Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 5751 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2201
Đánh cược

❊ ❊ ❊

“Hống ——”

“Tiểu tử, ngươi dám bảo lão tử cút? Ngươi có biết lão tử là ai không? Nói ra hù chết ngươi……”

“Ách, a, a a a ——”

Hổ Bào bị Diệp Khai đẩy một cái, còn quát một tiếng “cút”, tức thì nổi trận lôi đình.

Thế nhưng, khi nhìn thấy Diệp Khai ôm lấy đại mỹ nữ Lam Ngọc thì ngẩn người, lại nhìn thấy hắn ôm đại mỹ nữ siêu cấp Trương Hi Hi, ánh mắt càng co rút lại. Thế mà hắn lại còn ôm lấy một trong cặp song sinh tuyệt sắc kia, thì càng không thể nhẫn nhịn được nữa. Thật vất vả mới gặp được hai người mà bản thân vừa gặp đã yêu, xác định là lựa chọn thích hợp làm vợ nhất, vậy mà lại bị một... gã đàn ông... ôm lấy. Thật là đáng ghét, đáng chết!

“Tiểu tử, mau thả đôi tay thối của ngươi ra, thả lão bà của lão tử ra, bằng không, ta muốn ngươi biết sự lợi hại của bổn vương. Lão tử chỉ cần một ngón tay là có thể bóp chết ngươi, một cái tát có thể đập ngươi vào Minh giới, một cái…… Ái u, đứa nào chết tiệt dám đá lão tử, mông của lão tử là thứ ngươi muốn đá là đá được à?”

Kẻ đá hắn tất nhiên là Hoàng. Một cước đá hắn ngã chổng vó, mặt mũi vùi cả vào đất.

Hổ Bào lần này thực sự tức đến thổ huyết, phổi như muốn nổ tung, thế nhưng ngay lúc này, một âm thanh lạnh băng vang lên ——

“Tiểu lão hổ, ngươi mà còn lải nhải, hồ đồ dây dưa, có tin ta bảo Hổ Đại Bảo đích thân tới bắt ngươi, nhốt vào lồng hổ, một trăm năm không được ra ngoài không?”

“A ——”

Hổ Bào hét lớn một tiếng, miệng phún thổ, đôi mắt đánh giá lên xuống trên người Hoàng, trong đầu quay cuồng suy nghĩ xem là người quen nào, nhưng hoàn toàn không nghĩ ra: “Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi quen ta sao? Rốt cuộc ngươi là ai, ta chưa từng gặp ngươi, nếu ta đã gặp cặp song sinh xinh đẹp thế này, tuyệt đối sẽ không nhận nhầm, ta tin tưởng trí nhớ của mình.”

Diệp Khai ôm Nhược Hạm, quay đầu nhìn Hổ Bào, cảm thấy gã này có chút nhị hóa. Hổ Bào đương nhiên không nhận ra Hoàng. Bởi vì thần hồn của Hoàng không hoàn chỉnh, dáng vẻ ngưng tụ lúc này cũng có sự khác biệt so với trước kia, hơn nữa nàng vốn dĩ không phải nhân loại, huyễn hóa nhân hình tùy tâm sở dục, thân thể trong Tu La huyễn cảnh cũng có thể thay đổi.

Hoàng không thèm đếm xỉa đến hắn, mà là nhìn thấy Diệp Khai ôm Nhược Hạm không buông tay, đó là phân thân của nàng, ở khoảng cách gần như vậy, nàng cũng có cảm giác, chỉ cảm thấy mông mình bị một đôi vuốt bắt lấy hai cái, nàng lập tức nổi giận: “Tiểu tử thối, thả cô ấy ra!”

