Cuộc Sống Mong Manh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 102 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết

❊ ❊ ❊

"Lại xem nữa à?"

Thượng nghị sĩ Tate Rutledge đi vào phòng khách của căn nhà ở Georgetown mà anh đang ở cùng với vợ và con gái. Vào buổi chiều này, anh bắt gặp Avery ngồi một mình trong phòng khách, đang xem cuộn băng cuốn phim tài liệu của cô.

Câu chuyện mà cô đã tạo ra, theo đề nghị của Tate, đã được phát sóng trên đài PBS khắp đất nước sáu tháng sau ngày anh đắc cử. Sự kiện đã được trình chiếu một cách công bằng, chính xác, và không có bất cứ điều gì thêm thắt nào mặc dù nó dính líu đến cá nhân cô.

Tate đã thuyết phục cô rằng công chúng có quyền biết về chuỗi sự kiện kỳ quái đã bắt đầu với tai nạn của chuyến bay 398 và lên đến đỉnh điểm vào đêm tranh cử.

Anh đã nói thêm rằng không ai có thể báo cáo sự kiện với nhiều sự hiểu biết và mẫn cảm hơn cô. Lần tranh cãi cuối cùng của anh là anh không muốn nhiệm kỳ đầu tiên của anh là Thượng nghị sĩ bị che mờ bởi sự dối trá và phân nửa sự thật. Anh thà là để cho công chúng biết còn hơn để họ phỏng đoán.

Bộ phim tài liệu đã không đem lại cho Avery giải Pulitzer, cho dù nó đã được độc giả , các nhà phê bình, và đồng nghiệp nhiệt liệt hoan nghênh. Cô hiện đang xem xét đến những đề nghị mà cô đã nhận được để tạo ra những cuốn phim tài liệu về nhiều đề tài.

"Vẫn tắm mình trong ánh hào quang à?" Tate đặt cặp hồ sơ lên cuối bàn và cởi áo khoác.

"Đừng trêu chọc em." Cô với ra phía sau để nắm tay anh và hôn nó khi cô kéo anh đi vòng qua để gia nhập với cô trên ghế xô pha. "Hôm nay Irish gọi đến. Ông ấy làm em nghĩ về nó."

Irish đã vượt qua cơn đau tim mà ông đã bị trong thang máy ở Palacio Del Rio. Ông quả quyết rằng ông thực sự đã chết và đã sống lại. Còn cách nào khác có thể giải thích Paschal đã không cảm thấy nhịp mạch của ông chứ? Ông thề rằng linh hồn ông đã thoát khỏi người ông, nhìn xuống và thấy Paschal kéo cơ thể của ông vào góc phòng.

Nhưng rồi tất cả mọi người biết rõ Irish đều trêu chọc ông về chuyện mê tín dị đoan của Celtic và tín đồ Công giáo. Điều quan trọng nhất đối với Avery là cô đã không mất ông.

Ở phần cuối của bộ phim, trước khi cuộn băng bị đen, một thông tin xuất hiện giữa màn hình. Nó viết, "Dành riêng để tưởng nhớ Van Lovejoy."

"Chúng ta ở quá xa để em có thể đặt hoa trên ngôi mộ anh ấy," cô nói khàn khàn. "Xem tác phẩm của anh ấy là cách để em tỏ lòng tôn kính." Cô tắt máy và đặt bộ phận điều khiển qua một bên.

Âm mưu của Nelson đã tác động đến cuộc sống của họ và họ sẽ không bao giờ hoàn toàn thoát khỏi hồi tưởng đó. Jack vẫn còn đánh vật với ảo tưởng của ông về cha mình. Ông đã chọn ở lại để quản lý văn phòng luật ở San Antonio chứ không tham gia cùng nhân viên của Tate ở Washington. Cho dù họ cách xa nhau về mặt địa lý nhưng anh em họ chưa bao giờ gần gũi hơn thế. Hy vọng rằng thời gian cuối cùng sẽ chữa lành nỗi đau khổ mà họ cùng có.

