Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 6266 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2553
Cường giả Tiên Đạo Bảng

❊ ❊ ❊

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, thật sự không muốn tin, nhiều bậc Tiên Quân, Tiên Đế, đại sư trận pháp ở đây như vậy, lại bị hai kẻ như đám sâu kiến hạ đẳng nhanh chân đến trước, đây thực sự là một cái tát thẳng vào mặt tất cả bọn họ!

Vấn đề lớn nhất là, không ai biết danh tính của bọn họ, cũng không biết lai lịch ở đâu.

Hai người đó giống như từ trên trời rơi xuống vậy.

Quả thực, Diệp Khai và Cầm gia đến thế giới Ngọc Long Sơn nhiều nhất không quá nửa năm, có mấy người quen biết? Cho dù Cầm gia kinh doanh tại nơi này, kết giao với quyền quý, nhưng người đứng ra cũng không thể nào là Cầm Tiểu Tiểu, cô ta là người thích thao túng phía sau màn, không dễ dàng lộ diện.

“Làm sao bây giờ?”

“Chẳng lẽ thật sự đợi ở bên ngoài sao? Thật sự đợi bọn họ ở bên trong độc chiếm hết? Dù cho lúc ra ngoài có thể chặn lại, nhưng nếu bọn họ ở bên trong làm bậy, nhìn thấy bảo vật gì đều ăn tươi nuốt sống, thì……” Người nói là một trưởng lão Tiên Quân của Huyết La Tông, mặt đầy ghen ghét.

Mọi người nghe xong, mặt đều xanh mét.

Điều này sao có thể được? Nếu thật sự như vậy, thì có băm vằm hai kẻ đó ra làm muôn mảnh cũng không giải được hận!

“Không được, mau lên, tiếp tục phá trận!”

“Hy vọng bọn họ chưa vào cửa đã gặp rắc rối, chết ở bên trong.”

“Đúng đúng đúng, chúng ta cũng phải tăng tốc độ.”

Vừa nói, trên bầu trời truyền đến một tiếng hạc kêu lảnh lót, một con tiên hạc thể hình to lớn, sải cánh rộng đến năm mươi mét đang ngự phong bay tới, tiếng kêu xuyên thấu vạn dặm.

Trên lưng tiên hạc, thản nhiên ngồi một nam tử thanh niên phong thần tuấn dật, tóc đen bay bay, như trích tiên hạ phàm.

“Là đại sư huynh đến rồi, đại sư huynh đến giúp chúng ta rồi.” Một thiếu nữ tuổi xuân thì nhìn thấy cảnh đó, vỗ tay reo lên, thiếu nữ này ăn mặc sang trọng, trước ngực có một ký hiệu loài hoa kỳ lạ, chính là đệ tử đến từ Hoa Luân Thiên Cung, “Đại sư huynh, ở đây, ở đây!”

Cô ta vẫy tay, biểu cảm tha thiết, ánh mắt sùng bái.

Có thể tưởng tượng, đại sư huynh trong lòng cô ta chắc chắn là sự tồn tại cao quý hơn cả bạch mã hoàng tử.

Mọi người cũng đều kinh ngạc, Tiên tử Tương Linh cũng lộ ra ánh mắt kính ngưỡng, nói: “Không ngờ tới, ngay cả Tần Ngạo Lâu của Hoa Luân Thiên Cung cũng bị kinh động, nhìn bộ dạng này, tu vi còn hơn cả ngày xưa.”

Tương Hải ngạc nhiên nói: “Anh ta chính là Tần Ngạo Lâu? Tần Tiên Đế xếp hạng thứ mười trên Tiên Đạo Bảng, đây là thiên nhân, là truyền thuyết nha, không ngờ tới, hôm nay tôi lại nhìn thấy nhân vật lớn trong truyền thuyết.”

Tu Ngư cũng hai mắt mông lung, hai chân đều mềm nhũn, như đang trong mơ.

