Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 6266 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2584
Một tay nắm kiếm

❊ ❊ ❊

Sảnh nghỉ ngơi này không hề khép kín, trông giống như một cái đình đài khổng lồ, bốn bề để trống, tầm nhìn rất thoáng đãng.

Người bên ngoài không cần dùng đến thần niệm cũng có thể nhìn thấy rõ ràng tình hình bên trong.

Chưa kể còn có rất nhiều người tiến vào bên cửa, quan sát cảnh tượng chiến đấu.

Nhưng ngay khoảnh khắc này—

"Bộp, bộp..."

Không biết có bao nhiêu cái cằm đã rớt xuống đất không nhặt lên nổi, ai nấy đều há hốc miệng, không sao khép lại được. Sự chấn động trong lòng họ, đơn giản có thể dùng từ động đất sóng thần để hình dung.

"Đây là cao thủ ba vạn năm trước của Kiếm Vương Triều, sao lại thế này, bị đánh như một con chó, đến cả cơ hội phản kháng cũng không có, tên thanh niên này rốt cuộc mạnh đến mức nào?"

Mọi người đều cảm thán như vậy.

Thang Vi giơ tay giữa không trung, những lời định nói lúc trước đã hoàn toàn quên sạch.

Tại chủ điện Hoa Luân Thiên Cung, Kỷ Nhược Yên thông qua một món pháp bảo dạng gương, trình chiếu cuộc chiến trong sảnh nghỉ ngơi cho mọi người xung quanh xem. Tất cả mọi người sau khi nhìn thấy đều kinh ngạc đến mức mất tiếng, dường như có vật gì đó chặn ngang cổ họng.

Chỉ có Nạp Tri Nhan là hai mắt sáng rực, chỉ thiếu điều reo lên vì phấn khích.

Thiên Thanh Phong chủ Lý Bình Sinh lúc này bỗng nhiên nói: "Đông Li Tiên Đế bế quan ba vạn năm, toàn tâm toàn ý ngộ đạo Vô Cực Kiếm Đạo, lại bỏ bê tu vi. Nếu chịu tu luyện cảnh giới, trùng kích Hóa Thần thì e rằng đã sớm thành tựu vị trí thần linh rồi. Tiếc là hắn chỉ chú tâm ngộ kiếm, phải có kiếm trong tay mới phát huy được uy lực, kết quả bị tên nhóc kia chộp được sơ hở, không cho hắn cầm kiếm, thế là hắn hết cách."

"Đúng vậy, đúng vậy, chính là đạo lý này, Đông Li này quá đắm chìm vào kiếm rồi." Những người khác cũng cảm thán, thở phào nhẹ nhõm, dường như đã tìm được lý do để xoa dịu sự kinh ngạc của bản thân.

"Nhưng sức mạnh và tốc độ của Diệp Khai này thật sự có chút..." Kỷ Nhược Yên khẽ nhíu mày, không nói tiếp, nhưng mọi người đều có cùng cảm nhận: Nếu là chính mình đối mặt với Diệp Khai, liệu có cơ hội xuất chiêu không?

Cùng lúc đó, những kẻ vốn dĩ muốn nhúng tay vào vị trí Long chủ cũng lần lượt tiến đến gần quan chiến. Trước đó họ chỉ nghe nói tân Long chủ là một Thiên Tiên, điều này chẳng khác nào nghe tin một đứa trẻ ba tuổi cầm trong tay bảo vật quý giá đi trên đường, tự nhiên có rất nhiều người muốn cướp đoạt. Giờ đây có kẻ ra tay trước, xem xét tình hình đương nhiên không sai.

Thế là, người của Tây Đình Sơn, Trung Đế Quốc, Kinh Cức Lâm, Kiếm Minh Lâu, Mê Vụ Sâm Lâm, Côn Ngô Hải, v.v., các thế lực này đều chen chúc vào xem thật kỹ.

Kiến văn của cao thủ đương nhiên không tầm thường.

Lập tức có người lắc đầu: "Đông Li này, si mê kiếm đạo, không có kiếm thì hỏng bét rồi."