Tate đã vật lộn hàng ngày để tiêu hoá kế hoạch vĩ đại của Nelson, nhưng cũng đã tiếc thương cho sự ra đi của một người mà anh sẽ luôn gọi là cha, anh đã khăng khăng giữ hai vị trí tách biệt trong tâm trí anh.

Cảm xúc của anh đối với Bryan Tate đang rất mâu thuẫn. Anh thích ông ta, tôn trọng ông ta, và biết ơn ông ta đã mang lại hạnh phúc cho Zee kể từ khi họ kết hôn. Tuy nhiên anh không hoàn toàn sẵn sàng gọi ông ấy là cha, mối quan hệ mà anh không bao giờ có thể khẳng định một cách công khai, dù là anh thầm thừa nhận nó.

Trong những khoảnh khắc của cuộc chiến cảm xúc, tình yêu và sự hỗ trợ của vợ anh đã giúp anh rất nhiều.

Tate kéo cô vào trong vòng tay khi nghĩ lại về tất cả các chuyện đó. Anh ôm sát cô một lúc lâu, vùi khuôn mặt mình vào cổ cô.

"Anh có bao giờ nói với em rằng anh nghĩ em thật là người phụ nữ dũng cảm, quyến rũ đối với những điều em đã làm, mặc dù nó đặt tính mạng của chính em trong sự nguy hiểm chưa? Chúa ơi, khi anh nghĩ về đêm đó, khi anh cảm thấy máu của em túa ra trên tay anh." Anh nhấn một nụ hôn lên cổ cô. "Anh đã yêu vợ của anh lại, và anh không thể hiểu tại sao. Trước khi anh thật sự khám phá ra em, anh gần như mất em."

"Em không chắc nó sẽ quan trọng," cô nói. Anh ngước đầu và nhìn cô dò hỏi. "Em đã sợ rằng khi anh phát hiện em thật sự là ai, anh sẽ không muốn em nữa."

Anh kéo cô vào trong vòng tay anh lại. "Anh muốn em. Anh vẫn muốn em." Cách anh nói nó không để lại chút nghi ngờ nào trong tâm trí cô. Cách anh hôn cô biến nó thành một giao kèo như một sự ràng buộc hệt như lời thề hôn nhân mà họ đã trao nhau vài tháng trước đó.

"Anh vẫn còn đang tìm hiểu em thật sự là ai, mặc dù anh biết em một cách mật thiết," anh thì thầm vào miệng cô, "tường tận hơn anh từng biết về bất cứ một người phụ nữ nào khác, và thề có Chúa chứng giám. Anh biết em cảm thấy như thế nào ở bên trong, và cách mỗi hương vị trên người em có mùi vị ra sao."

Anh hôn cô lại với tình yêu và đam mê không thỏa mãn được.

"Tate," cô nói với một tiếng thở dài khi họ rời nhau, "khi anh nhìn khuôn mặt của em, anh nhìn thấy ai vậy?"

"Người phụ nữ mà anh nợ tính mạng của mình. Người phụ nữ đã cứu Mandy ra khỏi vấn đề tâm lý. Người phụ nữ đang mang thai con của anh." Một cách âu yếm, anh vuốt ve cái bụng căng phồng của cô. "Người phụ nữ mà anh yêu hơn hơi thở."

"Không, ý em là - "

"Anh biết ý em muốn nói gì." Anh đẩy lưng cô tựa vào lưng ghế xô pha và ngã xuống theo cô, ấp khuôn mặt cô giữa tay anh và chạm miệng anh vào miệng cô. "Anh nhìn thấy Avery."

ỡ ở dưới đó mà chúng tôi có thể nhận được. À này, cô có thể đánh máy không ?" Làm tình với anh, cô đã muốn nói thế. Cô đã không nói vì ông bà cô sẽ đứng tim và vì Eddy có lẽ biết chính xác những gì cô khao khát muốn nói và cô sẽ không mang
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.