Đối với nhân vật như vậy, Tiên tử Tương Linh cũng không thể không thừa nhận, đây là thần tử vạn người có một, cự đầu tương lai…… không, bây giờ đã là một phương cự đầu rồi, top mười Tiên Đạo Bảng chính là một cái nhãn dán đầy phân lượng, cho dù là đạo lữ tương lai của cô, Tề Thiên Lạc, trên bảng xếp hạng Tiên Đạo Bảng, cũng thấp hơn anh ta một bậc.

Tuy nhiên, đợi đến khi hai người kết thành đạo lữ, với huyết mạch ẩn giấu hiếm có của mình, chắc chắn có thể khiến tu vi của anh ta tăng thêm một bậc, đến lúc đó vượt qua Tần Ngạo Lâu, hẳn không phải là việc khó.

Nghĩ đến đây, Tiên tử Tương Linh liền đỏ mặt, bây giờ còn chưa chính thức kết thành đạo lữ, mà đã nghĩ đến chuyện đó rồi, thật là…… quá xấu hổ.

Tuy nhiên, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

“U u u, u u u……”

Ở phía bên kia bầu trời, truyền đến một hồi tiếng sáo kỳ diệu, vừa rồi còn rất xa, rất nhanh đã ngày càng gần, nhìn từ xa, đó là một bóng người lao đến thần tốc.

“Đó là……” Tiên tử Tương Linh nhìn phía đó, mắt sáng rực, tâm hồn chấn động mạnh.

“Ha ha ha ha, Tề huynh, không ngờ anh cũng tới.” Tần Ngạo Lâu trên trời dừng lại, cười vang.

“Hóa ra là Ngạo Lâu huynh!”

Người đến chính là Tề Thiên Lạc, đứng trên một cây sáo tiên khổng lồ, phiêu phiêu như tiên, đương nhiên anh ta vốn dĩ đã là tiên nhân, còn là Tiên Đế; Tiên Đế Tiên Đế, đế vương trong tiên nhân, đương nhiên phi phàm, chỉ thấy anh ta đội vương miện bạc, mặc trường bào màu xanh nước biển, thắt lưng đeo đai lụa tường vân, khí chất tao nhã, khí độ bức người, thậm chí còn sang trọng hơn Tần Ngạo Lâu ba phần.

Nếu thật sự muốn đưa ra một ví von cho hai người, Tần Ngạo Lâu tựa như cao nhân giang hồ nhàn vân dã hạc, còn Tề Thiên Lạc thì là vương gia quý tộc xuất thân từ hào môn.

Thứ hạng của Tề Thiên Lạc trên Tiên Đạo Bảng chỉ kém Tần Ngạo Lâu một bậc, xếp thứ mười một.

Tuy bảng xếp hạng có trước có sau, nhưng nếu thực sự liều mạng, cũng không nói chắc chắn Tần Ngạo Lâu thắng chắc, loại bảng xếp hạng này chỉ có thể coi là con số nhất thời, không thể khâm định sống chết, có lẽ lần sau, thứ hạng đã có thay đổi rồi!

Tuy nhiên, hai thiên chi kiêu tử này cùng xuất hiện, lập tức gây ra đủ loại tán thưởng và ngưỡng mộ từ đám đông bên dưới.

Ngay cả môn chủ Thiên Đao Môn Ân Vấn Dã, cùng là Tiên Đế, trước mặt hai người này cũng phải tươi cười rạng rỡ, bởi vì cho dù đều là Tiên Đế sơ kỳ, thì cũng có sự chênh lệch chiến lực, Hoa Luân Thiên Cung và Ngọc Long Sơn là những môn phái cổ xưa, nguồn gốc lâu đời, có thể truy ngược lại từ hàng chục vạn năm trước, đủ loại đạo thống tiên thuật thần thông tranh giành, tùy tiện lấy ra một môn cũng ổn định đè ép các phái khác, đây chính là nội tình, không thể so với thế lực mới nổi có truyền thừa chỉ mới vạn năm như Thiên Đao Môn được.

“Cô cô, đó thực sự là Tề Thiên Lạc, Thiên Lạc Tiên Đế ạ? Cháu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy đấy, đẹp trai quá, còn có khí phái nữa!” Tương Hải nói với vẻ mặt kinh ngạc và sùng bái.

