Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29884 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2403
Để Quý An Vân trở thành người phụ nữ của Diệp Trạm

❊ ❊ ❊

Mặc Mạch thấy đầu óc hơi rối loạn.

Bên cánh mũi vây quanh toàn là hơi thở đàn ông dương cương, khiến tim nàng đập loạn không sao bình tĩnh lại được.

Nàng mím chặt môi, đôi mắt thẫn thờ nhìn người đàn ông trước mặt.

Nàng có nỗi oan ức gì, có sự phẫn nộ gì, hắn có quan tâm không?

Trên tay chợt thấy mát lạnh, hắn đã buông nàng ra: "Nhà tôi cách đây không xa..."

Không quan tâm việc Mặc Mạch vừa từ chối hắn, sau khi hắn đọc địa chỉ cho nàng, lại nói tiếp mã khóa.

Sau đó hắn bước đến bên cửa sổ, mở cửa ra quan sát địa hình bên ngoài...

"Cô Mặc Mạch, giờ chúng ta đi đâu đây?"

Bước ra khỏi khách sạn, bảo vệ kính cẩn hỏi Mặc Mạch.

Vừa rồi trong phòng khách sạn, thái độ và ngữ khí của người đàn ông tên Diệp Trạm khi nói chuyện với cô Mặc Mạch khiến họ vừa kinh ngạc, vừa cảm thấy mối quan hệ của hai người không hề tầm thường.

Đặc biệt là ánh mắt người đàn ông đó nhìn cô Mặc Mạch.

Mặc Mạch đứng trên đường phố thành phố L lúc đêm khuya, nhìn thành phố xa lạ này, bên tai vang vọng những lời Diệp Trạm vừa nói.

Nàng không hiểu rốt cuộc hắn có ý gì.

Rõ ràng không thích nàng, nhưng lại không cho nàng rút lui.

Rõ ràng không thích nàng, lại cứ thi thoảng lại ái muội.

Rõ ràng không thích nàng, lại muốn khiến nàng không thể quên được hắn.

Tâm tư nàng đã mất bao nhiêu ngày mới bình ổn lại được, nay vì sự xuất hiện trở lại của hắn mà lại trở nên rối bời.

"Đến khách sạn ở."

Mặc Mạch mím chặt môi, không cho phép bản thân nghĩ về người đàn ông đó nữa.

Cũng không cho phép cảm xúc của mình vì hắn mà lay động.

Hắn đã nói đợi hắn bận xong, vậy thì cứ đợi hắn bận xong rồi tính sau.

Dù sau này hắn muốn cho nàng lời giải thích gì, trước lúc đó, nàng đều không cho phép bản thân lún sâu vào.

Nàng không thích ái muội.

Cho nên, trong tình huống hắn không thích nàng, nàng cưỡng ép bản thân buông bỏ, chứ không phải dây dưa.

---❊ ❖ ❊---

Người Mặc Mạch cứu chính là Ân Thiệu, biệt danh Độc Ưng.

Gương mặt hắn lúc nàng nhìn thấy, hoàn toàn khác với lúc giao thủ cùng Diệp Trạm.

Thực ra, thứ Mặc Mạch bắt gặp mới chính là gương mặt thật của Độc Ưng.

Sau khi rời khỏi cửa sổ căn phòng đó, hắn liền được thuộc hạ đến đón đi.

Hiệu quả sơ cứu cầm máu tạm thời của Mặc Mạch không tốt lắm, bác sĩ phẫu thuật cho hắn trước đó đã bị bắn chết, lúc này, người băng bó lại vết thương cho hắn là một người anh em thuộc hạ.

Ân Thiệu nằm trên giường, gương mặt trắng bệch vì mất máu tràn đầy sát ý: "Tìm Ân Tường ra đây, tao muốn tự tay băm vằm hắn thành trăm mảnh."

"Đại ca, bọn em nhận được tin chỉ lo đến cứu anh, không để ý đến Ân Tường, hắn thừa cơ loạn lạc đã trốn thoát rồi."

Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng, kẻ luôn theo sát bên cạnh Ân Thiệu, nếu không phải nhờ Ân Thiệu cưu mang năm xưa thì đã chết đói ngoài đường từ lâu, lại là Ân Tường, kẻ đã bán đứng đại ca Ân Thiệu của bọn họ, cũng chính là Độc Ưng. Hắn thực sự gan to bằng trời.

"Có bao nhiêu kẻ đi theo hắn?"

Độc Ưng nhíu mày, hừ lạnh một tiếng hỏi.

"Hắn mang đi hơn mười người..."

"Hơn mười người?"

Ân Tường ngay dưới mí mắt hắn mà có thể lôi kéo hơn mười người phản lại hắn, đúng là cũng có chút bản lĩnh. Bình thường hắn đúng là đã quá coi thường hắn ta.

"Đúng vậy đại ca, hắn chắc chắn đã có lòng phản trắc từ lâu, cho nên sau khi biết lịch trình hôm nay của anh, đã báo cho cảnh sát, sau đó thừa lúc anh bị Diệp Trạm làm bị thương, định đến giết anh..."

Nhắc đến Diệp Trạm.

Sát ý dưới đáy mắt Độc Ưng bị một nét âm chí thay thế.

Hắn cúi đầu, tầm mắt rơi trên bộ quần áo đặt bên cạnh.

Những ngày này, bị Diệp Trạm truy đuổi ráo riết, lại thêm việc mọi chuyện không thuận lợi, hắn gầy đi một vòng, nên mới mặc vừa bộ quần áo này của Mặc Mạch.

Vừa rồi lúc mặc bộ đồ đó, chỉ cần hít thở, hắn liền ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên áo.

