Cuộc Thanh Trừng Mùa Đông

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Chiếc điện thoại trong bếp reo lên.

Lucas để mặc chuông reo. Anh nghe thấy tiếng ai đó nói vào cái máy trả lời tự động. Anh nên nhận cuộc gọi thì hơn. Anh xoay người và nhìn những con số màu xanh lá cây phát sáng trên chiếc đồng hồ để đầu giường. Chín giờ mười lăm phút.

Lucas nằm thao thức bốn giờ đồng hồ liền. Anh chỉ ngủ chập chờn được vài phút. Không khí trong ngôi nhà thật mát mẻ, lạnh thì đúng hơn, và anh trùm chăn kín đến mang tai. Điện thoại reo thêm hai lần nữa sau đó ngừng lại. Lần này không có tin nhắn trên máy trả lời tự động. Dù là ai thì cũng có vẻ đã bỏ cuộc rồi.

Một phút sau, điện thoại lại reo hai chuông. Lucas bực mình nghĩ đến chuyện rời giường, nhưng tiếng chuông lại ngưng và một lúc sau lại bắt đầu reo thêm hai lần nữa. Giờ thì anh thực sự tức giận rồi, anh trượt ra khỏi giường, quấn chiếc chăn bông qua vai, giậm chân bước ra hành lang xuống bếp và nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại.

Mười giây sau, nó lại reo lần nữa, anh túm lấy cái máy, cắn cảu hỏi, “Có chuyện gì vậy?”

“Tôi biết ngay là anh đang ngủ mà,” nữ tu sĩ đáp với giọng hài lòng. “Anh vừa nhận được tin nhắn qua máy trả lời tự động rồi đấy.”

Lucas nhìn xuống chiếc máy và thấy ánh đèn đỏ đang nhấp nháy, “Tôi đang lạnh cóng rồi đây. Không thể . . .”

“Tin nhắn không phải của tôi gửi. Tôi biết anh nhận được tin nhắn bởi vì điện thoại của anh chỉ reo hai lần chứ không phải bốn hay năm lần trước khi máy tự động trả lời,” giọng của cô nghe càng đắc ý hơn.

“Sao cô lại có số tôi?”

“Qua thư ký của cảnh sát trưởng. Cô ấy kể cho tôi nghe về những việc xảy ra tối qua. Nghe nói anh đang bảo vệ một cô bác sĩ nào đó khá hấp dẫn hả? À mà anh có sao không?”

“Elle . . .” Lucas mất hết kiên nhẫn, “Nếu cô chỉ gọi điện để tán phét thì cô nói năng quá tự mãn rồi đấy.”

“Tôi sẽ đi cả ngày hôm nay nên giờ tôi muốn nói chuyện với anh. Tôi đã tìm gặp vài người bạn của Phil Bergen và tôi không muốn nhắn qua máy trả lời tự động.”

“Họ đã nói gì?”

“Họ nói ông ấy rất lúng túng khi ở quanh phụ nữ nhưng rõ ràng là ông ấy vẫn bị phụ nữ quyến rũ. Ông ấy không có hứng thú với đàn ông.”

“Chắc chứ?” Lucas nghĩ thầm trong bụng, Chết tiệt. “Chắc. Một người trong số họ đã cười nhạo khi tôi hỏi câu đó đấy. Bergen không hẳn là người kì thị đồng tính nhưng ông ấy không thích mấy vụ người đồng tính hay các mối quan hệ đồng tính đâu. Và ông ta không giả vờ thế để che giấu tính hướng thật đâu.”

Lucas cắn môi dưới, “Được rồiTôi rất cảm kích vì cô đã giúp.”

“Lucas, đây là những người sẽ biết nếu Bergen là người đồng tính. Một người là cha xứ mà Bergen đã xưng tội ở đại học. Ông ấy sẽ không bao giờ chịu nói chuyện với tôi nếu Bergen từng đề cập tới việc ông ấy đồng tính lúc xưng tội đâu. Vì vậy chắc chắn Bergen đã không đề cập đến chuyện đó, và thường những vấn đề như vậy sẽ được nói đến trong lúc xưng tội.”

“Thôi được rồi. Chết tiệt thật. Vụ này ngày càng khó.”

“Xin lỗi nhé. Tuần tới anh sẽ tới đây chứ?”

“Nếu tôi xong việc ở trên này.”

“Chúng tôi sẽ gặp anh sau. Chúng tôi sẽ mua một đĩa trò chơi. À mà này, có chuyện gì đó nghiêm trọng đã xảy ra ở trụ sở cảnh sát thì phải. Mọi người bận rộn lắm. Chẳng ai có thời gian tiếp tôi cả. Hình như có đứa trẻ nào đó bị mất tích. . . "

“Ôi chúa ơi. Elle, tôi sẽ nói chuyện với cô sau.”

Anh cúp máy, đang định ấn số điện thoại của sở cảnh sát thì chợt nhớ ra đèn báo hiệu tin nhắn vẫn nhấp nháy. Anh nhấn nút.

Giọng của Carr vang lên, “Davenport, anh đang ở chỗ quái nào thế? Chúng tôi tìm thấy thằng bé Mueller rồi. Cậu bé đã chết và đó không phải là một tai nạn đâu. Tôi sẽ cử ai đó đến để gọi anh dậy.”

Ngay trước khi cúp máy, Carr gọi với ra ai đó ở sau, “Bảo Gene đến nhà Weather Karkinnen.”

Có tiếng động cơ ở bên ngoài. Lucas dùng hai ngón tay vén chiếc rèm trên bồn rửa trong bếp và nhìn ra ngoài. Một chiếc xe cảnh sát đang trên đường tiến vào. Lucas nhanh chóng chạy đến phòng ngủ của Weather. Cửa không khóa. Anh mở cửa ra và ngó đầu vào bên trong. Weather đang cuộn tròn người trong chiếc chăn bông. Trông cô thật nhỏ bé và thơ ngây.

“Weather, dậy đi.”

