Vì lý do thời tiết, Mặc Tu Trần không vội trở về thành phố G, mà dời vé máy bay sang hai ngày sau.
Buổi trưa một ngày trước khi trở về, Mặc Tu Trần và Cố Khải ngồi trước cửa sổ sát đất uống rượu vang, tán gẫu.
Điện thoại của Mặc Tu Trần đột nhiên vang lên, nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, khóe môi anh khẽ nhếch, ngón trỏ thon dài nhấn nút nghe: "Alo, Nhiên Nhiên."
"Tu Trần, Nhất Nhất biến mất rồi."
Giọng nói gấp gáp của Ôn Nhiên truyền đến, thần sắc Mặc Tu Trần thay đổi, giọng điệu vẫn ôn hòa bình tĩnh: "Nhiên Nhiên, em đừng vội, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
Anh đứng dậy, rời khỏi ghế, bước sang bên cạnh vài bước.
Cố Khải nhìn anh một cái, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
"Sáng sớm hôm nay, Nhất Nhất đã đưa Đồng Đồng tới nhà chúng ta, em cứ tưởng cô ấy giống như hôm qua, là đi làm, để Đồng Đồng chơi với Tử Dịch và ba đứa trẻ, không ngờ vừa rồi anh trai em gọi điện nói Nhất Nhất đã từ chức rồi."
"Từ chức?"
Mặc Tu Trần nheo mắt, hàng lông mày đẹp khẽ nhíu lại, lặp lại lời của Ôn Nhiên.
"Ừm, cô ấy từ chức rồi. Em gọi điện cho cô ấy nhưng luôn trong tình trạng tắt máy, mãi cho đến hai phút trước, em nhận được tin nhắn cô ấy gửi, nói rằng cô ấy đã rời khỏi thành phố G. Em gọi lại ngay lập tức, cô ấy nói với em là cô ấy sẽ không bao giờ quay lại nữa, nhờ anh trai em nuôi dưỡng Đồng Đồng."
"Tại sao cô ấy lại đột ngột rời đi như vậy?" Mặc Tu Trần nghi hoặc hỏi.
Trên chiếc ghế sofa phía sau, sắc mặt Cố Khải thay đổi, mặc dù Mặc Tu Trần không nhắc đến tên, anh cũng không nghe thấy đầu dây bên kia Nhiên Nhiên rốt cuộc đã nói gì.
Nhưng câu "Tại sao cô ấy lại đột ngột rời đi như vậy" khi lọt vào tai Cố Khải, khiến tim anh đau nhói một cách khó hiểu.
Một loại cảm xúc khó tả lập tức lan tràn khắp tâm trí.
"Dì Bạch tối qua đã về rồi. Sáng nay là Nhất Nhất đưa Đồng Đồng đến nhà, em không hề biết dì ấy đã về, vừa rồi dì ấy cũng nhận được tin nhắn của Nhất Nhất nên đã đến nhà."
"Nhiên Nhiên, anh biết rồi, cứ vậy đi." Mặc Tu Trần quay đầu nhìn Cố Khải đang ngồi trên ghế sofa, anh ta đang nhìn anh, ánh mắt chạm nhau, Cố Khải vô thức mím môi.
"Nhiên Nhiên nói gì?"
Cố Khải lên tiếng hỏi, Mặc Tu Trần nghĩ một chút rồi nói: "Bạch Nhất Nhất rời khỏi thành phố G rồi, nói là sẽ không bao giờ quay lại nữa."
"Cái gì?" Cố Khải nghe vậy, gương mặt tuấn tú biến sắc.
Giữa hàng lông mày Mặc Tu Trần thần sắc bình tĩnh, ánh mắt nhìn Cố Khải sâu thẳm không đáy: "Nhiên Nhiên nói, mẹ của Nhất Nhất đã về. Việc cô ấy rời đi, có lẽ có liên quan đến mẹ cô ấy. Cũng liên quan đến những lời Lê Ân đã nói với cậu."
Bàn tay to lớn đang đặt trên đùi Cố Khải bất giác co lại, đường nét ngũ quan anh ngưng tụ một tầng lạnh lẽo: "Vậy nghĩa là, những gì Lê Ân nói với tôi là sự thật."
"Lê Ân đã nói gì với cậu?" Mặc Tu Trần ở đây cùng Cố Khải hai ngày nay, ngoài tối hôm đó hỏi vài câu ra, hôm qua và hôm nay anh đều không hỏi. Cố Khải cũng không nói.
Bây giờ, Mặc Tu Trần hỏi lại lần nữa, Cố Khải rũ mắt, giọng nói thốt ra từ đôi môi mỏng mang theo ba phần kìm nén và lạnh lùng: "Lê Ân nói, chuyện năm đó, Bạch Ngọc Cần và Bạch Nhất Nhất, đều có tham gia."
"A Khải, Lê Ân nói Bạch Ngọc Cần có tham gia thì còn có thể hiểu được, nhưng Bạch Nhất Nhất thì làm sao có thể, tuổi của cô ấy xấp xỉ Nhiên Nhiên. Nhiên Nhiên bị Phó Kinh Nghĩa bắt đi khi mới nửa tuổi, lúc đó, Bạch Nhất Nhất cũng chỉ mới mấy tháng tuổi thôi chứ?" Mặc Tu Trần nheo đôi mắt dài hẹp lộ ra vẻ sắc bén, ánh mắt thâm sâu nhìn Cố Khải.