“Linh tỷ tỷ, Thiên Lạc Tiên Đế cũng thật ngầu nha, tỷ tỷ sau này nhất định sẽ rất hạnh phúc.” Tu Ngư nói.

Mà Tu Lễ thì nói: “Lần này thì hay rồi, cao thủ hạng mười và mười một của Tiên Đạo Bảng tề tựu, động phủ của Quang Minh Tiên Đế này chắc chắn có thể mở ra, hai tên Thổ Biệt vừa mới vào bên trong đó, lần này chắc chắn là tiêu đời rồi, đến lúc đó trên trời dưới đất, không đường trốn thoát, không ai cứu được bọn họ, tuyệt đối là chết chắc.”

Tần Ngạo Lâu và Tề Thiên Lạc trên không trung hàn huyên vài câu, cuối cùng cũng hạ xuống.

“Tham kiến Ngạo Lâu Tiên Đế!”

“Tham kiến Thiên Lạc Tiên Đế!”

Mọi người lập tức tiến lên, lần lượt cung kính nghênh tiếp hành lễ, không ai dám chậm trễ.

Đây cũng là bởi vì mấy thế lực đỉnh cao của Ngọc Long Sơn không có cự đầu thực sự nào tới, đều là phái hậu bối ra mặt, một động phủ của Quang Minh Tiên Đế còn chưa đến mức khiến siêu cự đầu cũng thèm nhỏ dãi, thậm chí siêu cự đầu ra mặt tranh giành tài nguyên với hậu bối thì truyền ra ngoài đều bị mất mặt. Đây cũng là lý do Diệp Khai xuất hiện ở đây mà người môn phái Ngọc Long Sơn không nhận ra, lúc đầu anh đại náo Ngọc Long Sơn, hủy diệt cả Ngọc Long Sơn, đối mặt đều là cự đầu cấp trưởng lão giáo chủ, đệ tử bên dưới không có mấy người từng gặp.

Tiểu sư muội của Hoa Luân Thiên Cung lập tức líu lo thêm mắm dặm muối kể lại chuyện Diệp Khai và Cầm Tiểu Tiểu phá trận vào trước, mà Tề Thiên Lạc nhìn thấy Tương Linh, cũng đi tới chào hỏi, đứng cùng một chỗ.

“Ồ? Đã có hai người vào trước rồi, xem ra quả thực có thành tựu trên con đường trận pháp!”

Tần Ngạo Lâu nghe xong lời của tiểu sư muội, hơi sững sờ, nhưng cũng nhanh chóng khôi phục bình thường, thản nhiên nói: “Không sao, không có thực lực, ở trong một tòa tiên phủ thì không sống lâu được, tôi vừa vặn mang theo một món trấn phái chi bảo của bổn môn, Phá Thiên Huyền Kim Thứ, dùng để phá tòa đại trận đã có niên đại lâu đời này, hẳn là miễn cưỡng được rồi.”

Ân Vấn Dã kêu lên kinh ngạc: “Phá Thiên Huyền Kim Thứ? Nghe nói là một món thần khí thực sự, bên trong có một luồng tiên thiên huyền kim chi khí, là khắc tinh của mọi loại trận pháp, không ngờ hôm nay có thể tận mắt nhìn thấy, tốt tốt, như vậy, hai tên kia bên trong, có thể trực tiếp bắt ra ngoài rồi.”

Tần Ngạo Lâu mỉm cười gật đầu với ông ta, sau đó lấy ra Phá Thiên Huyền Kim Thứ, bắt đầu phá trận.

Cùng lúc đó, Diệp Khai và Cầm Tiểu Tiểu sau khi hoàn toàn nhập trận, lập tức cảm thấy trời đất thay đổi, một luồng sức mạnh quy tắc cổ xưa hoang sơ giáng xuống, muốn đóng băng hoàn toàn tu vi trên người hai người.

“Đây là…… quy tắc tước đoạt của thần thông hệ thần thánh?!” Cầm Tiểu Tiểu lập tức hét lớn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2542
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.