“Hả?” Cô cuộn người, nửa tỉnh nửa mơ nhìn anh. “Thằng bé Mueller chết rồi. Họ đã tìm thấy xác của nó.

Anh phải đi bây giờ đây.”

Cô lập tức tỉnh ngủ, ngồi dậy và bỏ cái chăn xuống giường. Cô mặc một chiếc áo ngủ bằng vải bông dài tay màu trắng. “Em sẽ đi với anh.”

“Em có một cuộc phẫu thuật mà.”

“Không sao đâu, đi một vài tiếng cũng không sao.”

“Em không cần. . .”

“Em là bác sĩ hỗ trợ điều tra những vụ chết bất thường của quận, Lucas. Đằng nào em cũng phải đi mà.” Mái tóc cô xõa ra như ánh hào quang và gương mặt vẫn còn ngái ngủ. Có một vết lằn đỏ trên má cô. Chiếc áo ngủ bằng vải bông che đi gần hết cơ thể cô ngoại trừ phần hông. Lớp vải mềm mại uốn theo đường cong của eo. Cô đi về phía phòng tắm ở ngay trong phòng ngủ, cảm thấy anh đang dán mắt vào mình. “Sao thế?”

“Em đẹp lắm.”

“Chúa ơi, trông em như ma ấy.” Weather tiến về phía anh, nhón chân lên hôn anh đúng lúc Climpt bắt đầu gõ cửa.

“Gene đấy,” Lucas chạy ra hành lang. “Năm phút nhé.”

“Mười phút đi. Đằng nào cậu bé cũng chết rồi. Nó chẳng thay đổi được điều gì cả.”

Cô nói một cách thẳng thắn dưới cương vị của một bác sĩ phẫu thuật và một nhân viên hỗ trợ điều tra những cái chết bất thường. Nhưng Lucas thì choáng váng. Cô nhìn thấy gương mặt anh đanh lại, nên vội vã nói, “Lạy Chúa, Lucas, em không có ý đó.”

“Dù sao thì em nói cũng đúng,” giọng anh nặng nề. “Mười phút vậy. Nó cũng chẳng thay đổi được điều gì.”

Lucas mở cửa cho Climpt rồi mới quay lại phòng tắm để sửa soạn trong khi Climpt ngó nghiêng những thiệt hại từ vụ xả súng đêm qua.

Khi Lucas xong xuôi thì Weather đã có mặt ở hành lang trong cái quần jeans giữ nhiệt và một chiếc áo len. Cô lại cầm theo chiếc túi xách cô đã mang tới nhà LaCourt. “Sẵn sàng chưa?”

“Rồi.”

“Đêm qua cô thật quá may mắn đấy,” Climpt đứng trong phòng khách, miệng hút thuốc, mắt nhìn dấu tích mà cuộc đấu súng gây ra.

“Tôi không thấy có gì may mắn ở đây cả. Hãy nhìn những gì hắn đã làm với căn nhà của tôi này.”

“Nếu tôi là hắn thì cô đã ngỏm rồi. Đáng nhẽ hắn ta nên đứng chờ cho đến khi cô ra tận cửa.”

“Tôi sẽ bảo lại với hắn nếu gặp,” Lucas mỉa mai.

Thi thể của John Mueller bị vứt trong một hố cát bị bỏ hoang bên ngoài một con đường rải nhựa do chính phủ thầu trong Rừng Quốc gia Chequamegon. Con đường cách nhà cậu bé mười lăm cây số. Mấy chiếc xe của cảnh sát bị kẹt ở lối rẽ và tuyết đã bị những người đi xuống hố giẫm đạp lên.

“Shelly đang bực mình,” Climpt vẫn phì phèo điếu thuốc. “Có chuyện gì đó đã xảy ra ở buổi thánh lễ thì phải.”

“Họ đã tìm thấy Bergen rồi sao?”

“Ừ, ông ấy đã ở đó.”

Từ đây, Lucas, Weather và Climpt có thể nhìn thấy cảnh sát trưởng đứng một mình bên trong hố cát như một con bù nhìn vừa béo vừa đen. “Đây là cơn ác mộng tồi tệ nhất của anh ấy,” Weather kết luận.

Climpt gật đầu, “Ông ấy chỉ muốn cứ nhẹ nhàng dễ dàng mà làm việc rồi nghỉ hưu, tập trung chăm lo cho mọi người. Ông ấy làm rất tốt việc đó.”

Ba người đỗ xe và đi về phía những cảnh sát đứng ở rìa hố cát. Một người dân mặc chiếc áo parka màu cam đứng ngay kế bên, cạnh một chiếc xe trượt tuyết. Anh ta đang nói chuyện với một cảnh sát. Carr thấy ba người đi tới. Ông trèo lên con đường sạch tuyết vừa mới được giẫm lên.

“Cô thế nào rồi? Có ngủ được tí nào không?” Carr hỏi han, quan tâm.

“Tôi ngủ được có một tí thôi. Có phải thằng bé…”

“Ở đây. Chúng tôi vẫn chưa gọi người thân của cậu bé đến.” Carr quay sang Lucas, “Sẽ mất bao lâu để tóm được tên khốn ấy?”

“Đây không phải là một câu hỏi hợp lý đâu,” Weather cắt ngang.

Lucas nhìn về phía mấy cảnh sát đang tụ tập quanh thi thể một lúc rồi mới lên tiếng, “Ba hoặc bốn ngày. Hắn ta bị điên rồi. Trừ khi giữa hắn và cậu bé có mối liên hệ nào đó, không thì không có lý do gì để hắn phải giết nó cả. Hắn đã mạo hiểm quá nhiều mà lại không được gì cả.”

“Liệu hắn có thể giết thêm ai nữa không?” Giọng Carr tức giận, căng thẳng, và thống khổ như thể ông đã biết trước câu trả lời.

“Có thể,” Lucas gật đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt bất lực và mệt mỏi của Carr. “Có thể lắm. Tốt hơn hết là phải tìm cho ra nhà Schoenecker đi. Nếu họ thực sự có liên quan và đang ở một nơi mà hắn có thể tìm đến thì. . . ”

“Tôi đã dán thông báo trên toàn miền Nam rồi, từ Florida đến Arizona. Tôi cũng đang cho phỏng vấn bạn bè của họ nữa.”