Hổ Bào vừa nghe, vô cùng hưng phấn, trực tiếp nhảy lên, nắm lấy Diệp Khai trước, dùng sức ném đi. Thế nhưng, hắn rất nhanh phát hiện ra bi kịch. Hắn túm Diệp Khai ném không nổi, cứ như đang túm lấy một tòa đại sơn. Ngược lại thân thể Diệp Khai chấn động mạnh, chấn bay hắn ra ngoài.

Diệp Khai không biết hắn là ai, thấy hắn không biết liêm sỉ, vậy mà lại muốn Hoàng và Nhược Hạm cùng làm vợ hắn, càng thêm tức giận, thuận tiện tặng cho hắn một cước Phong Thần Thối.

Uy lực của chiêu thức quan trọng ở hai điểm —— sự tinh diệu của chiêu thức, và lực lượng của nhục thân. Chiêu thức Ngũ Lôi Bát Biến tính là tinh diệu, quan trọng nhất là lực lượng nhục thân của hắn vô cùng cường hoành, vượt qua cả cảnh giới Hóa Tiên, điều này thể hiện trên tốc độ cũng là điều dễ hiểu. Một cước này không kịp đề phòng, Hổ Bào muốn tránh, nhưng vì quy tắc thiên địa của huyễn cảnh áp chế, tu vi Thần Quân nguyên bản của hắn giờ chỉ còn Hóa Tiên đỉnh phong, nhục thân Thần Quân cũng chỉ còn Hóa Tiên đỉnh phong, sự trì độn này khiến hắn trúng chiêu, cả người bay ra ngoài.

Tuy nhiên, khoảnh khắc bị đá trúng, da thịt trên người hắn lập tức bạch hóa, trồi lên một tầng khôi giáp dày cộm. Cho nên, tuy trúng chiêu, người bay ra ngoài, nhưng lại không bị thương.

Người con gái Hổ Bào mang tới, Hương Hương, nhìn thấy Hổ Bào bị đá bay, kinh hãi tột độ; nhưng nghĩ đến biểu hiện vừa rồi của Hổ Bào, vậy mà thấy mỹ nữ khác liền bỏ mặc nàng, tự nhiên vô cùng tức giận, cho nên đứng im không nhúc nhích.

Còn Hổ Bào lần này thực sự tức giận, bật dậy: “Hống hống hống ——, tức chết lão tử rồi, rốt cuộc các ngươi là hạng người gì, mau báo danh tính, Hổ gia gia ta không giết hạng vô danh tiểu tốt, dù có quen ta đi nữa, đó cũng là không thể tha thứ, Hổ gia gia muốn quyết đấu với ngươi.”

Lúc này hắn đã biến thành một con mãnh hổ. Toàn thân trắng muốt, điều này còn chưa hết, trên thân còn có một bộ khôi giáp, trông rất có chất, cũng vô cùng soái khí.

Trương Hi Hi nhíu mày, chắn trước mặt Diệp Khai, âm thầm truyền âm: “Tiểu tử thối, nếu ta không đoán sai, đây là thần thú Bạch Hổ nhất tộc, đừng nhìn hắn bây giờ là Hóa Tiên đỉnh phong, tu vi thực tế lại vượt xa ngươi, ngươi ngàn vạn lần không được đáp ứng quyết đấu, cũng không được tiết lộ thân phận của mình.”

Nàng vừa truyền âm cho Diệp Khai, vừa chú ý nhất cử nhất động của Hổ Bào, tùy thời chuẩn bị xuất thủ. Bởi vì trong lòng nàng, bản thân mới là người lợi hại nhất trong nhóm. Còn những lời Hoàng nói lúc nãy, nàng không hề để tâm.

Diệp Khai ngắm nhìn thân tư a na của nàng, lập tức nhớ tới những khoảnh khắc mỹ diệu khi từng giúp nàng Dục Hỏa Trọng Sinh, đưa tay kéo nàng một cái, kéo nàng về phía mình, truyền âm nói: “Trương tiểu di, ta không có thói quen trốn sau lưng đàn bà đâu, còn nữa, tu vi thật sự của ta đã vượt qua ngươi rồi nha!”

