Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 26440 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1480 Cứ tận hưởng đi

❊ ❊ ❊

An Lâm tự quăng mình lên ghế sofa.

Cô khép mi, nhìn những bông hoa hồng vàng trên bàn trà, cánh hoa tươi thắm, hương thơm nồng đượm.

Tính kỹ ra thì đây là bó hoa đầu tiên Đàm Mục tặng cô, vậy mà lại là hoa để xin lỗi.

Cô dựa vào sofa một lúc, lại chán nản nhoài người, cầm bó hoa hồng lên đếm thử xem có bao nhiêu bông.

Tổng cộng 39 bông.

Đàm Mục không phải là người lãng mạn, tặng bó hồng này chắc chắn là do nhân viên tiệm hoa bày vẽ. Cô nghĩ ngợi một lát rồi đứng dậy, tìm một chiếc bình, cắm hoa vào đó.

An Lâm cứ ngỡ Đàm Mục sẽ gọi điện hỏi xem cô có nhận được hoa chưa, đã ăn sáng chưa, nhưng cô đợi suốt một tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy đâu.

Mãi đến hơn mười giờ, cô mới nhận được cuộc gọi.

Lúc này, cô đang ở nhà Ôn Nhiên.

"An Lâm, Đàm Mục gọi điện tới kìa, sao cậu không nghe?" Ôn Nhiên thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại mà không chịu nhấn nút nghe, bèn không nhịn được lên tiếng giục.

An Lâm cười thờ ơ: "Không vội."

"An Lâm, đã biết sai rồi lại còn thành tâm xin lỗi cậu như vậy, dù cậu không tha thứ cho anh ấy ngay thì cũng đừng ly hôn chứ."

"Anh ta căn bản không đồng ý ly hôn." Nghĩ tới điểm này, An Lâm lại thấy giận.

Ôn Nhiên khẽ cười: "Anh ấy mà đồng ý mới là đồ ngốc ấy. Các cậu kết hôn mấy tháng rồi, không thể nào anh ấy không có tình cảm với cậu được. Hay là thế này, cậu cứ thử thách anh ấy đi, tạm thời đừng tha thứ, xem biểu hiện sắp tới của anh ấy thế nào..."

"Ý này nghe cũng được, nếu không ly hôn được thì cũng đành vậy thôi. Mối quan hệ giữa hai nhà chúng ta đặt ở đó, thực ra tớ cũng hiểu, ly hôn đâu phải chuyện dễ dàng gì."

An Lâm lộ vẻ u uất.

Ôn Nhiên biết, cô ấy thực sự đã tổn thương rồi.

Trong khoảng thời gian ngắn, dù có tha thứ cho Đàm Mục thì trong lòng cô vẫn sẽ có khúc mắc. Chi bằng cứ để Đàm Mục bày trò này nọ theo đuổi cô, như vậy có khi Đàm Mục lại sớm nhận ra trái tim mình hơn.

Tối qua cô và Mặc Tu Trần còn trò chuyện, cảm thấy Đàm Mục chắc chắn là có tình cảm với An Lâm, nếu không thì đã chẳng tức giận như vậy.

Từ trước đến nay, người bình tĩnh lý trí luôn là người đứng ngoài cuộc, chứ không phải người trong cuộc.

Điện thoại reo đến khi tắt hẳn, qua hai giây lại vang lên, Ôn Nhiên cố ý tỏ vẻ chán ghét nói: "Cậu mau nghe máy đi, ồn chết đi được."

An Lâm liếc cô một cái: "Nếu là Tu Trần gọi, cậu còn thấy ồn ào không?"

"Tớ sẽ không đợi lâu như vậy mới nghe đâu." Ôn Nhiên cười phản bác: "Tớ lên lầu xem mấy cục cưng đó, còn mấy phút nữa là tan học rồi."

Cô đứng dậy rời đi.

An Lâm chậm rãi nhấn nút nghe, áp điện thoại vào tai, không nói gì.

"An Lâm, anh đang ở dưới nhà, em xuống đi, chúng ta cùng ra sân bay đón mẹ." Giọng nói trầm ổn, ấm áp của Đàm Mục truyền đến từ đầu dây bên kia, An Lâm nghe xong liền sững sờ: "Ra sân bay đón ai cơ?"

Cô cứ ngỡ mình nghe nhầm.

Bên tai, loáng thoáng nghe tiếng Đàm Mục cười: "Mẹ đến thành phố G rồi, chuyến bay lúc mười một giờ rưỡi, chúng ta đi sân bay bây giờ đây."

"Là mẹ anh, hay mẹ em?"

An Lâm đứng dậy khỏi ghế sofa, nghe thấy Đàm Mục trả lời từ đầu dây bên kia: "Là mẹ vợ của anh, An Lâm, em xuống đi, anh đợi em trong xe."

"Sao anh có thể giấu em mà gọi mẹ tới thành phố G?" An Lâm thấy bực bội trong lòng.

Chẳng cần nghĩ cũng biết, đây chắc chắn là kiệt tác của Đàm Mục.

"An Lâm, anh chỉ muốn cứu vãn cuộc hôn nhân của chúng ta thôi, em có thể giận, có thể mắng anh, thế nào cũng được, chỉ trừ ly hôn." Đàm Mục tỏ vẻ kiên quyết thề chết không ly hôn.

An Lâm buông một câu đầy gay gắt: "Dù anh có đón mẹ em tới thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu."