Weather bước tới gần chỗ thi thể, Lucas theo ngay sau. Carr huých khuỷu tay khi Lucas bước qua, “Anh phải tìm ra cách giải quyết đi, Lucas.”

“Tôi biết mà.”

Thi thể của John Mueller đã được tìm thấy bởi người đi xe trượt tuyết mặc áo parka màu cam. Anh ta nhìn thấy hai con sói đồng cỏ ở túm tụm dưới hố nhưng tưởng rằng chúng đang xé xác một con hươu. Anh ta dừng lại để xem nó có phải là con đực không để còn lấy gạc. Anh ta đuổi đám sói đi, nhìn thấy áo khoác của cậu bé và gọi ngay cho sở cảnh sát. Cảnh sát đầu tiên đến hiện trường đã bắn chết một con sói đồng cỏ và phủ vải bạt lên thi thể cậu bé.

“Thật khủng khiếp,” Weather lật tấm bạt ra. Mọi người xung quanh đều im lặng dán mắt vào những người lom khom quanh thi thể. “Có phải là cậu bé không?”

Lucas nhìn kĩ khuôn mặt đã bị gặm nhấm mất một nửa của cậu bé rồi gật đầu. “Đúng là cậu bé rồi. Không sai được đâu. Ôi, Chúa ơi.”

Lucas đi ra khỏi hiện trường. Anh không thể chịu đựng được điều này. Lâu rồi anh không cảm thấy như vậy. Kể từ tuần thứ ba khi anh bắt đầu làm cảnh sát tuần tra, anh đã quen với việc này rồi. Chỉ đơn giản là cảnh sát nhìn thấy một xác chết thôi. Không chút cảm xúc.

“Anh ổn chứ?” Climpt hỏi.

“Tôi đang phát điên lên đây.”

Anh đang đi được nửa đường quay lại xe thì thấy Crane, nhân viên kỹ thuật của phòng thí nghiệm ở Madison, đang bước tới.

“Có việc gì cho tôi không?” Crane hỏi.

“Tôi không biết nữa. Hiện trường rất hỗn loạn. Có mấy con sói đồng cỏ đã gặm nhấm thi thể. Chắc sẽ cần khám nghiệm để tìm ra cách thức giết người của hung thủ.”

“Tôi có máy dò kim loại đây. Tôi sẽ kiểm tra hiện trường xem có vỏ đạn không. À này, tôi đã gọi cho anh sáng nay và nghe nói anh đã trên đường đến đây. Anh có nhớ cái trang tạp chí khiêu dâm bị cháy tôi đã gửi xuống Madison không? Cái bức ảnh ấy?

“Nó sao rồi?”

“Chúng tôi cũng đã gửi đến các sở cảnh sát lớn ở Wisconsin, Illinois và Minnesota. Họ hồi âm rồi. Có một người tên là…,” Crane vỗ vỗ mấy cái túi áo, lôi ra một chiếc găng tay, cho tay vào một cái túi và lấy ra một quyển sổ mỏng, “… một người tên là Curt Domeier, cảnh sát Milwaukee. Anh ta nói anh ta biết nhà xuất bản. Anh gọi lại cho anh ta xem.”

Lucas cầm lấy tờ giấy trong cuốn sổ. Có việc để làm rồi. Anh bước về phía chiếc xe, gọi điện đàm và nối máy đến Milwaukee. Domeier chuyên giải quyết mấy vụ liên quan đến tình dục. Anh ta không ở trong phòng làm việc nhưng nghe điện thoại qua cái máy phát tin nhắn. Lucas giới thiệu bản thân và kể qua tình hình, “Mấy anh chàng ở Madison nói có thể anh biết ai đã xuất bản tờ tạp chí ấy.”

“Đúng thế. Tôi vẫn chưa tận mắt nhìn thấy nó, nhưng trên báo có mấy ký tự tượng hình ở cuối, người ta hay gọi là dingbat ấy. Chúng nhìn giống như mấy quân bài, cơ, rô, bích, tép. Tôi chưa thấy những chỗ khác in cái đó bao giờ ngoại trừ chỗ của người này.” Giọng của Domeier nghe khàn khàn, không kiểu cách, giống giọng của mấy tay cảnh sát vừa nhai kẹo cao su vừa uống cà phê.

“Tôi có thể đến gặp anh ta không?”

“Không thành vấn đề. Anh ta làm việc tại nhà riêng ở phía bắc thành phố, gần quốc lộ I-43. Anh ta bị liệt và làm mấy dịch vụ trên máy Macintosh.”

“Macintosh? Máy tính á?”

“Chính xác. Anh ta làm cho mấy tạp chí rẻ tiền. “Trang trí, trình bày, kiểu kiểu thế.”

“Đã có bốn người chết ở đây.”

“Tôi đọc tin rồi. Tôi tưởng là ba người chứ.”

“Sắp có một người nữa lên báo sáng mai. Là một thằng bé.”

“Thật sao?”

“Chúng tôi nghĩ hung thủ đã giết cả gia đình vì bức hình trên cái trang tạp chí đó.”

“Tôi có thể tới gặp anh ta ngay bây giờ hoặc anh có thể tới đây cùng đi với tôi. Anh muốn sao cũng được.”

“Vậy tôi sẽ tới đó.”

“Ngày mai được không?”

“Chiều hoặc tối nay đi.”

“Tôi sẽ nói chuyện với ai đó ở đây về vấn đề làm ngoài giờ nhưng nếu sếp của anh gọi xuống thì… tôi nhận tiền cũng được.”

“Tôi sẽ nhắc ông ấy. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu?”

“Có một cửa hàng bánh donut ngay trên đường quốc lộ.”

Carr không đồng tình với chuyến đi, “Chúng ta cần tạo áp lực cho hắn. Tôi có thể cử người khác đi.”