Đó là mùi hương độc đáo thuộc về người phụ nữ tên Mặc Mạch kia.

Hắn thấy mùi khá dễ chịu.

Trước mắt hiện lên hình ảnh nàng mặt nhỏ trắng bệch cầm máu cho hắn, quay đầu đi giúp hắn mặc quần áo, tức giận quát tháo hắn, khóe miệng hắn lại nhếch lên một nụ cười âm lãnh.

"Trong vòng ba ngày, tao muốn thấy Quý An Vân."

"Đại ca?"

Hoàng Mao bên giường kinh ngạc nhìn hắn: "Anh cuối cùng cũng chịu bắt Quý An Vân đến rồi sao? Đợi anh em bọn em bắt Quý An Vân về, Diệp Trạm làm anh bị thương thế nào, bọn em sẽ đòi lại từ cô ta gấp bội."

Độc Ưng cười lạnh.

Lại kéo động vết thương khiến hắn nhíu chặt mày.

Một lúc sau, hắn mới lạnh lùng nói: "Tao hình như hiểu ra vì sao Diệp Trạm lại thích Quý An Vân, hết lần này đến lần khác truyền tin đồn tình cảm với cô ta vào lúc đó. Nhưng mà, hắn đã thích Quý An Vân, tao sẽ tác thành cho hắn."

Dù Độc Ưng và Diệp Trạm chính diện giao thủ mới bắt đầu từ vài tháng trước.

Nhưng đối với người đàn ông tuổi còn trẻ đã bằng bản lĩnh của mình mà lập nhiều quân công thăng lên thượng tá như Diệp Trạm, sự chú ý của Độc Ưng đã bắt đầu từ vài năm trước rồi.

"Đại ca, ý anh là?"

"Ý của tao, chính là để Quý An Vân trở thành người phụ nữ của Diệp Trạm. Tao và cô ta cũng coi như bạn cũ, hôm nay cô ta suýt lấy mạng tao, tao làm sao có thể không báo đáp cô ta cho tử tế chứ."

"..."

Đại ca thực sự đang cảm ơn Diệp Trạm suýt lấy mạng mình sao? Hay là bị thương quá nặng, não không dùng được nữa rồi?

Hắn cứ tưởng đại ca bắt Quý An Vân đến là để tặng cho mình.

"Không được đánh chủ ý lên người Quý An Vân, ít nhất hiện tại mày không được động vào cô ta."

Độc Ưng không biết tên Hoàng Mao này nhắm vào điểm nào của người phụ nữ Quý An Vân đó. Nhưng Quý An Vân có tác dụng. Hiện tại không được động.

Hoàng Mao thần sắc nghiêm lại, lập tức giơ tay thề: "Đại ca yên tâm, chỉ cần anh không cho động, em có thèm chết cũng sẽ không động vào một sợi tóc của người phụ nữ họ Quý."

"Mày tưởng ăn thịt đấy à."

Người đàn ông cuối cùng cũng băng bó xong vết thương cho Độc Ưng ngẩng đầu lên, trào phúng đáp lại.

Hoàng Mao cười hắc hắc.

Chẳng phải là ăn thịt sao?

Hắn chính là muốn ăn hai bầu thịt đó của người phụ nữ Quý An Vân.

"Bây giờ cậu cần nghỉ ngơi thật tốt, những việc khác giao cho bọn tôi làm."

Không để ý đến biểu cảm phong phú của Hoàng Mao nữa, người đàn ông hất mái tóc dài của mình, nói với Độc Ưng đang sắc mặt trắng bệch trên giường.

"Đêm nay bọn mày đừng ra ngoài nữa, Diệp Trạm giờ này đang lục soát toàn thành tìm tao, sau khi tao rời đi, hắn khẳng định sẽ báo cảnh sát."

Hắn đang nói đến, là Mặc Mạch.

Gan của người phụ nữ đó thực sự quá lớn.

Vậy mà trong tình huống đó còn có thể thành thạo giúp hắn cầm máu, thay quần áo.

Trong mắt hắn, Mặc Mạch thực sự rất thạo việc, cũng rất to gan.

"Tại sao anh không giết người phụ nữ đó?"

"Cô ấy đã cứu tao, tại sao tao phải giết cô ấy."

Độc Ưng ngừng một chút, lại dặn dò: "Cô ấy là ân nhân cứu mạng của tao, dù bất cứ lúc nào, bọn mày cũng không được tìm cô ấy gây phiền phức, tao đã hứa tương lai sẽ trả ân tình cho cô ấy."

"Anh nhìn trúng cô ta rồi à?"

Người đàn ông hất tóc dài, nhếch môi đầy ẩn ý.

Hoàng Mao nghe mà ngẩn người ra: "Đại ca, anh nhìn trúng người phụ nữ cứu anh rồi, em chỉ nghe nói anh hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân lấy thân báo đáp, không biết có mỹ nữ cứu anh hùng, anh hùng lấy thân báo đáp không nhỉ?"

Người đàn ông tóc dài vỗ một cái lên đầu Hoàng Mao: "Mày ngu à, chỉ cần Độc Ưng muốn, thì là có."

Hoàng Mao bị vỗ đau kêu ai một tiếng: "Vậy hôm nào chúng ta bắt người phụ nữ đó về, đại ca, cô ta tên là gì, trông thế nào?"

Vừa rồi, đại ca chỉ nói một người phụ nữ cứu hắn. Cũng không nói cho bọn hắn biết, người phụ nữ đó trông thế nào, tên là gì.

"Bọn mày ra ngoài đi, tao muốn ngủ một lát."

Độc Ưng nhắm mắt lại, không thèm để ý đến hai người trước giường nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2403
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.