Đàm Mục hoàn toàn không để tâm đến cơn giận của cô, rất kiên nhẫn giải thích: "Không phải anh, mà là chúng ta cùng đi."

"Tôi không có nhà."

An Lâm nói xong liền cúp máy luôn.

Hai phút sau, từ cầu thang truyền đến tiếng nói chuyện, cùng tiếng cười của mấy cục cưng nhỏ.

Ôn Nhiên cùng hai người giúp việc và Dì Trương dẫn bốn đứa trẻ xuống lầu, thầy giáo dạy kèm theo sau. Xuống lầu xong, Dì Trương tiễn thầy giáo ra ngoài, mấy nhóc tỳ chạy tới trước mặt An Lâm.

Từng đứa một nhiệt tình gọi: "Dì An."

"Nhiên Nhiên, tớ không ăn cơm ở đây được nữa rồi."

Nghe An Lâm nói vậy, Ôn Nhiên chớp mắt ngạc nhiên, rồi cười bảo: "Có phải Đàm Mục hẹn cậu ăn trưa không? Vừa tặng hoa, lại còn mời đi ăn, An Lâm, cậu cứ tận hưởng đi."

"Hẹn cái gì mà hẹn, anh ta giấu tớ, gọi mẹ tớ đến, vừa gọi điện bảo tớ cùng đi sân bay đón bà đấy."

An Lâm đang tâm trạng không tốt, giọng điệu cũng chẳng ra sao.

Ôn Nhiên nghe xong lại cười lớn: "Đàm Mục đem cả thủ đoạn thương trường ra dùng với cậu rồi. An Lâm, cậu có giận cũng vô ích, cậu nên thấy vui mới đúng, điều này chứng tỏ Đàm Mục rất coi trọng cậu, thực sự muốn đi hết quãng đời còn lại cùng cậu đấy."

"Nếu là trước kia, tớ thực sự sẽ thấy vui, nhưng bây giờ thì không vui nổi." An Lâm vươn tay ôm Mạt Mạt vào lòng, nói tiếp: "Anh ta về nhà đón tớ, tớ bảo không có nhà, cũng không nói cho anh ta biết tớ đang ở chỗ cậu."

"Phụt ——"

Ôn Nhiên không muốn cười, nhưng thật sự không nhịn được.

Tiếng cười của cô nhận lại cái liếc mắt của An Lâm: "Nhiên Nhiên, cậu nói xem Đàm Mục có biết tớ ở đây không, hay là anh ta tự đi sân bay rồi?"

Cô cúp máy rồi, Đàm Mục không gọi lại nữa, liệu có phải anh đã tự đi sân bay rồi không.

"Cậu cứ bảo là đã chết tâm với anh ấy, xem đi, giờ cậu chẳng phải vẫn đang ôm hy vọng sao." Ôn Nhiên thở dài lắc đầu: "Cậu yên tâm đi, Đàm Mục mà không tìm được cậu thì đúng là quá ngốc rồi."

Đàm Mục bị An Lâm cúp máy, ban đầu còn tưởng An Lâm lừa mình.

Anh xuống xe, đi thang máy lên lầu, dùng chìa khóa mở cửa nhà, vào trong tìm một vòng vẫn không thấy bóng dáng An Lâm, chỉ thấy trong phòng ngủ đặt bó hoa hồng vàng anh tặng.

Khóe môi hơi cong lên, anh quay người rời khỏi nhà, xuống lầu, sau khi lên xe liền lái thẳng ra vùng ngoại ô.

Vì nơi anh ở không cách nhà Mặc Tu Trần quá xa, nên mười mấy phút sau đã tới nơi.

An Lâm vừa trò chuyện với Ôn Nhiên, vừa trêu đùa mấy đứa trẻ cho khuây khỏa, không bao lâu sau, Dì Trương đã dẫn Đàm Mục vào phòng khách.

"An Lâm."

Đàm Mục sải bước đi về phía ghế sofa, An Lâm kinh ngạc ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sâu thẳm đen láy như đá quý của anh, cô lập tức tránh ánh nhìn.

"An Lâm, mau đi đi, đón dì quan trọng hơn."

Ôn Nhiên lén nháy mắt với Đàm Mục, cười khuyên nhủ An Lâm.

Ánh mắt Đàm Mục lóe lên, anh tiến tới, bá đạo vươn tay định nắm lấy tay An Lâm nhưng bị cô né tránh. Anh cũng không giận, thu tay về, chỉ khẽ nhếch môi ôn hòa: "Đi thôi, lát nữa lỡ thời gian thì mẹ sẽ đợi sốt ruột đấy."

An Lâm giận dữ lườm anh một cái, do dự một chút rồi mới nói với Ôn Nhiên: "Nhiên Nhiên, tớ đi trước đây."

"Ừ, chiều mấy đứa nhỏ ngủ rồi tớ sẽ qua thăm dì."

Ôn Nhiên cụp mắt nhìn mấy cục cưng, có mấy nhóc tỳ này ở đây, cô đi đâu cũng thấy phiền phức.

Đàm Mục thấy An Lâm đứng dậy bước khỏi sofa, anh bước theo sau cô hai bước, cùng nhau ra khỏi phòng khách. Anh tiến lên hai bước, thân hình cao lớn sóng vai đi cùng An Lâm: "An Lâm, anh không nói gì với mẹ cả, chỉ đón bà cụ tới thành phố G chơi vài ngày thôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1448
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.