Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

Cuộc tìm kiếm của Van kết thúc vào một ngày trước ngày bầu cử. Trong vài giây, anh nhìn chằm chằm vào màn hình màu, không tin là anh cuối cùng đã tìm thấy những gì anh đã tìm kiếm trong khoảng thời gian này. 

Anh đã chợp mắt một chút lúc tảng sáng, nhận ra khi anh thấy ánh sáng đang lan tỏa qua rèm cửa sổ rằng anh đã ngồi suốt đêm, xem hết cuốn video này đến cuốn khác. Sau khi anh ngủ được khoảng 1 tiếng đồng hồ, anh uống một bình ca phê đậm đặc và quay trở lại với dàn máy. Khu vực quanh bàn ngổn ngang giấy gói thức ăn nhanh, lon xô đa rỗng, gói thuốc lá rỗng, và những cái gạt tàn đầy ắp.

Van không nhận thấy sự bừa bộn. Anh không quan tâm. Cũng không quan trong đối với anh là đã không ăn một bữa ăn ngon hoặc tắm rửa trong hơn bốn mươi tám tiếng đồng hồ. Sự cưỡng cầu phải xem những cuộn băng video đã trở thành nỗi ám ảnh của anh. Sự đam mê của anh đã trở thành sứ mệnh.

Anh hoàn thành nó lúc chín giờ ba mươi tối khi anh ngồi nhìn một cuộn băng mà anh đã quay cách đây ba năm khi đang làm việc ở trạm NBC ở bang Washington. Anh thậm chí không còn nhớ những lá thư gọi của trạm, nhưng anh nhớ nhiệm vụ được giao. Anh đã sử dụng hết tổng cộng bốn cuốn băng mỗi cuộn dài hai mươi phút video chưa được chỉnh sửa. Phóng viên đã tóm gọn tám mươi phút đó vào năm phút cho phần tin tức đặc biệt buổi tối trong tuần lễ họ càn quét mức đánh giá. Đó là thứ mà sẽ làm cho mọi người rùng mình và lắc đầu ghê tởm, nhưng tiêu thụ như bắp rang.

Van xem hết tám mươi phút phim vài lần để chắc chắn là không nhầm lẫn. Khi anh chắc chắn là mình đúng, anh mở những nút cần thiết, chèn một cuộn băng trắng, và bắt đầu tiến hành copy phần quan trọng nhất, và có tính buộc tội nhất trong bốn cuốn.

Vì nó phải được copy theo chế độ thời gian thực nên anh có hai mươi phút rỗi rãi. Anh sục sạo những gói thuốc lá nhăn nhúm vứt bừa bãi trên bàn và cuối cùng tìm được một điếu thuốc còn lại duy nhất, cong queo, đốt nó lên rồi nhấc điện thoại và gọi tới Palacio Del Rio.

"Vâng, tôi cần nói chuyện với bà Rutledge. Bà Tate Rutledge."

"Tôi xin lỗi, thưa ông," người điều hành nói một cách nhã nhặn, "tôi không thể nối cuộc gọi, nhưng nếu ông để lại tên của ông và số - "

"Không, cô không hiểu gì hết. Đây là một tin nhắn riêng cho Av… à, Carole Rutledge."

"Tôi sẽ chuyển tin nhắn của ông đến nhân viên của họ, người xem duyệt - "

"Này, đồ chó cái, chuyện này rất quan trọng, hiểu chưa? Là chuyện khẩn cấp."

"Liên quan đến những gì, thưa ông?"

"Tôi không thể nói với cô. Tôi phải nói riêng với Bà Rutledge."

"Tôi xin lỗi, thưa ông," người điều hành điềm tĩnh lặp lại. "Tôi không thể nối cuộc gọi. Nếu ông để lại - "

"Chó má thật!"

Anh đóng sầm ống nghe và quay số của Irish. Anh để nó kêu ba mươi lần trước khi bỏ cuộc. "Ông ta ở chỗ quái nào thế nhỉ?"

Trong khi cuộn băng vẫn còn đang copy, Van đi tới đi lui, cố tìm ra cách tốt nhất để thông báo cho Irish và Avery biết về những gì anh đã phát hiện. Anh cần phải đưa cuộn băng này cho Avery, nhưng làm thế nào? Nếu anh thậm chí không thể kêu người điều hành ở khách sạn nối cuộc gọi đến phòng cô, thì anh không thể đến đủ gần tối nay để đưa cuộn băng tận tay cô. Cô phải xem nó trước ngày mai.