“Tôi muốn nói chuyện với cái gã này. Nghĩ mà xem, gã này có thể đã từng nhìn thấy hung thủ. Gã này có thể biết hắn ta.”

“Thôi được rồi. Nhưng nhanh lên đấy,” Carr tỏ vẻ lo lắng.“Anh đã nghe chuyện của Phil chưa?”

“Cha Bergen hả? Có chuyện gì thế?”

“Ông ấy đã tới buổi thánh lễ. Tôi đã cho người đi tìm ông ấy nhưng chẳng thấy đâu. Thế rồi nửa tiếng trước khi buổi lễ bắt đầu, ông ấy lù lù lái xe đến mà chẳng thèm nói chuyện với tôi câu nào. Sau bài thuyết giáo, ông ấy nói ông ấy cần nói chuyện với chúng tôi như những người bạn và hàng xóm. Ông ấy nói ra hết. Bergen nói rằng ông ấy biết về tin đồn trong thị trấn, rằng ông không liên quan đến cái chết của nhà LaCourt hay thằng bé John Mueller nhưng sự nghi ngờ của mọi người đang giết chết ông ấy. Ông nói rằng ông đã uống say vào cái đêm chúng ta đến và đêm qua ông đã đến Hayward uống. Ông ấy nói ông ấy đã suýt vượt qua cái ranh giới của cám dỗ, suýt chút nữa đã không thể quay đầu lại nhưng ông ấy đã dừng bước. Bergen nói rằng ông đã nói chuyện với Chúa và ngừng uống rượu. Ông ấy mong mọi người sẽ cầu nguyện cho ông ấy.”

“Và ông tin ông ấy ư?”

“Tất nhiên. Anh phải ở đấy mới hiểu được. Ông ấy đã nói chuyện với Chúa Jesus, và khi ông đang nói với chúng tôi, Chúa Thánh Thần đã ở đấy, ngay trong nhà thờ. Tôi có thể cảm thấy… hơi ấm. Khi Phil rời khỏi bệ thờ thánh lúc xong lễ, ông đã ngã khuỵu xuống và khóc, và tôi có thể cảm thấy Chúa đã giáng trần,” đôi mắt Carr thẫn thờ khi diễn tả lại cảnh tượng ở đó. Lucas hoảng sợ, bước lùi ra xa.

“Tôi đã nhận được một cuộc điện thoại từ người bạn là nữ tu,” Lucas lên tiếng. Carr giật bắn mình và trở lại hiện tại.“Cô ấy đã kiểm tra một số nguồn tin từ nhà thờ. Họ nói Cha Bergen không đồng tính. Chưa từng có ham muốn tình dục với đàn ông. Nhưng cũng không chắc chắn hoàn toàn.”

“Vậy là vụ Bob Dell vẫn chưa được giải quyết.”

“Chúng ta cần phải nói chuyện với Bergen. Anh có thể gặp ông ta luôn trong hôm nay hoặc chờ đến khi tôi quay lại.”

“Phải chờ thôi. Sau buổi sáng ngày hôm nay thì tôi không hiểu nổi Phil nữa rồi.”

“Tôi sẽ cố quay lại trước buổi tối. Tôi cũng không biết có kịp không nữa. Nếu tôi không về kịp, anh có thể cử ai đó đến chỗ Weather được không?”

“Được. Tôi sẽ bảo Gene qua đó.”

Weather khẳng định John Mueller tử vong do nguyên nhân đáng ngờ và yêu cầu chuyển xác đến để chẩn đoán pháp y ở Milwaukee. Lucas báo với cô là anh sắp đi, giải thích cho cô và hứa sẽ quay lại sớm nhất có thể.

“Cả đi cả về mất mười hai tiếng đấy. Anh đi từ từ thôi nhé.”

“Gene sẽ đưa anh vào thị trấn. Em đi cùng Shelly nhé?”

“Được thôi.” Hai người đang đứng cạnh chiếc xe của Climpt, cách Climpt và Carr vài bước chân. Khi anh bước lên xe, cô kéo anh lại và hôn anh, “Nhưng nhanh chóng trở về nhé.”

Trên đường về, Climpt hỏi, “Anh đã bao giờ nghĩ đến việc có con chưa?”

“Tôi có một đứa con gái,” Lucas nhớ lại câu chuyện Weather kể về con gái của Climpt.

Climpt gật đầu, “Anh may mắn đấy. Tôi đã từng có một đứa con gái nhưng con bé đã chết trong một tai nạn.”

“Weather đã kể cho tôi nghe rồi.”

Climpt liếc nhìn anh và cười nhăn nhở. Anh ta có thể làm người mẫu quảng cáo Marlboro đấy, Lucas nghĩ thầm. “Mọi người đều thương hại tôi. Tôi nghe lâu cũng mòn tai rồi. Cũng ba mươi năm rồi.”

“Phải rồi.”

“Tôi định nói là… Tôi đang nghĩ có lẽ tôi sẽ giết chết tên khốn này vì những gì hắn đã làm với cô con gái nhà LaCourt và thằng bé Mueller. Nếu ta bắt được hắn, và nếu ta bắt được hắn ở nơi nào đó mà ta có thể xử hắn, thì cứ quay mặt đi nhé,” giọng của Climpt nghe nhẹ nhàng, thận trọng.

“Tôi không biết nữa,” Lucas nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

“Anh không cần làm đâu. Đừng cản tôi là được.”

“Dù sao anh cũng không thể mang con gái mình quay trở lại được đâu, Gene.”

“Tôi biết chứ,” giọng Climpt khàn khàn. “Lạy Chúa, Davenport, anh…”

“Tôi xin lỗi.”

Sau một hồi lâu im lặng lắng nghe tiếng lốp xe lăn bánh trên con đường gồ ghề, Climpt lên tiếng, “Chỉ là tôi không thể chấp nhận được những kẻ giết trẻ con. Thậm chí tôi còn không thể đọc mấy cái tin như vậy ở trên báo hay nghe trên ti vi. Giết một đứa trẻ là việc xấu xa nhất con người ta có thể làm. Xấu xa tột độ.”