Người của Kiếm Vương Triều như Kim Tuyệt Trần, Mặc Cửu Khúc cũng nhận ra vấn đề này.

Hai người nhìn nhau, Mặc Cửu Khúc đứng dậy, cao giọng nói: "Dừng tay! Đây là sảnh nghỉ ngơi Hoa Luân Thiên Cung, không phải nơi để chiến đấu, muốn đánh thì đổi chỗ khác."

Diệp Khai nào có nghe hắn, quyền cước không ngừng, bình bình bình, nhất quyết không cho Đông Li Tiên Đế cầm kiếm, miệng còn hô: "Phục không, phục không, phục không..."

Tương Linh tiên tử vô cùng chấn kinh.

Trước đó luôn cảm thấy Diệp Khai làm Long chủ vẫn còn kém một chút, để Bạch Tinh Tinh làm thì còn tạm được, nhưng bây giờ đến cả Đông Li cũng bị đánh như chó, nàng không còn gì để nói, đồng thời cũng cảm thấy hả hê.

Còn Thi Mẫn Y thì hoàn toàn dùng ánh mắt nhìn một con Thái Cổ Bá Vương Long để nhìn Diệp Khai.

Hồng Miên nói: "Xem tên Cửu Khúc Kiếm Tử kia kìa, hình như chuẩn bị ra tay rồi, chúng ta có cần giúp không?"

Mặc Cửu Khúc thấy Diệp Khai không thèm để ý đến mình, đã triệu hồi ra bổn mệnh pháp kiếm, kiếm dài ba thước, tỏa ánh cam, nhìn là biết không phải phàm phẩm.

Lời nói trước đó của hắn vốn chỉ là cái cớ.

Mượn cơ hội gia nhập chiến đoàn, kéo dài thời gian cho lão tổ, để lão có thể cầm kiếm trong tay, phát huy uy lực xứng đáng.

Bạch Tinh Tinh thản nhiên nói: "Không cần."

Hiện tại thần thể của Diệp Khai, e rằng ngay cả nàng sử dụng Quy Tắc Giảo Liên cũng không dễ dàng đả thương được, sẽ không dễ dàng bại trận như vậy, vừa hay có thể dùng để hắn rèn luyện nhục thân... Hơn nữa, nàng cảm ứng được bên ngoài còn có vài luồng khí tức mạnh hơn, trận chiến trước mắt chỉ là món khai vị mà thôi.

"Ta nói rồi, đổi chỗ khác!"

Mặc Cửu Khúc quả nhiên ra tay, không chờ đợi nữa, hắn sợ nếu đợi thêm, lão tổ sẽ bị đánh sống chết không hay. Khoảnh khắc tiếp theo, toàn thân hắn hiện ra bảy đạo mệnh luân, vậy mà đều là màu vàng, tức thì kim quang bùng nổ, uy lực phóng đại, khí thế như mặt trời mọc, tinh tú thoái lui.

"A, mệnh luân của Cửu Khúc Kiếm Tử vậy mà cái nào cũng là màu vàng, đây là dấu hiệu của tuyệt thế thiên tài!" Có người hét lớn, khan cả giọng, như thấy quỷ thần.

"Nghe nói Cửu Khúc Kiếm Tử đã lĩnh ngộ được chân ý của Vô Cực Kiếm Đạo, hiện tại Long chủ áp chế Đông Li Tiên Đế, Cửu Khúc Kiếm Tử còn dám ra tay, ắt hẳn có chỗ dựa."

"Nhìn kìa, hắn ra tay rồi, đây là toàn lực một kích, thật hèn hạ!" Cũng có người xem thường kiểu thừa cơ này, tính là anh hùng gì chứ.

"Một kiếm này, Tiên Đế đỉnh phong cũng phải thoái lui."

"Vu——"

Mặc Cửu Khúc vung kiếm, bảy đạo mệnh luân vậy mà được hắn dung hợp vào trong kiếm thế, một đạo kiếm quang đó như con của mặt trời, lưỡi nhọn xẻ dọc hỗn độn, tức thì cả thế giới đều bị một kiếm đó làm kinh ngạc, lấp đầy, không còn gì khác nữa.