Vào lúc bản sao chép hoàn tất, Van vẫn chưa nghĩ ra giải pháp cho tình thế khó xử của anh. Cách làm khả dĩ duy nhất là cố tìm cho ra Irish. Ông sẽ khuyên anh nên làm gì.

Nhưng sau khi tiếp tục gọi nửa giờ đồng hồ liền đến phòng tin tức của KTEX, và nhà của Irish, anh vẫn chưa nói chuyện được với cấp trên của anh. Anh quyết định mang cuộn băng chết tiệt đến nhà Irish. Anh có thể chờ ông ở đó. Điều đó có nghĩa là sẽ phải lái xe qua bên kia phố, nhưng có cái quái gì đâu chứ? Chuyện này rất quan trọng.

Nhưng cho đến tận lúc anh đi đến bãi đậu xe của khu căn hộ cao cấp anh mới nhớ là xe tải của anh đã bỏ ở chỗ sửa xe. Người cộng tác với anh đã đưa anh về sau khi họ quay xong sự trở về của Rutledge ở sân bay San Antonio tối hôm đó.

"Cứt thật. Bây giờ sao đây?"

Hộp thư bưu điện. Nếu thông tin liên lạc không thể làm bằng bất cứ cách nào khác, đó là cách mà anh được yêu cầu sử dụng. Anh quay trở lại vào trong. Trong đống giấy tờ bừa bộn, anh tìm được tờ giấy mà anh đã ghi ngoằn ngèo số hộp thư bưu điện. Anh đút cuộn băng video vào một phong bì, ghi địa chỉ lên đó, mặc áo khoác vào, và cuốc bộ, mang theo gói hàng.

Chỉ cách hai dãy nhà để tiệm tạp hóa gần đó, nơi có một thùng thư, nhưng ngay cả điều đó cũng đòi hỏi nhiều sự vận động hơn là mà Van thích.

Anh mua vài gói thuốc lá, một lốc sáu lon bia, và đủ tem để đủ bưu phí - nếu không đủ, Irish có thể trả thêm cho sự phát sinh - và thả gói hàng vào hộp thư. Một lịch trình dán bên ngoài thùng thư ghi rằng họ sẽ đến lấy lúc nửa đêm. Cuộn băng có khả năng ở trong tay Irish trước sáng mai.

Tuy nhiên trong lúc chờ đợi, Van dự định tiếp tục gọi Irish năm phút một lần cho đến khi anh liên lạc được với ông. Gởi đi bản copy chỉ là để phòng hờ.

Sư cụ có thể ở nơi nào vào giờ này, nếu không ở nhà hay đài truyền hình chứ? Sớm muộn gì ông ta cũng xuất hiện thôi. Rồi hai người sẽ quyết định làm thế nào để cảnh báo Avery về sự đe doạ đối với mạng sống của Rutledge là thực đến mức nào.

Nhấp một lon bia trên đường đi, Van đi bộ trở lại căn hộ của anh, vào nhà, cởi bỏ áo khoác, và ngồi lại ở dàn máy. Anh chèn một trong những cuộn băng đã khám phá ra điều bí ẩn cho anh và bắt đầu xem lại nó.

Khi cuộn băng chạy được phân nửa, anh với lấy điện thoại và quay số của Irish. Nó kêu năm lần trước khi anh nghe tiếng đường dây bị cắt đứt. Anh vội nhìn vào điện thoại và thấy rằng một bàn tay mang găng đã nhất nút tắt. Mắt anh lần theo cánh tay lên khuôn mặt đang mỉm cười một cách nhã nhặn.

"Rất thú vị, ông Lovejoy," vị khách của anh nói khẽ, hất đầu về phía màn hình. "Tôi không thể hoàn toàn nhớ là tôi đã gặp anh khi nào trước đây."

Rồi một khẩu súng nâng lên và bắn ngay giữa trán Van.

༺༒༻

Irish vội băng qua cửa trước của nhà ông và chụp lấy chiếc điện thoại khi nó kêu đến hồi thứ sáu, ngay khi người gọi gác máy. "Mẹ kiếp!" Ông đã ở lại trễ trong phòng tin tức để chuẩn bị cho một ngày như địa ngục mà nhóm tin tức sẽ có vào ngày mai.

Ông đã kiểm tra đi kiểm tra lại lịch trình, xem xét những bản phân công nhiệm vụ, và bàn bạc với những phát ngôn viên để chắc chắn rằng mọi người biết sẽ phải đi đâu và làm những gì vào khi nào. Đó là loại ngày tin tức mà Irish yêu thích. Nhưng nó cũng là loại mang lại cho ông chứng ợ nóng như lưu huỳnh âm ỉ trong ruột ông. Ông lẽ ra không nên dừng lại để ngốn cả đĩa enchiladas[1] trên đường về nhà.

