Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 26440 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1454 Hỏi thế nào cũng không sao

❊ ❊ ❊

[NỘI DUNG]:

Bệnh viện Khang Ninh.

Khi Bạch Nhất Nhất gọi điện tới, Cố Khải vừa bước xuống xe.

Cách đó không xa, Lục Chi Hành và Phương Chỉ Vi cùng đi về phía cổng bệnh viện, trong mắt Cố Khải thoáng qua tia ngạc nhiên, tiếng chuông điện thoại cậu lấy ra khiến Phương Chỉ Vi phía trước quay đầu lại.

Cố Khải nhìn người gọi đến, nheo mắt, khóe miệng nhếch lên, tắt chuông rồi đút điện thoại vào túi.

Lục Chi Hành và Phương Chỉ Vi dừng lại ở cổng bệnh viện, Cố Khải rảo bước đi tới, ánh mắt lướt qua bó hoa trong tay Phương Chỉ Vi, mỉm cười chào họ: "Chi Hành, Chỉ Vi, hai người đi thăm bệnh nhân sao?"

"Ừm, Chỉ Vi nghe tin em họ tôi nằm viện, nên muốn đến thăm con bé."

Không biết từ khi nào, cách Lục Chi Hành gọi Phương Chỉ Vi đã bỏ bớt họ, chỉ gọi tên.

Phương Chỉ Vi cũng mỉm cười nhẹ với Cố Khải, ôn hòa nói: "Em họ của Lục Chi Hành bị bệnh, những ngày qua cô ấy đã giúp tôi không ít việc, nếu tôi không đến thăm một chút thì bản thân cũng thấy áy náy."

"Bà cụ Lý vẫn khỏe chứ?"

Cả ba cùng đi vào bệnh viện, Cố Khải tùy tiện hỏi.

Phương Chỉ Vi khẽ gật đầu, đi thang máy lên lầu, Lục Chi Hành và Phương Chỉ Vi đến phòng bệnh, còn Cố Khải thì quay về văn phòng của mình.

Mười phút sau, Cố Khải đi kiểm tra phòng bệnh, Lục Chi Hành cùng anh bước ra khỏi phòng bệnh, Phương Chỉ Vi ở lại trong phòng trò chuyện cùng em họ.

"A Khải, khi nào em họ tôi có thể phẫu thuật?"

"Tuần sau."

Cố Khải quay đầu nhìn anh một cái, hai tay đút vào túi áo blouse trắng, anh không cho rằng Lục Chi Hành ra ngoài là để bàn chuyện bệnh tình của em họ với mình.

Quả nhiên, câu tiếp theo của Lục Chi Hành đã chuyển chủ đề: "Lát nữa tôi sẽ cùng Phương Chỉ Vi đi trị liệu, đã liên hệ với bác sĩ tâm lý rồi."

"Cô ấy chịu đi trị liệu rồi sao?"

Đáy mắt Cố Khải thoáng qua vẻ kinh ngạc, nhưng giây sau đã khôi phục vẻ bình thản.

"Ừm, là bà cụ Lý khuyên Phương Chỉ Vi. Bố mẹ cô ấy không còn, bà ngoại là người thân thiết nhất với cô ấy, lời bà nói, Phương Chỉ Vi ít nhiều cũng nghe."

"Chi Hành, thật ra Chỉ Vi là một cô gái rất tốt, vất vả cho cậu rồi, tôi còn phải đi kiểm tra phòng, lúc khác nói chuyện tiếp."

Cố Khải vỗ vai Lục Chi Hành, sải bước rời đi.

Lục Chi Hành giơ tay xoa mũi, cau mày khó hiểu, nụ cười đầy ẩn ý đó của Cố Khải có ý gì?

---❊ ❖ ❊---

Khi Ôn Nhiên đến nhà họ Bạch, đã là chín giờ.

Cô đã gọi điện trước cho mẹ Bạch, vì vậy mẹ Bạch đang ở nhà chờ cô.

"Dì Kiều, chúc mừng năm mới, con xin lỗi vì Tết không có ở nhà, bây giờ mới tới chúc tết dì..."

Mẹ Bạch ân cần kéo Ôn Nhiên ngồi xuống ghế sofa, quan sát một lượt rồi hỏi: "Tử Dịch, Mạt Mạt và Hinh Hinh đâu, không đứa nào đến sao?"

Ôn Nhiên cười hì hì lắc đầu: "Dạ không, mang theo mấy đứa trẻ ồn ào quá nên con không mang theo."

"Sao lại thế, dì rất thích ba đứa trẻ đó mà, Nhiên Nhiên, lần tới con nhất định phải mang chúng đến cho dì gặp, lâu rồi dì chưa thấy chúng."

Từ sau khi Bạch Tiêu Tiêu ra nước ngoài, trong nhà chỉ còn mẹ Bạch và bố Bạch, bố Bạch lại bận quản lý công ty, xã giao nhiều. Thế nên, phần lớn thời gian chỉ có một mình mẹ Bạch ở nhà.

"Dạ vâng." Ôn Nhiên mỉm cười đồng ý.

"Nhiên Nhiên, con bé Tiêu Tiêu Tết có liên lạc với con không?"

Mẹ Bạch bảo người giúp việc bưng lên những loại trái cây tươi ngon nhất, mời Ôn Nhiên ăn.

Ôn Nhiên lắc đầu: "Dì Kiều, con không ăn đâu. Tiêu Tiêu hai ngày trước còn liên lạc với con, bảo con tới thăm dì và chú Bạch đấy."

"Cái con bé vô tâm đó, nó ra nước ngoài là không nhớ nhà nữa."

