Cực Phẩm Vệ Sĩ Thấu Thị

Lượt đọc: 6463 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2640
Người từ Phật giới tới

❊ ❊ ❊

Diệp Khai chẳng hề có chút cảm giác nào với việc có làm Long Chủ hay không.

Giờ đây đã chuẩn bị rời đi, cậu lại càng không quan tâm.

Mà Bạch Tinh Tinh rõ ràng cũng cân nhắc đến tình huống này, nên trong vài tháng qua, cô đã bôn ba khắp tinh vực Ngọc Long Sơn để vơ vét thiên tài địa bảo; chỉ là khi nhắc đến phản ứng của những người bên Phật giới, cô lại nhớ đến lời gã hòa thượng Ngộ Sát kia nói, chẳng lẽ Phật giới thật sự biết cậu có liên quan đến Lục Đạo Luân Bàn?

Nếu đúng là như vậy, thì thật sự phải cẩn thận rồi.

"Tỷ tỷ, Vô Gian Chi Thủy đã có rồi." Diệp Khai nhớ ra chuyện này, bèn lấy chiếc bình nhỏ ra. Vô Gian Chi Thủy bên trong còn nhiều hơn sáu mươi giọt như Thần Hi đã nói, đủ tám mươi giọt.

Bạch Tinh Tinh nói: "Tám mươi giọt Vô Gian Chi Thủy, có thừa chứ không thiếu, đủ rồi."

Suy nghĩ một lát, cô lại nói: "Hiện tại điều ta lo lắng là, nếu đại năng siêu cấp của Phật giới thật sự vì ngươi mà đến, chặn đường ngươi ở tinh vực này, chắc chắn sẽ dùng thủ đoạn lớn, thần khí lớn. Để tránh đêm dài lắm mộng, chúng ta lập tức khởi hành thôi."

Diệp Khai không có ý kiến gì.

Chỉ là cậu đột nhiên nhớ ra trong Địa Hoàng Tháp vẫn còn một người phụ nữ bản địa, Thi Mẫn Y, đang phân vân có nên thả cô ta về hay không, kết quả Bạch Tinh Tinh lại cười khẩy: "Để cô ta theo là phúc phận của cô ta, ngươi là Long Chủ Ngọc Long Sơn, khiến cô ta đi theo thì cô ta dám phản kháng sao? Đừng để ý, đi thôi!"

Hai người sau đó rời khỏi Địa Hoàng Tháp.

Bạch Tinh Tinh vung tay một cái, kéo ra một con phi thuyền từ trong hư không.

Con phi thuyền này thể tích không lớn lắm, không thể so với những chiếc đại thuyền dài cả ngàn mét mà họ từng có trước kia, tổng chiều dài chỉ khoảng hai mươi mét, chiều rộng càng nhỏ hơn, tầm ba mét, nhìn qua lại giống như du thuyền trên hồ Tây ở các khu du lịch Trái Đất vậy.

Toàn thân màu đen, không nhìn ra bất cứ điểm gì kinh tâm động phách.

"Tỷ tỷ, thuyền này nhỏ quá, lấy ra làm gì?" Diệp Khai hỏi, cậu vốn biết, phi thuyền xuyên qua vũ trụ thì càng lớn càng tốt, càng lớn, động lực càng mạnh, tốc độ cũng càng nhanh.

Bạch Tinh Tinh cười nói: "Thuyền này tên là Truyền Âm, là thứ ta cướp được trong lần này."

"A?"

"Muốn về thế giới Viêm Hoàng, chắc chắn phải đi qua Vũ Trụ Hồi Lang, mà khi xuyên qua Vũ Trụ Hồi Lang, phi thuyền không được dùng loại lớn, mà là càng nhỏ càng tốt, nếu không sẽ bị năng lượng hư không trong Vũ Trụ Hồi Lang cuốn lấy, phi thuyền sẽ nổ tan tành."

"Thì ra là vậy."

"Con Truyền Âm này cho dù là bay trong hư không vũ trụ, tốc độ cũng cực nhanh, đây hẳn là một món Thần Khí. Nực cười là người vốn sử dụng nó lại xem nó như một chiếc thuyền nước, dùng để đi lại trên biển, nên ta mới cướp về được. Lên thuyền đi, ta đưa ngươi lao ra khỏi thế giới này." Bạch Tinh Tinh nói xong, gọi Diệp Khai lên thuyền, cô sẽ là người lái con Truyền Âm này.

Diệp Khai lên thuyền xong, Bạch Tinh Tinh lập tức khởi động.

Ngay sau đó, một lớp thiết bị bảo vệ được kích hoạt ở phía ngoài phi thuyền, bao bọc lấy cả con tàu, trông lại giống như một chiếc thoi hai đầu nhọn.

Bạch Tinh Tinh nhìn cậu, thấy cậu không ngồi vào ghế mà lại đang sờ chỗ này, ngó chỗ kia, vẫn còn đang nghiên cứu kết cấu phi thuyền, cô mím môi cười, đột nhiên khởi động phi thuyền.

"Vút——"

Phi thuyền sau khi khởi động, trực tiếp vạch ra một đường vòng cung không thể nhìn thấy bằng mắt thường trên không trung, lao thẳng lên bầu trời.

Diệp Khai hoàn toàn không chuẩn bị, đợi đến lúc dưới chân trượt đi thì đã muộn. Cả người cậu xoay ngang, vội vàng vươn tay ra định bám lấy cái gì đó, nhưng phía trên phi thuyền này nhẵn thín, căn bản chẳng bám được vào đâu. Trong lúc cấp bách, cậu lóe người một cái, túm chặt lấy Bạch Tinh Tinh.