ĐƯỜNG ĐI ĐẾN Milwaukee dài và ngoằn nghèo qua một loạt mấy con đường quê và đường cao tốc hai chiều dẫn đến Green Bay, rồi đi thêm một lúc nữa về hướng nam dọc theo hồ trên quốc lộ I-43. Domeier đã chỉ trình tự các đường ra khỏi cao tốc cho Lucas và Lucas tìm được đúng lối dẫn vào trục đường chính ngay lần đầu tiên. Tiệm bánh donut cách một trung tâm mua sắm có mái phẳng đang ngừng hoạt động không xa. Lucas đỗ xe và đi vào trong.

Anh chàng cảnh sát thành phố Milwaukee là một người đàn ông béo và lùn, mặt đỏ lừ, mặc một chiếc áo khoác len dài và đội một chiếc mũ của công nhân bến tàu. Anh ta ngồi ở quầy, nhúng chiếc bánh donut vào cốc cà phê, tán tỉnh một cô hầu bàn cũng béo và lùn. Cô ta cười toe toét, miệng ngậm một điếu thuốc lá có dính son. Khi Lucas bước vào, cô vội lấy điếu thuốc lá ra khỏi miệng và để tay xuống phía dưới quầy. Domeier quay đầu lại, nheo mắt nhìn Lucas, “Anh là Davenport phải không?”

“Là tôi. Anh là nhà ngoại cảm à?”

“Bởi vì trông anh lạnh cóng luôn rồi. Tôi nghe nói ở đó lạnh sun người hả?”

“Đúng đấy,” hai người bắt tay. Lucas nhìn qua thực đơn trên quầy, “Cho tôi hai chiếc bánh va ni, một cái có dừa và một cái có đậu phộng và một cốc cà phê đen cỡ lớn.” Anh ngồi xuống một chiếc ghế đẩu kế bên Domeier. Quán cà phê khiến anh cảm thấy như được trở lại làm một cảnh sát thành phố.

Cô phục vụ đi lấy cà phê, mồm lại ngậm điếu thuốc. “Dưới này ấm hơn nhiều phải không?” Lucas bắt chuyện với Domeier. “Trời cũng lạnh mà cũng -6o đến -8o F[1] đấy, nhưng không lạnh bằng chỗ anh.”

Hai người nói chuyện và làm quen với nhau trong khi Lucas ăn mấy chiếc bánh donut. Lucas kể về Minneapolis, lương hưu và bổng lộc.

“Tôi muốn chuyển đến sống ở một nơi ấm hơn nếu tôi có thể tìm ra cách chuyển được lương hưu và bổng lộc đi cùng,” Domeier than vãn. “Mấy nơi ở vùng Tây Nam ấy. Không quá nóng, không quá lạnh. Thời tiết khô thoáng. Một nơi nào đó cần một anh chàng điều tra mấy vụ tình dục và cho tôi ba tuần nghỉ vào năm đầu làm việc.”

“Chuyển công tác sẽ làm anh thụt lùi. Anh không biết về thị trấn, không biết về cảnh sát hay những tên khốn ở đó. Nếu chưa đi tuần ở đó bao giờ thì nơi đó sẽ vô cùng lạ lẫm đấy.”

“Tôi ghét phải mặc đồng phục rồi viết giấy phạt tốc độ hay hòa giải mấy vụ đánh nhau,” Domeier rùng mình tỏ vẻ chán ghét.

“Công việc của anh ở đây quá ổn rồi còn gì,” cô hầu bàn nói chen vào. “Anh sẽ chẳng có việc gì để làm nếu không có gã Polaroid Peter đâu.”

“Cái gì Polaroid cơ?”

“Peter,” Domeier úp mặt vào tay. “Gã đó muốn giết tôi lắm đấy.”

Cô phục vụ bàn khúc khích cười. Domeier tiếp tục giải thích, “Hắn ta như bị bệnh phô dâm ấy. Hắn lột hết quần áo ở trong nhà, rồi lấy một chiếc máy ảnh Polaroid chụp của quý. Mà cái đấy của hắn cũng có gì để khoe khoang đâu. Cỡ trung bình thôi. Hắn rải ảnh xung quanh trường cấp ba, hoặc trung tâm mua sắm hoặc những nơi có nhiều con gái tuổi vị thành niên ấy. Một cô bé chỉ cần nhặt nó lên và bùm - cô ta “bùng cháy.” Tôi nghĩ chắc hắn nấp ở quanh đó và quan sát đến sướng hết cả người không biết chừng.”

Lucas phì cười, suýt nghẹn vì miếng bánh donut. Domier tang một cú thật mạnh vào lưng anh. “Sẽ ra sao nếu một tên đực rựa nhặt được bức ảnh đó?” Lucas hỏi.

“Đàn ông sẽ không nhặt lên đâu,” Domeier nói, giọng khinh khỉnh. “Mà nếu có nhặt lên thì cũng chẳng kể cho ai nghe.

Bọn tôi nhận được phải đến cả tá cuộc gọi, và lần nào cũng là con gái nhặt mấy cái ảnh đó lên. Ảnh rải khắp vỉa hè nên bọn họ cứ nhặt lên xem thôi. Nếu tôi nhận được hai mươi lăm cuộc gọi thì chắc hắn phải rải mấy cái của đó cả trăm lần rồi.”

“Khéo có khi phải năm trăm lần ấy nếu các anh nhận được hai mươi lăm cuộc.”

“Hắn đang làm cảnh sát điên đầu,” Domeier uống nốt cốc cà phê.

“Vấn đề lớn của các anh đó hả? Nghe có vẻ giải trí mà.”

“Cái gì cơ?” Domeier nhìn anh chằm chằm. “Anh đi mà nói vậy với thị trưởng xem.”

“Ồ.”

“Ông ta lên truyền hình và hứa rằng chúng tôi sẽ sớm bắt được tên kia. Toàn bộ đơn vị đang cãi nhau xem nên giải quyết việc này hay cứ cho qua đây.”

