người đàn bà thối tha kia, mau trả thân thể Nhược Hàm cho ta, ngươi cút ra đây cho ta, á á á á——"
Diệp Khai ở bên cạnh nhìn dáng vẻ tê tâm liệt phế của nàng, trong lòng tràn đầy kinh hãi, hóa ra tình yêu của mấy bà les cũng mãnh liệt như vậy.
Nhược Hàm cười thảm: "Ha ha ha ha, Lam Ngọc, ta chính là Nhược Hàm! Ngươi tưởng ta là người khác sao?"
"Không thể nào!"
"Sao lại không thể, ta chính là Nhược Hàm!" Giọng Nhược Hàm đột nhiên cao thêm vài độ, "Lam Ngọc, ngươi tưởng ngươi là ai? Báo thù cho ta sao? Ngươi chỉ là một trò cười, trò cười ngươi hiểu không? Ngươi tưởng ta thật sự thích ngươi, yêu ngươi sao? Ngươi chỉ làm ta thấy buồn nôn, buồn nôn ngươi có hiểu không? Ngươi nghĩ ngươi chắc chắn không hiểu, mỗi lần ngươi chạm vào ta, ta đều chỉ biết cười gượng, ta rất muốn nôn a!"
Nói đến cuối, cảm xúc của nàng cũng mấy lần mất kiểm soát, lớn tiếng quát tháo. Lam Ngọc phu nhân quả thực không thể tin vào tai mình, nàng cảm thấy điều này quá mức không chân thực, nàng yêu nàng ấy đến vậy, nhưng kết quả lại là...
"Không thể nào, không thể nào, Nhược Hàm của ta sao có thể nói với ta như vậy, ngươi nhất định là giả mạo, ngươi không phải Nhược Hàm!"
"Ọe——" Nhược Hàm làm động tác buồn nôn, "Ta cầu xin ngươi, đừng gọi cái gì mà Nhược Hàm của ta nữa, mỗi lần ngươi gọi như vậy, da gà của ta đều rụng đầy đất a! Ngươi chính là kẻ biến thái, ngươi là đồ biến thái, ngươi căn bản không xứng làm phụ nữ, ngươi tưởng ngươi yêu ta sao? Ngươi chỉ là dùng ta để thỏa mãn dục vọng chiếm hữu của ngươi thôi, bởi vì tâm lý ngươi biến thái, đồ của ngươi không thể để người khác có được, nếu không ngươi sẽ phát cuồng, tâm lý ngươi có bệnh!"
"Đủ rồi!" Khuôn mặt xinh đẹp của Lam Ngọc phu nhân lạnh lẽo, thậm chí trở nên vặn vẹo, "Ngươi, ngươi luôn nhìn ta như vậy sao?"
"Chứ sao nữa? Ngươi tưởng ta thật sự sẽ yêu ngươi? Trừ khi ta điên rồi, ta cùng biến thái như ngươi, nhưng ta không có, ta là phụ nữ bình thường, người ta thích là đàn ông, không phải người phụ nữ biến thái như ngươi!" Nhược Hàm ôm lấy Thành chủ, gào thét lớn tiếng, tận mắt nhìn thấy ngọn lửa sinh mệnh của hắn đang lụi tắt, nàng cũng hoàn toàn bùng nổ, "Ngươi tưởng ngươi đối với ta rất tốt, đó là vì ta sợ ngươi, ai không sợ một người phụ nữ biến thái? Lúc đó ngươi bị thương nằm trên giường, ngươi biết ta vui sướng biết bao không? Ta thật sự muốn bổ thêm một đao cho ngươi!"
"..." Niềm tin của Lam Ngọc phu nhân sụp đổ hoàn toàn, lảo đảo dựa vào một cái bàn.
Diệp Khai đứng một bên lẳng lặng nhìn, Diệp Hoàng trong Địa Hoàng Tháp cũng đang nhìn, thỉnh thoảng đưa ra bình luận—
"Cốt truyện đúng là cua gắt, tình yêu giữa nữ và nữ quả nhiên rất không đáng tin."
"Ồ, đây là một câu chuyện về yêu và không yêu."
Lam Ngọc phu nhân ôm ngực nói: "Vậy thì ngươi cùng với người đàn ông này? Ngươi cùng với ai không tốt, tại sao cứ nhất định phải là hắn? Ngươi chẳng lẽ quên rồi, chính là hắn hại chết muội muội của ngươi."
Nhược Hàm cười lớn: "Đó là ta bịa ra để lừa ngươi đó, ta căn bản không có muội muội. Ngươi biết tại sao không? Bởi vì ta muốn ngươi đi chết! Tu vi của ngươi quá cao, chỉ có Hoàn Mỹ mới có thể đánh bại ngươi, ta đương nhiên phải nói như vậy... Hoàn Mỹ tốt hơn ngươi gấp ngàn lần vạn lần, ngươi là cái gì? Ngươi là một con quái vật tâm lý vặn vẹo, hắn mới là người đàn ông ta ngưỡng mộ, hai năm ở cùng hắn, mới là những ngày tháng hạnh phúc nhất của ta, còn ngươi, là ác mộng của ta!"
"Á——"
Lam Ngọc không chịu nổi sự kích thích như vậy, phát điên gào thét.
Uy lực của cao thủ Động Huyền Cảnh phát tiết điên cuồng thật đáng sợ, những bức tường chưa sụp đổ trong Thành chủ phủ cũng bị chấn nát, còn có rất nhiều kiến trúc xung quanh sụp đổ, xảy ra nổ tung, linh lực khổng lồ tựa như vòi rồng quét sạch.
Diệp Khai vận chuyển toàn thân tu vi chống đỡ, may mà vị trí hắn đứng khá tốt, nên không bị ảnh hưởng nhiều.
"Ngươi yêu hắn, vậy ta giết hắn!"
Lam Ngọc phu nhân hoàn toàn điên cuồng, chân dậm một cái, người đã đến trước mặt Hoàn Mỹ, một cước đá vào đũng quần hắn.
"Phụt——"
Diệp Khai nhìn thấy cũng cảm thấy đũng quần lạnh toát, mẹ nó, thật ác độc!
Một cước này, chắc chắn là trứng vỡ chim bay.
"Tướng công!" Nhược Hàm hét lớn một tiếng, "Lam Ngọc, ngươi đồ biến thái, quái vật, súc sinh này, ngươi giết đi, cứ giết đi, ta không sợ ngươi!"
"Ngươi không sợ ta? Ha ha ha, ngươi thích đàn ông? Nói ta là biến thái?" Lam Ngọc hai mắt đỏ ngầu, vừa khóc vừa cười, kết quả này thực sự nằm ngoài dự đoán, kích thích đến mức thần kinh nàng không bình thường, nàng đột nhiên nhìn về phía Diệp Khai, cười điên dại, "Được a, đã ngươi thích đàn ông như vậy, vậy ta tác thành cho ngươi! Ngươi không phải nói ta biến thái sao? Ta liền biến thái cho ngươi xem!"
Nàng vẫy tay với Diệp Khai: "Tiểu tử, ngươi qua đây, làm nàng cho ta."