“Cái gì?” Trương Hi Hi ngẩn người, “Ngươi hiện tại cảnh giới gì?”

“Hóa Tiên trung kỳ.”

“Nhanh vậy sao? Ngươi ngồi tên lửa bay lên à?”

“Hắc hắc, vận khí tốt, cho nên sau này ngươi cứ đi theo ta mà lăn lộn, đảm bảo ngươi ăn sung mặc sướng.”

“Được rồi đấy, cho dù là Hóa Tiên trung kỳ, ta vẫn đánh cho ngươi khóc cha gọi mẹ như thường, đợi ta rời khỏi Viêm Hoàng, trực tiếp có thể xông tới Nhân Tiên cảnh, ngươi tin không?”

“Tin tin tin, Trương tiểu di là trâu nhất, sau này ngươi nhất định phải bao bọc ta, ta cứ làm tiểu bạch kiểm của ngươi, ăn cơm mềm là được rồi.”

“……” Trương Hi Hi véo hắn một cái thật đau, nhưng tâm tình lại tốt đến lạ, tán gẫu với tên tiểu vương bát đản này, bao nhiêu lo lắng và u uất suốt hai năm qua như thể đã bay sạch.

Lúc đang nói chuyện như vậy, Hoàng lại lên tiếng trước với Hổ Bào: “Được thôi, là Sinh Tử Quyết sao?”

Hổ Bào vừa nghe Sinh Tử Quyết? Lập tức nhíu mày, hắn chủ yếu không rõ lai lịch của mấy người này, mấy cước Diệp Khai và Hoàng vừa ra tay rất lợi hại, nhưng hắn cũng có bí quyết bất bại, trong huyễn cảnh này, dù đối phương là Thần Hoàng, hắn cũng chẳng sợ; nhưng trên người hắn có một đạo tử lệnh, chính là lão già nhà hắn hạ, ra lệnh cho hắn bất luận ở huyễn cảnh nào, đều không được lên lôi đài Sinh Tử Quyết. Một kẻ cùng thế hệ với phụ thân hắn, chắc là lợi hại lắm nhỉ?

Nghĩ vậy, hắn liền nói: “Sinh Tử Quyết thì không cần thiết, bổn vương tuân theo thượng thiên có đức hiếu sinh, không muốn tạo thêm sát nghiệt, giáo huấn một chút là đủ rồi.”

“Cáp cáp cáp, cười chết ta rồi! Được thôi, đã ngươi gan nhỏ, vậy thì đánh lôi đài thắng bại, đặt cược tích phân huyễn cảnh.” Hoàng nắm thóp hắn không dám lên Sinh Tử Quyết, cũng không kiên trì, trực tiếp đổi ý.

“Được, sợ ngươi chắc? Ngươi muốn cược bao nhiêu?” Hổ Bào trong lòng vui mừng, khí thế lập tức tăng lên ba phần.

“Ngươi có bao nhiêu thì cược bấy nhiêu.”

“Vậy thì cược một vạn.”

“Cáp cáp cáp cáp, tiểu lão hổ, ngươi thật sự là làm vẻ vang cho cha ngươi đấy, phải lấy hơi thật mạnh mới nói ra được một vạn tích phân, ngươi nói xem ngươi phải nghèo đến mức nào chứ?”

Hổ Bào biến lại thành hình người, sắc mặt hơi đỏ lên, nghiến răng nói: “Vậy thì hai vạn, không, ba vạn!”

Hoàng cười cười: “Một lời đã định.”

Đúng lúc này, một âm thanh trong trẻo lại mang theo chút đáng yêu và tinh nghịch của cô gái nhỏ vang lên: “Tiểu lão hổ muốn quyết đấu với người ta, chuyện vui thế này sao có thể thiếu ta được? Ta tới làm người trung gian nhé!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2199
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.