Diệp Khai song mâu bùng ra lôi quang, còn có hỏa diễm nuốt chửng, đó là Bất Tử Phượng Nhãn phát huy đến cực hạn, nhìn thấu mọi hư không, nhìn thấu mọi giả tượng, chỉ thẳng vào bản chất. Tức thì, một kiếm nhanh như thời gian ngưng đọng kia, chậm lại.

"Kiếm hay!"

Diệp Khai hét lớn một tiếng, một cước đá văng Đông Li, không những không né kiếm mang mà trái lại còn nghênh đón, trên người lôi quang bùng xạ, rồng ngâm cuồn cuộn.

"Cái gì, hắn vậy mà không né?"

Thi Mẫn Y kinh hô thành tiếng, không thể bình tĩnh, kiếm đó cách nàng rất xa, nhưng cũng khiến nàng cảm thấy da gà dựng đứng, toàn thân căng thẳng, nếu không phải những người phụ nữ bên cạnh trông ai nấy đều đặc biệt bình thản, nàng đã nhảy dựng lên chạy trốn rồi.

Những người còn lại cũng lần lượt chấn kinh, không nói nên lời, cảm thấy vị tân Long chủ này có phải bị chập mạch hay không, muốn tỏ ra vẻ ta đây cũng đâu cần làm thế, hơn nữa mục đích của Mặc Cửu Khúc là để Đông Li Tiên Đế lấy được kiếm, lẽ nào hắn không nhìn ra sao?

"Ngũ Lôi Bát Biến, Kỳ Lân Quyền!" Diệp Khai ra tay, toàn thân bị sét bao bọc, như một quả đạn pháo uy lực sấm sét, đặc biệt là cánh tay đó, lôi phù quấn quanh, đại đạo che lấp, vô số lực lượng quy tắc như tôm cá nhảy nhót, bành bạch.

"Cái gì, tay không cứng đối cứng với Vô Cực Kiếm Đạo?" Ngay cả chưởng giáo Hoa Luân Thiên Cung cũng kêu lên. Mặc Cửu Khúc dù chưa đạt đến trình độ Đông Li Tiên Đế, nhưng một kiếm đó nhìn đã thấy uy lực phi phàm, bảo kiếm màu cam trong tay cũng tuyệt đối là pháp bảo lợi hại, ngay cả trong tay Đoạt Mệnh Tu La Kiếm cũng là Tiên kiếm cực phẩm, của hắn chắc chắn còn cao cấp hơn.

Giản Tri Thu lắc đầu: "Quá chủ quan rồi, thật sự quá chủ quan rồi!"

Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, đạo kiếm mang như chém phá hồng hoang kia vậy mà bỗng khựng lại, mắc kẹt. Cảm giác đó giống như đôi nam nữ đang nồng cháy trên giường, mượt mà như nước chảy mây trôi, đã chuẩn bị đầy đủ màn dạo đầu, nhưng ngay lúc muốn tiến sâu vào thì bị chặn lại, người phụ nữ nói mình đến kỳ "đèn đỏ", không tiện. Cảm giác đó, thật quá khó chịu.

Mặc Cửu Khúc lúc này chính là như vậy.

Vô Cực Kiếm Đạo chú trọng mượn nhờ sức mạnh thiên địa, vô cùng vô tận, nhưng hắn đột nhiên phát hiện kiếm thế của mình bị một luồng sức mạnh giam giữ chặt chẽ, không thể tiến thêm một tấc.

Mọi người đều khựng lại, cảm thấy tim đập thình thịch khó chịu, nhìn kỹ lại, lập tức ai nấy đều hít một hơi khí lạnh, chỉ thấy thứ chặn đứng kiếm thế chém trời kia, vậy mà lại là một bàn tay của Diệp Khai. Hắn vậy mà, một tay nắm lấy kiếm của Cửu Khúc Kiếm Tử.

Trong một khoảnh khắc, mọi người đều chấn kinh, ai nấy đều kinh hãi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2542
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.