Dưới mặt đất, vô số người ngẩn ngơ nhìn Diệp Khai đang tồn tại như một vị thần trên không trung, đến thở mạnh cũng không dám.
"Sao có thể như vậy?"
Đường Tiếu Vi môi run rẩy, lầm bầm tự nói, vết sẹo dữ tợn trên mặt cô ta co giật, nhìn thế nào cũng thấy có chút buồn cười.
Nhưng đối với cô ta mà nói, thì chẳng thể cười nổi một chút nào.
Diệp Khai có thể lơ lửng trên không trung đã chứng minh thực lực của hắn. Ở cái nơi quái dị này, trọng lực lớn đến mức kinh người, ngay cả Đại La Kim Tiên như Hổ Gia cũng không thể làm được việc tự do bay lượn trên không trung, nhưng Diệp Khai lại làm được, rõ ràng thực lực của Diệp Khai mạnh hơn Hổ Gia.
Còn về chuyện Diệp Khai có năng lực đặc biệt nào đó để bay lơ lửng sao? Cô ta đương nhiên sẽ không có suy nghĩ hoang đường như vậy, không thấy những cái xác của đám giám sát nằm đầy trên mặt đất kia sao?
Nhưng mà——
"Đây lại là tại sao?"
"Diệp Khai, rõ ràng tu vi của ngươi yếu hơn ta rất nhiều, lúc còn ở trên Trái Đất, ngươi ngay cả Độ Kiếp còn chưa đạt tới, nay mới qua mười năm, sao ngươi lại đạt đến mức độ này?"
"Chẳng lẽ, ngươi không phải phi thăng đến nơi này?"
Đường Tiếu Vi trăm mối tơ vò không sao hiểu nổi, nhưng cô ta không nghĩ ra được cách giải thích nào khác.
Mà lúc này, vị Thiên Tiên trước đó đã ra lệnh đưa Diệp Khai và Bạch Tinh Tinh về, cùng với người phụ nữ nọ nghe thấy động tĩnh cũng vội vã chạy tới, vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sắc mặt cũng thay đổi dữ dội.
"Là hắn, người mà chúng ta mang về!"
Người phụ nữ nhìn Diệp Khai, chỉ cảm thấy trên mặt như bị ai đó tát mạnh một cái, miệng há to, có thể nhét vừa ba quả trứng vịt muối.
Sắc mặt vị Thiên Tiên kia âm trầm bất định, đôi mắt bắn ra thần quang, nhưng dù hắn nhìn thế nào đi nữa cũng không nhìn ra tu vi của Diệp Khai cao bao nhiêu. Trông hắn rõ ràng chẳng có chút tu vi nào, bình phàm không thể bình phàm hơn, thậm chí vào lúc này, xung quanh cơ thể hắn cũng không xuất hiện lấy một chút gợn sóng tiên lực nào.
"Không có ai tự nguyện lên đây sao?" Diệp Khai hỏi, ánh mắt lạnh xuống.
"Đại... vị đại nhân này, cao như vậy, chúng ta không lên được ạ!" Một lão già ngẩng đầu, cung kính nói.
Diệp Khai nói: "Ừm? Ngươi là một Địa Tiên, ngay cả bay cũng không biết sao?"
Người nọ lắc đầu: "Trọng lực nơi này cực kỳ mạnh mẽ, không có tu vi Đại La Kim Tiên thì căn bản không bay lên nổi, mong đại nhân thứ lỗi; tuy nhiên, đại nhân có bất kỳ thắc mắc gì, lão hủ chỉ cần biết, nhất định sẽ nói hết không giấu giếm."
"Tốt!"
Diệp Khai khá hài lòng với thái độ của lão già này.