Lucas bắt đầu cười và nói, “Đi được chưa?”

“Đi thôi.”

Bobby Mclain sống trong một căn hộ hai tầng được xây bằng những khối bê tông màu be và nâu. Khu này vớn dĩ toàn những căn hộ cũ tồi tàn xây bằng gạch nâu, giờ được thay thế bằng những căn hộ xập xệ, xây mới bằng bê tông. Đường phố thật ảm đạm, tuyết chất thành đống bên lề đường. Mấy chiếc sedan[2] gỉ sét từ những năm bảy mươi đậu cạnh đống tuyết.

Thậm chí cây cối cũng mang vẻ u tối và ảm đạm. Domeier chở Lucas, và chỉ ra phía chiếc Chevy được sơn bằng tay đang đỗ dưới cột đèn an ninh phía tây căn hộ. “Đó là xe của Bobby. Tự sơn bằng một cây lăn đấy.”

“Màu gì thế kia?” Lucas hỏi khi Domeier tấp vào lề. “Màu nho. Không có nhiều xe thùng màu nho xung quanh đây đâu, mà mấy cái xe màu đấy thì toàn kiểu gắn sticker của Dead Head[3] thôi.”

Hai người bước ra khỏi xe, quan sát con phố. Không có ai trên phố ngoài họ. Họ có thể nghe thấy tiếng ti vi ở trong nhà vọng ra cửa. Lucas gõ cửa và tiếng ti vi bỗng tắt.

“Ai đó?” Giọng nói cao vút như của một cậu chàng mới lớn.

“Domeier. Sở cảnh sát Milwaukee.” Sau một hồi im lặng, Domeier hét lên, “Mở cánh cửa chết tiệt này ra, Bobby.”

“Anh muốn gì?”

Lucas bước sang bên trái, còn Domeier bước sang bên phải, tránh xa lối vào.

“Tôi muốn cậu mở cánh cửa chết tiệt này ra.”

Domeier đá cửa và người trong nhà lúc này mới lại lên tiếng, “Được rồi, được rồi, được rồi. Chờ một chút nào.”

Một vài giây sau cánh cửa mở ra. Bobby McLain là một cậu chàng trẻ và béo. Cậu ta đeo một cặp kính dày và có mái tóc ngắn vàng hoe. Cậu mặc một chiếc quần kaki rộng và chiếc áo thun cổ tròn màu trắng đã ố vàng. McLain ngồi trên chiếc xe lăn cũ kĩ.

“Vào đi rồi đóng cửa lại đấy,” cậu ta lùi xe lăn về phía sau.

Domeier bước vào trước, Lucas theo sau. Căn hộ của Mclain có mùi pizza đã mốc và phân mèo. Sàn nhà được phủ một tấm thảm bẩn có thể đã từng là màu đào. Phòng khách được làm thành phòng máy tính, với hai chiếc máy tính Macintosh lớn đặt trên bàn giấy, xung quanh là giấy tờ và mấy cái thiết bị không nhận dạng nổi.

Domeier nhìn chằm chằm vào nhà bếp. Lucas đóng cửa lại bằng một cái đạp chân. “Có ai đó vừa chạy ra bằng cửa sau à?” Domeier hỏi, giọng ngờ vực.

“Không, không,” McLain liếc mắt một vòng về phía căn bếp. “Thật mà. . .”

Domeier thả lỏng người, “Được rồi” và bước về phía căn bếp rồi nhìn vào bên trong. Anh ta không thèm nhìn McLain, “Người ở đằng kia tên là Davenport, anh ấy là cảnh sát đến từ hạt Ojibway, ở phía bắc ấy. Anh ấy đang điều tra một kẻ giết người hàng loạt. Cậu có thể dính líu đến hắn ta đấy.”

“Tôi ư?” McLain tròn mắt, nhìn chằm chằm vào Lucas, “Cái gì vậy?”

“Một vài người đã bị giết vì một quyển tạp chí khiêu dâm của cậu, Bobby.” Có một cái ghế chất đầy giấy in bên cạnh một trong những cái máy tính Macintosh. Lucas cầm lấy tập giấy, ném nó lên bàn, và xoay ghế lại ngồi xuống. Anh gí sát mặt vào McLain. “Chúng tôi chỉ có được một mẩu của một trang thôi. Chúng tôi cần phần còn lại của quyển tạp chí.”

Domeier bước tới chỗ McLain, đưa cho anh ta một bản sao Xerox[4] của bản gốc, đồng thời cầm lấy một cái tay đẩy phía sau chiếc xe lăn của McLain và lắc nhẹ. McLain liếc lên một cách lo lắng và nhìn lại bản sao Xerox.

“Tôi không biết.”

“Thôi nào, Bobby. Bọn này đang nói chuyện nghiêm trọng đấy, kiểu chuyện vào tù ra tội ấy,” Domeier lại lắc tay ghế. “Bọn tôi đều biết cái thứ rác rưởi này từ đâu ra đấy.”

McLain lật trang giấy trong tay, nhìn lướt qua mặt trống phía sau, “Có thể.” Domeier liếc nhìn sang Lucas, và McLain nói, “Tôi được gì?”

Domeier ghé sát người lại gần, “Trước hết, tôi sẽ không đá cái đít ục ịch của cậu ra khỏi cái ghế này.”

“Và cậu sẽ nhận được sự khoan hồng của cảnh sát.” Lucas nói, “Thứ mà cậu đã in là ấu dâm đấy. Tội trạng đàng hoàng luôn. Chúng tôi có quyền tịch thu tất cả những thứ liên quan mật thiết đến vụ án. Để chúng tôi bực thì cậu hôn tạm biệt dàn máy tính đi là vừa.”

McLain lo lắng nhìn vào bản sao Xerox, rồi quay đầu về phía Domeier, bực tức nói, “Bỏ cái tay đáng ghét của anh khỏi xe lăn của tôi.”

“Quyển tạp chí này đâu rồi?”

McLain lắc đầu chịu thua, “Ở hành lang, chết tiệt.”

