Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 26219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1308 Vì anh ấy

❊ ❊ ❊

Bạch Nhất Nhất "ồ" một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Sau khi đến bệnh viện Khang Ninh, Cố Khải đưa Bạch Nhất Nhất trở về văn phòng của anh.

Anh tìm một đồng nghiệp băng bó lại vết thương, rồi bảo Bạch Nhất Nhất đợi mình trong văn phòng vài phút, anh phải ra ngoài một lát.

Bạch Nhất Nhất không biết anh có chuyện gì, nhưng vẫn đồng ý.

Cố Khải đi đến phòng bệnh, thấy con trai của Tiền Tùng Nam đang hôn mê, vợ của Tiền Tùng Nam đang chăm sóc bên cạnh, anh hỏi thăm tình hình vài câu rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh.

---❊ ❖ ❊---

Phương Chỉ Vi dùng bữa tối cùng cha mình xong liền lên lầu, trở về phòng, cô do dự không biết có nên gọi điện cho Cố Khải, hỏi thăm vết thương trên tay anh hay không.

Vô tình liếc mắt, cô nhìn thấy trên bàn đặt một phong thư chuyển phát nhanh, đáy mắt cô thoáng hiện vẻ kinh ngạc, cô cầm lấy phong thư, đi ra khỏi phòng ngủ, hỏi người dì đang xách rác xuống lầu: "Dì ơi, cái này là khi nào gửi đến vậy?"

"Ồ... là người giao hàng gửi đến hồi chiều, lúc nãy dì quên nói với cháu."

Phương Chỉ Vi cau mày, đây là chuyển phát nhanh trong nội thành.

Cô xoay người, vừa đi về phía phòng mình vừa mở phong thư ra xem, bên trong là một bức thư.

Khi nhìn rõ nội dung trong thư, bước chân Phương Chỉ Vi bất chợt khựng lại.

Cô nhìn chằm chằm vào nội dung bức thư với vẻ giận dữ, môi mím chặt.

Nội dung bức thư thật ra rất đơn giản, chỉ vỏn vẹn hai ngàn chữ, giấy trắng mực đen in rõ: Phương Chỉ Vi, chuyện cô bị cảnh cáo trong ngõ nhỏ trước đó là do Bạch Nhất Nhất sai khiến. Đừng hỏi tôi là ai, tôi biết, đó là giao dịch giữa Bạch Nhất Nhất và một người nào đó.

Bạch Nhất Nhất!

Phương Chỉ Vi hít sâu một hơi, thầm niệm tên Bạch Nhất Nhất hai lần trong lòng.

Trở về phòng, cô lại kiểm tra lại phong thư và bức thư, không có bất kỳ dấu vết nào giúp cô đoán ra ai là người gửi.

Tâm trạng Phương Chỉ Vi có chút rối bời, cô siết chặt tờ giấy trong tay, đọc đi đọc lại nội dung vài lần.

Bên tai vang lại lời giải thích của Cố Khải hôm đó, anh nói với cô rằng anh và Bạch Nhất Nhất không phải đang yêu nhau thật, thậm chí anh cũng không thực sự theo đuổi Bạch Nhất Nhất.

Họ chỉ đang diễn kịch để cô sớm quên anh đi.

Người này rốt cuộc là ai, tại sao lại nói chuyện đêm đó là do Bạch Nhất Nhất sai khiến, lại còn có chứng cứ gì chứ?

Nếu có chứng cứ, tại sao người đó lại không để lại cách liên lạc...

---❊ ❖ ❊---

Bạch Nhất Nhất đợi trong văn phòng Cố Khải hơn mười phút, Cố Khải mới quay lại.

Thấy anh bước vào, Bạch Nhất Nhất lập tức đứng dậy: "Giờ đi sao?"

"Không cần đi, Tiền Tùng Nam sẽ sớm quay lại bệnh viện thôi." Cố Khải khẽ nhếch khóe môi, giữa hàng mày tuấn tú lộ rõ vẻ chắc chắn.

Bạch Nhất Nhất chớp mắt đầy nghi hoặc, nhìn chằm chằm gương mặt tuấn tú đầy tự tin của anh: "Anh gọi cho Tiền Tùng Nam rồi sao?"

Cố Khải bước tới trước ghế sofa, một tay ấn cô ngồi trở lại, bản thân cũng ngồi xuống cạnh cô, thản nhiên nói: "Tôi chỉ bảo với hắn, ca phẫu thuật của con trai hắn tạm thời không làm được nữa."

Bạch Nhất Nhất kinh ngạc mở to mắt, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của người đàn ông bên cạnh.

Cố Khải hàng mày thanh tú, sắc mặt thản nhiên nhìn cô.

Trong lòng Bạch Nhất Nhất không hiểu sao lại run lên, cô mím môi, ngập ngừng lên tiếng:

"Cố Khải, thật ra anh không cần làm vậy đâu."

"Làm vậy là thế nào?" Cố Khải khẽ nhướn đôi mày tuấn tú, khóe miệng thấp thoáng ý cười.

Bạch Nhất Nhất tránh ánh nhìn của anh, cụp mắt nhìn đôi bàn tay đặt trên đùi: "Nếu anh vì chuyện xưởng thuốc mà lấy ca phẫu thuật của con trai Tiền Tùng Nam ra uy hiếp hắn thì thật không cần thiết. Tuy tôi rất ghét Tiền Tùng Nam, hắn ta cũng rất đê tiện, nhưng anh là bác sĩ, anh chữa bệnh cho bệnh nhân thì không nên xen lẫn những yếu tố khác vào."

