Nhìn thoáng qua quáng mạch dưới núi, Diệp Khai và Trương Hải Dung bắt đầu lặng lẽ rút lui.
Nhờ sự che chắn của rừng cây cổ thụ, họ xuống núi đến bờ bên kia của con đại hà.
Lúc này nên cẩn thận một chút thì hơn, nếu thủ vệ trong quáng mạch nhìn về phía này, hoặc thần niệm quét qua, vẫn có khả năng bị phát hiện.
Một lát sau, hai người tới bờ sông.
Dòng sông này gọi là Tây Tương đại hà.
Vừa rồi đứng trên núi cao nhìn xa không cảm thấy nó lớn, uốn lượn như dải lụa, nhưng khi đến gần, mới cảm nhận được sự tráng lệ của con sông lớn. Nơi hẹp nhất cũng rộng tới hơn một ngàn mét; nước sông chảy từ tây sang đông, dòng nước cuồn cuộn mãnh liệt.
Và điều họ cần làm lúc này là tiềm phục xuống dưới đáy đại hà, tìm kiếm cửa vào mật đạo.
Đúng lúc này, ông trời chiều lòng người, mây đen bỗng nhiên bao phủ, sấm chớp mưa sa, chỉ trong vài nhịp thở đã trút xuống cơn mưa cuồng bạo.
Hai người đứng cách đại hà một trăm mét, không ai dám dùng tiên lực ngăn cản nước mưa, trong khoảnh khắc đã thành hai con chuột lột —— bởi vì, một khi trên người dũng động tiên lực, rất có khả năng sẽ bị phát hiện.
"Ông trời đang giúp chúng ta, Diệp Khai, nhân lúc này, chúng ta xuống thôi!" Trương Hải Dung nhìn sắc trời, lên tiếng nói.
"Ừ!"
Diệp Khai gật gật đầu, kết quả nhìn thấy tình trạng của Trương Hải Dung sau khi bị ướt. Nàng mặc bạch y cổ trang, vốn dĩ y phục tung bay, tiên khí mười phần; nhưng giờ đây tóc tai bết dính trên mặt, nước mưa làm mắt nàng không mở nổi, y phục trên người ướt sũng, dán sát vào cơ thể như thể bán trong suốt vậy.
Đặc biệt là người ở nơi này không có thói quen mặc áo ngực, bên trong cùng lắm chỉ mặc một chiếc yếm.
Vì thế, hắn thậm chí còn nhìn thấy hai điểm nhô lên trước ngực nàng.
Vùng tam giác giữa hai chân và bụng dưới, đường nét cũng hiện ra rõ rệt, càng làm nổi bật đôi chân thon dài.
Trương Hải Dung là một Kim Tiên, đương nhiên có thể cảm nhận được ánh mắt khác lạ của Diệp Khai. Nàng vốn chưa phát hiện ra, lúc này cúi đầu một cái, tức thì mặt đỏ tai hồng, vội vàng dùng hai tay che phía trên, lại che phía dưới.
Nhưng động tác như vậy, thực ra lại càng có sức quyến rũ hơn.
"Anh... đồ hạ lưu!" Trương Hải Dung vốn có cảm tình với Diệp Khai, đây là điều ngay cả bản thân nàng cũng không ngờ tới. Thời còn ở Thánh Linh Học Viện, biết bao nam nhân ném cành ô-liu về phía nàng, nhưng nàng không hề rung động, đến liếc mắt một cái cũng lười, vì thế còn bị học sinh cùng trường hiểu lầm là người đồng tính; nhưng chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi trốn khỏi Thánh Linh Học Viện hôm ấy, bóng hình Diệp Khai đã khắc sâu vào tâm trí nàng.
Một người đàn ông tu vi không cao, nhưng lại luôn có thể tạo ra kỳ tích, dù là tướng mạo hay thân hình đều là thượng đẳng, quả thực là thuốc độc đối với phụ nữ.
Chỉ có một điểm... cái miệng hơi độc, lúc mắng người có thể khiến người ta tức đến bốc khói mũi.
Thế nhưng điểm này, trong mắt nàng lại trở thành ưu điểm, con người như vậy mới sống chân thật thú vị, đằng nào hắn cũng đâu có mắng mình.
Cho nên, khi nàng mắng Diệp Khai hạ lưu, sắc mặt ửng hồng, hai tay không biết để đâu, vẻ mặt vô cùng lúng túng.
"Ách... cái đó, nhất thời không chú ý nên thất thần." Diệp Khai vội vàng quay mặt đi, trong lòng thầm nghĩ: Bị y phục che lấp nên không phát giác, bộ ngực của Trương Hải Dung vậy mà lại lớn đến thế, nếu như đeo thêm áo ngực vào thì, quả thực là cấp bậc "bò sữa" rồi... Ách, chết tiệt, mình đang nghĩ cái quái gì thế này!"
Trương Hải Dung cắn chặt môi đỏ, thầm nghĩ: Ánh mắt đó, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống mình, mà dám gọi là thất thần sao?
Sau đó, hai người nhanh chóng lao về phía đại hà.
Dưới sự che giấu của sấm chớp, họ lặn xuống đáy đại hà.
"Ầm ——"
Không ngờ, dòng nước dưới đáy đại hà còn chảy xiết hơn.
Hai người vừa xuống nước đã bị đánh lộn nhào mấy vòng, suýt chút nữa bị dòng nước cuốn trôi.
Diệp Khai vội vã đưa tay chộp lấy Trương Hải Dung, may mà kịp thời, bắt được một chân trái của nàng, chỉ là vị trí nắm hơi không đúng, không nắm đâu lại nắm ngay vào mặt trong đùi người ta, hèn gì thấy mềm mại, cảm giác rất thích tay.