Lúc này hắn đương nhiên cũng nhìn thấy Đường Tiếu Vi trong đám đông, chỉ là nhìn bộ dạng ngây như phỗng của cô ta, trong lòng không hiểu sao lại thấy hơi sảng khoái. Người phụ nữ này có thể nói là vô cùng ích kỷ, là kiểu người cực đoan chỉ biết mình. Phàm là những người và sự việc mà cô ta cho là bất lợi với mình, cô ta đều có thể bỏ rơi, vứt bỏ, thậm chí lợi dụng, hoàn toàn không nói đến tình cảm.
Điểm này, ngay từ khi cô ta lợi dụng Diệp Khai để tiến vào Hiên Viên Kiếm Trủng là hắn đã biết rồi.
"Vậy ta hỏi ngươi, nơi này là... Này, người kia, chính là ngươi, ngươi muốn đi đâu đấy? Qua đây, không có sự cho phép của ta, ai cho ngươi đi?" Mọi người đang định chăm chú lắng nghe, muốn biết Diệp Khai định hỏi gì, kết quả hắn vừa mới mở miệng, đột nhiên chỉ vào một hướng quát lớn.
Một nhóm người nhìn theo ánh mắt của hắn, phát hiện ra đó chính là vị đại tướng bên cạnh Hổ Gia, cũng là một trong ba Thiên Tiên ở mỏ khoáng này, cao thủ Thiên Tiên trung kỳ bình thường luôn ở trên cao nhìn xuống, Cừu Cường Đông.
Vừa nhìn thấy là hắn, ánh mắt của rất nhiều người lập tức lộ ra vẻ châm chọc và hả hê.
Bởi vì tên Cừu Cường Đông này cực kỳ hợm hĩnh, lại bụng dạ đầy nham hiểm.
Ở nơi này, nếu nói Hổ Gia là hổ trong núi, thì Cừu Cường Đông chính là con cáo già, là quân sư và tay sai của Hổ Gia. Rất nhiều chiêu trò hại người, quy tắc trừng phạt người khác đều do tên này nghĩ ra. Người trong mỏ khoáng này, mười người thì chín người hận không thể cho hắn chết không chỗ chôn, giờ thấy Diệp Khai nhắm vào Cừu Cường Đông, bọn họ thực sự muốn vỗ tay reo hò.
Ánh mắt Cừu Cường Đông đảo liên hồi, biết tình hình không ổn.
Trước đó, chính là hắn đã ra lệnh đưa người phụ nữ bên cạnh Diệp Khai vào phòng của Hổ Gia. Loại chuyện này, làm với một kẻ yếu thì cứ làm thôi, lẽ nào còn sợ ngươi phản kháng? Dám phản kháng thì đập chết là xong. Thế nhưng hắn nào ngờ, Diệp Khai căn bản là giả heo ăn thịt hổ.
"Chạy!"
Hắn không chút do dự, toàn bộ Tiên Linh Mệnh Luân trên người đều được kích phát, đó là Mệnh Luân màu vàng đất, cho thấy tên này có Tiên Căn thuộc tính Thổ. Người sở hữu loại Tiên Căn thuộc tính này, khi đối mặt với trọng lực mạnh mẽ của tinh cầu sẽ có ưu thế, cho nên tốc độ của hắn không thể gọi là không nhanh. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã biến mất khỏi chỗ cũ, lao về phía doanh trướng của Hổ Gia.
Theo suy nghĩ của hắn, chỉ có Hổ Gia mới cứu được mình.
Thế nhưng, ngay vào lúc này, trên không trung đột nhiên xuất hiện một đạo huyết quang, đang lao ra từ trong doanh trướng của Hổ Gia, hóa thành một tia sáng màu máu. Trước khi hắn kịp làm bất kỳ phản ứng nào, tia sáng màu máu đó đã đập thẳng vào người hắn. Một tiếng ầm vang lên, cả người hắn bị đập văng ngược trở lại, vạch trên mặt đất một rãnh sâu tận trăm mét mới dừng lại.
Đợi đến khi hắn chật vật bò dậy, mới phát hiện tia sáng màu máu đó căn bản chẳng phải pháp bảo gì, mà là một cái đầu người.