Ông uống một ly thuốc chống acid và quay lại với chiếc điện thoại. Ông gọi cho Van, nhưng gác máy sau khi điện thoại reo vài chục lần. Nếu Van đang ra ngoài vui đùa, đang kích thích với chất ma túy thì ông sẽ giết cậu ta. Ông cần cậu ta tỉnh táo vào lúc sáng sớm.

Ông sẽ gửi Van với một phóng viên để ghi lại sự biểu quyết của gia đình Rutledges ở Kerrville, sau đó sai anh đến Palacio Del Rio cho đến cuối ngày và đêm trong khi họ chờ kết quả đến.

Irish đã không tin rằng có người sẽ quá ngu ngốc đến nỗi cố gắng ám sát vào ngày bầu cử, nhưng Avery có vẻ tin đó là lúc nó sẽ xảy ra. Nếu nhìn thấy Van trong đám đông giảm nhẹ sự lo âu của cô, thì Irish muốn anh ở đó, rõ ràng và ngay trong tầm tay nếu cô cần anh.

Liên lạc với cô bằng điện thoại là không thể làm được. Ông đã thử gọi cô lúc sớm, nhưng ông đã được báo là bà Rutledge không cảm thấy khoẻ. Ít ra thì đó là câu chuyện đến từ nhóm Rutledge khi cô không đi theo Tate trong cuộc vận động cuối cùng của anh qua miền bắc Texas.

Trong nỗ lực sau đó để nói chuyện với cô, ông đã được báo là gia đình đã ra ngoài ăn tối. Vẫn không cảm thấy thoải mái, ông đã ghé qua bưu điện trên đường về nhà để kiểm tra hộp thư. Không có gì trong đó, điều mà làm giảm bớt mối quan ngại của ông đi một ít. Ông cho là không có tin gì mới thì coi như ổn cả. Nếu Avery cần ông, cô biết tìm ông ở đâu.

Ông chuẩn bị đi ngủ. Sau khi đọc lời cầu nguyện, ông thử gọi Van một lần nữa. Vẫn không có trả lời.

༺༒༻

Avery trải qua buổi tối của ngày bầu cử trong sự giày vò lo lắng. Tate đã nói dứt khoát với cô rằng cô sẽ không được đi với anh trong chuyến đi vận động cuối cùng, và anh quyết tâm làm nó, lờ đi lời khẩn nài của cô.

Khi anh trở lại một cách an toàn, sự nhẹ nhõm của cô sâu đậm đến nỗi cô thấy mềm nhũn người với nó. Khi họ họp lại để dùng bữa tối, Jack đi khép nép đến chỗ cô và hỏi, "Thím vẫn còn bị đau bụng hả?"

"Gì cơ?"

"Tate đã nói thím không tham dự chuyến đi hôm nay vì thím có kinh nguyệt."

"Ồ, vâng," cô nói, hậu thuẫn cho lời nói dối của anh. "Sáng nay tôi cảm thấy không khoẻ, nhưng bây giờ tôi thấy khoẻ hơn, cám ơn."

"Chỉ đảm bảo là thím thấy khỏe vào buổi sáng mai." Jack không chút quan tâm đến sức khoẻ của cô, chỉ là sự hiện diện hay sự vắng mặt của cô có thể ảnh hưởng đến kết quả của cuộc bầu cử. "Thím phải trông tốt nhất vào ngày mai."

"Tôi sẽ cố."

Rồi Jack bị Dorothy Rae chiếm hữu, bà đã không chạm vào rượu trong nhiều tuần. Sự thay đổi của bà rất rõ rệt. Bà trông không còn có vẻ khiếp sợ và mỏng manh yếu ớt, mà đã chịu quan tâm đến vẻ ngoài của bà. Tự trọng - quyết đoán hơn, bà hiếm khi để cho Jack lọt ra khỏi tầm mắt, và không bao giờ khi Avery ở gần bên. Rõ ràng là bà vẫn coi Carole là mối đe doạ, nhưng là cái mà bà đã sẵn sàng để chiến đấu cho tình cảm của chồng bà.

Nhờ vào sức quyến rũ thấm nhuần của Tate, Avery không nghĩ bất kỳ ai nhận thấy sự phân ly trong quan hệ của họ. Cả gia đình cùng nhau đi đến nhà hàng để dùng bữa tối, nơi mà họ đã được xếp chỗ ngồi và phục vụ trong một căn phòng riêng biệt.