"A——"

"Đau đau đau——"

Bạch Tinh Tinh thét lên một tiếng.

Diệp Khai cuối cùng cũng giữ được thân hình, nhưng rất nhanh sau đó, cậu phát hiện mình gây họa rồi. Cú vồ vội vàng khi nãy, không may thế nào lại túm trúng ngực của Bạch Tinh Tinh. Phải biết rằng lực quán tính khi bị văng đi lúc đó lớn đến mức nào, nếu không phải cơ thể Bạch Tinh Tinh là Hoàn Mỹ Ngũ Mậu Tiên Cốt, e là chỗ đó đã bị bóp nát rồi.

"Đồ khốn kiếp, ta giết ngươi!"

Bạch Tinh Tinh gào lên, nước mắt lưng tròng, cũng chẳng thèm quan tâm đến phi thuyền nữa, trực tiếp nhào tới người Diệp Khai, hai người quấn lấy nhau, lăn lộn khắp nơi.

Cô thực sự rất đau.

Đau muốn chết đi được.

"Ta cắn chết ngươi!"

"Á——"

Bạch Tinh Tinh dường như mất lý trí, cưỡi lên người Diệp Khai, há miệng cắn vào cổ cậu, nhưng rất nhanh sau đó, cô lại kêu lên, vì nhục thân của Diệp Khai lúc này quá hung mãnh, trên cổ cũng là Kim Cương Bất Hoại, Bạch Tinh Tinh cắn một cái xuống, không những không thể cắn rách da cậu, mà ngược lại còn làm mẻ cả răng mình.

"Ầm——"

Phi thuyền không có sự điều khiển của Bạch Tinh Tinh, lộn một vòng trên không trung rồi lao thẳng xuống mặt đất, đập ra một cái hố sâu hoắm.

"Á á á, á á á——"

Bạch Tinh Tinh đấm đá Diệp Khai túi bụi, vốn là muốn trêu chọc cậu một chút, kết quả người bị thương lại chính là mình, thật sự là muốn khóc mà không ra nước mắt!

"Ngươi lại đây, hôm nay ta nhất định phải bẻ gãy cái thứ đó của ngươi một trăm lần, thiếu một lần cũng không được, ta không xong với ngươi đâu." Bạch Tinh Tinh vừa nói vừa rơi nước mắt, bây giờ vẫn còn đau đây này!

"Ta đâu có cố ý."

"Ngươi mà cố ý, ta sẽ thái ngươi ra thành từng lát cho chó ăn."

Ngay lúc hai người đang mặc cả xem phải xử lý vụ tai nạn này thế nào trong không gian tối tăm dưới lòng đất, tại thế giới Ngọc Long Sơn, vị trí rìa màn chắn thế giới, đang có vài vị hòa thượng đứng lơ lửng giữa hư không. Một người tu Phật cười hì hì lấy ra một chiếc bảo tràng bảy màu, nói: "Thí chủ phương Tây kia đặt tên là Tây Phương Thất Bại, thật sự không biết là hắn cố ý hay vô tình, chẳng lẽ đây là lời tuyên chiến với Tây Thiên Phật Giới chúng ta? Dù sao đi nữa, đã xác định được hắn ở trong thế giới này, vậy thì cứ mang về Phật giới rồi tính sau. Bản tọa hôm nay lấy Thất Thải Xá Lợi Bảo Tràng bao phủ toàn bộ thế giới Ngọc Long Sơn, ngăn hắn rời đi, rồi chúng ta từ từ tìm kiếm."

"Giới Sắc, Giới Tính, hai ngươi cầm lấy Thất Thải Xá Lợi Bảo Tràng, đi mở ra ngay đi, A Di Đà Phật!"

Hai vị tiểu hòa thượng bên cạnh đại hòa thượng vội vàng tiếp lấy Thất Thải Xá Lợi Bảo Tràng: "Tuân theo pháp chỉ!"

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bảo tràng mở ra, ánh sáng lưu ly bảy màu soi rọi khắp toàn cầu, từng đạo hào quang phóng thẳng lên trời, bao bọc lấy toàn bộ tinh cầu với tốc độ vạn dặm trong nháy mắt, xây dựng một kết giới chặt chẽ ở bên ngoài, bất cứ ai cũng không thể rời đi được nữa.

Mà đúng vào lúc này, trong tinh cầu có mấy tốp người đang muốn xuyên không ở những hướng khác nhau.

Kết quả——

Tất nhiên là đâm sầm vào kết giới.

Phi thuyền chấn động, thậm chí có vài chiếc bay nhanh trực tiếp đâm nát luôn phi thuyền.

Người muốn ra thì không ra được, người muốn vào cũng không vào được.

Mà tất cả những điều này, đều là vì Diệp Khai.

Thế nhưng, bạn học Diệp Khai lúc này đang phải chịu hình phạt của Bạch Tinh Tinh, đã bị bẻ gãy ba mươi lần rồi, còn bảy mươi lần nữa, mà cậu giờ đã mồ hôi lạnh đầy mặt, sắc mặt tái nhợt; nhưng thực tế, Bạch Tinh Tinh người ra tay cũng đã thở hổn hển, tay chân bủn rủn.

Thần thể của Diệp Khai quá cứng, bẻ tới bẻ lui tốn sức lắm đấy!

Hai người lại không hề biết rằng, chỉ vì sự trì hoãn này mà đã bị người của Phật tông giành trước phong tỏa tinh cầu, muốn ra ngoài thì khó rồi, đã lỡ mất cơ hội.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2633
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.