Mẹ Bạch cười mắng, nhưng trong mắt lại tràn đầy tình yêu thương của người mẹ. Ngừng một chút, bà lại nói: "Trước Tết, Mạnh Kha từng ghé qua nhà chúng ta một chuyến, bảo là cậu ấy sắp ra nước ngoài, tiện thể đi thăm Tiêu Tiêu. Nhiên Nhiên, Tiêu Tiêu có nhắc với con chuyện này không?"

Ánh mắt Ôn Nhiên khẽ động, dưới ánh nhìn tò mò của mẹ Bạch, cô mỉm cười đáp: "Tiêu Tiêu có nói với con, lần này con bé ký được hợp đồng, đều nhờ công giúp đỡ của Mạnh Kha."

"Ha ha, đúng vậy, Mạnh Kha biết nhiều thứ tiếng, thế nên không những làm phiên dịch miễn phí cho Tiêu Tiêu, mà còn giúp con bé tranh thủ được lợi ích lớn nhất nữa."

Khi mẹ Bạch nhắc đến Mạnh Kha, thái độ rõ ràng là của mẹ vợ nhìn con rể.

"Dì Kiều, xem ra những gì dì biết còn nhiều hơn con biết rất nhiều đấy."

Ôn Nhiên trêu chọc mẹ Bạch.

Mẹ Bạch cười rạng rỡ: "Dì biết không nhiều, chỉ biết Mạnh Kha giúp đỡ Tiêu Tiêu, ở nước ngoài cùng con bé đón Tết."

"Nhiên Nhiên, Tiêu Tiêu có nói với con, con bé và Mạnh Kha tiến triển đến bước nào rồi không?"

Ôn Nhiên không nhịn được cười: "Dì Kiều, dì mà cũng hóng hớt chuyện của Tiêu Tiêu và Mạnh Kha sao, vậy sao dì không hỏi thẳng Tiêu Tiêu hoặc Mạnh Kha?"

Mẹ Bạch cười hờn dỗi: "Dì là mẹ của Tiêu Tiêu, sao ngại hỏi Mạnh Kha xem cậu ấy với con bé tiến triển đến đâu được, làm như dì đang mong cậu ấy làm gì con bé nhà dì vậy."

"Phụt, dì Kiều, vậy dì có thể hỏi Tiêu Tiêu mà, hỏi thế nào cũng không sao cả."

"Nhiên Nhiên, con thừa biết con bé Tiêu Tiêu đó sẽ không nói cho dì, cố tình bắt nạt dì đúng không?" Mẹ Bạch cố làm ra vẻ giận dữ, cau mày.

Ôn Nhiên cười khẽ: "Sao có thể chứ, Tiêu Tiêu có thể giấu bất cứ ai chứ đâu dám giấu dì. Con bé bảo lần trước gọi điện, hình như nghe nói dì không khỏe hay sao ấy, nên bảo con nhất định phải đến xem thế nào, dì Kiều, dì xem Tiêu Tiêu hiếu thảo với dì biết bao."

"Hiếu thảo thì đúng là hiếu thảo." Được con gái quan tâm, ánh mắt mẹ Bạch càng thêm dịu dàng, nụ cười ấm áp.

"Mấy hôm trước dì hơi đau dạ dày, sợ Tiêu Tiêu lo lắng nên không nói cho nó. Không ngờ con bé nhạy cảm như vậy, lại gọi điện cho con, nó còn nói gì nữa không?"

Ôn Nhiên suy nghĩ một chút: "Cũng không có gì ạ, Tiêu Tiêu chỉ bảo con đến thăm dì. Còn nói Mạnh Kha đã đón Tết cùng em ấy."

"Nhiên Nhiên, Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong không còn liên lạc nữa đúng không?" Mẹ Bạch do dự hai giây, ngập ngừng hỏi.

Ôn Nhiên cụp mắt, cười nhạt: "Dì Kiều, Lạc Hạo Phong và Tiêu Tiêu một người ở trong nước, một người ở nước ngoài, chắc chắn họ không liên lạc đâu ạ."

"Vậy thì tốt, Tiêu Tiêu là đứa trẻ cố chấp. Nhưng mà, nó đã có thể quên đi sự chấp niệm mười mấy năm với Tiêu Dục Đình, thì với Lạc Hạo Phong chỉ là một cuộc tình, chắc chắn cũng sẽ buông bỏ được."

Mẹ Bạch thở phào nhẹ nhõm, lại như đang tự an ủi mình nói.

Ôn Nhiên mím môi, nhớ đến những lời u sầu của Tiêu Tiêu trong điện thoại, nơi đầu tim cô vô thức thắt lại.

Cô rướn người, mượn cớ lấy trái cây để che giấu cảm xúc: "Dì Kiều, Tiêu Tiêu biết mình đang làm gì, dì đừng lo cho em ấy. Em ấy có thể để Mạnh Kha đón Tết cùng, chứng tỏ em ấy và Mạnh Kha ở bên nhau khá tốt."

"Ừm, hy vọng là vậy." Mẹ Bạch thở dài, khẽ nói: "Tiêu Tiêu cứ ở lại nước ngoài không chịu về, dì cứ cảm thấy là do con bé vẫn chưa buông bỏ được Lạc Hạo Phong. Nhưng con bé là con gái mà ở nước ngoài một mình, dì và chú Bạch đều không yên tâm, nếu nó có thể chấp nhận Mạnh Kha, biết đâu nó sẽ sớm về nước hơn."

Hiểu con gái không ai bằng mẹ, tâm tư của Bạch Tiêu Tiêu, người làm mẹ như bà ít nhiều cũng hiểu được một chút.

Ôn Nhiên cười trấn an: "Dì Kiều, Tiêu Tiêu là vì công việc của công ty, chứ không phải vì Lạc Hạo Phong nào đâu ạ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1448
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.