Trong suốt bữa ăn, Tate đã đối xử với cô tế nhị đến mức tối đa. Cô hỏi anh những câu hỏi về ngày của anh và anh đã được công nhận như thế nào trong mỗi thành phố. Anh trả lời một cách lễ độ, nhưng không nói rõ hết. Vẻ lạnh lùng nghiêm khắc từ mắt anh làm cô thấy lạnh đến xương tủy.

Anh chơi với Mandy. Anh kể về chuyến đi cho người mẹ ân cần và cha anh. Anh nhẹ nhàng trêu chọc Fancy và lôi kéo cô vào cuộc chuyện trò. Anh lắng nghe một vài lời khuyên vào phút cuối của Jack. Anh tranh cãi với Eddy về âu phục mặc cho ngày bầu cử.

"Tôi sẽ không sửa soạn khi đi bỏ phiếu - không hơn một người đàn ông bình thường - và tôi sẽ thay đồ vest và cà vạt chỉ nếu tôi phải đọc bài diễn văn cảm ơn."

"Vậy thì em nên sắp xếp cho người làm của khách sạn ủi bộ đồ vest của anh tối nay," Avery nói với niềm tin.

"Nghe chưa, nghe chưa!" Nelson vui vẻ đập nắm tay trên bàn.

Tate nhìn cô một cách gay gắt, như thể muốn lột trần sự hai mặt của cô. Nếu anh tình nghi sự bội bạc của bất kỳ người nào trong nhóm người vui vẻ này, thì người đó là cô. Nếu anh có bất cứ sự nghi ngờ nào đối với lòng trung thành và tận tâm của gia đình anh, anh đã che đậy nó rất tốt. Đối với một người đàn ông có một cuộc sống có thể thay đổi một cách triệt để vào ngày hôm sau, anh có vẻ bình tĩnh một cách bố lịch.

Tuy nhiên, Avery đoán là sự bình tĩnh của anh chỉ là sự giả tạo. Anh để lộ sự tự tin bởi vì anh muốn tất cả những người khác tiếp tục thoải mái. Sẽ là một điển hình của Tate.

Cô khao khát khoảnh khắc được ở riêng với anh khi họ trở về khách sạn, và vui mừng khi cuộc họp của anh với Jack và Eddy kết thúc nhanh chóng.

"Tôi sẽ ra ngoài dạo bộ dọc Riverwalk," Jack nói với họ khi anh mặc áo khoác vào. "Dorothy Rae và Fancy đang xem phim trên TV trong phòng của chúng tôi. Đó là loại phim ủy mị mà tôi không thể chịu đựng, cho nên cho đến khi nó kết thúc tôi sẽ trốn đi."

"Tôi sẽ đi thang máy xuống với anh," Eddy nói. "Tôi muốn kiểm tra quầy bán báo ở đại sảnh cho những tờ báo mà chúng ta có thể đã bỏ lỡ."

Họ rời khỏi. Mandy đã ngủ trong phòng nó. Bây giờ, Avery nghĩ, cô sẽ có thời gian khẩn khoản trường hợp của cô trước Tate. Có lẽ phán quyết của anh sẽ không quá khắc nghiệt lần này. Tuy nhiên, cô thấy mất tinh thần khi anh nhặt chìa khoá phòng và di chuyển về phía cửa.

"Tôi sẽ đi thăm Cha Mẹ một lúc."

"Tate, anh có nhìn thấy xe của Van ở sân bay không? Em đã thử gọi anh ta ở nhà, nhưng anh ta chưa về. Em muốn anh ta mang những cuộn băng qua để - "

"Cô trông mệt mỏi đấy. Đừng thức đợi."

Anh rời khỏi phòng và ở lại đó một thời gian dài. Cuối cùng, vì nó là một ngày dài, buồn bã, mà cô đã sử dụng phần lớn trong giới hạn của căn phòng nên cô đã đi ngủ.

Tate không bao giờ quay trờ vào với cô. Cô thức giấc trong đêm. Thiếu hơi ấm của anh, hoảng sợ vì cô không nghe hơi thở của anh bên cạnh cô, cô vội băng qua phòng ngủ và mở tung cửa.

Anh đang ngủ trên ghế xô pha trong phòng khách.

Nó làm trái tim cô tan nát.

Trong nhiều tháng trời anh đã lạc mất khỏi cô vì sự lừa dối của Carole. Bây giờ anh lạc khỏi cô vì sự lừa dối của riêng cô.

༺༒༻

❀ ❀ ❀

[1] Bánh bắp cuộn thịt, có rau & nước sốt

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.