Cố Khải nhếch môi nở nụ cười lạnh: "Bạch Ngọc Cần giúp Phó Kinh Nghĩa trốn tránh sự truy lùng của cảnh sát, lúc đó Bạch Nhất Nhất đúng là còn nhỏ, không thể tham gia. Nhưng Lê Ân nói với tôi, vào sinh nhật sáu tuổi của Bạch Nhất Nhất, Bạch Ngọc Cần đã mang con bé đi gặp Phó Kinh Nghĩa."
"Sinh nhật sáu tuổi?" Mặc Tu Trần nghi hoặc nhìn Cố Khải.
Cố Khải không trả lời, chỉ mím chặt môi.
Mặc Tu Trần khẽ thở dài, giọng điệu ôn hòa mà bình tĩnh: "A Khải, lúc đó chắc chắn cậu không hoàn toàn tin lời Lê Ân, nên mới một mình đến đây để bình tâm lại, đúng không?"
"Ừ." Cố Khải cứng nhắc trả lời.
Mặc Tu Trần tựa người vào ghế sofa, vắt chéo chân, khẽ nhếch môi: "Tôi nhớ cậu từng nói, đây là biệt thự ba chúng ta xây cho mẹ năm xưa, cậu cũng thường xuyên đến đây nghỉ dưỡng. Cậu chọn nơi này là cố tình hành hạ bản thân."
"Tôi không có, chỉ là muốn suy nghĩ thông suốt một vài chuyện, tôi thực sự thích Bạch Nhất Nhất, sau khi do dự rất lâu, tôi đã quyết định buông bỏ quá khứ để ở bên cô ấy." Giọng của Cố Khải trong sự trầm uất lộ ra một tia mơ hồ.
"Nhưng điều kiện tiên quyết để tôi buông bỏ quá khứ là chuyện năm đó không liên quan đến cô ấy và mẹ cô ấy. Nếu năm sáu tuổi cô ấy thực sự cùng mẹ đi tìm Phó Kinh Nghĩa, thì cô ấy hẳn phải nhớ, nhưng lại cố tình giấu tôi. Tu Trần, tôi không thể chấp nhận sự lừa dối như vậy, càng không thể chấp nhận việc cô ấy độc ác đến thế khi còn nhỏ như vậy."
Sáu tuổi, đã bắt đầu có ký ức rồi.
"Lê Ân nói với cậu rằng lúc Bạch Nhất Nhất đi tìm cha cô ấy là vào sinh nhật sáu tuổi?" Mặc Tu Trần khẽ nhíu mày, "Liệu có phải là cô ta lừa cậu không?"
"Nếu những lời Lê Ân nói đều là giả, cậu nghĩ Bạch Nhất Nhất sẽ đưa Đồng Đồng trả lại cho tôi rồi tự mình rời khỏi thành phố G sao?" Cố Khải nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lẽo.
Mặc Tu Trần bị lời nói của anh chặn họng, nhất thời không nói được gì.
Trong khoảnh khắc, không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Cố Khải rũ mắt cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì.
Mặc Tu Trần im lặng một phút, vẫn không thấy Cố Khải lên tiếng, anh mở lời: "Vừa rồi tôi chỉ nói với Nhiên Nhiên vài câu rồi cúp máy, cô ấy bây giờ chắc chắn đang lo lắng cho cậu và Bạch Nhất Nhất. A Khải, cậu muốn khi nào trở về?"
"Ngày mai đi, cũng không vội trong chốc lát này."
Cố Khải chỉ là lúc nãy nghe tin Bạch Nhất Nhất đã rời khỏi thành phố G thì có chút chấn động.
Vài phút trôi qua, anh đã bình tĩnh trở lại.
Mặc Tu Trần gật đầu, Cố Khải đã không vội thì anh cũng chẳng có gì phải vội. Dù sao Bạch Nhất Nhất đã đi rồi, họ có quay về bây giờ cũng vô ích.
Nếu Cố Khải không muốn từ bỏ, thì cho dù Bạch Nhất Nhất có đến tận chân trời góc bể, anh cũng có thể tìm được cô.
"Để tôi gọi lại cho Nhiên Nhiên, chuyện của cậu và Bạch Nhất Nhất, bảo cô ấy đừng quản nữa." Mặc Tu Trần xót vợ, những ngày này, Nhiên Nhiên cứ lo lắng cho Cố Khải, nên anh mới đến đây tìm cậu ấy.
"Ừm. Tôi về phòng ngủ một giấc đây, cậu nói với Nhiên Nhiên, bảo cô ấy giúp chăm sóc Đồng Đồng là được rồi, chúng ta ngày mai sẽ về."
Cố Khải nói xong, đứng dậy, đi thẳng lên lầu.
Mặc Tu Trần nhìn bóng lưng anh biến mất ở cầu thang, khẽ thở dài, lấy điện thoại ra, bấm số của Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên vẫn luôn đợi cuộc gọi lại của anh, điện thoại vừa vang lên một tiếng đã được bắt máy: "Tu Trần."
"Nhiên Nhiên, anh vừa nói chuyện với A Khải rồi, cậu ấy không có phản ứng gì, có lẽ thực sự muốn chấm dứt với Bạch Nhất Nhất tại đây."
Giọng điệu của Mặc Tu Trần khi nói chuyện với Ôn Nhiên dịu dàng hơn bất cứ ai, trong giọng nói trầm thấp ôn nhu ấy, chứa đựng tình yêu độc nhất dành cho cô.
"Vậy, khi nào các anh trở về?" Trong giọng nói của Ôn Nhiên có chút tiếc nuối cho sự chia tay của họ.