Cậu ta xoay xe lăn và đi về phía cái hành lang ngắn ngủn, đi qua nhà tắm đến cửa phòng ngủ duy nhất rồi vào trong. Phòng ngủ là một mớ hổ lốn. Quần áo vứt ngổn ngang đầy trên ghế và trên cái tủ có nhiều ngăn. Sàn nhà bừa bãi những cuốn tạp chí về máy tính và sách về in ấn. Một cái đèn bàn cường độ cao được treo trên góc giường. Trên cửa sổ đính đầy những mảnh giấy màu đen. McLain gạt một đống giày thể thao bằng vải bạt ra khỏi đường đi và mở một cái tủ hai buồng. Chồng tạp chí lá cải in đen trắng nhét trong tủ cao đến tận ngực. “Các anh sẽ phải kiếm trong đống này, nhưng đây là tất cả những gì tôi có. Mỗi số sẽ có khoảng ba đến bốn bản sao.”

Lucas nhấc một chồng tạp chí lên và lật tìm. Phần lớn là về mấy thứ khiêu dâm. Có hai cuốn là của lũ phân biệt chủng tộc, một cuốn là ấn phẩm của lũ tin tặc máy tính, còn cuốn kia là của đài phát thanh ngầm. Mấy cuốn tạp chí này đều nhìn hao hao nhau, được in trên giấy đen trắng loại rẻ tiền nhất với cách trình bày nghiệp dư và trang trí rập khuôn. “Bức ảnh được đăng trong cuốn nào?”

“Tôi không biết. Tôi chỉ đi xuống hiệu sách và mua những cuốn tiểu thuyết người lớn, lấy nội dung trong đó, đánh thành cột báo, thỉnh thoảng có chỉnh sửa một tí và in ra kèm theo những bức ảnh người ta gửi đến. Tôi có địa chỉ hòm thư mà.”

“Có danh sách độc giả đăng ký mua báo dài hạn không?”

“Không có. Tôi phân phối mấy thứ này cho các cửa hàng bán đồ người lớn.” McLain ngước nhìn Lucas, “Đưa tôi xem lại cái bản sao nào.”

Lucas đưa nó cho cậu ta. McLain liếc nhìn xuống phía dưới trang giấy, “Chờ chút.”

“Thế còn mấy cuốn nói về Đức Quốc Xã này thì sao?” Domeier xem xét mấy quyển tạp chí. “Nó có được chuyển qua các hiệu sách không?”

McLain lăn về phía kệ sách bên cạnh giường, tìm trong đống tạp chí Playboy, liếc qua mấy mẩu chuyện cười ở mặt sau của những trang kẹp. “Không, đó là hàng đặt. Mấy cái viết về Đức Quốc Xã, lũ tin tặc và đồ thừa từ quân đội đều là hàng đặt. Tôi chỉ làm mảng khiêu dâm thôi.”

Anh ta kiểm tra mặt sau của một cuốn tạp chí có hình một người phụ nữ tóc vàng đang sấy khô lông mu, rồi kiểm tra bìa. “Đây rồi… Tôi nhặt mấy mẩu chuyện cười từ tạp chí Playboy cho vào khi cột nội dung chưa đủ. Đây là số tháng Tám, có mẩu chuyện cười phía dưới cái trang mà anh đưa. Vậy chắc là một cuốn được in trong vòng sáu tháng trở lại đây. Có lẽ là trong khoảng năm mươi, sáu mươi cuốn nằm trên đầu.”

Mười phút sau Domeier tìm thấy tấm hình trong một cuốn tạp chí có tên Những Chàng Trai Ngoan, “Đây rồi”.

Lucas cầm lấy nó, nhìn qua tiêu đề và mẩu chuyện cười về cái-đầu-nhỏ. Chính là nó.

Tấm hình ở ngay đầu trang chụp một người đàn ông khỏa thân đang nghiêng người để phô ra dương vật cương cứng. Ở phía sau, một thằng bé đang nằm ườn trên một chiếc giường bừa bộn, nhìn về phía ống kính và cười tự mãn. Trán thằng bé bị tóc che kín, ngực và chân gầy trơ xương. Nó trông còn bé quá, trông còn bé hơn những đứa cùng trang lứa. Đầu nó nghiêng nghiêng để lộ ra cái khuyên tai. Tay trái cầm một điếu thuốc lá, khuỷu tay trái thì đặt trên hông, bàn tay hơi cụp xuống. Nó bị mất một ngón tay.

Dù chất lượng ảnh không được tốt nhưng Lucas vẫn nhận ra cậu bé. Cái gã đàn ông trong ảnh thì không thể nhận dạng được. Có thể nhìn rõ được phần từ hông xuống đầu gối của hắn, bức ảnh cũng hơi mờ nữa, máy ảnh rõ ràng là cố ý chụp thằng bé, gã kia chỉ làm nền thôi.

“Thằng bé chết rồi sao?” Domeier quay sang nhìn Lucas.

“Ừ.”

“Cái này cũng chẳng khá hơn là bao.”

“Ừ.”

Đúng là bức ảnh chẳng nói lên điều gì hết. Cái giường không có đầu hay chân giường, cũng không có đồ nội thất nào có thể nhìn rõ trừ một tấm thảm màu be nhạt hoặc màu nâu vàng nhạt gì đó và một đôi giày thể thao ở phía bên trái. Vì là ảnh đen trắng nên không rõ được màu sắc như thế nào.

Lucas nhìn McLain, “Thế bản gốc đâu?”

McLain nhún vai, lùi xe lại vài phân. “Tôi nghiền ra rồi đổ rác rồi. Tôi mà giữ lại hết mấy thứ này thì chắc sẽ bị giấy đè chết mất.”

“Cậu vẫn giữ lại đống này đấy thôi?” Lucas hỏi, tay chỉ vào đống tạp chí trong tủ.

“Đấy là nguồn tham khảo… cho khách hàng mới muốn biết tôi làm cái gì.”