Giọng Bạch Nhất Nhất rất nhẹ, rất nhạt, lọt vào tai Cố Khải khiến lòng anh bất giác ấm áp, anh khẽ cười nói: "Em tưởng tôi thực sự sẽ không phẫu thuật cho con trai Tiền Tùng Nam sao?"

"Ý tôi là..."

"Tôi biết, ý em là tôi là bác sĩ, chữa bệnh cho bệnh nhân là trách nhiệm của tôi, không nên xen lẫn quan hệ lợi ích khác. Càng không được lấy bệnh tình của bệnh nhân ra uy hiếp Tiền Tùng Nam, đúng không?"

Cố Khải nhìn Bạch Nhất Nhất với ánh mắt chan chứa ý cười, đột nhiên cảm thấy Bạch Nhất Nhất thực sự rất đơn thuần, cũng rất lương thiện.

Tiền Tùng Nam có tâm tư đê hèn với cô rõ ràng như thế, mà cô vẫn nói như vậy.

"Ừm."

Bạch Nhất Nhất mím môi, ngẩng đầu nhìn lại anh.

"Nếu Tiền Tùng Nam biết em nói như vậy, không biết hắn có cảm động không nhỉ?" Cố Khải cười khà khà, không đợi Bạch Nhất Nhất giải thích, giọng điệu chợt thay đổi: "Lương thiện không sai, nhưng lương thiện quá mức thì chính là ngốc. Đối với kẻ tiểu nhân như Tiền Tùng Nam, căn bản không cần phải nói đạo lý nhân nghĩa gì với hắn cả."

"Tôi đâu có vì Tiền Tùng Nam." Bạch Nhất Nhất bị Cố Khải mắng là ngốc, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức lộ vẻ giận dữ, không nghĩ ngợi mà thốt lên.

Cố Khải nheo mắt lại: "Em không vì Tiền Tùng Nam, vậy là vì tôi à?" Bị ánh mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm, Bạch Nhất Nhất có chút mất tự nhiên quay mặt đi.

Thấy cô quay mặt đi, Cố Khải biết mình đoán đúng rồi, tâm trạng lập tức trở nên cực kỳ tốt: "Tôi biết rồi."

"Biết cái gì, tôi cũng không phải vì anh, là vì không muốn anh làm nhục danh tiếng nhà họ Cố, nêu gương xấu cho Đồng Đồng thôi." Bạch Nhất Nhất lườm anh, không muốn thừa nhận cô là vì anh.

Thực ra, chính cô cũng từng dùng con trai Tiền Tùng Nam để uy hiếp Tiền Tùng Nam, vào lúc hắn uy hiếp cô.

Nhưng Cố Khải thì khác.

Bạch Nhất Nhất tuy đa số thời gian đều thấy anh đáng ghét, nhưng cô biết Cố Khải là một bác sĩ tốt, cô không muốn anh bị người ta nói là uy hiếp người nhà bệnh nhân để mưu cầu tư lợi.

Cố Khải cười lớn: "Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ nêu một tấm gương tốt cho Đồng Đồng. Nhưng mà, chuyện ca phẫu thuật của con trai Tiền Tùng Nam cần phải hoãn lại là thật, tôi không phải vì uy hiếp hắn đâu."

"..."

Bạch Nhất Nhất há miệng, không nói gì.

Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân, Cố Khải thản nhiên nói: "Là Tiền Tùng Nam đấy."

"Tôi có cần tránh đi không?" Bạch Nhất Nhất thấy mình không tiện tham gia vào bệnh tình của con trai Tiền Tùng Nam, không muốn ảnh hưởng đến Cố Khải.

Vừa định đứng dậy đã bị Cố Khải kéo ngồi xuống: "Không cần, em cứ ngồi đây."

Tiền Tùng Nam gõ cửa bước vào, sắc mặt vốn đang lo lắng thoáng thay đổi khi nhìn thấy Bạch Nhất Nhất cũng ở đây.

"Bác sĩ Cố, vừa nhận được điện thoại của anh, tôi liền lập tức quay lại đây, không ngờ cô Bạch cũng ở đây."

Cố Khải sắc mặt không đổi, bình thản lên tiếng: "Nhất Nhất cũng mới tới, tôi nghe nói Tổng giám đốc Tiền tìm cô ấy nên bảo cô ấy ở lại đợi anh."

Tiền Tùng Nam nghe thấy câu này của Cố Khải, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ biến hóa, rồi trên mặt nở một nụ cười: "Đúng vậy, vì chuyện thuốc của dược phẩm Ôn Thị gây ra án mạng, tôi nhận được điện thoại của hội đồng quản trị yêu cầu hủy hợp đồng, chuyện này cũng không phải ý của tôi, là quyết định của hội đồng quản trị."

Ý tứ trong lời nói là, không phải hắn muốn làm khó Bạch Nhất Nhất.

Cho dù Cố Khải có dùng bệnh tình của con trai hắn ra uy hiếp cũng vô ích.

Tiền Tùng Nam cáo già, Cố Khải chỉ nói một câu nhẹ nhàng bâng quơ, hắn đã suy đoán ra vô vàn ý nghĩa trong đó.

Cố Khải vẻ mặt không đổi, dưới ánh mắt chăm chú của Tiền Tùng Nam, anh lại nằm ngoài dự đoán của hắn mà bỏ qua chủ đề này, dường như lúc nãy chỉ là tiện miệng nói: "Tôi vừa gọi điện, chỉ là thông báo cho Tổng giám đốc Tiền biết, về thời gian phẫu thuật, cần phải hoãn lại một tháng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1241
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.