Vì sợ bị phát hiện, nên cả hai đều không dám vận dụng tiên lực, hoàn toàn dựa vào sức mạnh nhục thân; trận cuồng phong bão vũ này, tuy mang lại thuận lợi cho họ, nhưng đồng thời cũng đem đến phiền toái, mực nước Tây Tương đại hà dâng cao, ám lưu dưới mặt sông thực sự chảy quá xiết, mà họ lại cần nghịch dòng đi lên, tự nhiên gian nan trùng trùng.
Diệp Khai điều chỉnh lại vị trí của Trương Hải Dung, ôm chặt eo nàng rồi lặn xuống đáy sông.
Dòng nước chảy xiết khiến mắt không mở nổi, lúc này rất cần một cặp kính lặn, nhưng đây chỉ là vọng tưởng, Thanh Nguyên thế giới làm gì có thứ đồ đó, song cũng không làm khó được Diệp Khai. Đôi mắt hắn tuy nhắm nghiền, nhưng linh quang lưu chuyển trên nhãn cầu, Bất Tử Hoàng Nhãn xuyên qua mí mắt nhìn thấy tình huống bên ngoài ——
Đáy sông này có lẽ do quanh năm có dòng chảy mạnh nên rất sạch sẽ, không có lấy một chút bùn cát; hơn nữa đá dưới lòng sông nhẵn nhụi, tròn trịa, những góc cạnh kia sớm đã bị bào mòn hết.
"Cửa vào mật đạo đó nằm ở phía bên phải đáy sông, bị một tảng đá lớn che khuất." Trương Hải Dung nhắc nhở Diệp Khai, Diệp Khai ôm eo nàng, một bàn tay to lớn ấn chặt trên bụng trái của nàng, điều này khiến nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ. Nhiệt độ truyền từ bàn tay to lớn ấy phảng phất như chạm đến trái tim nàng, thình thịch thình thịch như hươu con va đập, nàng chưa từng có cảm giác như vậy bao giờ.
"Được!"
Diệp Khai lại không để ý, chân đạp lên đáy sông, đồng thời chộp lấy một tảng đá khổng lồ cầm trong tay để triệt tiêu lực xung kích của ám lưu.
Dưới sự giúp đỡ của Thấu Thị Nhãn, việc tìm cửa vào không hề khó.
Đi được gần nửa giờ, hắn đã thấy cửa vào bị che khuất kia.
Thế nhưng đúng lúc này, đôi mắt hắn đột nhiên nhìn thấy phía trước ám lưu, một bóng đen khổng lồ đang lăn lộn lao xuống, đó là một tảng đá lớn như tiểu sơn. Dưới sự tác động của dòng chảy xiết dưới đáy đại hà, tốc độ của nó nhanh vô cùng, hơn nữa loại đá này Thấu Thị Nhãn của hắn lại không thể nhìn thấu, hiển nhiên không phải đá thường, rất có khả năng là lăn xuống từ Tiên Linh quáng mạch.
Trương Hải Dung cũng cảm nhận được động tĩnh, khó khăn mở mắt ra, nhìn một cái lập tức suýt chút nữa sợ ngây người, vội vàng nói: "Không xong rồi, lộ diện thì lộ diện thôi, chẳng lẽ lại để bị đè chết?"
Diệp Khai vội nhìn xuống đáy sông, ngay khoảnh khắc nàng sắp bộc lộ tiên lực, hắn túm chặt nàng, thân hình lao vào một cái hố.
Trương Hải Dung ở dưới, Diệp Khai ở trên, cả hai đều úp mặt xuống dưới.
Gần như ngay khoảnh khắc hai người nhảy vào, tảng đá lớn "ầm" một tiếng vang trầm, nện xuống. Độ sâu của cái hố có hạn, cái mông của Diệp Khai nhô ra ngoài, cú nện này, chao ôi không thể tả được, hai người suýt chút nữa bị đập cho hòa làm một; Trương Hải Dung cảm thấy phía sau mông mình đau nhói lên, bị thứ gì đó va phải một trận tê dại, lỗ cúc suýt chút nữa thì "tạ".
"Phụt ——"
Diệp Khai phun ra một ngụm tiên huyết.
Vừa rồi hắn đã phải nén Cửu Long Thần Hỏa Tráo trong cơ thể lại, nếu không nó tự động hộ chủ, phát ra tiếng chuông ngân, thì đúng là gõ chuông tang rồi.
Trương Hải Dung thấy Diệp Khai thổ huyết, không màng đến nỗi đau ở cúc hoa, cái mông đau như muốn vỡ ra, hoảng hốt hỏi hắn sao rồi.
Tảng đá lớn kia đã "ầm ầm" lăn xuống hạ du.
Âm thanh tuy lớn, nhưng ở dưới đáy sông, con sông này ít nhất sâu tới hai trăm mét, âm thanh cũng không truyền lên trên được. Từ đầu đến cuối, Diệp Khai đều không triển hiện tiên lực.
Nơi này đã rất gần quáng mạch, tiên lực vừa xuất ra sẽ dẫn đến sự dị động của Tiên Linh chi khí xung quanh, dù có ở dưới đáy sông cũng có thể bị người tu vi cao thâm phát giác.
"Không sao, tìm thấy cửa động rồi, chúng ta mau vào đi."
Trương Hải Dung che phía sau: "A ——, có cần thông báo cho Ninh phu nhân và Hắc Lân Thú không? Chỉ có hai chúng ta vào thôi sao?"