Lucas quay sang nhìn Domeier, “Nếu ta tẩn tên khốn này một trận rồi ném hắn ta vào bồn tắm thì mọi người có bực mình không?”

Domeier nhìn chằm chằm vào McLain, rồi quay sang Lucas, “Người ta sẽ tin ai đây? Hai cảnh sát hay là một tên rác rưởi? Anh muốn ném hắn ta đi hả?”

“Chờ một chút nào,” McLain càu nhàu.“Tôi sẽ đưa cho anh tất cả những gì anh cần mà.”

“Tôi muốn ảnh gốc,” Lucas cắt ngang.

McLain lùi lại một chút nữa, “Tôi thề là tôi không có ảnh gốc.”

Lucas tiến lại gần, cúi người xuống sát cậu ta rồi đưa mặt lại gần, “Tôi không tin đâu, đồ chết giẫm.”

McLain lại lùi ra sau, “Khoan. Ra bếp đã.”

Hai người đi theo McLain qua hành lang, qua phòng khách vào bếp. McLain đẩy xe lăn về phía một chiếc túi nhựa đựng rác cạnh cửa sau, gỡ nó ra và lôi giấy ra khỏi túi.

“Thấy không, đây là mấy bản ma két của số gần đây nhất. Tôi in mấy cái ảnh này bằng máy in la de, quét bức hình, dán nó lên và gửi đi. Tôi sẽ hủy ảnh gốc luôn. Xem đi, đây là ảnh gốc này.” Anh ta đưa cho Lucas vài dải giấy nhựa bóng của một bức ảnh Polaroid đã bị xén. “Còn nữa đây.”

Lucas nhìn những dải nhựa chụp nửa sau của một phụ nữ khỏa thân, ngồi trên thảm. Sau đó, McLain đưa cho anh thêm vài dải chụp nửa trước của người phụ nữ. Cô ta đang thổi kèn cho một gã đàn ông. Và cũng giống như trong bức ảnh chụp Jim Harper, gã đàn ông chỉ được chụp từ hông xuống đầu gối. McLain vứt một cái hộp bánh pizza đã bị xé rách xuống sàn nhà, tìm thấy một vài tấm ảnh gốc nữa.

“Còn bản sao in bằng máy in la de thì sao?”

“Tôi lấy mấy bản ma két rồi cũng xén bản in bằng máy la de đi.”

“Tại sao lại xén chúng?”

“Tôi không muốn người dọn rác trông thấy những bức ảnh khiêu dâm đó và gọi cho Domeier.”

“Anh không giữ lại bất kỳ bức ảnh in la de nào sao?” Domeier hỏi.

McLain ngẩng lên, “Nghe này. Khi các anh đã nhìn thấy quá nhiều những bức ảnh chết tiệt như thế này thì chúng cũng sẽ trở nên vô giá trị như mấy con tem trị giá hai mươi chín xu thôi. Mấy người gửi ảnh đến cũng không tốt đẹp gì vì thế tôi không muốn giữ lại mấy cái phong bì đề địa chỉ hay kiểu đấy. Tôi không muốn mấy người đó dính phốt gì đâu.”

“Thôi được rồi,” Lucas ném mấy dải ảnh chụp bằng máy Polaroid cho McLain. “Vậy có nghĩa là anh chưa bao giờ nhìn thấy người đàn ông trong tấm hình chụp cùng thằng bé.”

“Đúng vậy. Mọi người gửi thư và ảnh cho tôi. Tôi sẽ cho nội dung thư và ảnh vào tạp chí nếu chúng có thể xài được. Phần lớn ảnh đều mờ mịt như thế thôi.”

Sau khi hỏi thêm vài câu nữa, họ rời nhà của McLain và đi về phía chiếc xe của Lucas. Lucas lấy bốn bản tạp chí của McLain.

“Ta làm tốt chứ nhỉ?”

“Anh đã cố hết sức rồi nhưng có vẻ tôi lại tự làm khó mình rồi,” Lucas bật đèn trần lên, giở quyển tạp chí ra và xem lại bức ảnh lần nữa. “Nhìn vào cái cách mà tất cả những chuyện này diễn ra - thằng bé bị sát hại, sau đó nhà LaCourt cũng bị giết vì giữ bức ảnh của nó - tôi đã cá chắc rằng có cái gì đó trong bức ảnh. Nhưng mà chẳng có cái quái gì cả.”

Chỉ là một bức ảnh bị mờ chụp một người đàn ông đứng ở phía trước và một thằng bé ở đằng sau.

“Anh có thể ước chừng độ dài dương vật của hắn, rồi cầm cái thước kẻ lượn lờ ở mấy phòng vệ sinh nam xem sao,” Domeier nói, mặt nghiêm túc.

“Không phải là ý kiến tồi nhỉ? Sao anh không làm thế luôn đi?”

Lucas xé trang tạp chí có bức ảnh, rồi ném cả quyển ra bãi đỗ xe. Anh gập trang giấy lại và nhét nó vào túi áo khoác. “Chết tiệt. Tôi cứ tưởng có thể tìm được nhiều hơn thế chứ.”

❀ ❀ ❀

[1] *Khoảng -21o đến -22oC

[2] *Sedan, loại xe du lịch thường có 4-5 chỗ ngồi, chia làm ba khoang, khoang động cơ, khoang hành khách, khoang hành lý.

[3] *Dead Head là tên gọi fan của nhóm nhạc rock The Grateful Dead.

[4] *Xerox là kỹ thuật in bằng máy photocopy hoặc các máy hỗ trợ kỹ thuật in tĩnh điện (xenographic). Từ này trở nên thông dụng sau khi hãng Xerox của Mỹ cho ra đời chiếc máy photocopy Xerox 941 vào năm 1959.

úa tôi! Ai mà biết…” “Cho tôi xem bức thư đi.” Bức thư được đánh máy ngay trên giấy viết thư với phần tiêu đề thư mặc định của giáo khu. “Ông ấy có máy đánh chữ IBM đúng không?” “Phải. Trong thư phòng của ông ấy.” “Xem nào…” Lucas lướt qua
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.