Chính là cái đầu của Hổ Gia.
"Cái gì? Hổ Gia!"
Cừu Cường Đông hoảng sợ biến sắc. Vốn còn nghĩ Hổ Gia đang giữ một người phụ nữ để lợi dụng, dù tên kia lợi hại thì cũng có thể khiến hắn kiêng dè mà chừa cho bọn họ một con đường sống. Không ngờ Hổ Gia cứ thế lặng lẽ bị giết chết, ngay cả đầu cũng đã lìa khỏi cổ. Tiếp đó, mọi người nhìn thấy từ trong doanh trướng của Hổ Gia, một người phụ nữ tuyệt sắc chậm rãi bước ra. Người phụ nữ này mặc một bộ trường y trắng tuyết, mái tóc bồng bềnh, để trần đôi chân ngọc, vóc dáng thướt tha mềm mại, dung mạo tựa như tiên nữ hạ phàm. Nàng nhẹ nhàng bước một bước, phiêu nhiên bay lên không trung, cất giọng ngọt như mía lùi: "Không cần hỏi nữa, ta đã biết hết rồi, vận may của chúng ta không tệ, nơi này cách Viêm Hoàng thế giới không xa lắm."
Nàng vừa dứt lời, người đã đến bên cạnh Diệp Khai.
"Thật chứ?"
Diệp Khai nghe vậy mừng rỡ.
Bạch Tinh Tinh gật đầu: "Quả thực có chút nằm ngoài dự kiến, nhưng điều bất ngờ hơn là, nơi này có lẽ không phải là một trong ba ngàn thế giới, mà là một tinh cầu khoáng sản cỡ lớn nằm trong tinh không vũ trụ. Hèn chi Tiên Linh chi khí lại mỏng manh, nhưng khoáng sản ở đây thì rất khá, không phải Tiên Linh khoáng mạch, cũng không phải Thần Linh khoáng mạch, mà là một loại Ngũ Lôi Nguyên Từ Khoáng hiếm có, đây, chính là thứ ở trong chiếc nhẫn này."
Bạch Tinh Tinh vừa nói vừa ném một chiếc nhẫn cho Diệp Khai.
Chính là thứ nàng lấy được từ tay Hổ Gia.
Ấn ký linh hồn trên đó từ lâu đã không còn nữa, Diệp Khai dùng thần niệm thẩm thấu vào trong, lấy ra một khối khoáng thạch màu đen to bằng nắm tay. Chỉ thấy bên trong ẩn chứa một loại năng lượng khiến Diệp Khai cảm thấy rất dễ chịu, thuộc tính Lôi, đồng thời còn có một loại năng lượng dị chủng mà hắn chưa từng thấy qua. Lòng bàn tay vừa chạm vào đã có cảm giác tê tê, và cực kỳ nặng.
"Thứ này, xem ra khá ổn đấy nhỉ!" Diệp Khai nói.
Bạch Tinh Tinh khúc khích cười, nụ cười rạng rỡ như hoa: "Thằng nhóc thối, ngươi thật sự không biết sự trân quý của Ngũ Lôi Nguyên Từ Khoáng sao? Ngay cả ở Thần Giới, loại tinh cầu khoáng sản này cũng là nơi mà các đại năng nhất định phải tranh đoạt. Khoáng thạch ở đây, thực sự khai thác ra có thể to bằng một phần mười tinh cầu, ngươi nói xem có tốt không?"
"Ách..."
Mà ngay khi Diệp Khai vẫn chưa hoàn toàn phản ứng lại, Bạch Tinh Tinh trực tiếp lên tiếng về phía dưới: "Từ giờ trở đi, tinh cầu này là của chúng ta rồi. Người không liên quan, tất cả có thể đi rồi, hạn cho các ngươi trong vòng một tiếng đồng hồ rời khỏi tinh cầu này, nếu không, hậu quả tự gánh chịu."